21 thg 3, 2013

BÀI VIẾT CỦA MỘT BẠN BÈ GỬI CHO MINH HẰNG - XIN CHUYỂN TỚI ĐỘC GIẢ


NHÂN VIÊN CÔNG LỰC VÀ TINH THẦN THƯỢNG TÔN LUẬT PHÁP
Tâm thế người lính:
Có câu chuyện tiểu lâm nói về tâm thế người lính:
Vị tướng TQ muốn khoe với vị tướng Mỹ về sự dũng cảm của người lính mình, bèn nói: Này anh lính, trước mặt anh là một đồn địch kiên cố, anh thể hiện ng dũng cảm mình thế nào?
Thưa chỉ huy, tôi sẽ liều chết xông chết, nhằm thẳng quân thù nhả đạn, tôi nguyện hi sinh cho tổ quốc.
Vị tướng Mỹ quay sang người lính mình hỏi: Này anh lính, anh thể hiện ng dũng cảm của mình thế nào trong tình huống trên.
Thưa ngài, tôi sẽ kiện ngài ra tòa án binh vì tội lạm dụng xương máu người lính.
Người tướng Mỹ quay sang nói với vị tướng TQ: Ngài thấy đấy, đây là một người lính dũng cảm thật sự. Người biết hành động theo lý trí và dám kiện cả cấp tướng của mình.
Đây có thể là câu chuyện tiểu lâm, tuy nhiên nó phản ánh tâm thế của người lính. Tuy là người thực hiện theo mệnh lệnh của chỉ huy nhưng không phải vô điều kiện. Anh ta là một con người phải biết suy nghĩ xem lệnh đó có đúng luật không? Anh ta phải được luật pháp bảo vệ để tránh bị lạm dụng biến thành một con robot, giật dây bỡi cấp trên, gây nguy hiểm cho xã hội. Tên diệt chủng Polpot không thể có ba đầu sáu tay để tàn sát 2 triệu dân Camphuchia trong vài năm, hắn hoàn toàn nhờ vào đội quân robot này. Kẻ độc tài dù có uy quyền đến đâu nhưng không có tay chân vâng lệnh vô điều kiện thì không thể trở thành kẻ khát máu được.
Muốn vậy ngoài việc có một thống pháp luật qui định cụ thể chức năng và quyền hạn của anh ta thì anh ta phải là người am hiểu pháp luật và phải có tinh thần thượng tôn pháp luật. Anh ta thực thi mệnh lệnh là để chấp pháp chứ không phải vì quyền uy cấp trên.Anh phải biết từ chối thực hiện những mệnh lệnh sai trái.
Chúng ta sống hàng ngàn năm trong chế độ quân chủ chuyên chế, nơi mà người lính chỉ có một công việc duy nhất là làm theo lệnh quan tướng, sai đâu làm đó, sai giết dân, đàn áp dân cũng làm. Nếu có thể thì cũng chỉ qui trách nhiệm cho quan tướng còn lính thì vô can. Ngày nay chúng ta sống trong thời đại dân chủ, việc như vậy là không thể chấp nhận được. Nhân dân dân không thể chấp nhận việc phân bua của người lính là “hãy hiểu cho tôi, tôi chỉ là lính, là lính thì phải thực hiện lệnh của cấp trên, tôi còn mẹ già, con dại để nuôi”. Mọi người lính phải chịu trách nhiệm hành vi của mình trước quốc pháp. Pháp luật là công bằng cho mọi người. Đây là một nhận thức mới mà mỗi người chấp pháp nên có và người dân cũng nên biết.
Vấn đề của đất nước:
Thời gian qua, nước ta nổi lên nhiều vấn đề về luật pháp và thực thi luật pháp. Nhiều vụviệc xâm phạm nghiêm trọng đến quyền tự do của công dân, đẩy nhiều công dân vào oan khiên, tan nhà nát cửa. Họ khốn khổ đệ đơn kêu oan, đa số là nhắm vào cấp ra quyết định, mà cấp này thường là quan to nên khó khăn muôn phần. Ta thấy đến liên hợp quốc cũng không xử nổi bọn cầm đầu diệt chủng Polpot huống chi một thảo dân ở xứ này.
Một ví dụ nổi trội là bà Bùi Thị Minh Hằng, một công dân đang sống tại Vũng Tàu. Năm 2011 vì thực hiện quyền công dân trong việc nói lên tiếng nói phản kháng lân bang xâm phạm bờ cõi, ức hiếp ngư dân-xin nhắc lại biểu tình là một quyền chính đáng của công dân-bà bị chủ tịch HN ra quyết định cưỡng chế đi học tập cải tạo 6 tháng. Đây là một quyết định vi hiến vì hiến pháp đã ghi rõ không ai bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội của Toà án đã có hiệu lực pháp luật (điều 72 HP 1992). Người thực thi quyết định cũng vi phạm nghiêm trọng qui định của luật tố tụng hình sự, họ bắt cóc bà, đưa lên máy bay, cho vào trại giam (dù có gọi là trại giáo dục thì bản chất nó không thay đổi), hành động như một băng đảng chứ không phải là nhân viên chấp pháp quốc gia.
Từ một người làm ăn thành đạt, hành động sai trái của nhân viên công lực đã đưa đến bà đến ngã rẽ oan nghiệt: danh tiếng bị hủy hoại, công ăn việc làm phá sản, gia đình tan nát. Hàng năm trời lênh đênh đi đòi công lý. Cánh cửa công đường luông đóng chặt trong im lặng. Công dân điêu đứng, nhân viên chấp pháp vô can. Đây là một lỗ hổng lớn đưa đến bất công. Điều này là không thể chấp nhận được.
Kết luận:
Để có cuộc sống bình yên, tinh thần thượng tôn pháp luật được tôn trọng, thực thi thì cần phải có chế tài tất cả những cá nhân có liên quan đến những hành động sai luật. Từ người ra quyết định, đến người thực thi. Tất cả đều phải có trách nhiệm trước pháp luật và phải bồi thưởng thỏa đáng cho thiệt hại do mình cùng gây ra. Đây cũng là một hình thức phân lập quyền lực để tránh lạm quyền.
Bà Bùi Hằng không chỉ kiện người đứng đầu ra quyết định mà cần phải kiện tất cả những người có liên quan đã tiếp tay xâm phạm, làm thiệt hại đến cuộc sống của bà. (Tương tự anh Vươn không chỉ kiện người ra quyết định cưỡng chế sai mà tất cả nhân viên công lực đi phá nhà anh cũng phải có trách nhiệm bồi thường). Hành động này của bà không chỉ đòi công lý cho mình mà còn góp phần trừ một hậu họa to lớn mà dân tộc có thể gặp phải trong tương lai. Đó là kịch bản đen tối: nhà cầm quyền ra lệnh xả xúng vào dân, người lính thực thi mệnh lệnh với lý do là chấp hành mệnh lệnh cấp trên! (Thiên An Môn TQ là một bài học nhỡn tiền mà ta cần chiêm nghiệm).

