10-02-2014

Đối Thoại Giữa Người Và Bò




Tác giả : Chu Tất Tiến

Với tư cách là thành viên mới của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, ngày 5 tháng 2 năm 2014, phái đoàn nhà nước Cộng Sản Việt Nam đã đến Geneva để trình bầy về vấn đề Nhân Quyền trước quốc tế. Đây cũng là kỳ họp theo chu kỳ thứ 1 (First Cycle) trong năm của Hội Đồng Nhân Quyền, và cũng là kỳ họp thứ 1 kể từ ngày 1 tháng 1 năm 2014, ngày mà Việt Nam chính thức là thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc.

Trước một cử tọa gồm đại diện của hơn 100 quốc gia, Thứ Trưởng Ngoại Giao Hà Kim Ngọc, dẫn đầu một phái đoàn đông đảo, đại diện các Bộ và các ban, ngành đọc bản báo cáo đã được soạn sẵn theo chỉ thị của Trung Ương Đảng. Bản báo cáo này, dĩ nhiên, chỉ ca tụng chính mình về các đổi mới, các thành tích được phóng đại về vấn đề Nhân Quyền, và hoàn toàn lờ đi những sự vi phạm nhân quyền trầm trọng trên phạm vi cả nước, các vụ cưỡng chế đất đai của dân nghèo để làm giầu cho cán bộ, các sự tra tấn, đánh đập dã man người dân lương thiện, và nhất là những vụ công an tra tấn, giết người trong khi hỏi cung về vài tội chưa rõ nguyên do. Sau khi Hà Kim Ngọc đọc bản báo cáo, các quốc gia phương Tây đã đặt các câu hỏi trực tiếp về những vụ vi phạm nhân quyền mà chính nhà nước Cộng Sản đã thực hiện. Các câu hỏi này xoay quanh các định chế, dự luật của chính Nhà nước Cộng Sản Việt Nam. Để trả lời, phái đoàn Việt Nam vẫn áp dụng phương thức cũ từ năm 1954 là đọc những câu viết sẵn, không liên quan gì đến câu hỏi của quốc tế và chối hết mọi tội, nhất là “tội chống nhân loại” gây ra bởi Đảng Cộng Sản một cách có hệ thống từ nhiều thập niên qua. Không những đã lờ đi các câu hỏi quốc tế, nhà nước Cộng Sản lại còn trơ trẽn nói láo không biết ngượng về sự việc này.

Theo Trà Mi, thông tín viên đài VOA: “Việt Nam nói hầu hết các nước tại buổi báo cáo nhân quyền của Hà Nội trước Liên hiệp quốc đánh giá cao thành tựu bảo vệ nhân quyền tại Việt Nam, chỉ một số ít nước chỉ trích vì không có thông tin chính xác!” Thông tín viên Trà Mi cũng dẫn lời của đại diện Bộ Ngoại Giao, Lương Thanh Nghị: “Tại phiên họp đã có 107 nước phát biểu. Hầu hết các nước đã ghi nhận và đánh giá cao nỗ lực, thành tựu nổi bật của Việt Nam trong việc bảo đảm ngày càng tốt hơn các quyền con người và sự nghiêm túc của Việt Nam trong việc thực hiện các khuyến nghị UPR.

Vẫn theo lời ông Nghị, các nước đặc biệt hoan nghênh việc Việt Nam thông qua Hiến pháp 2013, hoàn thiện hệ thống pháp luật về quyền con người, thực hiện các Mục tiêu Thiên niên kỷ về Phát triển, nâng cao mức sống, xóa đói giảm nghèo, tăng cường đảm bảo an sinh xã hội và các quyền tự do của công dân, tham gia thêm nhiều công ước nhân quyền quốc tế và tăng cường hợp tác với các cơ chế nhân quyền của Liên hợp quốc.” (ngưng trích).

Thực tế, các câu hỏi đặt ra của quốc tế như thế nào? Người viết xin phỏng dịch và tóm lược từ:

1- CANADA:

Là một thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền kể từ 1 tháng 1 năm 2014, Việt Nam phải duy trì một mức độ cao nhất về Nhân Quyền. Vậy Việt Nam sẽ làm gì trong 3 năm tới, theo luật, để bảo đảm việc thi hành nhân quyền? Nhà Nước làm thế nào để bảo đảm quyền lợi của 2 vợ chồng trong việc phát chứng chỉ sử dụng đất? Làm thế nào để bảo đảm quyền tư do của các tổ chức Không Chính Phủ (NGO) không bị ngăn chặn bởi nhà cầm quyền địa phương cũng như trung ương? Nhà Nước có tham khảo ý kiến của những tổ chức tôn giáo không nằm trong danh sách đăng ký với Nhà Nước, về điều lệ về Tôn Giáo và Tín Ngưỡng 2004? Nhà Nước có kế hoạch nào để bảo đảm rằng luật mới về hội đoàn và luật mới về biểu tình không ngăn chặn quyền tự do phát biểu? Về trường hợp Lê Quốc Quân, với tư cách là thành viên của hội đồng nhân quyền, nhà nước sẽ trả lời sao về việc bắt giữ này? Nhà nước có ý định hay không định thả những tù nhân lương tâm?

2- NETHERLANDS:

Liệu nhà nước có gia hạn lời mời Những Báo Cáo Viên về Tự Do Tư tưởng và Phát Biểu đến Việt Nam? Liệu nhà nước có bảo đảm rằng những điều khoản mới của hiến pháp được theo đúng những tiêu chuẩn về Nhân quyền? Nhà nước làm cách nào để mọi quyền hạn của người dân được bảo đảm theo tiêu chuẩn quốc tế? Nhà nước có bảo đảm quyền Tự Do Internet? Có hủy bỏ việc kiểm duyệt Internet? Có bảo đảm quyền tự do tư tưởng và phát biểu? Nhà nước có thực thi những yêu cầu của Ủy Ban Giải Trừ Sự Kỳ Thị với phụ nữ, theo tiêu chuẩn của Liên Hiệp Quốc? Nhà nước có phát huy quyền của người phụ nữ qua việc chống lại sự buôn người, chống lại việc xuất cảng lao động và tình dục? Làm chi để bảo đảm người phụ nữ có quyền trên đất đai? Có ngăn cấm việc hung bạo với phụ nữ, cưỡng bức phá thai, làm điếm, và những vấn nạn về bệnh Aids, cũng như sự cưỡng bức phát triển trẻ em? Việt nam có theo luật của Tòa Án Quốc Tế về Tội phạm và lên án những trường hợp diệt chủng, chống lai nhân loại không?

3- GERMANY:

Việt Nam vẫn còn duy trì việc xử tử bằng thuốc độc kéo dài sự đau đớn của tử tù. Chúng tôi muốn có thông tin về các trại giam và những tử tù. Tại sao các yêu cầu được thăm các nhà tù đều bị từ chối? Trường hợp nào mà Việt Nam từ chối không cho quốc tế thăm các trại tù và tham dự các phiên xử. Điều luật 72 giới hạn sự tự do phát biểu trên Internet. Điều khoản 174 ấn định bản án cho những người vi phạm điều luật 72. Ngoài việc ở tù, còn phải phạt cả 100 triệu đồng. Từ căn bản nào mà các điều khoản trên và hình phạt trên được áp dụng? Có bao nhiêu người bị tù vì điều khoản 72? Làm thế nào bảo đảm được những đại diện của xã hội dân sự được rời nước để tham dự các phiên họp về Người Lao động tại Geneva?

4- CZECH REPUBLIC:

Việt nam đã ký hiệp ước chống tra tấn và bạo hành vô nhân đạo và những hình phạt xúc phạm nhân phẩm. Nhà Nước đã làm gì để thực thi điều khoán này? Những chương trình nào bảo đảm tự do trên Internet, khi điều luật 72 và 174 được ban hành để kiểm duyệt Internet? Có bảo dảm nhân quyền và quyền tự bào chữa? Đã làm gì để cho thực hiện quyền về xã hội dân sự? Làm thế nào để thực hiện bản hiến pháp 1992 kể từ ngày 1 tháng 1, 2014?

5- BELGIUM:

VN có dự định mời những Báo Cáo Viên đặc biệt về Tự Do Tư Tưởng, các hành xử tư pháp bị lạm dụng? Về những việc tra tấn, quyền Bào Chữa về nhân quyền và việc buôn bán trẻ em? Có chấp nhận những đơn khiếu nại cá nhân dưới quy định về nhân quyền do Đảng cầm quyền lập ra? Về việc bảo vệ những cá nhân khỏi bị cưỡng bức biến mất, giải thích làm sao? Khi nào thì trình bầy bản báo cáo đã quá hạn với hội đồng Nhân quyền? Về sự kỳ thị chủng tộc, sự phân cách kinh tế giữa đa số người và một thiểu số bị tước đoạt hết quyền lợi cũng như bị giới hạn về tôn giáo? Làm thế nào để hủy bỏ sự kỳ thị chống thiếu nữ đã được minh chứng qua những cuộc hôn nhân trẻ em, về đa số thiếu nữ phải bỏ học, và bị cưỡng bức phá thai? Bao nhiêu người đang chờ xử tử? Gia đình của họ có được thông báo trước không? Thời gian là bao lâu? Những trẻ em và gia đình của tử tù có quyền được gặp mặt lần cuối không? Yêu cầu nhà nước hãy dẫn chứng những chương trình bảo đảm quyền tự do phát biểu, tự do internet, tự do báo chí và tự do tôn giáo trong chu kỳ thứ 1 tai hội đồng Nhân quyền. 

