7 thg 5, 2013

Cảm nhận về dã ngoại nhân quyền sáng ngày 5/5/2013 tại công viên Nghĩa Đô




By: facebooker Nguyễn Hoài Liêm

Sáng nay chộp được chuyến bay sớm SG - HN. Hộc tốc, 9h có mặt tại Công viên Nghĩa Đô. Phong trào của chúng ta thành công tốt đẹp. Ở đó tôi đã nhìn thấy tận mắt những người bấy lâu vẫn ngưỡng mộ, chị Bui Thị Minh Hang anh Nguyễn Chí Đức Donghailongvuong Mới cụ ông hát bài Đoàn Văn Vươn ơi. Họ đúng là các tướng lĩnh trên mặt trận dân chủ, đi đầu, phát biểu, ổn định trật tự đoàn tuần hành, máy quay phim chụp hình từ khắp các hướng xúm lại chụp chụp, quay quay, các khẩu hiệu được giăng ra, nhiều người mặc áo No U, áo Human Rights...


Tôi hết đứng lại ngồi xa xa để ngắm, xem, lắng nghe các thành viên đoàn dã ngoại phát biểu sang sảng, thấy bên cạnh có chị đến nhắc một chị khác bế cháu bé đứng xa xa rồi bật nhạc, ngồi trong quán có mấy người lạ mặt, chính là họ đã yêu cầu cô chủ quán bật nhạc Modern Talking để át tiếng nói của những người dân chủ.


Đoàn tuần hành ngay sau đó đã đi chuyển tiếp đến phía xa hơn của bờ hồ Nghĩa Đô, dưới tán lá phượng tím rất trữ tình, người dân chủ lần này không bị làm phiền bởi cái loa, nhưng có một đám thanh niên học sinh, tôi nghĩ chúng tập hợp là có sự chỉ đạo, đã đồng thanh liên tục hô khẩu hiệu "Đảng Cộng sản Việt Nam muôn năm". Hô mấy lần xong, chúng cút thẳng.

Phong trào dân chủ thu hút được rất đông người tham gia, theo thói quen của mình, tôi ngồi lùi xa xa để nghe và quan sát toàn cảnh trong lòng vui đến lạ. Bên cạnh tôi có mấy chú mà tôi đoán là cá chìm. Họ nói chuyện với nhau:

8 giờ sáng nay đã hốt cả rồi đấy chứ. Xung quanh đây có 3 - 4 trường đại học, đã nhắc nhở các thầy cô giáo rồi, đứa nào xuất hiện cứ thầy cô giáo chịu trách nhiệm. Không làm vậy, chúng nó tràn đến đây hết thì chết. Đây toàn là bọn tạp nham, ô hợp. Một người trong họ gọi điện về văn phòng thông báo nội dung một tờ đại tự báo in trên giấy A3 chắc là cướp được từ trong tay một công dân tự do và thỉnh thoảng quay ra ngó đoàn dã ngoại, thấy di chuyển lại gọi về văn phòng báo cáo.

Tôi đi sau cùng, đi đến hết vòng hồ cùng đoàn dã ngoại. Lúc đó đã gần 11 giờ. Bảo vệ công viên đeo băng đỏ tập trung đông đảo liên tục làm phiền đoàn dã ngoại bằng việc để cho loa rè kè kè bên người kêu chói tai, nhắc nhở liên tục, hết lần này đến lần khác để làm phiền. Có thành viên đoàn dã ngoại đã nổi nóng và lên tiếng.

11h đoàn dã ngoại giải tán, đến khi ra đến cổng Công viên, có một đoàn thanh niên mặc áo xanh Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh kéo đến, đông đến cả 100 người. Tuy nhiên, khi thấy đoàn dã ngoại đã đi khỏi Công viên, họ cũng tự động giải tán. Tôi nghi đây là một âm mưu của nhà cầm quyền Hà Nội để tiếp tục cản trở đoàn dã ngoại.

Từ lúc đến tôi đã thấy ánh mắt của người trông xe, người bán vé vào công viên lạ lạ dò xét. Ánh mắt đó còn có trong nhiều người ở trong công viên hôm đó. Đặc biệt tôi ấn tượng bởi ánh mắt chị Bui Thi Minh Hang, chị không biết tôi, nhưng cái nhìn luôn sáng rực đầy niềm tin, rất thân thiện và mạnh mẽ, đầy sinh lực, hồ hởi.

Đến lạ! Tại sao người Cộng sản hôm nay cứ làm những việc đâu đâu? Trong khi chỉ cần tiếp xúc với những người như vậy, trực tiếp, lắng nghe họ nói, nói và chia sẻ với họ thì thử hỏi có ngại gì, hại gì? Đại biểu Quốc hội do dân bầu ra đâu? Đại biểu Hội đồng Nhân dân do nhân dân bầu ra đâu? Sao cứ để người dân oan, nghèo khổ, bị cướp, bị đánh, sống thê thảm, khổ sở?

