07-01-2013

KHỞI KIỆN NGUYỄN THẾ THẢO VÀ UBND HÀ NỘI LÀ VIỆC LÀM ĐÚNG -CẦN THIẾT- HỢP LÒNG DÂN

Kidnapped by Vietnamese security taken
ngày tôi bị an ninh Việt Nam bắt cóc đưa đi (27-7-2011)

Cách đây một năm , vào thời điểm này dư luận đang vô cùng bức xúc, phẫn nộ  bởi vụ bắt giữ Bùi Thị Minh Hằng và đưa vào cơ sở giáo dục với thời hạn cải tạo giam giữ là 2 năm không thông qua xét xử
Vào dịp ra Hà Nội để yêu cầu tòa án thụ lý đơn kiện quyết định 5225/QĐ/UBND do ông Nguyễn Thế Thảo đứng ra ban hành và cho thuộc cấp Vũ Hồng Khanh ký thay đẩy một công dân yêu nước, chống tham nhũng và lên tiếng về chủ quyền đất nước vào con đường lao lý nhằm bịt miệng mọi tiếng nói đấu tranh .Tôi xin trích đăng lại một số bài viết của nhiều tác giả, nhiều thành phần dân chúng để độc giả tiện theo dõi vụ việc và hiểu rằng VÌ SAO TÔI : BÙI THỊ MINH HẰNG QUYẾT TÂM THEO ĐUỔI ĐẾN CÙNG VỤ KIỆN NÀY
Kính mong nhận được những phản hồi góp ý và sự ủng hộ của quý độc giả bà con và toàn thể Nhân Dân yêu chuộng công bằng chính nghĩa và Dân chủ khắp nơi
Trân Trọng!


About this time year ago, the common public opinions expressed so much anger and frustration when hearing the news that bloger Bui THi MInh Hang was arrested and held in " re-education camp" tentatively for two years without any trials . This time, i traveled to Ha Noi to request the pople,s court to accept my case against the decision 5225/QĐ/UBND issued by Mr. Nguyen The Thao and singned by his staff Mr Vu Hong Khanh. The decision has placed an anti-corruption, patriotic citizen into prison, purposefully silencing all the pople,s voices. I would like to post some articles written by other authors from different kinds of the pople so the readers can follow the series of the events and understand why im: Bui Thi Minh Hang, determine to follow this case to the end. I really hope to receive feedbacks and support from all readers around the world who love Justise , Rightousness and Democracy
 Respectfully!

Ngày họ cưỡng chế,  còng tay và xích chân tôi trả về Vũng Tàu
Their enforcement, handcuffed and chained my feet returned to Vung Tau