6-MEXICO:

Làm thế nào bảo đảm được những điều khoản trong hiến pháp nói về sự xúc phạm nhân phẩm và quyền dân sự đang là chú ý của nhà nước không trở thành những cấm cản quyền tự do căn bản? Chương trình nào bảo đảm như thế? Có làm điều gì để sửa chữa những điều luật về báo chí và Internet qua điều khoản 72 để bảo vệ quyền tự do tư tưởng và diễn tả trên báo giấy và trên mạng không? Lý do gì mà những thống kê về những trường hợp xử tử bị dấu kín vào bí mật của nhà nước?

7- UNITED STATES OF AMERICA

Là môt thành viên mới, Việt Nam có cam kết là sẽ theo những điều khoản quốc tế về Nhân quyền? Có thả người bị nhốt vì họ thực thi nhân quyền? Nhà Nước đã hành xử rất nhiều phương tiện để kiếm soát Internet và Truyền Hinh. Liệu có làm gì để tháo bớt những sự cấm đoán đó? Có ngưng áp dụng điều 72 và cho mọi người có quyền tự do trên mạng không? Nhà Nước đang giới hạn và trừng phạt người về việc tham gia vào các hoạt động tôn giáo. Làm gì để giải tỏa việc này? Làm gì để bảo đảm quyền lao động? Làm gì để chống lại việc cưỡng bức lao động, lao động trẻ em và không kỳ thị trong việc làm? Về tù ngục: điều kiện giam giữ vẫn khắc nghiệt, vẫn tra tấn, bệnh nhân bị từ chối quyền chữa bệnh. Làm gì để bảo đảm rằng mọi người giam giữ được bảo vệ bởi các quy định quốc tế? Nhà nước làm gì để áp dụng quyền tự do bào chữa và khiếu nại? Tự do lập hội? Liệu có để các báo cáo viên về quyền tự do lập hội trong năm tới được đến Việt Nam không?

8- SLOVENIA:

Việt Nam làm gì để giải trừ nạn kỳ thị phái nữ trong việc thiếu nữ bị bỏ học sớm, lấy chồng sớm, và phá thai? Nhà nước làm gì về tệ nạn trẻ em phải lao động, trẻ em bị làm đĩ, tệ nạn buôn bán trẻ em, dùng trẻ em vào đường dây sex? Yêu cầu Việt Nam cho biết dự kiến về việc thi hành nhân quyền và bãi bỏ những điều kiện bóp nghẹt tự do hiện tại.

9- SWEDEN:

Việt Nam giải thích làm sao về trường hợp Lê Quốc Quân và Nguyễn văn Hải (Điếu cầy) khi họ chỉ trình bầy tư tưởng của họ qua Internet. Làm gì để tuân theo những định nghĩa về tự do tư tưởng và phát biểu của quốc tế? Làm gì để bảo đảm sinh mạng của những tù nhân khỏi bị bạo hành bởi công an và những điều tra viên?

10- SWITZERLAND:

Yêu cầu cho biết danh sách có bao nhiêu người đang chờ đợi thi hành án tử? Xin cho biết những người ấy có Quốc tịch gì? Thuộc Quốc gia nào?

Trừ hai nước đàn anh là Trung Cộng và Cuba có những lời chào mừng đàn em, đa số các nước Phương Tây đã tặng cho Cộng Sản Việt Nam những câu hỏi thật hóc búa. Với tình hình như thế, mà nhà nước Cộng Sản Việt Nam vẫn trâng tráo cho rằng “đa số đại biểu của các nước tham dự đều hoan nghênh những nỗ lực của Việt Nam và chúc mừng Việt Nam với vai trò mới tại Hội đồng Nhân quyền từ đầu năm nay” (báo Người Lao Động). Để trả lời các chất vấn quốc tế, phái đoàn Cộng Sản Việt Nam đã thực hiện nghiêm chỉnh lời dặn của Bộ Chính Trị là chỉ lảm nhảm, nhai đi nhai lại các câu nói xuông, rỗng tuyếch, và hứa hẹn sẽ chấp nhận thi hành những điều khoản quốc tế về Nhân quyền như đã từng hứa từ mấy chục năm trước đây.

Thực tế, nghe những câu trả lời không đầu không đuôi của phái đoàn cùng nhìn những hình ảnh một nhóm cúi đầu không dám nhìn thẳng vào người đối diện, mà nhai đi nhai lại những luận điệu cũ rich, người ta thấy đây là một “CUỘC ĐỐI THOẠI GIỮA NGƯỜI VÀ BÒ” trên bình diện quốc tế.

Chu Tất Tiến. 7 tháng 2 năm 2014.

THƯ KÊU CỨU ĐÒI TRẢ TỰ DO CHO CHỒNG, TNLT NGUYỄN BẮC TRUYỄN ĐANG BỊ BẮT GIỮ THÔ BẠO VÀ TRÁI PHÁP LUẬT

    • Tôi tên là Bùi Thị Kim Phượng, vợ của Tù nhân lương tâm Nguyễn Bắc Truyễn, hiện sinh sống tại ấp Hưng Nhơn, xã Long Hưng, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp.
      Ngày 9/2 vừa qua, công an đã huy động một lực lượng khoảng 100 người, đã dùng sà ben phá cổng nhà, bắn 3 phát súng áp đảo tinh thần, tràn vào nhà uy hiếp chúng tôi, dùng bạo lực đạp vào mặt chồng tôi té xuống đất, lấy băng keo dán miệng, tát vào mặt, và còng tay anh. Sau đó chúng mở băng bịt mắt, và đọc lịnh bắt vì lý do “chiếm đoạt tài sản của người khác”. Chúng còn chà đạp lên hình thờ Đức Huỳnh Phú Sổ, phá bàn thờ của Ngài.
      Tôi và chị tôi đã chứng kiến cảnh đánh đập và bắt chồng tôi đi. Chúng phá hoại nhà cửa của chúng tôi, đập bể hết những cửa sổ, bàn ghế, và tịch thu tất cả những đồ dùng của anh Nguyễn Bắc Truyễn như: laptop, cell phone, máy chụp hình và nhiều thứ khác mà chúng tôi chưa kiểm chứng được.Sau khi chúng lôi chồng tôi ra xe chở tù nhân bít bùng và đưa đi đâu tôi không hề biết, chúng ép tôi tới đồn công an tỉnh Đồng Tháp và hỏi cung tôi 5 tiếng đồng hồ. Tôi đã phản đối hành vi bạo lực của chúng, cho nên tôi hoàn toàn không ký nhận bất cứ bản điều tra nào.
      Chỉ còn 9 ngày nữa chúng tôi sẽ làm lễ cưới, sự bắt bớ chồng tôi diễn ra thô bạo đã làm cho tôi đau đớn và vô cùng phẩn nộ. Tôi thật sự bị hoang mang và lo sợ cho tính mạng của anh Truyễn. Tôi kêu gọi qúy hội đoàn trong và ngoài nước quan tâm tới quyền con người hãy lên tiếng giúp gia đình tôi về sự an nguy của anh Truyễn.
      Tôi kêu gọi các tổ chức nhân quyền quốc tế, Human Rights Watch, Amnesty International, BPSOS, Freedom Now, ..v.. hãy lên tiếng kêu gọi trả tự do cho chồng tôi. Tôi kêu gọi ngài Đại sứ Hoa Kỳ, ông David Shear hãy kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do ngay tức khắc cho chồng tôi. Tôi kêu gọi qúy Dân biểu, Nghị sĩ Hoa Kỳ và các quốc gia phương Tây yêu chuộng nhân quyền, hãy lên tiếng để áp lực nhà cầm quyền Hà Nội phải tôn trọng quyền con người và trả tự do cho chồng tôi.

      Nếu chồng tôi có mệnh hệ nào, nhà cầm quyền Việt Nam phải hoàn toàn chịu trách nhiệm. Kính mong qúi vị quan tâm. Đồng Tháp, Việt Nam ngày 10 tháng 2 năm 2014 Trân trọng kính chào. Bùi thị Kim Phượng.
      Số điện thoại 01 21 724 4412
  • Jane DB

09-02-2014

Cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Bắc Truyển: Nhà cầm quyền cs VN muốn bắt tôi!


