1 thg 6, 2012

Đinh Mạnh Vĩnh - lai rai kể chuyện "Bấn Loạn"

Có thằng nhỏ học lớp 8 hổng hiểu chữ "bấn loạn", thế là tìm đến tớ nhờ giải thích. Cái tật của tớ là phải ráng tìm hiểu kỹ rồi mới giải thích cho rành mạch, thế là lần mò trên từ điển Hoàng Phê, chọn ra được hai từ ưng ý: 

Tại trang 64, từ "BẤN" có nghĩa (1): 

Cuống quýt, rối rít không biết xử trí ra sao trước công việc dồn dập 

và tại trang 598, từ "LOẠN" có nghĩa (2): 

Ở tình trạng lộn xộn không theo một trật tự hoặc nề nếp bình thường nào cả. 

Chiếu theo từ điển của ông Hoàng Phê (3) - Nhà ngôn ngữ học nổi tiếng của Việt Nam được mệnh danh là Nhà từ điển học và chuyên gia về chính tả Tiếng Việt (cháu đời thứ 11 của Ngài Tổng đốc Hoàng Diệu) được nhiều giải thưởng của Nhà nước, chắc đủ để tin tưởng tớ không điêu (ngoa) để giải thích cho thằng nhỏ. 
Quả thật, các quan chức nhà ta đang "BẤN LOẠN" cả lên trong một xã hội cũng (do họ làm)... "BẤN LOẠN" nốt! Chán (các ông, các bà quan chức) quá! Xin mở (cái) ngoặc, hổng phải chán dân đen (tụi tôi) đâu các ông các bà ạ!

*** 

Từ định nghĩa trên, tớ lai rai kể câu chuyện thế này (cho thằng nhỏ hiểu): 

Người phụ nữ, có cái tên như chị... Mặt Trăng (chắc chắn là sáng), gọi là Bùi Thị Minh Hằng, đội (cái) nón (lá) (tất nhiên) trên (cái) đầu của chị (ấy) có dòng chữ "HS - TS- VN" cùng với "đả đảo TQ xâm lược" và (dĩ nhiên) đi dạo trên bờ hồ Hoàn Kiếm thì bị... cướp :( Hả? Cướp cái gì? Cướp cái nón (lá)! Cái gì? Cái nón (nhắc lại là được làm bằng lá)!

Chị Minh Hằng hét thật to (đến lạc cả giọng) "Cướp! Cướp!" "Công an đâu! Sao làm thinh vậy? Có vấn đề rồi! Có vấn đề rồi!". Sau nữa, chị ấy quyết tâm dùng hết sức của một người phụ nữ (tất nhiên là tay mềm chân yếu) để giành lại cho bằng được (cái) tài sản cỏn con của chỉ. Vậy là sau một vài phút giằng co, cái nón (tất nhiên nhắc lại là bằng lá) bẹp dúm (dó), rách te tua. Chị Trăng Sáng ngồi thụp xuống vỉa hè để quyết tâm ôm chặt tài sản của chỉ vào lòng. "Thời may"! Bỗng...có một đám người (chắc là tốt bụng) vây quanh chị và "nhẹ nhàng"... hốt chị ấy lên (cái) xe (hổng biết có bít bùng không nữa) đưa đi (đâu không biết) để (chắc là) "bảo vệ" chỉ khỏi bị cướp... lần nữa (không nhắc lại cái nón lá)! 

Tội ghê! Sao lại đi cướp nón (lá) của phụ nữ nhỉ? Cái nón (lá) có dát vàng hay hạt xoàn à? Hổng có! Vậy sao cướp? Hổng hiểu? Bấn loạn đấy! 

