11 thg 4, 2013

ĐƠN GỬI CÁC TỔ CHỨC QUỐC TẾ VÀ THÔNG BÁO ĐẾN TOÀN THỂ CỘNG ĐỒNG NHÂN LOẠI YÊU CHUỘNG HÒA BÌNH

Việt Nam Ngày 11-4-2013
         
Kính gửi: Hội đồng nhân quyền ( liên hợp Quốc)
Đồng kính gửi:
-Uỷ ban liên chính phủ về nhân quyền (Asian)
-Chính phủ và quốc hội Hoa Kỳ
- Chính phủ và quốc hội cộng đồng Châu Âu
-Chính phủ và quốc hội Anh Quốc
-Chính phủ và quốc hội Uc Đại Lợi
-Chính phủ và Quốc Hội Gia -Nã- Đại
-Chính phủ và quốc hội Tân Tây Lan 
-Human Ringhts watch ( Hoa Kỳ )
-Hiệp Hội Quốc Tế Nhân Quyền Đức quốc
--Uỷ ban Nhân Quyền Việt Nam
- Các tổ chức Quốc Tế khác quan tâm và liên quan đến Nhân Quyền tại Việt Nam
Trích yếu về việc công an Việt Nam tấn công- hành hung- Bắt cóc- cưỡng đoạt cướp tài sản riêng của công dân Việt Nam
Tên tôi là: Bùi Thị Minh Hằng           Gioi tính: Nữ
Sinh ngày 20-07-1964
Quốc Tịch Việt Nam
Số điện thoại:+84 913 784 415
Địa chỉ email: linhhonchunhat@gmail.com

