21 thg 5, 2012

Thư gửi con gái Quỳnh Anh


Bùi Thị Minh Hằng
Quỳnh Anh con!
Suy nghĩ mãi cuối cùng mẹ thấy cũng nên viết cho con lá thư này, mặc dù mẹ từng có quyết định cứ để cho con phải tự trải nghiệm, tự tìm ra đáp số cho cuộc đời mình như con đã từng học môn Toán.

Mấy ngày qua, ở trong này mẹ được xem và đọc "báo chí nhà nước", họ thật hùng hậu khi có trong tay cả "hệ thống tuyên truyền" để thực hiện "màn kịch nhẫn tâm" như chính cái nhan đề mà những kẻ vô luân đặt ra. Và mẹ thật sự không bất ngờ hay ngỡ ngàng gì, khi mẹ quá hiểu bản chất với vô số trò bỉ ổi của những kẻ cướp ngày. Mà chính vì căm phẫn chúng nên mẹ mới đứng lên vạch mặt, và chắc chắn mẹ không bao giờ phải hối hận, kể cả hy sinh bản thân mẹ; khi mà tấc đất ông cha để lại với bao công sức của mẹ bị cướp, bị bán đi, và ngay cả con, là con do mẹ đẻ ra mà chúng sẵn sàng tuyên bố một cách trơ trẽn rằng "Tao cướp của mày đấy, tao cướp được của mày một thứ khiến cho mày lồng lộn lên đấy. Là đứa con mày đẻ ra, nó đéo thèm nhìn mày".

Thế đấy Quỳnh Anh ạ! Mẹ từng rất đau buồn, nhưng mẹ không nghĩ mình bất hạnh, trái lại mẹ được quá nhiều nên mẹ phải sống để trả ơn đời như bao năm nay mẹ từng làm, mẹ phải làm và quá nhiều món "nợ đời" phải trả.
Có lẽ, đọc bài báo những kẻ ít học viết ra mẹ tin rằng, dù con có u mê cũng thấy rõ: Thời gian qua, con đã bị chúng lợi dụng vào những trò gì với mẹ. Sinh con ra vào tháng 12/1986, nuôi con vất vả, cơ cực thế nào con hãy hỏi chính bố đẻ con đấy! Con có thể hỏi cả bà Kỳ, bác Minh Quyền, ông bà Lâm - Mậu, bà Ninh Nguyên...
Mẹ đã không còn đường sống mới để con lại mà đi Liên Xô, khi con mới được 5 tháng tuổi. Mẹ cũng phải cắn răng và nghe lời khuyên của bao người mới để con cho bà ngoại. Vì con có biết rằng, nếu bà ngoại yêu thương con cháu thì mẹ đâu phải xa con khi đó? Nhiều chuyện đau lòng lắm Q.A ạ! Mẹ không bao giờ muốn nói ra, thêm một lần cho xong. Mẹ thấy cũng cần chỉ ra cho con, để nếu con muốn biết sự thật, con hãy tìm hỏi những người ấy. Giờ đây, con cũng đã làm mẹ. Ít nhiều cái suy nghĩ của mẹ là cứ để con trải nghiệm cũng đã có nên mẹ sẽ nói với con mọi chuyện, dù chỉ một lần duy nhất trên đời.