Untitled.pngvVRNs ( 09.02.2014) – Sài Gòn- Vào lúc 17 giờ, ngày 09.02.2014, gia đình ông Nguyễn Bắc Truyển một cựu tù nhân lương tâm, xác nhận với VRNs, ông Truyển đã bị nhà cầm quyền bắt và đưa đi đâu không rõ. Suốt ngày hôm qua cho đến hôm nay, gia đình ông Nguyễn Bắc Truyển bị nhà cầm quyền sách nhiễu và gây nhiều áp lực.
Trước khi Ông Nguyễn Bắc Truyển bị bắt, Pv VRNs có cuộc nói chuyện với ông: “Hôm nay, công an đến nhà bà xã tôi, yêu cầu tôi lên đồn công an xã Long Hưng B, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp làm việc. Họ yêu cầu tôi mở cửa cho họ vào nhà nhưng gia đình tôi kiên quyết không mở cửa cho họ, bởi vì tôi yêu cầu họ đưa cho tôi giấy mời lên phường làm việc, hay lệnh khám xét nhà hoặc lệnh bắt nhưng họ không đưa ra được bất kỳ một giấy tờ nào, nên tôi không mở cửa cho họ vào. Họ đi rất đông trên một chiếc xe 16 chỗ và bà con ở gần nhà tôi cho tôi biết, có mấy chiếc xe hơi 4 chỗ và 1 xe bít bùng, đặt ngay trước đường chính đi vào nhà tôi.
Nghe tin gia đình tôi bị sách nhiễu, đồng đạo PGHH đổ về nhà tôi rất đông nhưng họ đã đưa nhiều cảnh sát xuống và bố trí hai đầu đường nhà tôi rất đông, nên nhiều bà con đồng đạo không vào được nhà tôi.”
Ông Nguyễn Bắc Truyển phỏng đoán lý do nhà cầm quyền muốn bắt ông: “Thứ nhất, gần 3 tháng nay, từ lúc tôi cư trú ở xã Long Hưng B, gia đình của bà xã tôi thì họ đàn áp đồng đạo PGHH nhiều hơn. Bởi vì, tôi đã thu thập tình trạng đàn áp của nhà cầm quyền cs với đồng đạo PGHH để gửi lên các cơ quan Nhân quyền trên thế giới cũng như các Đại sự quán ở phương tây. Vào tháng 7 sắp tới, đặc phái viên LHQ phụ trách về nhân quyền ở VN sẽ đến đây thăm sát về tình hình tự do tôn giáo. Tôi nghĩ đó là lý do họ muốn bắt tôi để cách ly tôi ra khỏi các hoạt động này; Thứ hai, có thể họ muốn sách nhiễu và ngăn cản đám cưới của tôi vào ngày 18.02 sắp tới, bởi vì, họ không muốn có cuộc hôn nhân này.”
Ông Nguyễn Bắc Truyển giải thích rõ hơn: “Họ bắt tôi để không còn ai lên tiếng cho bà con PGHH, các nhà đấu tranh cũng như các tù nhân chính trị bị đàn áp ở khu vực này. Họ bắt tôi để không có đám cưới của vợ chồng tôi. Họ muốn bắt tôi lâu rồi từ khi tôi đi thăm Phái đoàn Hạ Viện Hoa Kỳ [vào ngày 10.08.2013 vừa qua].”
“Lúc nào, ở trong nhà, tôi cũng để sẵn một túi đồ có vài bộ đồ, vài trăm ngàn đồng, một ít dầu, một ít kem đánh răng và dặn với vợ tôi là “khi nào anh bị bắt thì lấy túi đồ này đưa cho anh”. Tôi đã sẵn sàng đi tù nhưng nhà cầm quyền phải bắt cho đúng và phải có lệnh bắt, chứ tôi không để họ bắt tôi như là bắt cóc, hoặc đưa lên đồn công an đánh cho đến chết… như thế là sai pháp luật. Nếu tôi đồng ý cho họ bắt như vậy, có nghĩa là tôi cổ vũ cho họ vi phạm pháp luật nên tôi kiên quyết phản đối kiểu bắt người trái pháp luật này.” Ông Nguyễn Bắc Truyển khẳng khái nói.
Ông Nguyễn Bắc Truyển nói tiếp: “Nếu đám cưới của vợ chồng tôi không tổ chức được [vào ngày 18.02.2014] thì không có vấn đề gì, vì vợ chồng tôi kết hôn danh chính ngôn thuận qua giấy đăng ký kết hôn. Nếu tổ chức được thì mọi người đến chia vui với gia đình chúng tôi. Nếu đám cưới chúng tôi bị sách nhiễu thì đó là cơ hội để cho quốc tế thấy được sự dối trá của nhà cầm quyền cs VN khi đã tuyên bố tại LHQ rằng, VN luôn tôn trọng nhân quyền.”
Ông Nguyễn Bắc Truyển cho biết thêm: “Hôm qua, có 2 người mặc áo điện lực và một người mặc thường phục đến nhà tôi kiểm tra công – tơ điện. Tôi cho rằng, đây là một cái cớ vào nhà tôi. Họ tiến hành kiểm tra công – tơ điện nhưng không phát hiện ra có một cái công – tơ điện nào bất thường, nhưng họ nói là do nhà tôi sử dụng điện ít quá nên họ phải kiểm tra. Sau đó, tôi yêu cầu họ lập biên bản về buổi kiểm tra này. Tôi cảm thấy hiện tượng này bất thường, nên tôi nghĩ rằng những người này đi kiểm tra công – tơ điện nhà tôi là do công an yêu cầu, hoặc do công an giả dạng những người này và mặc đồ của sở điện lực để đi kiểm tra nhà tôi. Đây là giả thuyết của tôi. Tôi đã quay lại toàn bộ quá trình kiểm tra điện. Tôi không có tội nên tôi có quyền giám sát việc kiểm tra điện của gia đình tôi.”
“Tôi đã về đây được 3 tháng, lúc nào công an cũng chốt gác đối diện hai bên nhà tôi để canh. Họ thường xuyên gửi tin nhắn, gửi trên các hộp thư điện tử của tôi với những nội dung như, nếu gia đình vợ tôi mà chứa chấp tôi thì họ ra ngoài đường sẽ bị chém… Họ gọi điện thoại cho gia đình vợ tôi và yêu cầu can thiệp vào cuộc hôn nhân của vợ chồng tôi vì tôi là một người tù chính trị. Nhưng gia đình vợ tôi đã phản bác lại những lời đề nghị của họ bởi vì vợ tôi đã trên 18 tuổi và có quyền quyết định hôn sự. Không ai có thể ngăn cản hôn sự của chúng tôi. Họ yêu cầu tôi về Sài Gòn sống vì hộ khẩu của tôi ở Sài Gòn, nhưng Hiến Pháp VN đã quy định rõ quyền tự do đi lại của người dân, nên bất kỳ Luật hay văn bản dưới luật mà vi phạm đến HP đều không có giá trị và tôi chỉ làm theo HP mà thôi. Họ đe dọa mẹ tôi là sẽ cắt hộ khẩu của tôi ở Sài Gòn nhưng tôi nhắn với mẹ tôi là, cứ để họ cắt. Bởi vì cuộc sống của tôi không có chứng minh thư, không có hộ khẩu thì tôi vẫn sống được.” Ông Nguyễn Bắc Truyển cho biết.
Cách đây mấy ngày, nhà cầm quyền cs Việt Nam bị LHQ khuyến nghị 227 điểm về quyền con người, sau khi nhà cầm quyền cs VN Kiểm điểm định kỳ phổ quát tại Liên Hiệp Quốc, vào ngày 05.02.2014.
Trước đó, vào ngày 16.01.2014, bà Ngọc Minh, mẹ của tù nhân Đỗ Thị Minh Hạnh có cuộc điều trần trực tiếp về Nhân quyền tại Việt Nam do Ủy ban nhân quyền của Quốc hội Hoa Kỳ tổ chức. Và, ông Võ Văn Bửu, chồng của bà Mai Thị Dung, tù nhân lương tâm Phật Giáo Hòa Hảo có vài phút kể về tình trạng của bà Mai Thị Dung bị đàn áp trong nhà tù cs thông qua video, làm tại VN và gửi đến Quốc hội Hoa Kỳ.
Pv.VRNs

THÔNG TIN NÓNG VỀ VIỆC KHỦNG BỐ CỦA NHÀ CẦM QUYỀN

CÔNG AN PHÁ CỬA XÔNG VÀO NHÀ VÀ THÔ BẠO CƯỠNG BẮT Nguyễn Bắc Truyển 

Ngay từ sáng sớm hôm nay ngày 9-2-2014
Từ nhiều nguồn tin của bà con PGHH và người thân Nguyễn Bắc Truyển cho biết:
Tại khu vực nhà vợ chồng anh chị tại ấp Hưng Nhơn, xã Long Hưng B, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp. có rất nhiều côn đồ mặc thường phục bao vây quanh nhà. Gây rối 
Những động thái xung quanh cũng cho biết họ tổ chức "khống chế " rất nhiều những bà con đồng đạo lân cận . Vào khoảng 11h 07 trưa ngày nay . Một bà con đồng đạo đã gọi điện trực tiếp thông báo đến chúng tôi về tình hình lực lượng thường phục bao vây quanh nhà vợ chồng anh Nguyễn Bắc Truyển . Vừa bao vây , khống chế chúng vừa giở những trò côn đồ gây hấn 
Vào khoảng lúc 10 giờ 42 .  Một nhóm đòi xông vào nhà đưa Nguyễn Bắc Truyển đi. Nhưng khi hỏi tới giấy tờ , thủ tục như lệnh bắt hay khám xét nhà - Giay mời đều không có (?????) Và như vậy anh Nguyễn Bắc Truyển đã tuyên bố BẤT HỢP TÁC 
Kể từ giờ phút đó họ tăng cường gây hấn với gia đình anh bằng những người hàng xóm và một mặt họ cho các lực lượng cơ động - CSGT chốt nhặn các ngả đường dẫn vào khu nhà vợ chồng Nguyễn Bắc Truyển ở nhằm khống chế , cô lập anh để giở trò du thủ du thực

Nếu một người nào đó phạm tội mà cơ quan luật pháp cần bắt bớ hay ngăn chặn thì cứ đường hoàng mời - triệu tập hay đọc lệnh bắt và thể hiện hiên ngang , đường đường,  chính chính . Tại sao họ lại dùng biện pháp hết sức du côn , cioon đồ và đầy bất chính như thế . Vào ngày hôm qua . Qua thông tin gia đình đưa lên thì có 1 nhóm 3 người tự xưng là "Nhân viên điện lực đến nhà đòi vào "Kiểm tra điện" 
Toàn bộ clip và hình ảnh có ghi lại khuôn mặt những kẻ này . Xong có lẽ mục đích không phải là việc "Kiểm tra điện" như họ nói . Vì ngay sau khi bị giám sát kỹ càng và làm việc xong xuôi,  thì họ định bỏ qua không lập biên bản . Nhưng đã bị "Nhắc nhở và bắt ghi biên bản  
Nguồn facebookẻ vào lúc gần 12 giờ trưa nay  đăng tin như sau :
S.O.S: 
Từ ngày qua đã có nhiều biểu hiện nghi ngờ khi có bọn giả thợ điện vào nhà vợ chồng Bắc Truyển Nguyễn
Sáng nay thông tin từ bà con PGHH An Giang và Đồng Tháp cho biết hiện nay công an các thành phần đã bao vây cô lập nhiều bà con đồng đạo khác và đã cho Côn An xã đến buộc Nguyễn Bắc Truyển về công an xã 
Không biết chúng giở trò mạt kiếp gì ? Từ facebook Nguyễn Bắc Truyển sáng nay cho biết : HỌ MUỐN NGĂN CẢN ĐÁM CƯỚI TÔI NÊN BẮT TÔI TRƯỚC ( hèn hạ , cặn bã và bẩn thỉu đến thế này hay sao?Chúng muốn dồn tất cả người dân căm hận chúng đến tột cùng mà phải vùng lên rồi ) 
Kính mong tất cả mọi người quan tâm theo theo dõi đưa thông tin về vụ việc này
.