Trần Minh Khôi - Trực giác công lý và trường hợp Bùi Minh Hằng
Trần Minh Khôi
Những người quan tâm nên hệ thống pháp lý Việt Nam có lý do để lo ngại cho nó về trường hợp Bùi Minh Hằng. Những người quan tâm đến tương lai của Việt Nam có lý do để bi quan về triển vọng của những thay đổi nền tảng về các ý niệm công lý và quyền lực nhà nước trong trường hợp này.
Bùi Minh Hằng bị bắt và bị giam giữ trong hai năm tới mà không đi qua một tiến trình pháp lý nào. Bổng chốc, người ta có cảm giác là đang sống trong những năm ’70, ’80 của thế kỷ trước khi quyền lực tuyệt đối của nhà nước luôn là sự đe dọa thường trực lên đời sống của công dân. Tất cả những cố gắng xây dựng hệ thống pháp quyền, một hệ thống mà trong đó nhà nước phải chịu sự chi phối của quyền lực pháp lý, trong hơn hai mươi năm qua, chỉ qua một trường hợp giam người vô tội vạ này, đã trở nên vô nghĩa: bước vào thập niên thứ hai của thế kỷ mới, nhà nước Việt Nam vẫn hành xử như một nhà nước của bạo lực, bất chấp ngay cả những giới hạn pháp lý mà chính nó đã đẻ ra.
Tính hiện đại của một hệ thống pháp lý không ở chổ là nó đã cho ra đời bao nhiêu đạo luật mà ở chỗ nó có chức năng nào trong vai trò giới hạn quyền lực của nhà nước. Quốc hội Việt Nam có thể đưa ra hàng trăm đạo luật nhưng nếu nhà nước Việt Nam vẫn có thể dùng quyền lực tuyệt đối của nó để bắt và giam giữ người bất cứ khi nào nó muốn thì hệ thống pháp lý Việt Nam vẫn chưa bước ra khỏi cái bóng đè của tư duy mông muội.
Trường hợp của Bùi Minh Hằng là trường hợp của bạo lực nhà nước chà đạp các quyền tối thiểu của công dân, ở đây là quyền được xét xử bởi tòa án. Một nhà nước văn minh không tự cho mình cái quyền bỏ tù công dân khi chưa có quyết định của tòa án.
Nhà nước Việt Nam có thể tự cho phép nó hành xử như thế là vì nó không gặp phải bất cứ sự phản kháng nào từ phía xã hội dân sự đối với những hành xử ngang ngược của nó. Xã hội dân sự Việt Nam quá yếu để trực giác công lý của tập thể công dân có thể trở thành một xung lực ngăn chặn sự hiếp đáp của nhà nước đối với nó. Hoặc trực giác công lý của mỗi công dân quá yếu để có thể cộng hưởng thành một xung lực đủ mạnh làm ngần ngại những toan tính bạo lực từ phía nhà nước?
Đâu đó trên các trang blogs, người ta đọc thấy những ý tưởng mà ở đó tác giả bám víu vào những suy luận cảm tính dựa trên tư cách cá nhân của Bùi Minh Hằng để biện minh cho hành xử ngang ngược của nhà nước. Đây là trường hợp điển hình của sự lẩn tránh trực giác công lý ở cá nhân, đưa đến sự lẩn tránh trực giác công lý của xã hội. Cho đến khi Bùi Minh Hằng bị tòa án phán quyết là có tội, Bùi Minh Hằng vẫn là một người vô tội, cho dù nhà nước và quyền lực tuyệt đối của nó muốn thế nào đi nữa.
Nếu nhà nước Việt Nam thành tâm trong cố gắng xây dựng một nhà nước pháp quyền thì việc đầu tiên nó cần phải làm là xóa bỏ những nghị định tự cho phép nó hành xử với quyền lực vô hạn đối với xã hội dân sự. Người ta không tìm thấy những từ ngữ như “cải tạo” trong Nghị Định 76/2003/NĐ-CP mà chỉ có những mỹ từ như “giáo dục”, “văn hoá”, “học nghề”. Nhưng những mỹ từ không che được tính man rợ của nó: nhà nước tự cho phép nó phán xét nhân cách của công dân và bỏ tù họ bất cứ khi nào nó muốn.
Một khi nhà nước vẫn tự cho nó cái quyền bắt bớ và giam giữ bất cứ ai thì không ai được an toàn cả, trừ khi người ta từ chối sống như những người tự do. Sự im lặng trước hành xử chà đạp công lý của nhà nước đe dọa toàn bộ xã hội dân sự, trong đó đương nhiên có cả những người đang muốn biện minh cho sự chà đạp này. Nó đe dọa ngay cả những người đặt bút ký lên cái nghị định kia. Bài học của Thương Ưởng còn đó.
Cho đến khi nhà nước Việt Nam biết hành xử như một nhà nước văn minh, người ta không có lý do gì để hy vọng ở nó. Nhưng nó sẽ không hành xử như một nhà nước văn minh cho đến khi mỗi thành viên của xã hội dân sự có đủ ý thức để hành xử theo trực giác công lý của mình.


