31-01-2013

BỨC THƯ CỦA BLOGGER LÊ DŨNG GỬI GIÁM ĐỐC TRUNG TÂM- BẢN DỊCH TIẾNG ANH

Thư gửi giám đốc TTBT XH - nơi đang giam giữ Lê Anh Hùng

Bùi Hằng xin đăng một bức thư do Blogger Lê Dũng gửi cho giám đốc trung tâm bảo trợ xã hội II tại Viên an, Ưng Hoà - nơi đang giam giữ Blogger Lê Anh Hùng.

Thư gửi ông Vượng - Giám đốc TT bảo trợ Xã hội II Hà nội.

Chào ông Vượng,

Đúng là con người ta có duyên thì gặp, vô tình đi thăm một người bạn, một người em trong đội bóng đá của chúng tôi mà tôi được gặp ông, một người cùng quê, có họ hàng đằng nhà Bà nội tôi, lại cùng làng với Bác nhà văn Hoàng Minh Tường, một nhà văn mà tôi kính mến, cũng vì Bác từng học chung tiểu học với Mẹ tôi.

Thật thú vị khi lại biết ông đang là Giám đốc cái trung tâm bảo trợ xã hội, đang nuôi nấng và chăm sóc nhiều con người có những số phận kém may mắn, thiếu đi sự ưu ái của tạo hoá dành cho họ, bởi đa số hiện đang ở trong trung tâm do ông quản lý đều có những vấn đề về thần kinh nặng hay nhẹ. Sống trong một môi trường như vậy, tôi nghĩ ông và các cộng sự phải cố gắng lắm, yêu đời lắm thì mới làm một người bình thường trong cái xã hội đảo điên này.

Thôi, cũng như tôi đã xin phép ông trong cuộc gặp hôm qua, đã nói lên những lời của một người thân trong nhà, trong gia tộc về vụ việc của một đứa em tôi là Lê Anh Hùng, hôm kia nó mới được công an Hưng yên mời ra hỏi về tạm trú lúc đang làm việc tại công ty tại Hưng Yên rồi chưa hiểu vì sao họ lại đưa nó về trung tâm của ông với đầy đủ cả đơn đề nghị chữa bệnh của Mẹ Hùng, quyết định của Phòng lao động TBXH quận Thanh xuân như ông nói mà chưa dám mang ra đưa cho tôi xem.

Về mặt luật pháp hay lý luận chính trị thì tôi không dám nói chuyện với ông, một giám đốc của một trung tâm nhà nước đang được cấp vốn ngân sách và nhiều sự tài trợ của các tổ chức nhân đạo trên Thế giới trên tinh thần rất nhân văn : chăm sóc những con người cơ nhỡ, thiếu may mắn về nhiều mặt. Tuy nhiên, ở đây tôi chỉ nói với ông những vấn đề về về quyền con người liên quan đến thằng em tôi mà thôi. Điều này hy vọng ông và cộng sự của ông hiểu rất đơn giản.

Đó là gì ? một thằng đàn ông như thằng Hùng , 40 tuổi, dịch giả nhiều cuốn sách nổi tiếng, xuất bản qua NXB Tri thức, làm báo tự do, đá bóng rất hăng say trong câu lạc bộ của chúng tôi, đang đi làm trong một công ty ngoài Quốc doanh thì sao lại cần sự bảo trợ của trung tâm nào ?


Ông Vượng hãy tìm đọc cuốn này nhé, HÙng dịch cùng bạn bè đấy.

Phần khác : bà mẹ nào lại có quyền làm đơn đưa con trai đã trưởng thành như Hùng, gửi con mình vào bất kỳ nơi nào để " khám bệnh, chăm sóc...", luật pháp nào qui định điều này ? thật ngớ ngẩn ! ngày cả cái quận Thanh xuân có cái phòng lao động khỉ gió kia làm gì có quyền ký bất kỳ cái giấy có đóng dấu củ khoai nào để mang các ông bà chủ đang đóng thuế nuôi mình đi chăn kiến bẻ hoa ở trung tâm của ông hay của ai, ở đâu đó ? thật vô lý đến nực cười phải không ông Vượng. Tôi nghĩ nhỡ mai bọn phòng thương binh xã hội quận huyện ứng Hoà nhà mình bỗng dưng ký giấy đưa ông hay tôi đi đâu đó chăm sóc, họ bảo với mẹ tôi và mẹ ông rằng đang khó khăn, cho bác ấy đi vào đó nhà nước nuôi, chăm sóc sức khoẻ, mát xa thư giãn, có nhân viên đấm bóp mà gia đình không phải lo lắng gì thì sao ? chắc ông và tôi chỉ có được phép làm theo ý họ ?