Kính thưa các quý vị!
Việt Nam là một thành viên của liên hợp quốc , do đó nếu nhà nước Việt Nam không đảm bảo an toàn cho công dân Việt Nam thì chúng tôi cần thiết phải lên tiếng thông báo và kêu gọi đến liên hợp quốc. Đề nghị các quý vị cần tiến hành các biện pháp nhằm buộc nhà nước cọng sản Việt Nam phải thực thi trách nhiệm đó . Trong trường hợp Việt Nam từ chối hay lẩn tránh trách nhiệm thì thiết nghĩ Liên hợp Quốc cần thiết phải đưa Việt Nam ra cộng đồng Quốc tế và thực thi áp dụng các biện pháp chế tài
Liên tiếp trong thời gian dài gần 2 năm qua. Sau một loạt hành vi bắt cóc giam cầm trái luật không đưa ra xét xử đối với tôi : Bùi Thị Minh Hằng. 
Trả tôi về dưới sức ép đấu tranh của đồng bào trong nước và cộng đồng quốc tế. Nhưng công an Việt Nam liên tục gây sức ép, khủng bố tinh thần. Thậm chí bắt cóc và cưỡng chiếm tài sản của tôi. Điển hình là vụ bắt cóc tôi lúc 5h sáng ngày 1-7-2012 tại Ga Sài Gòn. Họ cưỡng bức tôi lên xe của họ, trong đó có ông Thường an ninh Vũng Tàu và 4 công an thường phục khác...chở tôi đi lung tung trên đường 6 tiếng đồng hồ sau đó thả tôi xuống trước cửa nhà trong tình cảnh xộc xệch vì bị xô đẩy. Họ tổ chức quay phim chụp hình tôi không rõ với mục đích gì. Trong khi đó họ gọi điện chỉ đạo một nhóm người khác trên Sài Gòn < Tôi nghe họ trao đổi điện thoại> vào khách sạn tôi thuê ở để đi khám chữa bệnh đã 3 ngày tại địa chỉ :
Nhà số 27 đường G phường 4 - Quận 4 
 Và tại đó họ tự tiện lục lọi lấy đi toàn bộ tài sản của tôi gồm máy tính laptop và rất nhiều tài sản cá nhân khác có giá trị , cùng hộ chiếu,  giấy tờ tùy thân của tôi và các con tôi. Cho đến nay tôi đã đi đòi khắp nơi nhưng họ không trả lại những thứ họ cưỡng chiếm bất hợp pháp ấy
Tiếp đến ngày 24-9-2012 khi tôi lên Sài Gòn để tham dự phiên tòa xử những nhà báo tự do thì tiếp tục bị công an Sài Gòn đàn áp, tấn công, sau đó lại vẫn là ông Thường an ninh Vũng Tàu đẩy tôi lên xe và bắt tôi về ngược Vũng Tàu
Tại Vũng Tàu từ khi tôi được trả tự do nhưng tôi liên tục bị người của lực lượng công an , an ninh Việt Nam khủng bố, theo dõi, có hiện tượng người lạ mặt đổ xăng giữa đêm khuya vào nhà tôi. Đổ chất thải dơ bẩn nhiều lần . Xong dù tôi làm đơn trình baó  và đề nghị điều tra nhưng công an đã không làm. Có nhiều bằng chứng cho thấy chính an ninh , công an,  thực hiện những việc này và đó là lý do tôi cho rằng  họ cố  tình không điều tra những tố cáo của tôi
Gần đây tôi trở ra Hà Nội để thực hiện thúc đẩy việc thưa kiện của tôi đối với quan chức chính quyền Hà Nội mà cụ thể là vụ kiện chủ tịch thành phố Hà Nội Nguyễn thế Thảo vì đã ký quyết định oan sai bỏ tù tôi 5 tháng không qua xét xử . Gây nhiều hậu quả nghiêm trọng ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống gia đình tôi. Cụ thể là căn nhà , tài sản duy nhất có giá trị của mẹ con tôi sau gần hết một đời gầy dựng đang có nguy cơ bị ngân hàng tịch thu vì công việc làm ăn bị gián đoạn , thất thoát trong thời gian nhà cầm quyền giam cầm tôi trái phép. Nhưng đã 1 năm qua tôi nộp đơn và thúc giục mà tòa án Hà nội mới đây ngày 8-4-2013 mới thông báo tôi đến để nọp án phí xét xử, Cũng trong ngày này tôi bị 1 nhóm người lạ mặt theo dõi, tấn công và chỉ sau khi tôi hô Cướp, 1 người trong bọn họ bị vây bắt và khi đó họ mới xác nhận với những người dân bắt họ rằng họ là an ninh Việt Nam
Ngay ngày hôm sau 9-4-2013 thì họ tiếp tục cho người đến tận cơ quan Nguyễn Chí Đức, một người quen biết từng đi biểu tình chống Trung Quốc cùng tôi từ 2011. Người thanh niên từng bị đại úy công an tên Minh đạp vào mặt khi anh này bị đàn áp, bắt bớ
Và tại cổng cơ quan , người trong bọn họ trình thẻ cho bảo vệ biết anh ta là công an Hà Nội. Sau đó nhóm người này đã tấn công Nguyễn Chí  Đức khiến anh ta mang thương tích rất nặng hiện đang còn nằm điều trị (Thông tin và hình ảnh tại các trang mạng và nhiều hãng thông tấn đã đưa )
Theo tuyên bố Quốc Tế về nhân quyền 1948
Công ước quốc tế về dân sự 1966 mà Việt Nam cam kết tham gia về các quyền con người thì ở Việt Nam hoàn toàn họ không tôn trọng những cam kết này với ngay chính công dân của họ
Nhà cầm quyền ngang nhiên chà đạp lên những quyền con người cơ bản nhất của người dân. Lãnh đạo có quyền hành thì cố tình làm sai luật pháp, bắt người tùy tiện và riêng trường hợp công an ,an ninh lạm quyền tấn công người dân , thậm chí gây chết người không còn là chuyện cá biệt mà càng ngày càng phổ biến, gia tăng một cách bất chấp luật pháp. Khắp nơi công an vi phạm pháp luật khi thực thi nhiệm vụ và thậm chí họ trở thành những kẻ cướp , côn đồ như những gì họ đã và đang làm với tôi và rất nhiều người
Việc họ nhằm vào tôi chắc chắn không dừng lại tại đây. Vì theo tôi nghĩ rằng họ có thể cướp đi tính mạng và an ninh thân thể tôi khi tôi vẫn quyết tâm theo đuổi vụ kiện để đòi công lý và đưa mọi  việc ra ánh sáng. Lúc này tôi thật sự lo ngại cho tính mạng tôi trước tình hình khủng bố trắng trợn của lực lượng công an của nhà cầm quyền sai phạm vì muốn bưng bít những điều đó họ có thể ra tay trừ khử tôi . 
Thưa các Qúy vị! 
Công dân của một nước là thành viên liên hợp quốc thì đương nhiên ngoài việc được hưởng quyền của nước sở tại chúng tôi cũng được hưởng sự bảo vệ của chính các tổ chức thuộc liên hợp quốc
Vì vậy tôi viết đơn này kêu cứu và tha thiết đề nghị các cơ quan chức năng thuộc liên hợp quốc cần có biện pháp cấp thiết ngăn chặn mọi hành động chống lại công dân, chống lại nhân loại của nhà cầm quyền Việt Nam
Nhà cầm quyền Việt Nam phải chịu hoàn toàn trách nhiệm trước cộng đồng Quốc Tế về việc không có biện pháp  bảo vệ cho chính công dân của mình
Kinh nghiệm và bài học xương máu trên thế giới cho thấy. Các vụ bạo động đẫm máu bắt nguồn từ những sự việc bất công trong xã hội
Đây cũng là lời cảnh báo cho những nhà lãnh đạo tại Việt Nam
Trân trọng khẩn báo và kính chào!