Mẹ đi Liên Xô tháng 5/1987, trong cảnh đói nghèo kiệt quệ, bởi sinh con mẹ không thể buôn bán chợ búa vào thời gian đó. Con thì quặt quẹo ốm đau, mẹ cũng chỉ 39 - 40 kg, không chịu đựng được cảnh con khát sữa từng đêm, mẹ quyết định phải đi. Trong lúc đó, bà ngoại con là người giàu có, chuyên cho vay lãi (con có thể hỏi các cậu bên bà Quỳ, hỏi bác Thắng, mẹ anh Mít...). Mẹ ra đi hai bàn tay trắng, và tại sân bay, khi bà ngoại không thấy mẹ hỏi vay bà tiền mới đuổi theo lên đó. Mẹ nhận từ tay bà gói quà bà Quỳ gửi gồm bột nghệ, mỳ chính, và bà ngoại con mua cho mẹ 50 con công nhựa móc chìa khóa. Mẹ chỉ khóc,... khóc không đứng được dậy vì thương con. Bao tháng ở nhà không ngày nào đủ ăn để có sữa cho con bú, còn mấy ngày tập trung bên Đông Anh thì ăn uống đầy đủ, con thì không được bú nên sữa căng, mẹ phát sốt phát cuồng trong cái cảm giác nhớ con, con biết không?
Thật ra, lúc đó mẹ cũng chưa đủ suy nghĩ như bây giờ để biết hận, biết đau, mẹ chỉ có suy nghĩ trong đầu: Phải ra đi, phải kiếm thật nhiều tiền về lo cho con, không được đói nghèo... 

Sang Liên Xô, mẹ vùi đầu làm việc và lo kiếm tiền. Trong tay không một đồng vốn, 50 con công bà ngoại mua, mẹ làm quà cho đám trẻ con quanh "ốp" cho vơi đi nỗi nhớ con. Mẹ kiếm tiền từ sức lao động kiệt quệ của mẹ, để bằng mọi giá khi được gửi hàng là mẹ đóng ngay thùng 10kg mỗi tháng về cho bà ngoại nuôi con. Mẹ tin bây giờ dù không nói con cũng hiểu được lòng người mẹ khi có đứa con đầu. Tất cả, tất cả chỉ cho đứa con mình. Nhưng mẹ không có được hạnh phúc như con nuôi cu Bi bây giờ nên mẹ phải xa con. Hơn một năm, sau khi có được số tiền kha khá đóng vào 4 thùng hàng gửi cho bà ngoại, mẹ đã không còn mơ ước gì nếu được trở về với con. Xong con biết không? Ngày mẹ trở về để sum họp thì bà ngoại ôm con đi trốn, 4 thùng hàng gửi về cũng không thấy đâu. Mẹ không bao giờ ngờ đến tình huống phải ra công an Lê Lợi để yêu cầu trả con cho mẹ, mẹ cũng không bao giờ muốn nghe những trận cãi nhau giữa bà và dì Hà về tranh giành tiền chênh lệch từ bán đồ của mẹ gửi về. Và cuối cùng, bà cũng đưa ra một danh mục hàng hóa mẹ gửi về với tuyên bố rất "sòng phẳng": TAO NUÔI CON MÀY HẾT RỒI. (con hãy ghi nhận ngoài công sinh con, mẹ đã nuôi con bằng 4 thùng hàng container trong 3 năm đầu đời con nhé!)