Há há há, nghĩ mà không thể chịu nổi, phải cười đến ba đời chưa hết buồn thưa ông Vượng, tôi và ông lại được mẹ làm đơn, cho bọn quận huyện ký giấy ...há há há... đúng là cái xã hội điên loạn, đạo đức, luật pháp điên loạn và phi nhân, chả hiểu ông có thấy như thế không ?

Nếu Hùng cần chữa bệnh thì đâu cần trung tâm của ông khám và chữa bệnh vì tôi biết rõ trung tâm này không có bác sỹ và các điều kiện để khám, chẩn đoán, chữa bệnh cho bất kỳ bệnh nhân tâm thần nào. Các cháu nhân viên phòng y tế của trung tâm kiêm tất việc quét dọn nhà vệ sinh, trồng cây, cỏ, ...và chăm sóc các đối tượng đang sống trong này, đâu có điều kiện gì để chăm sóc nổi một người như thằng em tôi là thằng Hùng ?

Những lời tôi nói với ông và phó giám đốc của ông là lời của người trong nhà, tóm lại ông cần tỉnh táo để né cái trách nhiệm mượn tay giết người của các nhóm lợi ích, chúng đang muốn mượn cái trung tâm của ông và bàn tay sạch sẽ của ông để làm hại một con người mà cả Thế giới đang biết và quan tâm đến.

Tôi cũng nói rồi, tôi làm nghề tư vấn hơn 15 năm, sự lựa chọn cuối cùng trong vụ thằng Hùng em tôi như thế nào là quyền của ông, ông đã sống và làm việc tử tế đến gần hết đời lao động, hãy hết sức tỉnh táo và cần biết mình làm công dân của một vùng quê văn hoá, vùng quê cách mạng là Ứng hoà, nơi đây có nhiều con người đáng kính nể, đáng khâm phục trong suốt chiều dài lịch sử kể từ khi Kinh Thành Thăng Long chưa xuất hiện.

Về cá nhân thằng Hùng, nếu ông và cộng sự chưa biết gì về nó thì cần lên mạng ngay, đọc kỹ về những việc nó đã và đang làm, ông sẽ có cơ may được sống vui sống khoẻ đến hết đời vì những gì mình kịp nhận ra để không bị kẻ khác cầm tay giết người, thế nhé. Còn nếu sau khi đọc thư này của tôi mà ông vẫn làm theo cái lý muôn thủa của đám người quan liêu, lý luận làng xã kiểu như : trên bảo thế, trên giao thế, tôi chỉ làm theo qui định...vv thì thôi, xin phép ông, tôi không còn gì để nói với ông thêm nữa, gia đình, họ mạc, làng quê Ứng Hoà của tôi và ông không còn gì để tái bút, ghi thêm vào các tiểu thuyết của Bác Hoàng Minh Tường đại loại như " Thời của Thánh Thần " nữa. Ông Vượng nhé.

Thực ra ở quê, nếu xét kỹ họ hàng có thể tôi phải gọi ông bằng chú thậm chí bằng ông chưa biết chừng, nhưng đây là câu chuyện liên quan đến những số phận ngoài xã hội đang có gắn bó với tôi, móc xích với ông nên mạn phép cho tôi xưng hô với ông theo cách xã giao, về nhà họp họ thì sẽ xưng hô theo vai vế ông nhé. Về tuổi tác thì ông cũng chỉ hơn tôi hơn chục tuổi nên tôi nghĩ điều đó được ông cho phép.

Cuối thư, xin chúc ông và anh bạn phó Lê Công Vinh của ông luôn được mạnh khoẻ, tỉnh táo trong suốt thời gian làm việc kể từ nay đến khi nhận sổ hưu, hãy làm những việc tử tế, đúng pháp luật, để lại tiếng thơm cho quê ta ông nhé.

Chào ông,



Lê Dũng.


Mời quý độc giả giới thiệu bản dịch dưới đây đi các nơi



Letter to Mr. Vuong, Director of Social sponsor center II Hanoi (Anonymous translator)


bởi Tj Nguyen vào 31 tháng 1 2013 lúc 4:09 ·

Letter to Mr. Vuong, Director of Social sponsor center II Hanoi

Dear Mr. Vuong


It's very pleasant knowing you're the manager of a social assistance center, which is feeding, boarding, and taking care of those who are less fortunate who do not get God's attention since the majority of those people under your management have light or serious mental health problems. I believe you and your colleagues must have tried your best to be jovial about life and to act as normal as you can while living and working in that abnormal environment.

As stated yesterday when I requested to have an audience with you, and as one relative to another, about Hung Yen police sequestering one of my younger brothers, Le Anh Hung to the police station to inquire about Hung's temporary residence status while working for a company in Hung Yen. For some unknown reason, police took Hung to your center the day before yesterday on Hung's mother's petition, whose document you yet provide to me as I had requested.