Công dân Việt Nam: 
Bùi Thị Minh Hằng


Kính mời quý độc giả coi bản dịch và có gì xin góp ý dùm gia chủ 


An open letter to international organisations and peace-loving people of the world.
Vietnam, 11 April 2013
To:
·     The ASEAN Intergovernmental Commission on Human Rights (AICHR) 
·     The government and parliament of the USA
·     The government and parliament of the European Union
·     The government and parliament of the United Kingdom
·     The government and parliament of Australia
·     The government and parliament of Canada
·     The government and parliament of New Zealand
·     Human Rights Watch
·     The German Branch of the International Society for Human Rights 
·      Vietnam Committee for Human Rights
·     All international organisations for the support of human rights
Sender:
Ms Bui Thi Minh Hang
Vietnamese citizen

Dear Sir/Madam,
Vietnam is a member of the United Nations. When its government fails to protect its citizens, we have a duty to report it to the UN and asking the UN for help.
We now call on the UN to take steps to compel the Vietnamese government to discharge its duties toward its citizens. If it refuses to do so, we call on the UN to apply sanctions against it.
For nearly two years, I have suffered at the hand of the Vietnamese government through illegal acts such as kidnapping and detention without trial.
Thanks to the pressure from the Vietnamese people and the international community, I was released, but since then I have been subjected to continual physical and psychological abuses by the police. They even kidnapped me and robbed me of my belongings.
At 5am July 1st 2012, secret police agents kidnapped me at Saigon Station. They forced me into their car with a Mr Thuong (a security agent from Vung Tau) and 4 other plain-clothed men. They drove me around for 6 hours and finally released me at my home in a disheveled state. During the ordeal, they took videos and photographs of me for reasons known only to themselves. I heard them giving order on the phone to their people in Saigon to break into my hotel room (at 27, G Street, Area 4, District 4, Saigon)  where I’d spent three days for medical treatment. I later found out that they had stolen nearly all of my valuables including  a laptop, passport, personal IDs (mine and my children’s). I have asked these to be returned to no avail.
On 24 September 2012, I went to Saigon to attend the trials of the free journalists. Again I was attacked by security people – one of whom was the aformentioned Mr Thuong. They took me by force and released me in Vung Tau. Since then, they continually monitored and terrorised me. Unknown men have thrown petrol and foul toxic wastes at my house in the middle of the night. I have formally reported these incidents to the local police but they did nothing. I have lots of proofs to show that security men committed these appalling acts.
Recently I returned to Hanoi to press for actions on my appeal against government officials – one of whom is chairman of Hanoi, Mr Nguyen The Thao, who ordered my 5-month detention without trial. This detention has adverse consequences on me and my family. It interrupted my job so I could not keep up with mortgage payments. Now my family home which we had spent our whole life to build is facing the danger of being reposessed by the bank.
After having waited for the whole year, finally, on April 8th 2013, Hanoi Court asked me to come and pay a fee so that the trial may proceed. On the trip to get there, I was followed and attacked by unknown men. Upon hearing me screaming ‘robbers, help!’ people came to my aid and caught one of the men who then identified himself as a state security agent.
A friend of mine, Mr Nguyen Chi Duc, had taken part in some anti-China demonstrations with me since 2011. In one of those events, he was kicked in the face by a police captain named Minh. Recently, the security men went to Duc’s office and showed their ID cards to the guards to gain entry. They then attacked Duc and caused him to suffer severe injuries. Duc is still being treated in hospital. This incident has been widely reported by internatonal press.
The current Vietnamese government does not respect the International Declaration of Human Rights (1948) and theInternational Covenant on Civil and Political Rights (1966) of which Vietnam is a signatory. It is trampling on the basic rights of Vietnamese citizens. Officials deliberately misuse their power; police and security agents attack and arrest people at will. Deaths at the hand of these people are becoming more common as the state of lawlessness prevails. Police are violating the laws everywhere. Their actions are becoming more criminal as they have shown in actions against me and many others.
I am sure that my victimisation does not stop here. I fear that they will hurt and even kill me if I keep demanding justice and publicise my case. I am very worried for my own safety while they are so blatant in their attempt to terrorise me. They may try to kill me to silence me.
I believe that as a citizen of a member nation of the UN, I am entitled to UN’s protection. I hereby request that protection and call on the UN and international human rights organisation to force the government of Vietnam  to stop acting against its citizens.
I hold the government of Vietnam totally responsible for the failure to protect Vietnamese citizens, and for that it must face the judgement of the international community.
Humanity has learnt a bitter lesson from history: all bloody revolutions were ignited by social injustice. Let this be a warning to the political leadership of Vietnam.
Your sincerely,