Tôi rất ấn tượng bởi cuộc dã ngoại sáng nay, rất mong phong trào dân chủ của chúng ta trong thời gian tới đẩy mạnh tuyên truyền về nhân quyền như lần này, tờ rơi, tài liệu cần in có nội dung bắt mắt, dễ hiểu, có tranh vẽ minh hoạ để dễ đi vào lòng người.

Trên đường ra sân bay trở vê phương nam, tôi xin gửi lên mạng những dòng chữ này. Chúc các anh, các chị dân chủ của dân tộc quyết chiến quyết thắng tà quyền để sớm cho người Việt Nam được hưởng các quyền tự do dân chủ văn minh như các quốc gia trên thế giới.

Nguyễn Hoài Liêm - tuỳ bút - trưa ngày 5/5/2013

4 nhận xét:

  1. Blogger Nguyễn Hoàng Vi là người đã tham gia buổi dã ngoại nhân quyền ở thành phố Hồ Chí Minh hôm Chủ nhật 5/5 kể chuyện gia đình bị đánh với đài BBC:

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/multimedia/2013/05/130507_nguyenhoangvi_interview.shtml

    Trả lờiXóa
  2. UPR là tên viết tắt của 3 chữ: Universal Periodic Review mà tôi xin tạm dịch là Tổng Xét Định Kỳ được Liên Hiệp Quốc cho ra đời vào năm 2006. Từ đó, cứ mỗi 4 năm rưỡi Liên Hiệp Quốc thông qua Hội Đồng Nhân Quyền (HĐNQ - Human Rights Council) lại tổng xét các quốc gia thành viên (như Việt Nam chẳng hạn) về vấn đề nhân quyền để xem các nước có thi hành đúng các hiệp ước quốc tế mà họ đã ký kết hay không.

    Tháng 1 năm 2014 sắp tới đây sẽ tới phiên Việt Nam được đem lên bàn mổ ở Geneve, Thụy Sĩ.
    Trong lần tổng xét này, HĐNQ sẽ dựa vào 3 bản báo cáo trước khi thảo luận với chính phủ Việt Nam. Sau đó họ sẽ tổng kết và đưa ra kiến nghị yêu cầu chính phủ Việt Nam thực hiện.

    Ba bản báo cáo đó bao gồm: báo cáo của quốc gia thành viên (the State's national report), báo cáo của Liên Hiệp Quốc (UN report on the State) và báo cáo tổng kết của các thành viên liên quan (Summary of other relevant Stakeholders' information) bao gồm đệ trình (submission) của các tổ chức phi chính phủ (NGOs) hay của các nhà hoạt động dân chủ, xã hội, về vấn đề nhân quyền ở nước này.

    Vì vậy, nói một cách tóm tắt, đây là cơ hội để những người dân Việt Nam, những nhóm hoạt động xã hội dân sự (civil society groups) trực tiếp lên tiếng một cách chính thức với Liên Hiệp Quốc về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam trong 4 năm vừa qua.

    Nếu chúng ta không lên tiếng, chắc chắn Liên Hiệp Quốc sẽ dựa vào bản báo cáo của Hà Nội để đưa ra nhận định. Và chắc chắn một điều là trong những nhận định đó sẽ hoàn toàn không có những cái tên như Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Trần Huỳnh Duy Thức, Tạ Phong Tần hay Việt Khang...

    Nếu muốn cho thế giới biết, chúng ta phải lên tiếng. Nếu muốn thấy thay đổi ở Việt Nam, chính chúng ta phải bỏ công, bỏ sức viết và đệ trình những kiến nghị nghiêm túc, đưa ra những bằng chứng cụ thể. Để từ đó thế giới có thể hiểu rõ vấn đề. Có thể biết chắc ở đâu có đàn áp. Và ai mới là người đang lộng ngôn, tuyên truyền cần được giáo dục lại.


    Đã đến lúc chúng ta, những con dân xứ Việt, dành lại quyền tự do ngôn luận, để không phải chỉ nói cho chúng ta nghe, chỉ rầm rĩ trên các trang mạng Facebook, ở trong nhà, với bạn bè thân thiết ở đầu phố, mà đường đường chính chính chúng ta sẽ nói rõ, nói thật cho tất cả các quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc cùng nghe. Vì đơn giản đó là quyền của chúng ta.

    Ở Việt Nam có thể chúng ta không có quyền lên tiếng. Nhưng ở Geneve, Thụy Sĩ, vào tháng 1 năm 2014 sắp tới đây chắc chắn tiếng nói của chúng ta sẽ được tôn trọng.

