22 thg 6, 2012

Hồi ký ngày 28/11/2011 - CHUYẾN ĐI XA.



Bùi Hằng: Sáng sớm, mình thức giấc, mấy thằng canh gác vẫn còn có đứa đang ngủ, mình rất muốn đi mua một chai nước suối để đánh răng, rửa mặt nhưng cũng ngại ngại vì vốn dĩ mình không quen làm bất cứ điều gì lén lút.

Mình đi tới đi lui chưa biết phải làm sao thì lại là thằng nốt ruồi chó má kia.

Nó thấy mình muốn đi ra thì không cần hỏi han gì mà sấn ngay lại chửi bới... Mình cũng không thể coi như không nghe vì thấy thằng này quá mất dạy. Thế là, hai bên tưng bừng cãi nhau, đang lúc "cao trào" thì tên Lê Minh Hải bước vào, ngay lập tức hắn nhẹ nhàng làm dịu không khí bằng cách giả quát nạt thằng mất dạy kia. Mình nói "giả" là bởi sau khi quan sát, mình biết hắn ta chứng kiến hết những gì xảy ra giữa mình với tên an ninh thuộc cấp mất dạy và biết mình không phải thứ dễ thị uy bằng những thằng như thế nên hắn ta phải lên tiếng. Vào gặp mình, hỏi chuyện tưởng như không đầu không cuối, mình cũng tiếp chuyện hắn ta một cách lịch sự và ngay lập tức phát hiện ra cách ăn nói "bất nhất" của viên sĩ quan cao cấp và tự nhận mình là "người đủ khả năng" nói chuyện với Bùi Hằng?

Bởi khi bắt đầu, chào hỏi - giới thiệu xong, hắn ta nói không hề biết Minh Hằng là ai, chỉ nhận lệnh đến gặp và đưa mình đi Hà Nội. Nhưng lúc sau thì hắn ta lại nói rằng: Cả đêm qua hắn ta không ngủ được sau khi nghe một cán bộ cao cấp của Hà Nội gọi điện nhờ hắn ta thuyết phục đưa Minh Hằng ra làm việc về một số vấn đề liên quan. Cách nói chuyện của hắn ta làm Minh Hằng "khó chịu" bởi bản tính thẳng thắn chính trực của mình, bởi vậy đang sẵn những khó chịu vì mọi hành xử của đám lâu la đầu trâu mặt ngựa từ đêm trước nên Bùi Hằng thẳng thắn đề nghị: "Xin lỗi anh, anh học an ninh ra chắc chắn có học về tâm lý tội phạm. Còn tôi là con mẹ lái buôn nên tôi cũng qua khóa học và rất rành tâm lý khách hàng. Vì vậy, nếu chúng ta bằng tuổi nhau thì chúng ta nên ngửa bài lên đĩa cho dễ nói chuyện, tính tôi thích sự thẳng thắn, ghét quanh co dối trá, điếm đàng"

Sau những câu đại loại như vậy Lê Minh Hải giả lả: Bà bắt đầu làm tôi "mê" bà rồi đấy nhá (câu này hình như với hắn ta đã có trong "giáo trình" vì nhiều phụ nữ sau khi làm việc đều có chung nhận xét)

Nói tới lui một lúc Bùi Hằng vẫn cương quyết không thể chấp nhận cái kiểu mời mất dạy như của họ và yêu cầu hắn ta phải làm đúng luật. Cụ thể:

1- Nếu tôi bị bắt giữ thì xin đưa ra lệnh bắt và cho biết tội danh.
2- Nếu "mời" thì tôi có quyền từ chối không đi hoặc đi thì phải có sự chuẩn bị sắp xếp còn đây gọi là bắt cóc

Sau đó tên này bỏ ra ngoài đi đâu không biết? hay có thể là "bài vở" khi cho một cậu trẻ tuổi, ăn nói rất lễ phép và có khuôn mặt cũng dễ thương vào nói chuyện. Cậu này giới thiệu tên Tuấn(?) Ngồi chừng cả hơn nửa giờ đồng hồ, mình cũng rất cởi mở, chân thành khi gặp con người mà mình cảm nhận họ không có gì xấu với mình cả. Bùi Hằng cũng trả lời những điều cậu ta muốn biết thông qua kiểu hỏi han, tâm tình... Rồi cậu ấy cũng hết nhiệm vụ bằng một câu kết và tiếng thở dài nhè nhẹ, xong cũng đủ cho người hay quan sát như Bùi Hằng nhận thấy và đánh giá có cảm tình cũng như hiểu được phần nào suy nghĩ của cậu ta. Cậu ta cũng "mệt mỏi" trong những tình huống thế này và cậu ta là loại người có thể chia sẻ.