Bui Thi Minh Hang

_Kính mời quý độc giả chuyển tải 
Phần bản dịch sang tiếng Đức:



An alle internationale Organisationen und Gesellschaften, die Frieden fördern
An den Rat für Menschenrechte der Vereinigten Nationen
Zugleich auch an 
- Die Regierungskommissionen für Menschenrechte in Asien
- Die US-Regierung und -Parlament 
- Das EU-Parlament
- Die britische Regierung und das britische Parlament
- Die Regierung und das Parlament von Australias
- Die Die britische Regierung und das britische Parlament
- Die Regierung und das Parlament Canadas
- Die Regierung und das Parlament Neuseelands
- Die Internationale Gesellschaft für Menschenrechten in Deutschland
- The Human Rights Watch in the USA
Betreff: Angriff, Gewaltsausübung, Kipnapping und Raubüberfälle gegen Privathabgut der Bürgerdurch vietnamesische Sicherhetskräfte.
Vietnam, den 11 April 2013
Sehr geehrte Damen und Herren,
Vietnam ist ein Mitglied der Vereinten Nationen. Wenn der vietnamesische Staat nicht in der Lage ist, seiner Bevölkerung Sicherheit zu gewährleisten, dann ist es nötig, die Vereinten Nationen um Hilfe zu bitten. Wir bitten Sie, die kommunistische Regierung in Vietnam unter Druck zu setzen, sodass sie Ihren Pflichten als Regierung eines Landes nachgeht. Falls die vietnamesische Regierung sich weigert, ihren Pflichten nachzugehen, könnte vielleicht die UNO die vietnamesische Regierung international vorstellen und sie in ihren Aktionen einschränken. 
Die Belästigung war kontinuierlich in den letzten 2 Jahren, eine Serie von Festnahmen, Kidnapping und außerdem wurde ich, Bui Thi Minh Hang, ins Gefängnis gebracht ohne vorheriges Verfahren.
Durch den Druck von vietnamesischen Bürgern in Vietnam und auch von der internationalen Gesellschaft, war die Regierung gezwungen, mich freizulassen. Trotz meiner Freilassung hat die vietnamesische Polizei mich weiterhin belästigt und mental terrorisiert. Sie haben mich sogar gekidnappt und meinen persönlichen Besitz in Anspruch genommen. Zum Beispiel: Einmal wurde ich um 5:00 Uhr am 1. Juli 2012 bei der Saigon Train Station gekidnappt. Sie haben mich in ihr Fahrzeug gezwungen, das von einem Vung Tau Sicherheitsagenten namens Thuong, und 4 weiteren einfach gekleideten Polizisten bewacht wurde. 6 Stunden lang sind wir umhergefahren, bis sie mich dann vor meiner Haustür abgesetzt haben; meine Klamotten waren durcheinander, da ich mich versucht hatte, zu wehren. Sie hatten mich gefilmt und Bilder von mir gemacht, der Grund ist mir unbewusst. Währenddessen haben sie mit einer Gruppe telefoniert und ihnen befohlen (Ich habe ihre Unterhaltung mitgehört), in mein Hotelzimmer einzubrechen (27,G Straße, Area 4, District 4, Saigon), wo ich 3 Tage auf Grund medizinischer Versorgung verbracht hatte. 
Später fand ich heraus, dass sie fast alle meine Wertsachen gestohlen haben, was auch einen Laptop, meinen Reisepass und die Pässe meiner Kinder und mir umfasst. Ich habe nach einer Rückgabe dieser Sachen gefordert, aber nichts bewirken können.
Am 24. September 2012 bin ich nach Saigon gekommen, um die Gerichtsverfahren von 3 freiberuflichen Journalisten zu besuchen. Wieder wurde ich von Sicherheitskräften, darunter auch der oben genannte Herr Thuong, attackiert. Sie haben mich mit Gewalt genommen und in Vung Tau freigelassen. Seitdem verfolgen und terrorisieren sie mich ständig. Unbekannte Männer haben bereits Petrol und faulen, giftigen Abfall an mein Haus geworfen, mitten in der Nacht. Ich habe diese Vorfälle schon der örtlichen Polizei gemeldet, aber sie haben bis jetzt nichts gemacht. Ich habe viele Beweise, dass diese Handlungen von Sicherheitsleuten des Staats ausgeübt wurden. 