Rồi quá đau buồn với cảnh gia đình, tiền bạc đưa về mất hết, lại thêm chuyện tình cảm với bố con bị sứt mẻ, mà nguyên nhân con hãy hỏi lại bố con, con có thể tìm hiểu cả ông Lâm - Mậu, là người rất có uy tín ở thị xã và có công với gia đình ta xem tại sao? Nói ra chuyện này thật xấu hổ nhưng chắc con cũng muốn tìm hiểu cho rõ vì mẹ biết trong thời gian con sống với bên ngoại, con đã từng cầm dao rạch tay dì Hiền, phải khâu hơn 10 mũi, vết sẹo đó đang còn. Sau này, khi con bỏ nhà đi vì một lỗi nhỏ với mẹ và gia đình, rồi con bị lôi kéo về phía họ để chống lại mẹ. Thật lòng, mẹ không muốn tìm hiểu bất cứ chuyện gì. Mẹ vẫn tâm niệm, thời gian sẽ làm trọng tài cho tất cả và mẹ chờ cho con đủ hiểu ra. Mẹ đã phải cắn răng lần tràng hạt để quên đi bao chuyện đê tiện từ những kẻ tham lam, tàn độc nhưng lại là ruột thịt với mình. Người đời đã nói: "Một kẻ làm chó thì mình chịu khó làm người". Mẹ đã chọn cách tránh xa chúng, bởi mẹ nhìn... khi cuộc sống chúng ta khi khổ đau không ai giúp đỡ. Mẹ từng tủi nhục ghì chặt con, khi đưa con đang bệnh từ Hà Nội lên nhờ vả bà, mẹ phải làm đủ mọi việc như người ở để được ở trong nhà và nuôi con đang bệnh. Nhưng khi đặt con lên giường bà cạnh anh Quang, con bác Nga (cũng ở đó lúc ấy) thì bà vội xua đi: "Mang nó đi chỗ khác không nó đái ra giường tao". Mẹ đành phải ôm con đặt xuống gần nơi mẹ giặt quần áo, để giặt đồ, và biết bao tủi nhục mỗi khi bữa ăn đến. Những chuyện này mẹ tưởng chừng xa lắm rồi nhưng hàng xóm quanh đó còn nhớ đấy con ạ. Vì mẹ sinh ra và lớn lên tại đó, hàng xóm quanh đó sống gần nhà mình là lâu rồi, họ không lạ gì đâu. Sự thật có giấu cũng không được, mà bịa đặt phơi bày cũng không ai tin. Chính vì thế những gì tàn độc nhất mà những kẻ đê tiện làm là chúng lôi con cuộc, vào làm bình phong cho sự bỉ ổi của chúng, đâu phải tới bây giờ mà từ bao lâu nay. Mẹ đã từng chụp và công khai bao tin nhắn đe dọa, nhục mạ, trơ trẽn thể hiện bản chất đốn mạt, cuồng nộ của chúng. Đấy mới là bằng chứng, đấy mới là bản chất.

Dì Hà con đang thuê côn đồ đến bao vây, đe dọa mẹ 
Mẹ đã không hề sai lầm khi chọn cách hành xử công khai và minh bạch.của những người chân chính, và rõ ràng đáp số đã có cho mọi người. Sự giả trá luôn bị phơi bày mà chỉ có những kẻ ít học bị mù khi không thấy. Thời nay có bao nhiêu người dân sẽ tin vào bọn tà quyền, khi mà nhìn tận mắt, nghe tận tai những thứ xấu xa, bỉ ổi mà chúng làm hả con? Gia đình ta là điển hình đáng xấu hổ đó, ai ở xa không biết nhưng chính chúng ta phải biết và mỗi người phải tự dằn vặt theo cấp độ của mình. Mẹ và con hay bất cứ ai đều không thể chọn gia đình để mình sinh ra như chọn mua một món đồ dùng, chính vì thế ta phải gánh nỗi đau nỗi nhục. Nhưng mẹ thấy nhẹ lòng phần nào khi mà bao năm qua mẹ chia sẻ được với nhiều người và nhận lại cũng rất nhiều vì mẹ dám phơi bày tất cả để bảo vệ chính nghĩa. Con dù u mê cũng phải nhận ra rằng chính nghĩa thuộc về số đông, một quốc gia còn có luật pháp thì mẹ không bao giờ tha thứ cho những kẻ cướp bóc, khốn nạn với từ người thân, ruột thịt ra đến xã hội (dì Hà con đã bị khởi tố vì chiếm đoạt, lừa đảo hàng tỉ đồng của những người nghèo). Luật pháp nếu có cũng không thể tha thứ cho những kẻ cố tình làm sai, những kẻ nhân danh công an, chính quyền để vi phạm pháp luật như việc họ bao che cho dì Hà con kéo côn đồ đến đánh mẹ, mà mẹ và nhân dân đã quay phim chụp ảnh đưa lên công khai, là hàng ngàn tin nhắn vi phạm pháp luật mà mẹ vẫn còn giữ và từng gửi cho các cơ quan pháp luật. Và trên hết, sau những trò mạt hạng của "màn kịch nhẫn tâm" thì con sẽ thấy một điều: nhân dân sẽ biết rõ hơn những trò hạ cấp của nhóm tà quyền. Mẹ sẽ được yêu thương, chia sẻ, cảm thông hơn nhiều lần trước đây, và chân tướng lũ người đê tiện sẽ hiện rõ hơn. Mẹ càng thấy rằng hạnh phúc không tự nhiên mà có, để đổi lấy sự thật, chính nghĩa thì rất nhiều con người phải hi sinh cuộc đời và bản thân mình con ạ. Mẹ đã làm rất đúng khi mẹ đã phanh phui từ bao năm qua. Và với nhận thức của người dân bây giờ thì không khó gì để họ nhận ra Chính - Tà.