I cannot discuss with you about my younger brother's case based on Vietnam's current legal or political systems because you are the manager of a government center that receives material as well as financial support from international charitable donor countries to look after unfortunate people in our society. I only want to discuss this matter with you on a person to person basis where my brother's human rights concern. I hope you and your colleagues would understand my viewpoint.


Mr. Vuong, please read this book, which Hung and his friends translated.



Another point that I would like to make: which Vietnamese laws that allow a mother of a 40-year old man to commit her son to a mental health facility ? The Thanh Xuan district has no authority whatsoever to commit its taxpayers (Thanh Xuan district's owners) to your center. If in the future, a district's war invalids decide to sign papers (petitions) authorizing police to send you or me to some social assistance center, to later notify my mother or yours that we are having mental health problems, and it's for our own benefits that our mothers to authorize the government to look after our welfare. What do you think about such scenario ? I bet that we only have the right to obey their orders ?

I can't help but laughing out loud when thinking about our mothers petitioning our district's authority to jail us against our wills.

If Hung needs mental healthcare, your center is least qualified to provide such care because I know your center does not have mental health doctors as well as treatment facilities for mental health patients. Your employees only know how to perform office duties, gardening, housekeeping duties, taking care of physical needs of those people currently living in your center. How can you and your employees (who are not mental health professionals) take care of my brother Hung, who is allegedly having mental health illnesses ?

What I have just told you is between relatives. You need to be clear-headed to avoid being an accomplice of special interest groups whose intent is to silence, and to murder someone that is well known and cared by worldwide.

As a legal advisor for more than 15 years, my advice to you is it's your final decision concerning my brother Hung. You have conducted yourself admirably for most of your working life. Be mindful of a citizen of a proud civilized rural area whose many an ancestor grew up being a revolutionary.

To know and to understand Hung, all you need to do is to get online and read his writings as well as his accomplishments in life. I'm certain that you will live a healthy and happy life once you've realized that you're lending devils a helping hand. If you still make an excuse of yourself by relying on the oft-saying "I only do what higher-ups tell me what to do", then I have nothing further to say to you.

In our village, if going by relatives' echelon or order, I might have to call you uncle or even grand uncle, but since this story concerns those who closely associate with me in life, please allow me addressing you with the polite word Mister. Once at our family's reunion/gathering, we can address each other accordingly based on family/realtive standings.

In closing, I wish you and your assistant manager Le Cong Vinh to always be healthy, clear-minded throughout the remainder of your working lives. Until you've received your pensionary book, please do things properly and legally so your names will always be proudly mentioned at your birthplaces.

Sincerely Yours,
Lê Dũng

Sincerely Yours,

3 nhận xét:

  1. Mến gởi bạn Lê Dũng, tôi ở xa khi nào gặp LAH cho tôi nhắn gởi lời hỏi thăm, chú ấy cũng là chú em lâu nay của tôi cái Blog riêng của chú ấy là do tôi hướng dẫn cho chú ấy làm, chỉ nghe qua ĐT chú LAH đã làm được Blog rất chuyên nghiệp, mỗi cái tên thừa chữ Blog do chú ấy tưởng phải có chữ Blog kèm với tên của mình. LeAnhHungBlog.Blogspot.com vào đây xem "Hồ sơ vụ án của Lê Anh Hùng" mọi người sẽ biết rõ được nguyên nhân vì sao côn an nhanh nhẩu bắt giam một con người minh mẫn như Lê Anh Hùng, không có cách nào giải thích khác hơn là mượn Trung tâm bảo trợ xã hội làm chỗ giết người bịt khẩu hợp pháp. Hồ sơ tố cáo của Lê Anh Hùng từ 21.04.2008 đến nay vậy mà nhiều người vẫn chưa hiểu câu chuyện !LAH luôn nhờ vả mọi người thông tin về vụ án cho càng nhiều người biết càng tốt, LAH đòi hỏi phải đem ra điều tra xét xử công khai xem ai đúng ai sai.

    Trả lờiXóa
  2. Nguyệt nhà em nghĩ rằng cho dù đảng CS và nhà nuớc ta sau khi nhận đuợc thư này thì đảng và nhà nuớc ta lấy sự IM LẶNG là vàng, để đối phó vì đảng và nhà nuớc ta rất sợ sự thật, rất sợ đối thoại thằng thắn. Do đó kiếp nạn của ông Lê Anh Hùng vẫn chưa hết.