Letztens bin ich nach Hanoi gekommen, um für Aktionen gegen Regierungsbeamte zu drängen – einer davon ist der Präsident von Hanoi, Mr Nguyen The Thao, der meinen 5 – monatigen Arrest ohne vorherige Verfahren beschlossen hatte. Dieser Arrest hat mich und meine Familie sehr belastet. Es hat meine Arbeit unterbrochen, sodass ich meine Rechnungen nicht bezahlen konnte. Nun könnte mein Zuhause, das meine Familie und ich unser Leben lang aufgebaut haben, von der Bank übernommen werden. 
Nachdem ich ein ganzes Jahr gewartet habe, hat mich der Hanoier Gerichtshof endlich am 8. April 2013 eingeladen und mich um eine Zahlung gebeten, sodass das Verfahren stattfinden kann. Auf der Reise nach Hanoi wurde ich von Unbekannten attackiert. Als ich „Diebe, Hilfe!“ gerufen habe, kamen Menschen mir zur Hilfe und uns ist es gelungen, einen der Unbekannten zu fangen, der sich dann als Sicherheitsagent des Staates herausstellte. 
Einer meiner Freunde, Mr Nguyen Chi Duc, hat mit mir an einigen Anti-China-Invasion Demonstrationen seit 2011 teilgenommen. Bei einen dieser Demonstrationen wurde er ins Gesicht getreten von einem Polizeichef namens Minh. Neulich kamen Sicherheitsmänner in Ducs Büro und haben ihre Ausweise vorgezeigt um Eintritt zu bekommen. Dann haben sie Duc angegriffen und ihm ernste Verletzungen zugefügt. Duc ist immer noch im Krankenhaus. Von diesem Vorfall wurde von internationaler Presse weit berichtet.
Die jetzige vietnamesische Regierung respektiert die Internaltìonal Erklärung für Menschenrechte von 1948 und die Internationale Konvention für zivile und politische Rechte von 1966, welche Vietnam unterschrieben hat, nicht. Die vietnamesische Regierung trampelt auf den Grundrechten der vietnamesischen Bevölkerung. Beamte nutzen ihre Macht aus; Polizei und Sicherheitskräfte attackieren und nehmen Bürger frei nach Willen fest. Todesfälle durch diese Menschen werden immer gewöhnlicher, da die Gesetzwidrigkeit herrscht. Die Polizei bricht alle Regeln. Ihre Handlungen nehmen immer mehr kriminalen Charakter an, wie zum Beispiel in der Weise, wie sie mich und auch viele andere behandelt haben. 
Ich bin mir sicher, dass ihre Handlungen nicht dort aufhören werden. Ich befürchte, dass sie mich weiterhin verletzen werden, oder sogar töten, wenn ich mich weiterhin für Gerechtigkeit einsetze und meinen Fall publizieren möchte. Ich habe Angst um meine eigene Sicherheit, während sie mich sehr offensichtlich terrorisieren. Sie werden mich vielleicht sogar töten, um mich zum Schweigen zu bringen.
Ich glaube, dass ich als Mitglied der Vereinten Nationen Anspruch auf Schutz der UN habe. Hiermit bitte ich um diesen Schutz und rufe die UN und internationale Menschenrechtsorganisationen auf, Druck auf die vietnamesische Regierung auszuüben, um die Bürger Vietnams zu schützen. 
Für mich trägt die vietnamesische Regierung die Schuld daran, dass es sein Volk nicht schützen kann, und dafür muss sie von internationaler Gesellschaft beurteilt werden.
Die Menschheit hat eine bittere Lektion von ihrer Geschichte gelernt: alle blutigen Revolutionen fanden aufgrund von sozialer Ungerechtigkeit statt. Lass dies eine Warnung für alle politischen Führer in Vietnam sein.
Mit freundlichen Grüßen,
Bui Thi Minh Hang
Name: Bui Thi Minh Hang (weibl.)
Geburtstag: 20.7.1964
Vietnamesische Bürgerin
Tel. +84 913 784 415
Email: linhhonchunhat@gmail.com