Mẹ không biết con nghĩ gì khi con đặt tình mẹ bên cạnh việc con tiếp tay cho những kẻ "ngậm máu phun người", để chúng làm những việc vu khống mẹ (tất nhiên chúng không hề có bằng chứng hay việc làm chính danh). Mẹ chỉ biết rằng những ý nghĩ cuối cùng còn sót lại trong lòng mẹ về ý nguyện muốn "tìm lại" đứa con dứt ruột đẻ ra, vất vả, khốn khó, tủi nhục nuôi nấng từ bé tới 2006 đã dần cạn kiệt. Mẹ động viên mình rằng "đau một lần thôi", mẹ chưa mất mát hi sinh nhiều như bao bà mẹ Việt Nam trong cuộc đấu tranh vì độc lập, tự do cho dân tộc, nhiều người mất cả 10 đứa con. Mẹ chỉ có 3 đứa (vẫn bị các dì con nguyền rủa là "lũ không cha"), nếu có mất thì cũng không đau khổ như bao người đâu con ạ!

Mẹ cu Phúc (mẹ muốn gọi con như thế). Con hoàn toàn có quyền TỪ BỎ mẹ, nếu con thấy mẹ không xứng đáng. Chứ từ nay, mẹ sẽ không để cho bất kỳ kẻ đê tiện nào dùng con - dùng máu thịt của mẹ đế tấn công mẹ. Mẹ đã từng phải cạo trọc đầu giữa Rằm tháng bảy tại ĐỀN VÀ, ai cũng biết chứ đâu phải bây giờ? Mẹ cũng từng phải nghẹn ngào khi gọi bố con lên bao lần về chuyện đám cưới con, nhưng rồi mẹ cũng phải để chúng nó đang tâm làm cái việc "được lợi" cho chúng và đau tủi suốt đời cho gia đình mình. Về việc bố mẹ đẻ con không thể đứng ra trong ngày con lấy chồng. Đó là đạo lý đó hả con? Rồi mẹ cũng cố quên đi trong những ngày mẹ tủi nhục đi kiện đòi nhà thờ, bị chúng thuê người đánh đuổi, nhưng nghe con nói "không để đứa nào động đến mẹ" là mẹ lại bám víu lòng tin rằng: Mẹ chưa mất con - mẹ ôm cu Phúc về ở bên mẹ được vài ngày ngỡ rằng sắp tìm lại được con cháu... nhưng mẹ thật không ngờ... Đời mẹ dễ bị lừa vì tình cảm lắm, người thân yêu mà mưu mô thủ đoạn thì tránh sao được hả con?
Mấy ngày nay con có thấy vui khi con là nhân vật "quan trọng" để lũ diều hâu chuyên ăn xác chết bám vào con lên bày trò "thăm gặp" mẹ mà quay phim, chụp ảnh làm "tài liệu nói xấu, bôi nhọ". Nhưng ngược lại, mẹ phải "cảm ơn" mẹ cu Phúc, vì qua đây nhiều bạn bè mẹ và cả người dân mới càng hiểu rõ hơn những khốc liệt trong cuộc đời và càng hiểu thêm vì sao mẹ căm thù sự bất công, mẹ căm thù tà quyền và những kẻ bán nước hại dân đến thế!? Bởi chính mẹ gánh chịu từ nỗi đau riêng cho đến nỗi đau chung trong suốt cuộc đời 49 năm qua để đến ngày chúng nó cho người đâm xe sát hại mẹ (15/06/2011). Mẹ mới đau thương khắc lên vai mình 4 chữ : NỢ NƯỚC - THÙ NHÀ. Mẹ cu Phúc à! Con đã làm mẹ và sẽ đi qua một chặng đường như mẹ nên mẹ quyết định chọn thời gian làm vị quan tòa phán xử cho tất cả mọi điều. Mẹ không muốn khơi lại bao đau thương, tủi nhục mà mẹ phải gánh chịu và các con ít nhiều là nạn nhân nên mẹ quyết định viết lá thư này cho con để sau này trên đường đời con bước đi, con hãy soi rọi và nhìn nhận cho kỹ và con sẽ có ứng xử với những kẻ làm những trò "lố bịch", những kẻ đê tiện với "màn kịch nhẫn tâm" con nhé! Mẹ tin và khẳng định rằng "Kẻ nào gieo thù thì kẻ đó phải chuốc oán", nhân - quả ở đời này ai cũng biết mà con. Mẹ tin rằng, con đã từng cầm dao rạch nát tay dì Hiền khi con cho rằng nó lợi dụng, xúc phạm đến mẹ thì mẹ tin chắc chắn là con đủ khôn ngoan và bản lĩnh sau này để "hóa giải" những đau thương, thù hận chất chồng của những kẻ đốn mạt gây ra cho chúng ta. Đời có vay có trả con ạ. Kể từ hôm nay mẹ không muốn có thêm một lần nào gặp gỡ nữa, con gởi lại cuốn "sổ thăm nuôi" cho em Nhân. Dù không có đứa con nào thì mẹ cũng không bị đơn độc trong cuộc đời này đâu.