Cậu Tuấn này đi ra thì Lê Minh Hải lại bước vào. Lần này, hắn nhứ nhứ cái tờ giấy gọi là quyết định ra trước mắt Bùi Hằng và lại chuyển sang nói rằng: Có quyết dịnh đưa Bùi Hằng đi trại giáo dục 2 năm. Ồ, câu này nghe giống tối trước khi còn ở đồn Bến Nghé, chính cái thằng mất dạy mặt chỉa lông nó nói khi Bùi Hằng không chịu hợp tác lấy lời khai mà còn mắng chúng nó về cách hành xử vô luật: "Sẽ tống ra Hà Nội trả cho ông Thảo và cho đi cải tạo 2 năm cho mày biết..." ???

Vậy là chúng đã "bàn luận - bố trí" xong kế hoạch thật rồi ư? Nhưng, trong đầu Bùi Hằng vẫn không thể lý giải được rằng chúng bắt Bùi Hằng ra Hà Nội theo cái lệnh như thế nào? Chắc biết không thể "vận động" Bùi Hằng tuân thủ cái kiểu mời quái gở đó nên lúc này thấy bọn chúng đến ngày một đông, đi ra đi vào tấp nập. Bùi Hằng kín đáo quan sát tất cả những "động tĩnh" xung quanh và rồi chợt thấy dấy lên một sự khinh bỉ cho những kiểu hành xử của cái đám công an, an ninh này. Chúng cho chiếc xe bít bùng lùi vào bịt kín hông trụ sở công an phường, phía có cánh cửa thông với căn buồng đang giữ Bùi Hằng, rồi thì một nhóm 5 -7 tên ra vào giả dạng thợ sửa chữa điện để tiếp cận gần Bùi Hằng. Mình biết hết nhưng giả tảng, vì mình có thể làm gì trong đồn của chúng nó với hàng hơn chục tên công an, an ninh, mật vụ chưa kể đám cóc ké dân phòng? Vậy mà, chúng thì "nghiêm trọng hóa" với một người phụ nữ tay không đến độ để lộ ra sự hèn hạ, hạ cấp đến tận cùng.

Chừng hơn 9h, những tên "thợ sửa điện" bất thần xông vào chụp lấy 2 bên tay Bùi Hằng mà sốc lên xe. Sao chúng không biết cảm giác nhục nhã và cái nhìn khinh khi bất cần của mình khi ấy mà khỏi cần "cân não" đến thế cho bớt ô nhục nhỉ? Riêng Bùi Hằng thì trào lên cảm giác uất nghẹn trước hành xử tồi tệ và ô nhục của chúng. Xe chạy ra phi trường Tân Sơn Nhất, chúng cho Bùi Hằng đi bằng cửa an ninh đặc biệt phía sau và lên máy bay đầu tiên, ngồi hàng ghế cuối cùng với Lê Minh Hải và một nữ cảnh sát sinh năm 1992 - nhỏ hơn cả con mình.

Ngồi lên máy bay rồi Bùi Hằng vẫn không thể đoán ra chúng giở trò gì? Nhưng qua cách nói năng mâu thuẫn, đầu cuối bất nhất của tên Lê Minh Hải thì Bùi Hằng cũng đoán chúng chẳng thể có chuyện tốt đẹp, chính danh, bởi vậy Bùi Hằng luôn tìm mọi cách có thể để ngầm thông báo cho mọi người xung quanh về tình trạng của mình. Bùi Hằng nói chuyện rất to, cố ý cho người xung quanh chú ý, mỗi lần như thế tên Lê Minh Hải lại thì thào "tôi xin bà đấy, nói nhỏ thôi". Rồi thì: "tôi cũng có con gái lớn rồi, đã bỏ vợ và nuôi nó, làm gì thì làm cũng phải giữ đức cho con"... Thật đáng sợ! Sẵn sàng đem những tình cảm thiêng liêng kiểu đó ra để lấy lòng tin.

Nói ta bà đủ chuyện, và tên này còn hỏi Bùi Hằng rằng: Thế sau lần này về bà còn viết lách về công an nữa không? Bùi Hằng trả lời: Tại sao lại không? Nếu công an các anh tốt thì sợ gì người ta viết hay nói? Nhưng tôi nói thật, công an bây giờ phần nhiều là thứ "mất dạy, vô học", chính vì thế mà làm xấu hình ảnh tốt đẹp của nghành công an, đáng ra các anh phải chống lại những kẻ đó, nhưng trái lại các anh toàn chống Nhân Dân thôi, các anh đã thực sự coi người dân là kẻ thù của mình rồi... Lý tưởng khi vào nghành của các anh là gì? Chống lại tội phạm, bảo vệ nhân dân. Sao giờ đây chống lại Nhân dân bảo về tội phạm? Bùi Hằng cứ thế chút uất giận lên những câu hỏi dồn dập khiến hắn không thể trả lời mà chỉ năn nỉ Bùi Hằng nói nhỏ (?...) Trong lúc nói chuyện, tên này vẫn còn trâng tráo lừa gạt, khi Bùi Hằng hỏi bao giờ hắn trở về Sài Gòn thì hắn nói: Tôi chờ bà làm việc xong thì cùng về chứ! Đúng là loài Vẹm nói láo, nói xạo như cơm bữa, không thấy xấu hổ bao giờ. 


