17 thg 6, 2012

Chuyện không giành cho những người vô cảm

Trần Bì (danlambao) - Dùi cui, vòi rồng hay cùng lắm là mấy khẩu súng ngắn, lựu đạn cay… ta đều làm được; thanh niên thất học, côn đồ thiếu gì, hàng đống cứ tuyển thật nhiều vào ngành Công an; càng ngu càng dễ nhồi sọ, lại có máu lạnh nên chúng không hề biết ghê tay. “Lấy độc trị độc” chẳng hay lắm ư? Đừng tuyển mấy thằng tử tế chúng không làm được đâu. Đã giảm tải cho đội quân thất nghiệp hùng hậu kia lại có công cụ đàn áp tích cực, một công đôi việc như vậy hỏi còn diệu kế nào tuyệt chiêu hơn!...

Cách đây vài thập niên, trên các phương tiện thông tin đại chúng người ta hay bàn tán nhiều đến năm con rồng châu Á là Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore, Malaixia và Thái Lan. Kể cũng đúng thôi, bởi những nước đó trước đây đều rất nghèo khó, không có “rừng vàng, biển bạc” như ta, nhưng nay kinh tế của họ đã phát triển vượt xa mình, dân họ được tự do, sung sướng hỏi ai chẳng mê. 

Xét cho cùng, nếu là kẻ có lòng tự trọng và tinh thần ái quốc suy ngẫm thì mới thấy nhục, giống như người Nhật Bản sau thế chiến thứ hai cũng vậy, còn khi nào ngẩng được đầu lên lại là chuyện khác. 

Thực ra những người Cộng sản Việt Nam cũng rất muốn làm con rồng thứ sáu đấy, ngặt nỗi cái thể chế quái dị trói chặt khiến họ không thể vươn lên được, CNXH như thế nào thì cũng đã nếm mùi đủ rồi. Nay thấy các nước xung quanh mình phát triển như vậy cũng muốn bắt chước nhưng đâu phải dễ. Cứ “lúng ta lúng túng như thợ vụng mất kim”, chỉ riêng việc đưa đất nước thoát khỏi danh sách những nước chậm phát triển đã thấy mệt; huống hồ hiện nay tình trạng trạng suy thoái kinh tế và bất ổn xã hội ở Việt Nam đã quá ư trầm trọng, bế tắc, đó là những bài toán hóc búa chưa có lời giải. Nhân chuyện bữa trước có ông nghị Hoàng Hữu Phước học đòi mưu sĩ cổ xứ Tàu xin làm thuyết khách cho Tổng thống I Rắc Saddam Hussein hợp tung chống siêu cường Hoa Kỳ, chợt thấy mình hèn. Nay trước cảnh đất nước như vậy, mình cũng chỉ dám “… bàn” theo cái quyền mà Đảng cho (dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra) để tứ trụ triều đình (Sang, Trọng, Hùng, Dũng) tham khảo, biết đâu lại có ích, giữ yên được cái ghế, quả phúc cho họ mạc, con cháu của các vị, tuy không phải “gái góa” nhưng cũng xin phép qua mạng được triều kiến như sau: 

1) Giải trừ quân bị để chống lạm phát: 

Mới nhìn qua tiểu mục có lẽ đọc giả sẽ thấy kỳ, thậm chí cho là quái gở, nhưng thực chất đúng như vậy, bởi lẽ chưa bao giờ nền quốc phòng của Việt Nam lại vững chãi như hiện nay. Giáp giới phía tây với ta có Lào và Cămpuchia, là những nước nhỏ hơn và đã có những quan hệ truyền thống quá mật thiết, hơn nữa cùng là thành viên của khối Asean… nên ta cũng chẳng việc gì phải lo. Phía bắc tuy giáp với Trung Quốc nhưng là “đồng chí tốt”, “láng giềng thân thiện”, cùng phe XHCN với nhau cả, lại có “tình hữu nghị đặc biệt” với bao nhiêu định ước mà bất cứ kẻ thù nào đụng đến ông bạn vàng Việt Nam cũng phải dè chừng,… vậy làm sao không yên tâm. Còn Hoa Kỳ tuy là cựu thù đấy nhưng ở tít mãi bên kia bán cầu cơ, hơn nữa ngày xưa thôi, bây giờ là bạn đã khác rồi, ta đang mong họ vào chẳng được, vậy có chi mà sợ v.v... Tóm lại ta đâu có kẻ thù, cho nên việc Nhà nước nay bỏ ra hàng tỉ đô la để mua tàu ngầm, máy bay chiến đấu và các loại tên lửa… của nước ngoài về làm gì, đã rất tốn kém lại chẳng có mục tiêu nào cả, quá vu vơ, bằng không Đảng – Nhà nước hãy chỉ cho biết kẻ thù hiện nay là ai cho dân chúng biết để phòng ngừa? 