    Ngừơi Cộng sản rất sợ sự thật vì họ chuyên ăn gian nói dối, có nói thành không, không nói thành có. Nguời Cộng sản không những bóp méo lịch sử mà còn bịa ra lịch sử. Những chuyện Lê Văn Tám (nhân vật hư cấu), chị Võ Thị Sáu (ra pháp truờng miền đất nóng ít cây cỏ, tay bị còng nhưng ở đâu có sẵn hoa hồng cho chị Sáu hái tặng cai tù), "anh hùng" Nguyễn Văn Trỗi cũng là kẻ ham sống sợ chết, "anh hùng" Nguyễn Văn Bé đảng CS nói ông ta hy sinh chết cho sự nghiệp cách mạng, giải phóng đất nuớc nhưng ông bé vẫn còn sống nhăn răng và đã ra chiêu hồi làm việc cho VNCH (trích bài báo Mỹ nói về nhân vật Bé này trên Dân Làm Báo).

    Nguyệt nhà em cũng một thời tuổi thiếu niên mang khăn quàng đỏ, danh hiệu cháu ngoan Bác Hồ học lịch sử làu làu về "anh hùng" hư cấu Lê Văn Tám khen anh ấy quá khen, nhưng bây giờ biết sự thật về "anh hùng" hư cấu Lê Văn Tám mà tức anh ách vì tuổi thơ mình bị đảng CSVN lừa bịp nhồi sọ thái quá.

    1) Chuyện ông Nguyễn Văn Bé hy sinh là sự bịa đặt của chánh quyền Cộng sản Hà Nội trong chiến tranh VN. Bạn có thể vào blog của Cô Gái Đồ Long hay Dân Làm Báo, Quechoa của Bọ Lập để biết đảng CSVN của chúng ta là "thiên tài" về bịa sử:

    http://danlambaovn.blogspot.com/2012/12/ve-va-xoa-anh-hung.html#.UQ0yv_JIRZg

    http://quechoa.vn/2012/04/09/s%E1%BB%A3-s%E1%BB%B1-th%E1%BA%ADt/

    http://haydanhthoigian.net/2012/04/09/tha-ch%E1%BA%BFt-ch%E1%BB%A9-h%E1%BB%95ng-ch%E1%BB%8Bu-hy-sinh/#more-17598

    2) Còn nhân vật "anh hùng" Nguyễn Văn Trỗi thì cũng là nguời ham sống sợ chết sau khi cảnh sác VNCH bắt. "Anh hùng" Nguyễn Văn Trỗi là sản phẩm "anh hùng" của Trần Đình Văn (ông này bị nhà văn Xuân Vũ Bùi Quang Triết gốc Bến Tre tập kết ra Bắc vạch mặt văn nô trong tác phẩm "Văn Nghệ Sĩ Miền Bắc như Tôi Đuợc Biết" và trong đại tác phẩm hồi ký vượt Truờng Sơn của nhà văn Xuân Vũ). Đại khái là luật sư biện hộ cho ông Nguyễn Văn Trỗi có nói là

    Trích : luật sư Nguyễn Văn Chức biện hộ cho Nguyễn Văn Trỗi nói về Trỗi

    http://saigonecho.com/main/lichsuvn/chientranhvn/cacnhanvat/13464-th-ng-ca-ong-nguyn-vn-chc-gi-ong-robert-mcnamara.html

    ...
    Người ám sát ông là tên đặc công Việt Cộng Nguyễn Văn Trỗi. Tôi có nói chuyện với nó trong nhà lao, vài ngày trước khi nó bị hành quyết. Nó khóc với tôi, vì đã dại dột đi theo CS để phải mang án tử hình, bỏ lại người vợ mới cưới tên Quyên. Nhìn nó khóc, tôi tin nó thành thật.

    ...
    Ngưng trích.

    Xem tiểu thuyết “Đến Mà Không Đến” của nhà văn Xuân Vũ Bùi Quang Triết để biết là "anh hùng" Nguyễn Văn Trỗi không có anh hùng như đảng CSVN của chúng ta tuyên truyền sai sự thật tại link dẫn: (nhớ dùng phần mềm vượt tuờng lữa nhé)

    http://thaithuyvy.wordpress.com/2010/04/03/d%E1%BA%BFn-ma-khong-d%E1%BA%BFn-1/#more-2954

    3) Trên trang blog của mình, nhạc sĩ Tô Hải (nguời có huy chương chống Pháp, chống Mỹ) cũng vạch mặt sự tuyên truyền bịa đặt trắng trợn của truyền thông quốc doanh của đảng CSVN của chúng ta qua việc nói bộ đội ta diệt Bộ đội 'ém máy bay', tiêu diệt '2 hàng không mẫu hạm của Mỹ' trong chiến tranh VN:

    Linh dẫn:

    http://www.danchimviet.info/archives/70417/to-khan-gia-cua-12-ngan-dem-danh-nhau-voi-b52-xin-co-y-kien/2012/12




    Trả lờiXóa
  3. Cảm ơn chị đã dám đứng lên đấu tranh chống bọn tham nhũng bán nước - Chúc chi năm mới mạnh khỏe và thành công

    Trả lờiXóa