Tiếp tục từ đầu giờ trưa tới chiều liên tục trên trang mạng facebook nhiều  nguồn tin đăng tải diễn biến về tình trạng khủng bố tại tư gia anh Nguyễn Bắc Truyển 
Nguồn facebooker Bùi Thị Minh Hằng đưa tin 
KÍNH THÔNG BÁO! 
Hiện nay công an , an ninh , mật vụ và các loại thành phần ô hợp vẫn đang bao vây phong tỏa khu vực nhà vợ chồng Nguyễn Bắc Truyển Nguyễn tại khu vực Lấp Vò tỉnh Đồng Tháp 
Họ đang cho các lực lượng CSGT ngăn chặn sách nhiễu tất cả các xe cộ để chặn những người đồng đạo đến với gia đình anh tại Âp Hưng Nhơn Xã Long Hưng B - Huyện Lấp Vò- Tỉnh Đồng Tháp
Đả đảo công an làm trò mèo và chơi LUẬT RỪNG CS


-Từ các số điện thoại người thân và một số đồng đạo quanh khu vực liên tục gọi về thông báo những diễn biến tại khu vực . Trong một cuộc điện thoại qua video chúng tôi ghi nhận từ đầu bên kia. Tiếng  anh Nguyễn Bắc Truyển yêu cầu bọn người kia nếu là công an thì hãy làm đúng pháp luật và đầy đủ thủ tục pháp lý. Xong bất chấp tất cả bọn họ dưới cái mác côn đồ thường phục vẫn tiếp tục gây hấn và tìm cách khủng bố bát bớ anh và gia đình một cách trái pháp luật 
Lúc 15 gio 05  . Cô Bùi Thị Phượng là vợ của Nguyễn Bắc Truyển thông báo:

Bà con anh chị em loan tin. Tại khu vực nhà vợ chồng Bắc Truyển . Hiện nay chúng đã cắt phá đường internet và mang bình cứu hỏa tới. Chắc chắn sẽ có chuyện lớn rồi 

Tiếp đến một thông tin từ một facebooker đưa tin:

THÔNG BÁO KHẨN CẤP
Bọn côn an - côn đồ tại khu vực nhà Nguyễn Bắc Truyển tại Đòng Tháp đã chuẩn bị tấn công gia đình anh
Hiện tại bọn chúng đã CÚP ĐIỆN và nghe thông báo chúng tăng cường quân rất động
Kính mong bà con khu vực lân cận yểm trợ đưa thông tin
 


Và đúng vào lúc 16 giờ 35 phút chúng đã phá cổng xông vào nhà . Chúng tôi nhận cuộc điện thoại từ vợ Nguyễn Bắc Truyển gọi và nghe bên đầu dây đó những tiếng la của phụ nữ :Các anh lamg trò gì mà phá cửa vào nhà người ta? Các anh là ai .....
Và trên facebook Bùi Thị Minh Hằng thông tin cuối cùng đăng tải :
chúng đã phá cửa xông vào nhà rồi bà con ơiiiiiiiiiiiiiiiiiii
Chúng bắt cóc Nguyễn Bắc Truyển rồi
Những tiếng kêu xé lòng của người phụ nữ và tiếng những con vật hô hay gọi điện thoại thông báo với nhau "ĐÃ BẮT NÓ RỒI " .....CUp máy


07-02-2014

Luật sư Quân đã tuyệt thực 6 ngày và sẽ còn tiếp tục


images (1)VRNs ( 07.02.2014) – Sài Gòn- 
Sáng nay, gia đình Luật sư Lê Quốc Quân đi thăm gặp ông tại trại giam Hỏa Lò và Ls Quân đã xác nhận cho gia đình biết, ông đã tuyệt thực từ ngày 02.02 và cho đến hôm nay Ls Quân đã tuyệt thực đến ngày thứ 6.
Ông Lê Quốc Quyết, em trai Ls Quân cho biết lý do Ls Quân tuyệt thực: “Anh Quân bắt đầu tuyệt thực từ ngày 02.02. Anh Quân yêu cầu cán bộ trại giam: thứ nhất, yêu cầu sách, kinh thánh. Đặc biệt sách luật để anh Quân nghiên cứu bào chữa cho anh Quân vào hôm phúc thẩm sắp tới vì anh Quân muốn tự anh bào chữa cho anh. Điều kiện giam giữ rất tệ vì anh bị giam đông người và chưa bao giờ được cho phép dùng sách và bút. Thứ hai, cần gặp linh mục sau hơn một năm ngồi tù [để đáp ứng nhu cầu tâm linh]. Thứ ba, anh Quân có thể tuyệt thực cho đến ngày xử phúc thẩm, ngày 18.02.2014, và sẽ tiếp tục tuyệt thực nếu như phiên tòa phúc thẩm diễn ra chỉ nhằm hợp thức hóa bản án sai trái trong phiên tòa sơ thẩm.”
Ông Quyết cho biết đây là lần thứ ba Ls Quân tuyệt thực từ khi Ls Quân bị bắt giam vào cuối năm 2012. Ông Quyết nói: “Sau khi giam, anh Quân yêu cầu có luật sư và [được nhận] sách Kinh Thánh nhưng họ khong đáp ứng, nên lúc đó anh Quân tuyệt thực 15 ngày [để phản đối]. Lần thứ hai, trước khi phiên tòa sơ thẩm diễn ra, anh Quận đã nhịn ăn [tịnh cốc] trong vòng 7 ngày để cầu nguyện trước khi ra tòa. Còn lần này lần thứ 3 anh đã bắt đầu từ ngày mùng 02.02.”
Theo ông Quyết tường thuật lại, Ls Quân quả quyết rằng, nếu như cán bộ trại giam không đáp ứng những nhu cầu cơ bản cho Ls Quân như cho người nhà Ls Quân gửi sách Kinh Thánh và sách luật vào trại giam, cũng như không cho Ls Quân gặp linh mục trong trại giam để đáp ứng nhu cầu tâm linh thì ông sẽ tuyệt thực cho đến ngày ra tòa xử phúc thẩm, vào ngày 18.02. Khi đó, nếu tính ra Ls Quân sẽ tuyệt thực được 16 ngày. Và, Ls Quân nhấn mạnh với gia đình rằng, ông sẽ tiếp tục tuyệt thực nếu như “phiên tòa phúc thẩm diễn ra chỉ nhằm hợp thức hóa bản án sai trái trong phiên tòa sơ thẩm với bản án 30 tháng tù giam, vào ngày 02.10.2013 vừa qua.
Ông Quyết lo lắng: “Gia đình cũng rất lo ngại sức khỏe của anh Quân vì anh đã bị giam hơn 1 năm nay và anh Quân rất gầy. Anh Quân sức khỏe không tốt mà anh Quân lại tiếp tục tuyệt thực cho tới ngày xét xử nên gia đình cũng khá lo ngại, và còn lo ngại hơn nếu phiên phúc thẩm vẫn giữ y án thì anh lại tiếp tục tuyệt thực.”
Theo quy định của pháp luật hiện hành, một tù nhân chỉ bị hạn chế một số quyền chứ không bị tước đoạt toàn bộ quyền. Thông thường, người tù không được tự do thăm gặp, đi lại, không được ứng cử hay bầu cử, nhưng chắc chắn được học hỏi và được theo dõi tin tức xã hội. Tuy nhiên, hiện nay các nhà tù Việt Nam đã bị công an lạm quyền, xâm phạm hết mọi quyền của người đang bị nhốt tù.
Vào ngày 05.02.2014, trong buổi Kiểm điểm định kỳ phổ quát của nhà cầm quyền trước LHQ tại Genever, Ls Quân đã được phái đoàn Mỹ nêu đích danh và yêu cầu nhà cầm quyền cs VN thả ngay ông vô điều kiện. Thế nhưng, Ls Quân và gia đình ông đã chuẩn bị tinh thần với bản y án 30 tháng tù giam trong phiên phúc thẩm sắp tới.
 Ông Quyết nhấn mạnh: “Sáng nay anh Quân có chia sẻ với gia đình và Quyết cũng có suy nghĩ giống anh Quân, tức là, hy vọng thì vẫn hy vọng vào điều tốt đẹp nhất, nhưng phải chuẩn bị cho những cái xấu nhất. Cả Quyết và anh Quân đều nghĩ tới chuyện anh Quân sẽ y án [trong phiên phúc thẩm] tức là họ đã bất chấp pháp luật và không coi pháp luật ra gì. Kể cả bức thư anh Quân mới giử ra, nghĩa là, anh Quân đã sẵn sàng ngồi tù cho đến chết nên việc kết án không còn quan trọng đối với anh Quân nữa. Về phía áp lực của quốc tế và các cơ quan nhân quyền quốc tế lên tiếng cho anh Quân thì đó là một điều rất vui và phấn khởi đối với gia đình. Nó hiệu quả ở mức nào thì chỉ có ở phía nhà cầm quyền, còn phía mình cũng không biết là sẽ như thế nào.”
Ông Quyết cho biết thêm: “Sáng hôm qua, ngày 06.02, có điện thoại từ trong nhà tù báo ra rằng anh Quân đang tuyệt thực. Sau khi nghe tin, gia đình lên ghi danh thăm gặp anh Quân theo thông lệ là mỗi tháng được gặp một lần theo luật định. Khi gia đình lên trại giam làm thủ tục thì họ trả lời là, anh Quân đang bị kỷ luật và bị cắt thăm gặp. Sau gần một buổi chiều, gia đình đấu tranh đòi gặp lãnh đạo trại, thì cuối giờ chiều lãnh đạo trại đã chính thức xác nhận anh Quân đang tuyệt thực, còn việc thăm gặp anh Quân phải chờ xin ý kiến chỉ đạo. Vào buổi tối, phía trại gọi điện thoại cho gia đình và thông báo là sáng nay, ngày 07.02, họ sắp xếp cho gia đình thăm gặp anh Quân.”
 Pv.VRNs