Lực lượng quân đội vốn đã đông, lại toàn những người khỏe mạnh, hết năm này qua năm nọ cứ phải thay nhau chầu trực bồng súng chờ kẻ thù vô hình, quá vớ vẩn và cũng thật lãng phí. Nếu lực lượng này đưa sang làm kinh tế nhất định sẽ làm ra rất nhiều của cải cho xã hội. 

Từ những lý do trên, thiển nghĩ: Đảng - Nhà nước cũng nên sớm giải trừ quân bị, vừa giảm gánh nặng cho ngân sách lại bổ sung cho xã hội một lực lượng lao động cực kỳ phong phú mà ta đang có sẵn! 

2) Tăng cường lực lượng trấn áp những kẻ trái ý Đảng: 

Nhiệm vụ của ngành Công an là đảm bảo an ninh nội địa, tuy nhiên trên áp phích trước cửa trụ sở Bộ Công an ở 44 Yết Kiêu, Hà Nội có ghi: “Công an nhân dân chỉ biết còn Đảng còn mình”. Với thể chế nhà nước toàn trị như ta hiện nay thì Đảng là lực lượng cai trị, nhân dân là kẻ bị trị, nay Công an chỉ biết bảo vệ Đảng (lực lượng cai trị), vậy đối tượng cần trấn áp để bảo vệ Đảng ở đây là dân chứ ai khác? 

Lâu nay biết bao vụ dân chúng bất bình đấu tranh, biểu tình phản đối những hành vi sai trái của các cấp chính quyền hoặc lên án “tàu lạ”, nước lạ vi phạm chủ quyền… tuy đó là những hành vi dân chủ, rất có trách nhiệm, nhưng chính thể đã bất lực, nếu cứ để dân chúng tiếp tục phản ứng như vậy sớm muộn chế độ này sẽ đổ sụp, Đảng sẽ mất quyền cai trị. Trước nguy cơ sống còn Đảng buộc phải áp dụng mọi biện pháp và điều ngay lực lượng Công an sẵn có để giải quyết, sau đó nhiều vụ đã bị dẹp đấy thôi! 

Dùi cui, vòi rồng hay cùng lắm là mấy khẩu súng ngắn, lựu đạn cay… ta đều làm được; thanh niên thất học, côn đồ thiếu gì, hàng đống cứ tuyển thật nhiều vào ngành Công an; càng ngu càng dễ nhồi sọ, lại có máu lạnh nên chúng không hề biết ghê tay. “Lấy độc trị độc” chẳng hay lắm ư? Đừng tuyển mấy thằng tử tế chúng không làm được đâu. Đã giảm tải cho đội quân thất nghiệp hùng hậu kia lại có công cụ đàn áp tích cực, một công đôi việc như vậy hỏi còn diệu kế nào tuyệt chiêu hơn! 

Khi đã có hệ thống Công an dày đặc giám sát chặt chẽ mọi hang cùng, ngõ hẻm; mỗi huyện, thậm chí xã cho xây ngay một nhà tù, nhưng ngoài đừng đề là: “trại giam” hay “nhà tù” cho có tí “nhân quyền”. Người dân đi đâu cũng phải báo cáo, xin phép; “mỗi người tham gia biểu tình thì có tới bốn, năm Công an nổi, Công an chìm theo dõi” (Ls. Lê Thị Công Nhân); phát biểu không đúng “chủ trương”, “đường lối” tóm luôn đưa ngay vào “trại phục hồi nhân phẩm” “học tâp” với dân HIV giống như cô Bùi Thị Bích Hằng… đảm bảo Đảng sẽ yên vị ngàn năm là cái chắc! 