Con ráng nuôi dạy cu Phúc, cuộc đời còn dài lắm Quỳnh Anh ạ! Để khi cu Phúc bằng tuổi con bây giờ sẽ có câu trả lời con nhé! Chúc các con và cháu luôn vui vẻ, hạnh phúc. Luôn cầu nguyện cho các con và cháu không phải gặp bất trắc trong cuộc đời.

Thanh Hà, 18/04/2012



10 nhận xét:

  1. Mình không dám xen vào chuyện riêng tư ,nhưng đã đưa lên thì đọc và có thể cho mình nói vài lời không ? cảm ơn nhiều lắm .
    Hằng ơi ,biết rằng cậu xé ruột xé gan ...để nói lên những khó khăn vất vả nuôi con thời bao cấp...đến gia đình xáo trộn ...nhưng mình khuyên (xin ) cậu hãy tha thứ bỏ qua tất cả đi nhé,hãy nghĩ đến cậu nuôi con vất vả khó nhọc ra sao thì MẸ mình nuôi mình cũng vậy mà về bên MẸ như ngày nào còn nhỏ cho cụ mắng cụ chửi rồi cụ vẫn lo lắng yêu thương cho mình ,hãy tin mình đó là quy luật tự nhiên mà ,không bố mẹ nào bỏ con cái cả .
    Quỳnh Anh ơi ,không hiểu cháu có đọc thư của mẹ cháu không ? người đã mang nặng đẻ đau ra cháu ...mong rằng cháu không quên tình mẫu tử này chứ ,tất cả vì cuộc sống vất vả quá ,chứ không người mẹ nào muốn xa con ,khi con còn nhỏ ,mà dù mẹ có lỗi gì cũng là MẸ của mình .
    Thân gửi hai mẹ con :người nào cũng có thể có 2-3 con hoặc 2-3 đời vợ chồng ,nhưng MẸ chỉ có MỘT mà thôi .
    Mong gia đình hạnh phúc đầm ấm ,là chỗ dựa của nhau MẸ CON BÀ CHÁU ĐOÀN VIÊN MỸ MÃN,mong lắm thay .
    Thân ái.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bùi Thị Minh Hằng20:12 31 tháng 5, 2012