Tran Minh Khoi - Intuition justice and case Bui Minh Hang


Those who pay attention to Viet Nam legal system must be concerned about the case of Bui Thi Minh Hang. Those who pay attention to the future of Vietnam have reasons to be pessimistic about the potential of changes of the justice meanings and the power of the government in this case. Bui Thi Minh Hang was arrested and would be held up for two years without any steps of a due process of laws . Suddenly, one has a feeling as if he or she is living in the 70s or 80s of the previous century, when the absolute power of the government was the constant threat upon the lives of the citizens. All the efforts of the last twenty years to build up a legal system in which the government itself would be checked be the judiciary power, after only one single case , has proven to be meaningless : Heading toward the second decade of this new century, Vietnam government still acts as a government of violence, despites all the legal limitation itself has drawn up. The modernization of the legal sýtem is not about how many laws has it pass, but in its ability to limit the power of the government . Although Vietnam parliament may pass hundreds of bills into laws, but if Vietnam government can still use its absolute power to arrest and put in prison any citizens, then the legal system in Vietnam still has not stepped over the shadow of misty thinking. The case of Bui Thi Minh Hang was the case of a violent government abusing the basic rights of its citizens, in this case, it was the rights to a due process of laws. A civilized government would not give itself the power to put any citizens in jail without the decisions of the court. The government of Vietnam allowwed itself to do so because it was not challenged by any opposition from the civilian society . The civillian society in Vietnam was too weak for intuitive justice of common citizens to become an impulse to stop any harassment of the government toward them. Or perhaps the intuitive justice of each citizen was too weak to add up into an impulse strong enough to hesitate any violent intent from the government? Somewhere among some of the blog ưebsites, someone tried to rely on perception through feelings to pass personal judgment toward Bui Thi Minh Hang to justify for the perverse behavior of the government. This is an example case of the elusion away from the intuitive justice of an individual, giving rise for the elusion of the intuitive justice of society. Bui Thi Minh Hang is still innocent untill proven guilty by the Court, despite how the government and its absolute power want. If the government of Vietnam really wants to build a legalized government, then the first thing it must abolish all the Decisions allowing itself to use unlimited power toward the civilian society. People could not find the word" re-education" inside the Decision 76/2003/NĐ-CP, but instead, it was called " education" , " culture" ," occupation training" . However, those beautiful vocabulary words could not cover up its barbarian nature: the government allowed itself to judge its citizens 
personality and put them in prison any time Once the government allows itself to arrest and put in jail anyone, then no one is safe, unless they refuse to live as free people. The silence in front of the acts of the government trampling on justice has threatened the whole civilian society, of course, including those who tried to justify for these trampling acts. It threatened even those who signed this Decision. The lesson for Thuong Uong was still there. Until the government of Vietnam can act like a civilized government, people have no reason to place hope in it. Yet, it will not act as a cilivized society has enough consciousness to follow their own intuitive justice


Những ngày bị cầm tù trong trại Thanh Hà

Ngày buộc phải trả tự do cho Tôi. Họ đã dùng một đội quân ô hợp gồm 3 xe ô tô với gần 50 con người dẫn giải tôi về cái nơi mà họ từng ghi trong hồ sơ "KHÔNG CÓ NƠI CƯ TRÚ "

Chiếc xe chỏ tôi cùng 9 công an áp tải với súng ống đầy đủ nhưng họ vẫn còng tay và xích chân tôi trên xe này.....

Tôi: Bùi Thị Minh Hằng đang cố gắng vạch trần bộ mặt TÀ QUYỀN của họ trước Nhân Dân và chính quyền nơi tôi từng cư ngụ 22 năm qua

Nhân Dân - đồng bào bè bạn đón tôi bằng những đóa hoa cùng dòng chữ này đủ hiểu họ ghê tởm nhà cầm quyên này đến độ nào

HÌNH ẢNH TÔI SAU 5 THÁNG NHÀ CẦM QUYỀN VIỆT NAM ĐƯA ĐI HỌC TẬP CẢI TẠO VÀ KHI TÔI ĐANG BIỂU TÌNH CHỐNG XÂM LƯỢC
THẾ GIỚI HÃY NHÌN ĐÂY- LOÀI NGƯỜI TIẾN BỘ HÃY NHÌN ĐÂY!

MY PHOTOS AFTER 5 VIETNAMESE authorities MAKES LEARNING TO RENOVATION AND ARE protesting invasion
WORLD PLEASE LOOK HERE-THE PROGRESS OR LOOK HERE!

1 nhận xét:

  1. Thankfulness to my father who told me regarding
    this blog, this website is genuinely awesome.
    Here is my web blog : online casino list

    Trả lờiXóa