8 thg 5, 2013

GIA ĐÌNH TÔI ĐI DÃ NGOẠI


Nguồn blogg mephu.blogspot.com

Xem thông tin trên mạng về buổi dã ngoại thảo luận về quyền con người ngày 5/5. Vì ở xa nên mẹ con tôi khăn gói võng, bạt và quần áo lên Hà nội từ chiều 04/5 cho hai anh em Phú, Tài ngắm cảnh phố phường, buổi tối ra bờ hồ Hoàn kiếm xem ông Trí Hải đàn hát


22h trời bắt đầu có những hạt mưa nhỏ 3 mẹ con trào ông và những người bạn để đi thuê phòng nghỉ.
  Vào nhà nghỉ Hoa Hồng cạnh Chi Cục Thuế Quận Hoàn Kiếm sau khi nhận phòng, tắm rửa rồi 3 mẹ con lên giường đi ngủ. 24h nhân viên nhà nghỉ gọi cửa bảo mình đưa giấy tờ tùy thân, họ xem xong và hỏi “chị ơi chị có liên quan gì đến pháp luật không mà công an quận và công an thành phố gọi điện hỏi chúng em số chứng minh và họ tên của chị có nghỉ ở đây ko? Và họ yêu cầu chúng em không được cho chị nghỉ ở đây”. Nhìn xuống phòng lễ tân bên dưới thấy một nam một nữ mặc thường phục đang quát tháo nhân viên về việc của tôi, thế rồi nhân viên nhà nghỉ đã đuổi mẹ con tôi ra ngoài với ánh mắt ái ngại và lo lắng, một cậu nói nhỏ với tôi “hai đứa đấy là công an quận Hoàn Kiếm chị ạh”. Bế con đứng ở cổng nhà nghỉ chờ người quen đến đón thì người phụ nữ được biết là công an kia ra gây sự, vì biết trước mục đích của họ nên tôi im lặng. Người bạn đón đi ngay lập tức có 2 xe máy 4 thanh niên bán theo với hành vi mờ ám. Trời mưa nhỏ hạt hai đứa nhỏ vẫn ngủ ngon lành không hề biết đến những hiểm nguy mà công an đang rình rập hãm hại chúng, tôi nghĩ nếu cứ lòng vòng thế này mà gặp chỗ tối vắng người những kẻ lạ mặt kia làm điều tàn ác thì nguy cho bọn trẻ đành dùng lại cổng khác sạn Daewoo nơi có cột đèn đường và  những người bảo vệ cùng nhiều xe taxi đậu chờ khách để được an toàn đôi chút