3) Lấy thực dụng làm phương châm hành động: 

Vận dụng lời dạy bất hủ của V.I. Lê Nin: “Có lợi cho CNXH thì dù phải bắt tay với kẻ cướp chúng ta cũng cứ làm”, trong mấy thập kỷ qua Đảng đã lãnh đạo Nhà nước làm kinh tế rất tài tình, cụ thể như: 

- Luôn phát huy truyền thống: “vừa đá bóng, vừa thổi còi”, tăng cường mạnh vào lĩnh vực đầu tư công, vốn là thuế của dân quyết cái “rẹc”, chẳng bao giờ phải sót, lỗ lãi gì cũng trong đất nước này cả, “lọt sàng cũng xuống lia”, thằng nào dám chống. Tiếp tục thành lập nhiều tập đoàn kinh tế kiểu “Vinashin”, phát hành trái phiếu Chính phủ vô tội vạ để huy động vốn thật nhiều về cho Trung ương sử dụng. Hiệu quả, hậu họa khỏi bàn, sau này con cháu chúng sẽ giải quyết. Lợi đơn lợi kép! 

- Hiện nay ở Việt Nam trong các dự án có vốn đầu tư lớn, đặc biệt trong lĩnh vực khai thác có đến 90% rơi vào nhà thầu nước ngoài. Phần lớn “nước ngoài” ở đây lại là ông bạn hàng xóm láng giềng “thân thiện” của ta. Còn đấu thầu ư? Xin thưa có đến 90% các gói “đấu thầu đểu” để rồi cuối cùng cũng là những giá trị thỏa thuận giữa chủ đầu tư và nhà thầu, chỉ khác mời thầu cái thủ tục hồ sơ mà thôi. Để tránh rườm rà, mất công phải tổ chức đóng kịch đấu thầu, giống như dự án Boxit Tây Nguyên hoặc mấy trăm ngàn héc ta rừng ta đã giao cho Tầu ấy; từ nay bao nhiêu dự án lớn, nhỏ Đảng - Nhà nước cứ giao quách cho họ làm để khỏi hao tổn giấy mực. 

Tài nguyên đấy biết bao giờ ta mới khai thác được, ngân sách lại luôn thâm thủng khiến lạm phát tăng chóng mặt. Tài nguyên họ có nhưng không khai thác, chấp nhận bỏ vốn để khai thác tài nguyên của ta, không những thế họ còn đem cả kỹ thuật và đưa đủ mọi loại người của họ sang làm nữa. Ta không bỏ vốn nhưng lại được chia lời, chị em tha hồ được lấy chồng ngoại, vui chưa, hỏi có cái lợi nào bằng! 

- Hàng hóa của ông bạn Tàu đã quá phong phú, bắt mắt lại rẻ rề, phần lớn dân mình đều có điều kiện mua sài. Thậm chí ở nông thôn hiện nay vào vụ cày đông mấy bố lực điền cũng có quyền mặc vecton, mang điện thoại di động, cưỡi xe máy… ra tận ruộng. Ba bốn chục năm trước nằm mơ cũng chẳng thấy. Những mặt hàng này đâu có phải do Đảng – Nhà nước chủ động nhập về bán cho dân, còn chờ Đảng – Nhà nước lo cho thì có lẽ chỉ có cái áo đụp và xe “căng hải” mà thôi! 

Đảng – Nhà nước không lo được, Tàu họ cứ tự nguyện luồn lách qua biên giới tuồn sang bán rẻ cho dân mình như vậy chẳng “hảo hảo” lắm ư? Đời sống nhân dân được nâng lên, Đảng – Nhà nước lại được tiếng “nhờ chính sách đúng đắn”, còn gì tuyệt vời hơn! Chính vì vậy theo mình, Đảng – Nhà nước nên mở toang cánh cửa cho “đồng chí tốt” đem thật nhiều hàng hóa vào để dân mình dùng cho đã, cần gì cứ phải đầu tư cho sản xuất, đã tốn kém, sản phẩm ra lại đắt sao cạnh tranh nổi, để dân chúng đi làm thuê, họ quản lý hộ có phải khỏe hơn không? 

Đó là chưa nói bữa trước Đảng – Nhà nước mới tự nguyện gắn thêm một sao vào quốc kỳ của Tàu thôi mà họ đã cho ta tới 300 triệu USD, hào phóng và tốt đến thế ngu gì mà Đảng – Nhà nước này phải làm ngơ, dại gì mà bỏ lỡ cơ hội “tốt bụng” của ông bạn láng giềng “thân thiết” kia! 