MỘT VIỆC LÀM VÔ CÙNG UẨN KHÚC CỦA NHÀ CẦM QUYỀN

Tôi nảy ra ý định  đi tìm hiểu về nguyên do bà con Hmong liên tục bị khủng bố , đàn áp và thậm chí trả thù nhiều năm qua-  ngay sau khi có cuộc gặp gỡ với họ ngay tại phòng tiếp Dân Ngô Thì Nhậm - Hà Đông- Hà Nội 
Theo nguồn thông tin từ nhiều bà con thì người Dân Hmong đã bị khủng bố trong suốt mấy chục năm qua. Có nhiều người đã chạy khỏi quê hương bản làng mình
Gần đây ai cũng biết rằng rất nhiều người Hmong đã kéo nhau về Hà Nội để khiếu kiện . Khi tiếp xúc với họ có thanh niên cho tôi biết:
" Năm nay con 29 tuổi rồi. Nhưng kể từ khi biết nhận thức chưa bao giờ thấy bà con dân tộc mình được hưởng công bằng như một con người . Cái gì cũng bị chính quyền ngăn cấm. Ai nghe theo họ thì sống còn không nghe theo họ thì chết...Từ khi có bác Dương Văn Mình đổi mới được bà con tin tưởng nghe theo thì chính quyền càng ra sức cấm cản trả thù. Bị bệnh tật ốm đau vào bệnh viện mà bác sĩ cũng nói THEO DƯƠNG VĂN MÌNH THÌ KHÔNG CHỮA "< Trích lời anh Lý Văn Dũng - Dân tộc Hmong >



Theo lời kể của nhiều người Hmong tôi đã gặp thì Dương Văn Mình cũng chỉ là một công dân bình thường như muôn người khác < Trong hình> Nhưng ông có sức ảnh hưởng rất lớn trong cộng đồng người Hmong 4 tỉnh phía Bắc bởi lý do : Họ coi ông là người có "Công lớn"   trong việc đổi mới những hủ tục lạc hậu làm đói nghèo bao nhiêu thế hệ . Cụ thể theo như người Dân cho biết
Trước kia. Mỗi khi có ma chay , cưới hỏi , tế lễ ...Thường bà con Dân tộc mổ trâu giết bò ăn uống cúng tế trong 7 ngày trời. Người chết sau 7 ngày mới chôn cất ...vv và ..vv
Nhưng từ khi nghe theo lời kêu gọi của bác Dương Văn Mình thì mọi "Hủ tục" không có lợi đều bị bãi bỏ. Chính tôi lên tận các bản làng hẻo lánh tiếp xúc cùng bà con. Tham dự một đám cưới của người Hmong và đều xác nhận họ sống rất văn minh nếu như nghe theo Dương Văn Mình để thay đổi thì rõ ràng ông ấy là người có CÔNG chứ không thể có tội . Một điều khiến tôi ngạc nhiên rằng thanh niên , đàn  ông con trai  ở những nơi tôi gặp , kể cả trong đám cưới họ đều không uống rượu, Thuốc thì rất ít người hút và hầu như họ không có nghiện ngập bất cứ thứ kích thích nào từ trà lá, cà phê. Như thế xem ra cái "Đạo Dương Văn Mình " này còn TỐT hơn cả dân miền xuôi theo đảng nhiều đấy chứ??????? 
 Nhưng có lẽ ai cũng biết bản chất của người cộng sản . Nếu một khi không nghe theo họ thì đều bị họ ghép cho một cụm từ "PHẢN ĐỘNG " 
Nếu nhiều năm trước đây nghe nói đến những vụ "Phản động" hay "tàn quân Funlro trong rừng " chính tôi cũng bán tín bán nghi. Nhưng rồi,  từ sự trả thù khốn nạn nhất của nhà cầm quyền cộng sản. Sau những khiếu kiện đòi đất đai, nhà thờ và những sự việc bẩn thỉu bôi nhọ cá nhân tôi trên báo đài truyền thông độc tài của họ,  thì tôi mới thấu hiểu nối đau,  oan khuất của đồng bào Dân Tộc vùng xa hẻo lánh
Tôi đã có những chuyến đi và tiếp cận trực tiếp bà con Hmong . Tôi cũng đã ghi lại tất cả những gì bà con lên tiếng để chuyển lển công luận cùng cộng đồng Quốc Tế nhằm quan tâm cứu xét cho họ
Có những người Hmong từng làm công tác Đoàn - Xã . Nhưng nay họ nói với tôi. Hãy "giúp họ được lên tiếng để họ CỨU ĐỒNG BÀO Hmong"  
Trăm nghe không bằng một thấy. Nhà cầm quyền cộng sản luôn to mồm nói láo. Đến ra trước điều trần quốc Tế mà họ còn nói láo không ngượng miệng thì thử hỏi những gì họ tuyên truyền trên những tờ báo có định hướng có giá trị hay đáng tin hay không? 
Nhiều ngày qua, chúng tôi liên tục nhận thông tin kêu cứu từ những người bà con và gia đình ông Dương Văn Mình . Hỏi thăm thì được biết ông hoàn toàn không thuộc diện quản chế
Trước đây nhà cầm quyền đã bắt và bỏ tù ông trong thời gian 5 năm . Nhưng khi đó bà con Hmong chưa hề biết đấu tranh và thực tế hiểu biết pháp luật của họ còn hạn chế . Những vụ bắt bớ và xử như thế,  chưa có sự tư vấn tham gia của luật sư và những người hiểu biết . Mà tất cả chỉ trong tay nhà cầm quyền bưng bít và ngồi xổm lên pháp luật 
Sau khi ra khỏi nhà tù. Ông Dương Văn Mình bị suy thận . Nhưng nhà cầm quyền địa phương luôn tìm cách ngăn chặn việc ông chữa bệnh . Đây là một ÂM MƯU KHUẤT TẤT gì của họ ? 
Nguồn facebooker sáng hôm nay đưa tin kèm theo một số hình ảnh sau đây :
Ông Dương Văn Mình cùng gia đình xuống Hà Nội trong những ngày qua xin chữa bệnh . Nhưng đến đâu cũng bị bọn mật vụ ngăn chặn . Chúng tôi sẽ đăng tin thêm về việc bệnh viện 198 thu trên 300 triệu đồng trong những ngày bắt buộc gia đình đưa ông vào chữa bệnh tại đó ( thực chất là cầm tù- giam lỏng) 

Khẩn! Khẩn ! Khẩn
Hiện nay gia đình bệnh nhân Dương Văn Mình đang khẩn thiết kêu cứu. Vì nhiều ngày qua bệnh nhân mắc bệnh cần chạy thận. Trong khi gia đình đưa đi chữa chạy dưới Hà Nội thì đã bị an ninh , công an cưỡng ép đưa về giam lỏng tại bệnh viện 198 của bộ công an trong một thời gian dài. Trước Tết họ bắt gia đình đóng trên 300 triệu VND mới cho đưa về nhà ăn Tết
Sau Tết gia đình đưa xuống Hà Nội tiếp tục chữa bệnh thì bị các lực lượng an ninh ngăn chặn ép buộc
Hiện nay gia đình khẩn thiết kêu cứu đến cộng đồng. Kính mong mọi người liên hệ các số điện thoại sau để biết thông tin trực tiếp 01663451470
Tôi vừa gọi cho gia đình thì nghe tiếng cự cãi giữa gia đình và bọn mật vụ đi theo. Chúng nó trả lời rằng "Đây là đi theo vì công việc "
Bất luận vì lý do gì thì bệnh viện và bác sĩ từ chối bệnh nhân không chữa chạy là không đúng Y ĐỨC
Tại sao sau một thời gia điều trị vì cưỡng buộc tại bệnh viện Bộ công an thì nay không cho đi nơi khác mà tìm mọi cách ngăn cản ? Liệu có LÝ DO "cò mồi" làm tiền hay khả năng BỊ ĐẦU ĐỘC ở đây?
Tôi kính thông tin khẩn cấp tới cộng đồng và kêu gọi mọi sự giúp đỡ đến họ . Chúng tôi sẽ có bài viết chi tiết kèm theo ngay trong ngày hôm nay để vạch trần bộ mặt bỉ ổi của những kẻ CƯỚP ĐOẠT NHÂN QUYỀN
Hiện tại gia đình họ đang bị bao vây tại khu vực gần bệnh viện 198 bộ công an . KInhs mong anh chị em Hà Nội quan tâm giúp đỡ
 —

P/S:
Những kẻ mặc thường phục này đi theo ngăn cản các bệnh viện không được chữa chạy cho ông Dương Văn Mình trong suốt mấy ngày qua. Trong đám này người nhà cho biết nhận ra mặt Tên Thuận an ninh Tuyên Quang 









Kính mời độc giả tìm đọc thêm những bài viết về nội dung đã đưa trên

Vì sao đạo Dương Văn Mình của người H’Mông bị đàn áp?

Người H'mông ở nhiều tỉnh phía Bắc về Hà Nội để kêu cứu chính quyền trung ương, Hà Nội, 19/10/2013. Ảnh : Facebooker Trần Thị Cảm Thanh.
Người H'mông ở nhiều tỉnh phía Bắc về Hà Nội để kêu cứu chính quyền trung ương, Hà Nội, 19/10/2013. Ảnh : Facebooker Trần Thị Cảm Thanh.