      Cảm ơn Chị Hương !
      Đau đớn mất mát tới độ đủ dũng khí đứng lên đấy chị ơi!
      Tất cả chỉ mong muốn khao khát trên đời này không ai phải chịu cảnh đớn đau bất công như mình
      Trời cho được bao nhiêu sẽ mở lòng đón nhận bấy nhiêu chị ạ!
      Đồng bào- đồng đội đã cho em thật nhiều
      Trân quý!

      Xóa
  2. Tôi cũng như cả triệu người trong và ngoài nước biết đến chị từ khi chị xuất hiện trong các cuộc biểu tình chống Trung quốc. Chị bị đàn áp, bị bôi nhọ, rồi bị bắt. Chúng hành hạ chị, chúng dùng người thân để bôi nhọ và tấn công chị. Song chị vẫn kiên cường, dũng cảm. Nay qua những lá thư chị gửi cho người bác sĩ trong trại Thanh Hà. Chúng tôi càng hiểu chị thêm. Chị phải chịu nỗi khổ về gia cảnh, chịu bất công do bộ máy quyền lực thối nát gây ra. Chị đã lý giải được cội nguồn của những thối nát đó. Chị đã dấn thân cho cuộc đấu tranh nhằm loại bỏ bất công tức loại bỏ chế độ man rợ này.Tôi rất khâm phục chị. Chúc chị chân cứng đà mềm để bề bỉ cho cuộc đâu tranh này. Tôi cũng nguyện theo con đường chính nghĩa của chị.

    Trả lờiXóa
  3. Chị Hường nói đúng đấy H ạ.
    Hãy tha thứ sẽ thấy lòng thanh thản hơn.
    Chúc mừng Blog mới

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bùi Thị Minh Hằng22:37 31 tháng 5, 2012

      Hi..hi! Cảm ơn Hồng Phi ghé thăm Nhà mới của em nhé!
      Tuy xa nhưng lại thấy gần nhau ngay đây
      Nhớ Chị!

      Xóa
  4. Chị Hằng. Em rất hiểu bi kịch gia đình của chị và vô cùng thông cảm với chị. Em chỉ muốn chia sẻ với chị một điều: không ai được chọn cha mẹ của mình, cũng giống như không ai được chọn tổ quốc. Chị cứ đối xử tốt với họ như thể họ xứng đáng như thế cho dù họ không hề xứng đáng. Dù họ xúc phạm chị, làm cho chị đau lòng, nhưng chị hãy cứ tốt với họ. Nay mai họ thành cát bụi, chị vẫn thanh thản trong tâm. Lòng tốt không bao giờ thừa. Nếu những người đó không xứng đáng, không cảm nhận được lòng tốt của chị, thì ít nhất, lòng tốt ấy sẽ tốt cho chính chị. Vài dòng chia sẻ.

    Trả lờiXóa
  5. Chào Chị Bùi Hằng
    Có làm mẹ mới hiểu lòng của mẹ, Hai Lúa nhà em cũng có thời gian xa con nhớ quay quắt nên những gì chị viết em rất hiểu. Rất thương và luôn ngưỡng mộ chị

    Trả lờiXóa
  6. trần cường08:29 1 tháng 6, 2012

    Xin chia sẻ và cảm thông với chị (một người cùng đồng hành trong những ngày hè 2011).

    Trả lờiXóa
  7. HOA LINH LAN HÀ NỘI11:47 11 tháng 6, 2012

    Bài không dài nhưng rất hay, cần đọc và suy nghiệm,
    đem áp dụng vào cuộc sống để được an lạc.
     