Xoay qua nhìn lại... E hèm! phải làm sao?! Phải làm sao bây giờ?! Vò đầu bứt tai! Đi tới đi lui, đi lui đi tới. Tới. Lui. Lui. Tới. (Tất nhiên là trong phòng và (có thể)cả bờ hồ)... Phải làm sao cho con mẹ (to mồm) ấy bơn bớt cái mồm đi chứ! Làm sao bây giờ? Nó có làm cái quái gì đâu mà bóp...(mỏ) nó? (Tao) không biết, (tụi bây) làm gì thì làm miễn sao đừng để nó đi ngời ngời, thong dong, như đi... bát phố (?!), thế là được! Ôi! Bác bảo sao? Có luật (chó) nào cấm người dân đi dạo bờ hồ đâu mà em làm (cái việc bóp... mỏ)! Tao nhắc lại, tao không biết, bọn bây làm gì thì làm! (Nếu bọn bây không làm (gì đấy) thì tao... ngồi xuống, và tao... dẫy (đành đạch), tao... dụa cả (hai) chân (cho tui bây coi)! Hơ! Làm như con nít ăn vạ. Hài vãi cả... quần! Được rồi! Bố! BẤN LOẠN thế à? 

Nào! Hốt (con mẹ) "Trăng Sáng" xong rồi anh ạ! Thế là ổn. Xong. Cho nó xơi cơm tù vài hôm cho nó tởn (hổng biết có tới già không nữa). Nhưng... làm sao nữa? Em đang chờ lệnh ạ! Tao còn đếch có biết, mày lại đi hỏi tao! Nhưng "đồng bọn" nó ở ngoài (tù), kỳ này chẳng la lối (mẹ) gì cả, chỉ lẳng lặng, lủi thủi, mỗi đứa cầm một tờ giấy (làm như người ta phát tờ rơi không bằng!) đi dạo (tiếp) trên bờ hồ và cả đứng ở vệ đường chường cái giấy đòi thả mụ Trăng Sáng cho bàn dân thiên hạ đi qua đi lại xem, bác ạ! Thế có chết không! Làm sao bây giờ, bác? Hừm...! Để tao nghĩ xem sao đã...! Đổ thừa cho thằng khác, bác ạ! Cách đấy hay! Thằng khác là thằng nào?! Mày nói hay nhỉ?! Tao đang BẤN cả lên đây!... ừ! Đổ (mẹ) là thằng "ở trên" bắt mụ... ngay cho tao, rồi thả (con mẹ) Trăng Sáng đi thôi! Mệt quá! BẤN LOẠN cả lên mà sao "ở trển" đếch có chỉ đạo (cái con... củ cải) gì cả! Ôi d...ào...ào! Khéo cả "trên ấy" cũng BẤN LOẠN còn hơn chúng mình đấy, bác ạ!. "Ở trển" cũng đang bấn, đang loạn đấy! Thôi thì (dưới) "cửa...(nhà)... mình" tự lo lấy thôi! Thả quách nó ra! Cha nó! Tức cành (cả hông)! Ừ! Thế thôi! Thả nó ngay đi! 

Bấn loạn đấy! Rõ khổ! 

Nhưng thưa... bác! Nói mẹ nó ra! Thưa với chã thốt! Việc gì nữa! Mụ Trăng Sáng nó vừa gửi đơn tố cáo đấy! Chết mẹ tao không? Thế bây giờ làm sao? Em cũng đang BẤN đây bác ạ! Chắc là phải chạy qua hỏi bên nhà bác gì gì... ấy nhỉ? Bác Thắng (Nguyễn Văn). Ừ qua hỏi ngay bác ấy xem có cách gì hay không, về báo ngay tao. 