5 nhận xét:

  1. Thượng bất chính, hạ tất loạn. Việt Nam hiện nay loạn lạc khắp nơi. Loạn vì những cấp có thẩm quyền của nhà nước cộng sản hiện tại đã bất chấp luật pháp đã làm tổn thương nghiêm trọng đến tài sản, đất đai, sự sống, và mạng sống của dân chúng đồng bào, vì thế nhân dân cả nước phải nổi lên chống lại như mọi người chúng ta đang thấy.
    Loạn lạc khắp nơi mà “nhà nước” này đã không giải quyết được có nghĩa là cấp “lãnh đạo” hoàn toàn bất lực! Việt Nam trong tình thế bị Trung cộng vây chặt bên ngoài, bên trong kẻ thù xâm lăng ráo riết bành trướng nhân sự để thu tóm quyền cai trị, từ trung ương đến địa phương, mà nhà nước đã chảng những không phản ứng mà còn tình nguyện làm tay sai cho Trung cộng thì đất nước này thực sự đã mất nước!

    Những vấn đề như tham nhũng mà lãnh đạo quốc gia không giải quyết được thì vấn đề trọng đại hơn là đối phó với một kẻ thù mạnh hơn Việt Nam nhiều lần, thâm hiểm hơn cộng sản Việt Nam 10 lần, làm sao những kẻ này đối phó được?
    Sự có mặt của những kẻ này trong chức vụ hiện thời chỉ là để tháng tháng lĩnh lương, quan trọng hơn hết là tiếp tục giữ lại chức vụ để bão vệ quyền lợi tài chính, vật chất cá nhân, mặc cho Trung cộng thao túng, cai trị, đồng hóa Việt Nam (!) với hậu quả đương nhiên là 90 triệu người dân Việt Nam phải mất nước với tốc độc càng lúc càng nhanh!

    Việc người Việt Nam mất nước nay đã thành đương nhiên, một chuyện đã rồi! Người Việt Nam có ra khỏi được sự cai trị hiện nay của Trung cộng hay không là do ở quyết định, hành động chung của toàn dân Việt Nam. Nhân dân không còn có thể trông cậy bất cứ điều gì vào bộ phận “lãnh đạo quốc gia” hiện nay!