    Học cách quên

     Đời người không phải lúc nào cũng được như ý, muốn bản thân vui vẻ, đôi khi việc giảm áp lực cho chính mình là điều cần thiết và cách để giảm áp lực tốt nhất chính là học cách quên, bởi trong cuộc sống này có những thứ cần nhặt lên và bỏ xuống đúng lúc.
     
    Trong kinh Phật có một câu chuyện kể rằng: tiểu hòa thượng và lão hòa thượng cùng đi hóa duyên, tiểu hòa thượng lễ độ cung kính, việc gì cũng đều nhìn theo sư phụ.
     
    Khi tới bờ sông, một cô gái muốn qua sông, lão hòa thượng đã cõng cô gái qua sông, cô gái sau khi cảm ơn thì đi mất, tiểu hòa thượng trong lòng cứ thắc mắc " Sư phụ sao có thể cõng một cô gái qua sông như thế?”.
     
    Nhưng cậu ta không dám hỏi, cứ thế đi mãi được 20 dặm, cậu ta thực sự không kìm được đành hỏi sư phụ: "Chúng ta là người xuất gia, sao thầy có thể cõng một cô gái qua sông?”
     
    Sư phụ điềm đạm nói: "Ta cõng cô gái qua sông thì bỏ cô ấy xuống, còn ngươi thì đã cõng cô gái ấy 20 dặm rồi vẫn chưa bỏ xuống.”Lời nói của lão hòa thượng đầy thiền ý, hàm chứa trong nó chính là nghệ thuật nhân sinh.
     
    Cuộc đời con người giống như một cuộc hành trình dài, không ngừng bước đi, ven đường nhìn thấy vô vàn phong cảnh, trải qua biết bao những gập ghềnh, nếu như đem tất cả những nơi đã đi qua đã nhìn thấy ghi nhớ hết trong lòng thì sẽ khiến cho bản thân mình chất chứa thêm rất nhiều gánh nặng không cần thiết.
     
     Sự từng trải càng phong phú, áp lực càng lớn, chẳng bằng đi một chặng đường quên một chặng đường, mãi mãi mang một hành trang gọn nhẹ trên đường.
     
    Quá khứ đã qua, thời gian cũng không thể quay ngược trở lại, ngoài việc ghi nhớ lấy những bài học kinh nghiệm, còn lại không cần thiết để cho lòng phải vướng bận thêm.Sẵn sàng quên đi là một cách cân bằng tâm lý, cần phải chân thành và thản nhiên đối mặt với cuộc sống.
     
     Có một câu nói rất hay rằng tức giận là lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình, cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình, bởi lẽ đó để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản ta không nên truy cứu lỗi lầm cũ của người khác.Rất nhiều người thích câu thơ : "Xuân có hoa bách hợp, thu có trăng. Hạ có gió mát, đông có tuyết”.
     
    Trong lòng không có việc phải phiền lo mới chính là mùa đẹp của nhân gian.
     
     Nhớ những cái cần nhớ, quên những cái nên quên, sống cuộc sống cởi mở, trong lòng không vướng mắc thì cuộc sống này sẽ thật tươi đẹp.
    Dù chưa một lần gặp mặt nhưng chị yêu quí em và thấu hiểu những nỗi đau em gánh chịu từ chính cái gia đình thân của mình ! BMH ơi ! Người ta có thể chọn nhiều thứ xong không ai chọn được địa chỉ đầu thai ! Gửi cho em bài này chị mong em hãy tiếp tục lần tràng hạt để Thanh thản trong nỗi đau ! Chúc em Bình an ! Nếu CÓ dịp vào Vũng tầu nhất định chị sẽ đến thăm em !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bùi Thị Minh Hằng21:32 14 tháng 8, 2012

      Rất cảm ơn những lời động viên chia sẻ từ "gan ruột của chị Hoa Linh Lan
      Kính chị! Mong có ngày được gặp và đón chị

      Xóa