Không xong rồi bác ạ! Không xong là thế nào! Thì... em cứ ngỡ bác Thắng (Nguyễn Văn) bảo vệ cho anh Thái (Trần Gia) bằng cái công văn gửi trả lại mấy người đi kiện ảnh về tội vu khống, xúc phạm danh dự gì đấy, có cả cụ Nguyên Ngọc, cụ Huệ Chi, Cụ Khải... thêm tay Tiến sĩ Diện, ngỡ ổn, nhưng họ lại chẳng chịu vừa chơi thêm cái thư khiếu nại với bác Chánh án Tòa Đống Đá nhà mình! Đống Đa chứ đá đá gì! Vâng, em nhầm, Đa ạ! Em đang bấn! Chỉ mình mày bấn chắc? Giờ tính sao, bác? Hay qua nhà bác Tư (Hoàng Kông) để học...hửi! Học hỏi, hửi hửi cái gì! Dạ! Em đang bấn, nên lầm! Học hỏi cái vụ hai bao cao su được không ạ! Đồ ngu! Có ngu thì ngu vừa thôi chứ! Mày không thấy bác Tư (Hoàng Kông) từ dạo ấy đến giờ im bặt à! Đừng có nhặng xị như ruồi thế, tao càng bấn! Để xem... À! hay là học bác Thăng (Đinh La) cấm chơi "góp". Chơi "gôn phờ", góp gì mà góp! Dốt bày đặt nói chữ tây! Nhưng mày định nói gì? Thì bác Thăng cấm cấp dưới chơi "gôn phờ"! Mình theo mẹo ấy để cấm khiếu nại đông người, được không bác! Ngu! bác Dũng (Nguyễn Tấn) ra quy định cấm khiếu nại tập thể mà có ăn thua (con mẹ) gì đâu! Thằng Thăng rồi "chết" sớm cho mày xem! Bác Trọng (Nguyễn Phú) cũng bấn loạn cả lên qua vụ "Trung Quốc du hí (ý lộn) ký" vừa rồi, bị cả lão Nguyễn Trọng Vĩnh dẫn cả mặt chường lên trên đầy mặt báo đấy! (4). Đụng dân đen thì còn dễ xơi, đụng dân đỏ lẫn nhau là không xong đâu. Nhưng thôi lạc đề quá! Bây giờ làm sao! 

Bác không biết làm sao em biết! Bác bấn em cũng bấn. "Ở trển" cũng bấn. Mọi người đều bấn. Bác dạy em làm sao...! 

*** 

À! Bây giờ cháu đã hiểu thế nào là "bấn loạn" rồi! Cám ơn chú. "Tí Chuột đ...âu!" Về ngay mẹ bảo! Một giọng chanh chua xé tan buổi chiều êm ả ở ngoại ô Saigon. Thằng nhỏ nhớn nhác chạy ngay và ngoáy cổ lại hét to: "Chú Vĩnh ơi! cứu cháu! Mẹ cháu đang "bấn loạn" vì vỡ nợ tín dụng đen". "Ôi! Chú cũng "bấn...loạn" chẳng kém mẹ cháu đâu! Cả xã hội đang bấn loạn đâ...ấy!". Tớ bắt tay làm loa nói vọng cho nó nghe và lững thững vô nhà nấu cơm chiều chờ bà vợ về (không biết có đòi nợ được không). Bấn thật! Loạn thật! Cũng tại vì tham và ngu! 

Đinh Mạnh Vĩnh 
_______________ 
p/s: Ai đọc xong bài này bị "bấn loạn", tớ không chịu trách nhiệm :) 
http://v1.quancoconline.com/Stories/ViewContent.asp?c=98277#65 (1) http://v1.quancoconline.com/Stories/ViewContent.asp?c=98801#589 (2) http://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_Ph%C3%AA (3) http://anhbasam.wordpress.com/2011/10/26/439-nhan-doc-cac-van-ban-duoc-ky-ket-trong-chuyen-tham-trung-quoc-cua-tong-bi-thu-nguyen-phu-trong/ (4)
http://danluan.org/node/10392

3 nhận xét:

  1. Chúc mừng chị Hằng có trang blog mới đẹp và đầy ý nghĩa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bùi Thị Minh Hằng11:33 1 tháng 6, 2012

      Minh Hằng rất cảm ơn và đón nhận mọi góp ý- xây dựng

      Xóa
  2. Người quan sát12:09 1 tháng 6, 2012

    Phục cái ông Đinh Mạnh Vĩnh này thật- Ông cứ như quay phim hết hành xử của chính quyền Hà Nội vậy

    Trả lờiXóa