Tú Anh
Đầu tháng 10 vừa qua , hàng trăm người H'Mông từ bốn tỉnh Cao Bằng, Bắc Cạn, Thái Nguyên và Tuyên Quang kéo về Hà Nội tố cáo chính quyền địa phương "cấm họ theo đời sống văn minh“. Một số người biểu tình trong đó có những thiếu nữ đã bị tra tấn. Người dân Hà Nội bênh vực đồng bào miền núi cũng bị ngăn cản. Tại sao có chuyện trớ trêu như vậy và vì sao công an Hà Nội lại thẳng tay đàn áp người Hmong, cưỡng bách họ trở về nhà ? Để tìm hiểu nguồn cội vấn đề, RFI đặt câu hỏi với ông Vũ Quốc Dụng, nguyên Tổng thư ký Hiệp Hội Quốc Tế Nhân Quyền ở Frankfurt, Đức.


Vũ Quốc Dụng - Frankfurt - Đức - 10/11/2013
 
10/11/2013
 
 
1)Tại sao người H'mông tiếp tục trở lại Hà Nội để biểu tình, mặc dù bị đánh đập và bắt đưa trở về quê quán?
Chúng ta biết người H’Mông thường tránh đụng chạm với chính quyền. Trong thập niên 80 và 90, khi chính quyền đàn áp dã man đạo Tin Lành thì người H’Mông cũng chỉ đến cầu cứu nhà thờ Tin Lành Hà Nội. Lần này các người dân tộc H’Mông bị đàn áp quá lâu và quá mức nên ra Hà Nội để cầu cứu trung ương. Lý do là các chính quyền địa phương tại 4 tỉnh Cao Bằng, Thái Nguyên, Tuyên Quang và Bắc Cạn đã phá bỏ nhà tang của họ (có nơi gọi là "nhà táng", "nhà đòn"). Khoảng 25 năm nay người H’Mông ở đó đã thay đổi tục lệ chôn cất.
Trước đây họ treo xác chết trong nhà rồi bày tiệc ra ăn uống với người chết trong 7 ngày. Sau đó mới đem xác đi chôn không có hòm ván. Bây giờ họ xây nhà tang chung để đưa quan tài vào đó cho thân nhân đến thăm viếng trong vòng 24 tiếng rồi đem chôn. Họ cho rằng làm như vậy là sạch sẽ và vệ sinh hơn, giống như người miền xuôi đang làm. Thế nhưng chính quyền địa phương lại đem quân đến phá nhà tang của họ, đánh đập, bắt bỏ tù họ và bắt họ trở lại phong tục cũ.
Họ về Hà Nội để đòi phải cho họ lập nhà tang, trả tự do cho những người bị bắt và phục hồi danh dự cho người đã dạy họ theo nếp sống mới là ông Dương Văn Mình. Nhưng sau mấy ngày họ kết luận là trên dưới cùng một giuộc cả, nghĩa là cấp trung ương, cấp tỉnh, huyện và xã đều chủ trương đàn áp giống nhau. Họ quyết tâm ở lại Hà Nội để đòi cho được một tờ giấy bảo đảm việc chấm dứt đàn áp.
Vụ này khá nghiêm trọng. Khoảng 100 người dân tộc H’Mông kéo về Hà Nội vào giữa tháng 10/2013 để biểu tình thì công an đến giải tán. Họ bị bắt và một số bị đánh mang thương tích nặng. Cô Hoàng Thị Vàng bị đánh đến nỗi 10 ngày sau vẫn không đi nổi một mình. Một số bị đưa đi mất tích. Có một số người Hà Nội đến phường Thụy Khuê để đòi lại tài sản của những người H’Mông đã bị công an đánh dã man, thí dụ ông Trương Văn Dũng bị đánh gẫy 3 xương sườn. Sau khi bị bắt đưa về nơi trú quán vào đêm ngày 23/10 vừa rồi thì có tin là người H’Mông đã trở lại Hà Nội.
2) Nỗi bức xúc của họ có liên quan gì đến đạo Dương Văn Mình không? đạo Dương Văn Mình như thế nào?
Theo những thông tin mà tôi tổng hợp được từ các nguồn của chính quyền và của người theo đạo Dương Văn Mình thì đây là một nhánh đạo tin vào Thiên Chúa và Thiên Sứ của người H’Mông ở các tỉnh cực Bắc Việt Nam. Về thực hành, đạo Dương Văn Mình chủ trương thay đổi một số điều mà đạo này cho là hủ tục như ma chay, ép hôn, lễ lạc tốn kém. Chính quyền Việt Nam không công nhận đạo Dương Văn Mình, xem là "tà đạo“ vì không phải Tin Lành mà cũng chẳng là Công giáo. Chính quyền không cho người dân H’Mông chôn cất theo kiểu đạo Dương Văn Mình dạy họ và bắt họ trở về phong tục cũ là phải treo thây ma 7 ngày 7 đêm, phải bón cơm cho xác chết, phải mổ bò mổ trâu ăn uống với xác chết trong 7 ngày rồi vác xác chết đi chôn không quan tài, rồi 13 ngày sau lại phải mổ trâu để cúng tà ma. Ban đầu chính quyền tịch thu đồ đạc để trong nhà tang, đưa quân đến các buổi lễ tang ở đó để giải tán, đánh đập và bắt giữ người tham dự. Sau này chính quyền đem quân đến san thành bình địa các nhà tang được xây dựng trong vùng rừng núi hoặc giữa ruộng nương, đánh đập và bắt giữ những người H’Mông đứng xung quanh để bảo vệ nhà tang. Tôi được xem nhiều video clip cho thấy người dân tỏ ra rất ôn hòa, kiên nhẫn và chỉ chống cự bằng cách xô đẩy khi bị công an và dân quân dùng vũ lực kéo họ đi. Hiện còn ít nhất 3 người trong đạo này đang bị chính quyền Việt Nam giam giữ là các ông Dương Văn Mình , Thào Quán Mua và Hoàng Văn Sang.
3) Việc đàn áp các người Hmông này có phải là đàn áp tôn giáo không? Với qui mô thế nào?
Thoạt nhìn người ta có thể nghĩ việc can thiệp vào chôn cất là một vấn đề về văn hóa phong tục. Tôi được đọc chỉ thị về việc "vận động đồng bào dân tộc H‘Mông thực hiện nếp sống văn minh trong việc tang, việc cưới giai đoạn 2013 – 2015“ của tỉnh Yên Bái. Chỉ thị này chỉ trích các tập tục không phù hợp với nếp sống văn minh như không đưa người chết vào quan tài, tổ chức đám tang rườm rà, lộn xộn, tốn kém và kể thành tích là đã khiến người H‘Mông rút ngắn thời gian tổ chức đám tang (từ 6 - 7 ngày xuống còn 3 - 4 ngày), đưa thi hài vào hòm trong vòng 12 tiếng, chôn cất trong vòng 24 tiếng và giảm việc giết mổ nhiều trâu bò. Tôi nghĩ đạo Dương Văn Mình đáng phải được khen vì đã đi đúng và đi nhanh hơn chính sách mong muốn của nhà nước. Thực tế không được như vậy.
Cho nên việc bắt người H’Mông phải trở về các hủ tục trong cái gọi là "cuộc vận động Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hoá ở khu dân cư” hoặc "Quy ước nếp sống văn hóa của người Mông” chỉ là cái cớ và là phương tiện để "ngăn chặn, xóa bỏ“ tôn giáo Dương Văn Mình.
Bằng chứng rõ rệt nhất là chính quyền các cấp bắt người H’Mông phải ký giấy bỏ đạo Dương Văn Mình. Đây là sự xâm phạm đến quyền tự do có tôn giáo là một trong những nhân quyền tuyệt đối mà Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính Trị không cho phép chính quyền được giới hạn trong bất cứ hoàn cảnh nào. Chính quyền Việt Nam đã cho thành lập "Ban chỉ đạo 160“ để điều động bộ đội, công an và các đoàn thể trong MTTQ bắt ép người dân phải bỏ đạo tập thể. Theo một báo cáo của Tỉnh ủy đảng Cộng sản ở tỉnh Cao Bằng vào ngày 8/10/2012, chỉ trong vòng 4 tháng thực hiện chỉ thị của tỉnh ủy thì đã có 17 trong số 32 xóm ở Cao Bằng chịu "ký cam kết không theo Dương Văn Mình“. Ai không ký thì "chính quyền có biện pháp gọi hỏi, răn đe và xử lý nghiêm“. Đó là lý do khiến nhóm Cao Bằng là nhóm đông người nhất trong đoàn biểu tình H’Mông ở Hà Nội.
4) Việt Nam đã nộp đơn ứng cử vào Hội đồng nhân quyền LHQ. Việc đàn áp này có ảnh hưởng gì đến việc ứng cử không?
Muốn làm thành viên của Hội đồng nhân quyền LHQ thì Việt Nam phải đáp ứng các tiêu chuẩn bảo vệ nhân quyền cao nhất. Do đó chính quyền Việt Nam phải thay đổi toàn bộ chính sách đối với các tôn giáo của người H’Mông. Cụ thể Việt Nam phải tôn trọng quyền tự do có tôn giáo và quyền tự do thực hành tôn giáo của họ bằng cách chấm dứt mọi hình thức bắt giam, truy tố, sách nhiễu, phá nhà táng, và quan trọng hơn hết là chấm dứt chính sách bắt bỏ đạo đối với các tôn giáo họ như Vàng Chứ, Dương Văn Mình, … Rất tiếc tôi hiện chưa thấy Việt Nam có thiện chí này.
Việc đàn áp tôn giáo Dương Văn Mình nằm trong một loạt các vi phạm nhân quyền trầm trọng từ hồi đầu năm ngoái tức là từ khi Việt Nam loan báo ý định muốn ứng cử vào Hội đồng nhân quyền LHQ. Chỉ trong khoảng 18 tháng trong lãnh vực tự do tôn giáo đã có 70 tín đồ của các đạo như Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn, Công giáo, Tin Lành, Phật giáo, Phật giáo Khmer Krom và Phật giáo Hòa Hảo bị xử tổng cộng một án tù chung thân, 532 năm tù và 200 năm quản chế. Đó là những bằng chứng không thể chối cãi về thành tích nhân quyền rất tồi tệ của Việt Nam.
Trong phiên họp của Đại hội đồng LHQ vào ngày 12/11/2013 tới đây ở New York các thành viên của LHQ nên cân nhắc xem họ có nên bỏ phiếu cho một ứng cử viên có nhiều hành động thách thức quốc tế trong thời gian chuẩn bị nộp đơn như vậy không.
Xin cảm ơn ông Vũ Quốc Dụng
NHỮNG THÔNG TIN LIÊN QUAN : Chúng ta chỉ cần vào google tra từ "Đàn áp đồng bào Hmong" sẽ ra rất nhiều những kết quả và những thước phim
-http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/hmong-petiti-in-hanoi-10242013053315.html
-http://www.youtube.com/watch?v=FaTL-3aVJNQ
-http://chauxuannguyen.org/2013/11/25/nguoi-h-mong-tiep-tuc-bi-dan-ap/
-http://vietinfo.eu/tin-viet-nam/nguoi-dan-toc-h%E2%80%99mong-phan-doi-chinh-quyen-dan-ap.html
-https://www.youtube.com/results?search_query=%C4%90%C3%A0n%20%C3%A1p%20b%C3%A0%20con%20Hmong&sm=3
-https://www.youtube.com/watch?v=WwmMMbrpUOQ