- Nông dân mất đất do bị thu hồi làm sân gôn và các dự án của nước ngoài nay không có việc làm, công nhân thất nghiệp, bộ đội xuất ngũ về, cử nhân tốt nghiệp ra trường không xin được việc..v.v..Đảng – Nhà nước thu gom lại hết, dạy vài câu chào hỏi, xin ăn rồi cho xuất khẩu lao động ra nước ngoài để thu ngoại tệ về cho Nhà nước. Người đi cũng thích, người cho đi cũng có lợi! 

Những chị em nào lỡ thì, “khoèo chân hở rốn”, kể cả các loại chân dài… nếu họ thích lấy chồng ngoại cứ khuyến khích, vừa tháo gỡ được những bế tắc mà Đảng – Nhà nước này không thể điều tiết được, lại giải quyết được những đòi hỏi của giới tính, biết đâu sau này cũng mang lại những nguồn lợi lớn cho Nhà nước! 

4) Mở thật nhiều trường ĐH dân lập và cấp tốc tiến sĩ hóa Nhà nước: 

- Để khắc phục tình trạng thiếu hụt ngân sách đầu tư cho giáo dục; nếu tỉnh, huyện nào thích cứ cho họ thành lập trường Đại học dân lập, tư thục để đào tạo thật nhiều cử nhân cho Nhà nước; vừa giải quyết được bức xúc của xã hội, Đảng – Nhà nước lại có nguồn thu, một mũi tên trúng mấy đích. Còn hiệu quả, chất lượng khỏi bàn, nhưng trước hết mỗi địa phương cũng có cái để tự xóa nạn “mù cử nhân” cho các “đầy tớ” và con em của họ; sau đó đứa nào lí lịch “tốt” “đạn nhiều” thì có chỗ làm tốt nếu không đi phụ hồ, cò mồi kiếm sống có sao đâu, cơ chế thị trường mà. Quá hay! 

- Tận thu thuế của dân đầu tư thật nhiều dự án tương tự Đề án 322 của Chính phủ, tuyển dụng tất cả con ông cháu cha, những kẻ thích sống nhờ bổng lộc, cho ra nước ngoài lấy bằng tiến sĩ về để giữ ghế, còn về có làm nghề hay không lại là chuyện khác. Đảng – Nhà nước sẽ có cả bầy tiến sĩ giấy do mình tạo ra để sai khiến. Đúng thôi, bởi đã chấp nhận khoác cái vòng kim cô vào đầu rồi thì phải chịu chi phối của kẻ đã ban phước cho mình chứ! Đi học nhờ thuế của dân, nhưng suốt đời phải lo trả ơn, tận tụy phụng sự cho kẻ đã ban cho cái phước ấy, quay lại cai trị dân, bảo vệ chế độ. Tuyệt vời chưa! 

- Để xóa nhòa lịch sử, từng bước lôi kéo dư luận, Đảng – Nhà nước đã tạo điều kiện cho “đồng chí” Tàu đầu tư xây dựng cơ sở vật chất, nhà cửa cho những cơ sở đào tạo các “đầy tớ” cao cấp của Trung ương như: Học Viện Hành chính Quốc gia, Học viện Nguyễn Ái Quốc và đang chuẩn bị xây dựng Viện Khổng Tử tại Hà Nội để các môn đồ xứ Việt Nam ta đi lại đỡ vất vả mà vẫn tiếp nhận được ý thức hệ của Trung Nam Hải. 

Khiêm tốn đấy, nếu Đảng – Nhà nước yêu cầu hơn nữa, ông bạn hàng xóm “thân thiện” “đồng chí tốt” kia chắc cũng chẳng ngần ngại, sẵn sàng cử hàng ngàn, hàng vạn chuyên gia sang hỗ trợ cho bộ máy công quyền của mình hoặc nhận đào tạo giúp 2 đến 3 lần số tiến sĩ theo Đề án 322 đã đề ra. Ai bảo không hào phóng! 

Đầu xuân tạm có mấy dòng như vậy, có gì không phải xin các huynh bỏ quá cho; chẳng “bổ ngang” cũng “bổ dọc”, chuyện thời thế mà, triều đình có sáng láng dân chúng mới được nhờ! 

Sài Gòn. Xuân 2012

0 nhận xét:

Đăng nhận xét