    Các bạn sẵn lòng nhập cuộc chứ?

    OK. Nếu sẵn lòng thì trước tiên chúng ta cần phải biết và tuân theo một số thủ tục cần thiết.


    Vào đây để xem chi tiết các thủ tục cần thiết:

    http://www.voatiengviet.com/content/upr-va-viet-nam/1654787.html

    Trả lờiXóa
  3. Mặc dù các bạn Sài Gòn bị đàn áp, tình trạng đàn áp đã xãy ra với hình thức, thái độ côn đồ, lỗ mãng đến độ có thể nói là hãy còn trong tình trạng dã man mà những kẻ đứng đầu đảng cộng sản đã dành cho Nguyễn Hoàng Vi, mẹ già đang bệnh hoạn, em gái Nguyễn Thảo Chi, gia đình và các bạn của Nguyễn Hoàng Vi với hy vọng dập tắt phong trào đòi hỏi Nhân Quyền của đồng bào Việt Nam khắp nước! Nhưng những kẻ bán nước đứng đầu cộng đảng đã lầm: Đau thương càng nung nấu ý chí sắt đá, và sự can cường. Càng bị đàn áp, sự đòi hỏi về Tự do - Dân chủ - Nhân quyền của người dân Việt Nam càng lên cao mãi. Nơi đâu có áp bức, ở đấy có đấu tranh.

    Sự háo hức tham dự buổi sinh hoạt dã ngoại về nhân quyền của các bạn Hà Nội, Sài Gòn là những hình ảnh thật đẹp, thật ý nghĩa: Chế độ cộng sản càng cố tình gây chia rẻ thâm tình dân tộc, họa xâm lăng đã mang người dân nước Việt đến gần nhau hơn bao giờ và sự khao khát Tự Do – Dân Chủ - Công Bằng - Tiến Bộ xã hội – Nhân Quyền cũng lên cao hơn bao giờ hết.

    Mọi con người sinh ra đều mang hình thức ban sơ của một con người. Không ai được báo trước mình được ban cho một đặc quyền nào để nói rằng địa vị của người này trên, trước người kia; mọi người đều bình đẳng trước xã hội, trước pháp luật. Không có ai làm chúa, chẳng có ai làm tôi.

    Mọi người phải bình đẳng trước xã hội, bình đẳng trước luật pháp. Luật pháp của một quốc gia phải bão đảm quyền bình đẳng của mọi công dân. Một khi luật pháp của một xã hội không thực hiện được chức năng của nó, hệ thống gọi là luật pháp ấy chưa phải là luật pháp. Người dân của một nước phải thay đổi nó bằng một hệ thống luật pháp đúng nghĩa. Đây là quyền hạn và nhu cầu sống của mỗi người. Cách mạng Pháp 1789 là để làm công việc này. Cách mạng Đông Âu, Cách Mạng Nga 1990, Cách Mạng Tunisie, Egypt, Lybia…cũng chỉ để làm công việc này. Cuộc cách mang dân chủ đang âm ỉ ở Trung Hoa, ở Việt Nam cũng chỉ để làm công việc này theo ý muốn, ý chí của toàn dân.

    Chế độ chính trị do công chúng của một quốc gia thành lập để phục vụ cho phúc lợi của mọi công dân không phân biệt, vì mọi công dân đều có bổn phận phải đóng thuế và các bổn phận khác như nhau. Một chế độ được lập ra từ phương tiện tài chính là đóng góp của mọi công dân và điều hành, quản trị bởi những công dân của nước ấy. Một khi bộ máy công quyền do công chúng, đồng bào hợp sức lập ra không phục vụ tốt cho nhu cầu phúc lợi xã hội của mọi công dân, bộ máy ấy là bộ máy có khuyết điểm, một bộ máy xấu, cần thay thế nó bằng bộ máy khác.

    Xã hội Việt Nam đang rất cần có một bộ máy mới với cấu trúc mới, một triết lý phục vụ mới hoàn toàn khác với lý tưởng cộng sản để phục vụ cho mọi nhu cầu của công chúng, đồng bào Việt Nam, mọi công dân. Việt Nam đang cần một bộ máy có khả năng làm đúng chức năng của nó và bộ máy công quyền ấy phải phục vụ chúng ta. Chúng ta không cần một bộ máy gây phiền phức cho chúng ta, hơn nữa lại là bộ máy kềm kẹp, đàn áp, và tồi tàn cộng sản

    Trả lờiXóa
  4. Mặc dù không hề quen biết cá nhân, nhưng Far Far Away biết con người lý tưởng Trịnh Hội. Ms. Việt Nam và các bạn Việt Nam có thể yên tâm liên lạc với l/s Trịnh Hội trong các vấn đề có liên quan đến nhân quyền.

    Trả lờiXóa