THĂM TRẦN HUỲNH DUY THỨC THÁNG 2: NHÂN QUYỀN HỘI



Nguồn từ trang Con Đường Việt Nam 
Trời tờ mờ sáng mùng 4 Tết Giáp Ngọ, gia đình tôi khởi hành chuyến đi thăm anh Thức theo lịch thăm hàng tháng. Thời tiết năm nay lạnh khác thường khiến chúng tôi càng nhớ nhiều đến những người thân xa nhà. Mong rằng xuân sau gia đình sẽ được đoàn tụ cùng nhau.

Chúng tôi có mặt tại trại giam khoảng 9h sáng. Thật bất ngờ hơn những lần trước là lần này vừa vào đã thấy anh đang chờ sẵn, vẫy vẫy tay với mọi người, cười rất tươi trông anh thật hạnh phúc.

Sau khi thăm hỏi mọi người đặc biệt là ba, như mọi năm, anh đọc bài thơ khai bút đầu xuân mà anh đã làm lúc giao thừa cho cả nhà nghe:

“NHÂN QUYỀN HỘI THIÊN THỜI KHỞI ĐỘNG

PHÁP QUYỀN TÔN VẬN THẾ CANH TÂN

DÂN CHỦ BỪNG VIỆT NAM HIỂN THÁI

THỊNH VƯỢNG KÊU THUỶ CỬ CẦU HIỀN”

Anh nói: “Năm 2014 sẽ có nhiều thay đổi lớn. Sự thay đổi của Việt Nam bắt đầu từ sự sụp đổ kinh tế, dẫn đến bất ổn xã hội buộc phải thay đổi chính trị. Nó sẽ được thay đổi nếu như các lực lượng tiến bộ trong xã hội liên kết lại để tạo ra sức mạnh dân tộc, bất kể đó là những người cộng sản cấp tiến, những trí thức nhân tài ngoài đảng cả trong và ngoài nước, không phân biệt chính kiến, đảng phái.”

Khi cả nhà trao đổi với anh, tình hình kinh tế trong năm nay rất ảm đạm, sức mua sức bán giảm sút, thất nghiệp ngày càng tăng, đời sống người dân ngày càng khó khăn. Anh nói hết năm 2014 và 2015 thì kinh tế sẽ phát triển. Vấn đề cần giải quyết là hiệu suất lao động. Và giải pháp duy nhất là quyền con người.

Nền kinh tế sẽ diễn ra theo mô hình chữ V hay chữ U chỉ khi đặt quyền con người vào đúng vị trí của nó trong xã hội. Còn hiện nay mô hình đó diễn ra theo hình chữ L. Nếu có chính sách tốt sẽ kéo được độ tăng trưởng lên. Như vậy để có sự tăng trưởng mong muốn không có giải pháp nào hơn chính là tôn trọng quyền con người và bảo đảm vị trí của nó thì khi đó sức mạnh của người dân mới phát huy được tối đa và tạo động lực cho sự phát triển của đất nước.

Anh còn nói bế tắc hiện nay chính là hiệu suất lao động. Không có bất kỳ yếu tố phương diện nào trong cuộc sống con người mà không có sự tham gia của thời gian. “Tranh thủ được thời gian là tranh thủ được tất cả” là câu nói nổi tiếng của Lê-nin. Đúng như vậy. Mọi cuộc chạy đua đều tính bằng thời gian, mọi sự phát triển đều tính đến thời gian. Các cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật từ trước đến giờ đều hướng đến việc phát triển các máy móc và phương pháp làm sao để con người có thể làm ra nhiều sản lượng hơn với cùng một khoảng thời gian bỏ ra. Đó chính là hiệu suất. Hiệu suất tăng thì mới có sự phát triển thực sự.

Anh cũng nói về GDP với tỷ trọng từ tài nguyên khoáng sản khá lớn sẽ tạo ra nguy cơ không bền vững. Độ tăng trưởng GDP phải dựa trên hiệu suất lao động mới đảm bảo sự bền vững. Nay hiện trạng đã chứng minh thấy rõ điều này. Để xử lý căn cơ và bảo đảm cho sự phát triển chính là việc bảo đảm và khuyến khích nâng cao hiệu suất lao động trong nền kinh tế sản xuất và dịch vụ. Anh còn nhắc tôi ví dụ hình ảnh hai người nông dân trong một bức thư mà anh đã gửi về nhà lúc còn ở trại giam Xuân Lộc tháng 3 năm 2011. Tôi tìm lại và trích ra đây:

“Chúng ta cần hiểu rõ giá trị của thời gian và đừng để phí nó. Phải luôn luôn hướng đến tăng hiệu suất trong tất cả những việc mình làm: làm sao để cùng 1 việc nhưng tiêu tốn ngày càng ít thời gian hơn; làm sao nghĩ ra những việc khác để thay thế việc cũ mà cái mới sẽ giúp mình tạo ra nhiều giá trị hơn và cần ít thời gian hơn.

Có thể hình dung ví dụ này: Có 2 người có nhu cầu như nhau, lúc còn nhỏ đều cần 1 kg thực phẩm mỗi ngày: Lúc đó cả 2 đều cùng làm 1 công việc như nhau và đều mất 8 tiếng/ngày, trên cùng 1 mãnh đất giống nhau để có được lương thực phẩm đó. Cơ thể lớn dần và nhu cầu thực phẩm tăng dần lên 2 kg/ngày. Người A tìm cách tăng hiệu suất lên gấp đôi và anh ta đã làm được điều đó: Làm ra được 2 kg thực phẩm cũng chỉ trong 8 tiếng để đáp ứng như cầu tăng lên của mình mà không phải bỏ ra thêm thời gian. Thời gian còn lại anh ta học để nâng cao kiến thức. Trong khi người B cũng cải tiến nhưng chỉ tăng hiệu suất lâu được gấp rưỡi: cần đến 12 tiếng/ngày để làm ra 2 kg thực phẩm nuôi sống mình, do vậy quỹ thời gian của anh ta ít đi không có thời gian học thêm được kiến thức mới. Cật lực 12 giờ/ngày xong là mệt lã, không còn sức lực gì khác ngoài việc ngủ đề lại sức cả. Còn người A nhờ học thêm được kiến thức nên lại càng gia tăng hiệu suất lên. Bây giờ với 8 giờ/ngày anh ta đã làm ra 3, 4, 5 rồi 6 kg thực phẩm. Thế là anh ta có thể nghỉ đến việc lấy vợ, sinh con mà vẫn đảm bảo được nhu cầu cho gia đình. Trong khi đó người B vì làm việc quá nhiều nên bị bệnh đủ thứ mà lại không có gì để chữa bệnh (làm ngày nào ăn ngày đó đâu còn dư). Cuộc sống anh ta cứ thế ngày một tệ hại đi, phải vay mượn rồi thậm chí cầm cố cả mảnh đất của mình đang canh tác để làm ra thực phẩm nuôi sống mình hằng ngày, làm gì còn đầu óc mà gia tăng hiệu suất được. Cùng lúc đó người A đầu óc lúc nào cũng tĩnh táo, gia đình hạnh phúc nên anh ta nghĩ ra rằng sao mình không cộng tác với nhiều người, chia sẻ kiến thức, kinh nghiệm tăng hiệu suất của mình cho họ để mọi người cùng nhau làm ra được nhiều thực phẩm hơn. Cuối cùng anh ta tập hợp được 10 người làm như vậy, nên làm ra được 60kg thực phẩm, và sau đó lại tăng lên được 70 kg/ngày, vì nhờ những qui trình phối hợp dây chuyền. mà mỗi gia đình của họ chỉ cần 5 kg/ngày nên họ dư ra 20 kg/ngày. Và họ tìm cách đem đi trao đổi với những người khác không làm ra lương thực mà là quần áo đẹp. Thế là chất lượng cuộc sống của họ tăng lên: không chỉ ăn no mặc ấm mà là ăn ngon mặc đẹp. Còn thật đáng thương cho người B, sau khi trải qua 1 căn bệnh nặng, chữa trị khỏi thì nợ nần chồng chất, phải để người ta lấy mảnh đất để trừ nợ. Anh ta phải làm thuê cho người chủ mới, ngoài 2 kg cần để nuôi sống mình hằng ngày thì phải làm thêm 1 kg cho chủ đất, mà anh ta cũng đâu có công cụ hay phương pháp gì để tăng hiệu suất. Cuối cùng chỉ có cách tăng thời gian làm việc từ 12 lên 18 tiếng/ngày để làm ra 3 kg/lương thực phẩm. Đó chính là quá trình 1 người nông dân tự do tự biến mình thành bần cố nông rồi sau đó bị biến thành nô lệ. Nguyên nhân hoàn toàn do hiệu suất. Còn người A sau đó tiếp tục phát triển và phát triển: nhu cầu ngày càng tăng lên rất cao nhưng vẫn được đáp ứng. Nguyên nhân cũng hoàn toàn do hiệu suất.