Nói chuyện thì nói, nhưng kinh nghiệm cho Bùi Hằng nhận thấy chuyện bắt cóc này hoàn toàn bất minh. Vì thế, khi máy bay hạ cánh xuống Nội Bài, hành khách vừa đứng lên khỏi ghế chuẩn bị đồ đạc hành lý thì Bùi Hằng đứng phắt lên thông báo gấp gáp: Kính nhờ đồng bào bà con giúp tôi, tôi là Bùi Thị Minh Hằng, người từng tham gia nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc vừa qua... hiện tôi bị công an, an ninh bắt cóc và đưa đi đâu tôi chưa biết... Nói tới đây thì Bùi Hằng bị Lê Minh Hải xông vào bóp mồm, nhanh như cắt Bùi Hằng lắc đầu khỏi bàn tay hắn và tiếp tục nói lớn, hành khách khoang đó đều thấy và nghe rõ: Tôi tha thiết kính nhờ đồng bào vào google tra tên tôi rồi thông tin rộng rãi trên mạng  giúp tôi để mọi người biết... Lúc này tên Hải hô nữ cảnh sát kia bịt mồm Bùi Hằng lại, và 2 bên 2 kẻ đốn mạt ra sức ghì mặt Bùi Hằng vào và bịt mồm không cho nói, sau đấy chúng lôi Bùi Hằng xuống khoang cuối cùng chỗ chứa thức ăn, đứng trong ấy chờ cho hành khách xuống hết rồi mới cho Bùi Hằng xuống. Tại đây, Bùi Hằng phẫn nộ lên án hành động bất chính của những kẻ coi mình là pháp luật, tên Lê Minh Hải và con bé kia chỉ nghe, hắn còn nham nhở đưa phone nhờ con bé kia "chụp cho chú cái hình với chị Hằng"... Bùi Hằng nhìn ra ngoài thấy thấp thoáng bóng tiếp viên hàng không đang áp tai nghe và như thế chắc chắn sẽ có thông tin về sự bắt cóc này.

Xuống máy bay là hơn 12h trưa. 
(còn tiếp)

7 nhận xét:

  1. Nhờ cái vụ yêu nước này mà nhưng "nhà văn" không biết mình là nhà văn có cơ hội trổ tài.Nịnh BH tí nhá ...viết hay lắm.

    Trả lờiXóa
  2. Rất cảm phục Bùi Hằng, con người và những trang văn của công chúng, của mọi thời đại. BH nhớ viết càng chân thật, bố cục càng chặt chẽ thì những dòng hồi ký này càng bất diệt. Chúc khỏe, bằng an, nhớ "phát hành tiếp nhé).

    Trả lờiXóa
  3. B.Hằng ơi ,đừng gọi những người kia là chó má nhé,được không ?tự để người đọc đánh giá ,OK, đừng giận mình ,và các bạn đừng ném đá mình nhé.

    Trả lờiXóa
  4. Bùi Thị Minh Hằng21:44 22 tháng 6, 2012

    Sẽ không biết gọi chúng bằng gì hơn được bởi chắc chắn chúng KHÔNG PHẢI CON NGƯỜI chị Hường ạ! Em không thể quên được những hành xử của lũ chúng nó..Có những chi tiết em không muốn phải kể ra...

    Trả lờiXóa
  5. goi tui do la cho ( dirty dogs)la dung roi.

    Trả lờiXóa
  6. Bùi Hằng ạ, chị đừng gọi bọn chúng là chó má như thế, tội nghiệp cho loài chó lắm. Hình như trên mạng cũng nói về vấn đề này khi chúng ta gọi chúng là "đồ chó". Chó là loại động vật thân thiết với chúng ta, nó trung thành và biết lễ nghĩa không giống như những " con vc " này đâu. Chúc chị nhiều sức khỏe!

    Trả lờiXóa
  7. Khi noi ve bon CA bat coc chi,chi Hang noi "...co nhung chi tiet em khong muon ke ra day".Ro rang bon Cong An nay vua ngu dot lai day thu tinh sam so voi chi Hang.Chung giong bon Lanh Dao cua chung,vua ngu dot,vua dam o.

    Trả lờiXóa