    Những kẻ này giờ đây chỉ là bù nhìn trong tay Trung cộng. Thực quyền của những kẻ này đã không còn gì nữa. ý chí bão vệ quốc gia, bão vệ đồng bào nơi những kẻ này không phải là không còn nữa mà là hoàn toàn không có trong đầu óc của những kẻ này! Nếu có, họ đã không hành động như họ đã và đang hành động từ bấy lâu nay! Điều lo nghĩ trong đầu của những kẻ này hiện nay chỉ có thể là:

    1- Làm sao tiếp tục giữ được chổ ngồi.
    2- Làm sao bão vệ được tài sản cá nhân.
    3- Làm sao chạy trốn ra khỏi nước an toàn cùng với tài sản cá nhân!

    Ngoài những nổi lo cụ thể này, trong đầu của những kẻ này không có nổi lo nào khác lớn hơn!
    Cả nước đã mất nước! Nhân dân Việt Nam cả nước phải có phản ứng. Không phản ứng là phải chấp nhận thân phận nô lệ cho Trung cộng. Chấp nhận nô lệ cho Trung cộng là phải chấp nhận số phận thảm khốc mà Trung cộng đang và sẽ mang đến cho mình, mọi người dân Việt Nam!
    Tám mươi sáu triệu người Việt nam trong nước, dù là đảng viên cộng sản hay dân chúng bình thường, trước Trung cộng thân phận nô lệ không có gì khác nhau. Có khác chăng là những đảng viên cộng sản có chức, có quyền, có tài sản sẽ chết vì tay Trung cộng trước hơn ai hết, vì Trung cộng bắt buộc sẽ phải tiêu diệt những thành phần này trong khi củng cố bộ máy nhân sự cai trị Việt Nam bằng người địa phương để việc cai trị Việt Nam của Trung cộng ngày một thêm vững chắc; sự khác nhau đơn giản chỉ là thế!

    Trả lờiXóa
  2. TK ngưỡng mộ lòng can đảm của chị Bùi Hằng, một người phụ nữ can trường phải đối đầu với phường gian ác là csvn!

    Trong bài viết trên thì người "lính" Trung Quốc kia chẳng khác gì người lính hay CA của csvn, những người chỉ biết cúi đầu tuân phục "lệnh" của chi huy, dù cho lệnh ấy là sai trái, là phản dân hai nước...

    Những người "lính" như thế thì khác gì lũ chó săn, hay chỉ còn là con người không tim, vô lương tâm, hoặc không có tình người?

    Trả lờiXóa
  3. Hờn vong quốc

    Từ những người dân được kêu gọi để trở thành những người lính là để bão vệ lãnh thổ quốc gia, bão vệ đồng bào và chính gia đình của mình. Mục đích trong chiến đấu của người lính mọi quân đội trên thế giới đều là như thế. Duy chỉ có người lính của quân đội Việt Nam cộng sản là bị những tên cầm đầu cộng sản xử dụng để cầm súng chống lại đồng bào của mình, đàn áp lại đồng bào của mình, phục vụ cho mục đích cướp bóc trắng trợn của bọn chúng, những tên cầm đầu, nhưng lại ngoan ngoãn cúi đầu trước ngoại bang, Trung cộng, kẻ cướp nước, kẻ thù ngàn năm của dân tộc!

    Quân đội Việt Nam hiện nay dưới sự lãnh đạo của những phần tử cộng sản đã công khai trở thành lực lượng đàn áp dân chúng, tức là gia đình, thân nhân, họ hàng của những người lính, để cho những tên làm chính trị cộng sản cướp đất của họ! Với lũ cướp nước Trung cộng, quân đội Việt Nam lại là anh em!

    Nhìn Nguyễn Minh Triết, Nông Đức Mạnh đi bên cạnh Hồ Cẩm Đào cùng duyệt hàng quân Việt Nam, những người lính Việt Nam trong hàng quân trong tư thế nghiêm trang dàn chào, lãnh đạo Việt Nam như mèo cắt tai đi bên cạnh tên trùm xâm lược mặt lạnh như tiền cùng duyệt hàng quân, hình ảnh này là hình ảnh của một đội quân đang ra mắt tên chủ mới hách dịch! Hoàn toàn không phải là đội quân danh dự hiển hách của một quốc gia chào đón quốc khách!
    Việt Nam cộng sản, đảng cộng sản…hết rồi một quốc gia Việt Nam với hơn bốn ngàn năm văn hiến! Phải bán nước, bán biển, đổi súng, đạn của giặc, đánh Pháp, đánh Mỹ, chết cho giặc để sau cùng phải rước kẻ thù ngàn năm vào nhà làm chủ đất nước của mình!

    Một quân đội như thế mà Việt Nam vẫn còn có người khen ngợi! Con người cộng sản như thế thì đủ thấy Việt Nam dưới chế độ cộng sản, người Việt Nam cả nước có mất nước, thân làm nô lệ, thảm họa có liên tục xãy ra cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

    Trả lờiXóa
  4. http://www.daoduccongly.blogspot.com

    Trả lờiXóa