… Đó là sự bình đằng tuyệt đối: ai cũng chỉ có 24 giờ 1 ngày, muốn hơn cũng không có, muốn kém cũng chẳng được. Không ai dừng thời gian được trừ phi viết chuyện giả tưởng.”

Những nhận định của anh làm rõ cách giải quyết những bế tắc trong nền kinh tế hiện nay. Chúng ta đang mong một sự thay đổi, đó chính là điều mà anh đã nói đến trong lá thư phân tích “NGHĨA” và “LỢI”. Thì nay một cách chi tiết và cụ thể hơn đó là yếu tố “HIỆU SUẤT LAO ĐỘNG”. Nó là điều phải đạt được để tạo ra đột biến cho kinh tế hiện nay.

Tôi mong sao những nhận định và dự đoán của anh Thức sẽ diễn ra đúng như anh nói. Phải có niềm tin và hành động cho niềm tin đó. Anh Thức cũng vậy. Anh luôn có niềm tin vào con người, vào sức mạnh của “quyền con người” để dẫn đến sự đổi thay tốt đẹp cho đất nước “VIỆT NAM HIỂN THÁI".

Thay mặt gia đình THDT
 — 

06-02-2014

Đôi thoại với ai?

     Nguồn Phạm Thanh Nghiên           
Buổi điều trần Nhân quyền VN tại LHQ( ảnh Bùi Tuấn Lâm)
      
Lúc 24 giờ Việt Nam (18 giờ Thụy Sỹ), thứ trưởng Ngoại giao Hà Kim Ngọc đọc diễn văn kết luận sau bình luận và khuyến nghị của đại diện các nước:
“Đáp lại 36 quốc gia, chúng tôi muốn nhấn mạnh chính sách nhất quán của Việt Nam là tăng cường đối thoại để thúc đẩy nhân quyền. Do đó, các câu hỏi được đặt ra đều được ghi nhận và phản hồi trong không khí cởi mở, hữu nghị, nhằm cải thiện nhân quyền.

“Việt Nam đang gia nhập các công ước khác của Liên Hợp Quốc, ví dụ về cưỡng bức mất tích, tình trạng của người tị nạn, người lao động. Một lần nữa tôi xin nhấn mạnh,VN cam kết đối thoại”.

“…Chúng tôi cam kết chủ động xây dựng, duy trì đối thoại, hợp tác và nghiêm túc thực hiện các nghĩa vụ của mình.”…

“..Việt Nam sẵn sàng mở cửa cho đối thoại và hợp tác với các nước khác….”
Thứ trưởng ngoại giao VN Hà Kim Ngọc trong phiên điều trần 


Đấy là những đoạn trích trong bài tường thuật trực tiếp phiên điều trần UPR về tình trạng nhân quyền Việt Nam được dẫn lại trên trang Dân Làm Báo. Ngay từ khi phiên điều trần này sắp và đang diễn ra, đã có rất nhiều công dân Việt Nam đặc biệt là giới đấu tranh cho Nhân Quyền, Blogger, facebooker theo dõi và bình luận. Và chắc chắn sẽ còn nhiều hơn nữa những ý kiến phản hồi thời hậu UPR. Tôi, nhân danh một công dân Việt Nam chỉ xin phản hồi về hai chữ “đối thoại” mà ông Hà Kim Ngọc nhân danh Nhà nước cộng sản Việt Nam tuyên bố “sẵn sàng” và “cam kết” trước cộng đồng Quốc tế. Còn các nội dung khác, xin không được bình luận.

Đối thoại: Có thể hiểu là cuộc nói chuyện (động từ) qua lại giữa hai hay nhiều người với nhau. Hiểu theo nghĩa rộng hơn thì đó là cuộc (sự) bàn bạc, thương lượng trực tiếp giữa hai hay nhiều bên để giải quyết các vấn đề cùng quan tâm.

Khoan nói tới sự “đối thoại” của Nhà nước CHXHCNVN với “các nước khác”. Hãy đi vào thực chất. Có hay không sự đối thoại về Nhân quyền của nhà nước với chính những công dân Việt Nam ngay trong phạm vi đất nước này? Xin trả lời ngay là : KHÔNG. Nói chính xác hơn, nhà nước chưa bao giờ dám đối mặt (đồng ý tổ chức)  một cuộc đối thoại thẳng thắn, sòng phẳng với những cá nhân, những nhóm dân sự độc lập vận động cho Nhân quyền Việt Nam. Mà chỉ là những cuộc họp, cuộc hội thảo, “đối thoại cởi mở” theo kiểu dân chủ tập trung do đảng tổ chức để đối thoại với chính…các tổ chức, các đảng viên do đảng chỉ định rồi cứ theo định hướng (của đảng) mà thực hiện. Báo chí truyền thông (đương nhiên của đảng) sẽ là nhân tố cuối cùng để hoàn thiện bài ca dân chủ định hướng xã hội chủ nghĩa. Tức là quân ta khen quân mình, mèo khen mèo dài đuôi, còn thằng dân thì…mặc kệ mẹ chúng mày. Đứa nào lên tiếng không đúng định hướng, không theo chủ trương chính sách và sự chỉ đạo của đảng đích thị là “phản động”.

Có nhiểu cách để đối xử với bọn “phản động” lắm: sách nhiễu, đuổi việc, đe dọa, trấn áp, cô lập, bôi nhọ, hành hung chúng lẫn người thân của chúng. Nếu vẫn không “chừa” thì bắt bỏ tù rồi đem ra xét xử trong những phiên tòa “công khai” đến mức cha mẹ, vợ con anh chị em ruột thịt của “bị cáo” cũng đừng mơ được tham dự. Vào tù cũng chưa yên, có hàng tá những biện pháp tha hồ được áp dụng khiến chúng phải….nhũn như con chi chi, mà biện pháp nào cũng đều phù hợp với luật pháp, hiến pháp cũng như thực tế nội bộ của Việt Nam, đừng ai can thiệp. Cần thiết nữa thì cứ thả một vài “đứa” vừa được tiếng là nhân đạo, vừa được lợi về kinh tế sau những cuộc thương thuyết với bọn “tư bản giãy chết”. Như thế đương nhiên, ngoài đảng tự đối thoại với đảng ra, không có bất cứ ai đủ tư cách đối thoại với đảng hết. Không một ý kiến trái chiều nào được lắng nghe, chấp nhận. Đã không chấp nhận đối thoại với dân chúng của chính nước mình thì liệu có tư cách để đối thoại với các nước khác không? Chưa kể các cuộc đựơc gọi là đối thoại (với các nước khác) đều được dập khuôn gần như giống nhau, bằng các văn bản được soạn sẵn lôi trong túi ra đọc, khỏi cần biết câu hỏi chất vấn là gì.
 
Nguyễn Anh Tuấn, Phạm Đoan Trang, Trịnh Hội tiếp xúc với đại diện LMDCTD châu Âu
Theo dõi phiên điều trần của chính phủ Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc và các cuộc tường trình, tiếp xúc, thuyết trình của các đại diện, phái đoàn dân sự độc lập Việt Nam với chính giới Âu Châu, Mỹ, các tổ chức về Nhân quyền ở ngay tại các trụ sở của các tổ chức trên thấy rõ sự khác biệt. Các chàng trai, cô gái tuổi đời còn rất trẻ, trong số họ có người thậm chí lần đầu tiên đi ra khỏi lãnh thổ Việt Nam đã không hề thua kém. Hơn thế họ còn tự tin và bản lĩnh hơn rất nhiều so với những quan chức cấp nhà nước được chuẩn bị kỹ lưỡng và được trang bị tận răng. Điều gì làm nên sự khác biệt và đáng tự hào như thế? Họ ra đi mang theo khát vọng mãnh liệt: Khát vọng Tự do với hành trang duy nhất là Sự thật. Yêu lắm, tự hào, hãnh diện và cảm động lắm những Trịnh Hội, Đoan Trang, Trịnh Hữu Long, Nguyễn Anh Tuấn, Bùi Tuấn Lâm và bao nhiêu những bạn trẻ khác đã do bị nhà nước nhăn cản trái phép đã không thể trực tiếp mang tiếng nói của mình đến với cộng đồng nhân loại tiến bộ. Điều ấy cho thấy rằng, mỗi một công dân Việt Nam đều có thể nói với thế giới rằng: Chúng tôi là người Việt Nam, chúng tôi sẽ chiến đấu và sẽ chiến thắng.


Hy vọng, không một người Việt Nam nào phải hối tiếc vì đã đứng ngoài hoặc bỏ lỡ cơ hội thay đổi vận mệnh của Đất nước. Hãy lên tiếng nói về Nhân quyền của mình cho dù chính quyền cộng sản có cho phép hoặc dám chấp nhận hay không một cuộc đối thoại với người dân.