6 nhận xét:

  1. Bớ bà hồn chín vía bà Phó Doan ời ! Đi đâu về đây nè !

    Trả lờiXóa
  2. Phạm Quốc Thịnh13:53 11 tháng 4, 2013

    Hỡi hồn thiêng sông núi
    Hỡi những anh hùng vị quốc vong thân
    Hỡi những nạn nhân đã bị chết oan dưới bàn tay bạo tàn của VC
    Nếu hiển linh, xin hãy phù hộ cho dân tộc Việt Nam sớm thoát ách Cộng Sản VN.

    Trả lờiXóa
  3. Đọc đơn của chị Hằng, tôi thấy người VN mình còn hiền quá, sức chịu đựng còn cao quá. Nếu là ở các quốc gia Trung Đông, Bắc Phi... người dân họ kêu gọi tổ chức quân sự NATO can thiệp thực thi công lý chứ không thông báo kiểu vô thưởng vô phạt như thế này đâu.

    Thực vậy, đối với lũ súc vật Cộng Sản, chỉ có đòn roi mới dạy dỗ chúng nó làm người. Chứ nói suôn chúng nó không hiểu đâu.

    Trả lờiXóa
  4. Nguyễn Phi Hoàng23:14 11 tháng 4, 2013

    Cực lực lên án Đảng và Nhà Nước XHCN Việt nam đã bắt bớ, giam cầm bà Bùi Thi Minh Hằng trong nhiều tháng không xét xử; đã cưỡng đoạt tài sản cá nhân và gia đình; đã liên tục cưỡng chế và đàn áp tinh thần đối kháng của một người tranh đấu cho Công Lý. Tất cả những hành vi độc đoán và phi pháp này của Đảng và Nhà Nước đều trái ngược với Công Ước Quốc Tế về Nhân Quyền mà chính phủ Việt Nam đã ký kết, nhưng không áp dụng. Đảng và Nhà Nước XHCN Việt Nam phải hoàn tòan chịu trách nhiệm về sinh mạng và tài sản của Bà Bùi Thi Minh Hằng.
    To strongly protest the Vietnamese Communist Party and Its Puppet Government of the so-called Socialist Republic of Vietnam who has detained without trial of Ms Bùi Thị Minh Hằng for months; has cơnfisticated her personal and familial belongings and possessions; and has perpetually instigated, brainwashed and tortured an innocent Freedom Fighter. These totalitarian and illegal exercises of the Vietnamese Communist Party and its Government are against the International Declaration of Human Rights by which they have endorsed but discarded it.
    To vehemently declare that the Vietnamese Communist Party and Its Government is totally responsible for the life and the property of its citizen, particularly the fate of Ms Bui Thị Minh Hằng!

    Trả lờiXóa
  5. Thực vậy, đối với lũ súc vật Cộng Sản, chỉ có đòn roi mới dạy dỗ chúng nó làm người. Chứ nói suôn chúng nó không hiểu đâu.

    Trả lờiXóa
  6. Gia chủ ơi, về bài viết bằng Anh ngữ, nếu đoạn đầu (intro.) có đụng chạm mạnh quá thì giữ nguyên đoạn đầu của bài viết M.H đang đăng hiện nay. Riêng đoạn tiếp ngay sau đó (đoạn đầu) phải sửa, đừng để vậy bài viết sẽ mất đi nhiều giá trị.). Phục lắm, thương lắm, Ms. VN có biết?

    Trả lờiXóa