Khi này 4 kẻ lạ mặt kia vẫn ngồi xa xa bên đường rình rập như những con mãnh thú đang rình mồi. Dùng điện thoại đưa thông tin lên FB sự việc phòng khi có chuyện bất chắc xảy ra với mẹ con tôi thì mọi người biết là không phải mẹ con tôi vào đồn công an tự tử như nhiều trường hợp khác.
  Thật xúc động khi tin vừa đưa lên FB thì tấp lập những công dân Việt Nan chân chính gọi điện thoại hỏi đang ở đâu? Mẹ con thế nào rồi? Ngồi yên ở đấy nhé anh, chị sẽ ra ngay. Thế là được giải vây và tìm được nơi an toàn cho 3 mẹ con ngủ qua đêm.
 Sáng dậy cho con ăn sáng xong 7h30 mẹ con đưa nhau ra công viên Nghĩa Đô tham gia buổi dã ngoại.  Tại cổng công viên nơi bán vé và soát vé vào cổng có rất nhiều công an mặc sắc phục và an ninh thường phục đứng canh, nhìn trước nhìn sau nhận ra một bạn trẻ cũng đang lang thang quan xát, chị em mỉnh cười với nhau rồi tôi rải bạt cho bé Tài nằm chơi còn bé Phú được tự do chơi các trò chơi nơi công viên nhộn nhịp, một lúc sau nhận được tin nhắn của bạn trẻ kia “ chị ơi có hai thằng ngồi đằng sau chị, chúng đang bàn nhau việc bắt chị đấy, cẩn thận nhé” thấy mình quay lại hai người đàn ông đó vội vã quay đi hướng khác, kinh nghiệm với những lần bị công an và an ninh bắt cóc trước đây tôi liền bế con đến làm quen với hai người phụ nữ đang cho con chơi gần đó.
Vừa chông con vừa quan xát ra cổng thấy ông Khánh chồng bà Châm vào cổng rồi lác đác mấy người tôi quen cũng đi vào lúc đó tôi đã thấy yên lòng hơn, khoảng chụp phút sau thì ông Khánh bị An ninh bắt, do tuổi cao không đủ sức kháng cự kẻ bạo tàn, giọng yếu không thể hét to chỉ tới khi nhìn thấy anh Trương Dũng ông gào lên anh Dũng nghe thấy chạy ra hỏi thì bọn AN bảo chúng không bắt mà chỉ mời ông về thôi, đôi co, lôi kéo nơi công viên đông người cuối cùng đuối lý bọn AN đã phải buông tay.
  Bế anh em Phú, Tài vào trong đã thấy một số ông, bà và các bạn trẻ ngồi cạnh bên Hồ có người trên tay cầm tờ giấy A3, A4 với nội dung “Phản Đối Đàn Áp Quyền Tụ Do của Công Dân, Tự Do Hội Họp là Quyền Của Công Dân...” và hình ảnh vài bạn trẻ tay cầm bản tuyên ngôn nhân quyền mà Việt Nam đã ký với liên hợp quốc được in ra đưa cho những người có mặt trong công viên để họ biết được những quyền căn bản mà con người từ khi sinh ra đã được hưởng là gì?
  Có lẽ do đây là buổi dã ngoại đầu tiên để thảo luận về quyền con người mà lại không có người tổ chức rõ ràng lên mỗi người tham gia đã tự do lên tiếng và bày tỏ những quyền con người mình biết và những điều mà công an và chính quyền Việt Nam đã cướp và  tước đoạt của họ như thế nào? Có chỗ thì vài người ngồi với nhau bàn luận về quyền con người  v..v.. rất phong phú, đa dạng. Bản thân tôi vừa bế con vừa cầm tờ giấy A3 với nội dung “ phản đối đàn áp Quyền tự do của công dân” ngay lập tức có một thanh niên áp tới gây sự, đe dọa nhìn mặt cậu ta tôi nhận ra đó là một người nghiện ma túy có thể cậu ấy được ai đó hoặc tập thể nào đó thuê hoặc ép ra đe dọa  và gây sự với tôi tạo cớ để họ bắt tôi giống kiểu đêm hôm qua thôi vì biết mục đích của họ rồi nên tôi tránh.


  Quan sát buổi dã ngoại tôi thấy số lượng an ninh theo dõi có lẽ đông gấp đôi số người tham gia dã ngoại, người quay phim chụp ảnh, người theo dõi chúng tôi chứ không ra tay bắt bớ, đánh đập tàn ác như trong Sài Gòn hoặc ngăn chặn như ở Nha Trang.

   Sau buổi dã ngoại có người cho là thành công, có người cho là thất bại, có người cho rằng hành động ngửa mũ xin tiền của một bà dân oan là phản cảm..v.v.. nhưng đã có ai đặt câu hỏi vì sao bà lại phải ngửa mũ xin tiền như thế chưa? Câu trả lời rất đơn giản “vì bà cũng có nhà, có công ăn việc làm, vì bị những kẻ có chức có quyền ăn cướp, tước đoạt bà đã dầm sương rãi nắng nhiều năm tháng để đi khiếu kiện rồi nhưng những kẻ có chức có quyền đã thành bè phái bao che cho nhau nên bà chưa đòi được công lý và tài sản của mình, mà con người ai cũng cần ăn để có sức tiếp tục sống chiến đấu cho mục tiêu của mình, vì thế việc bà ngửa mũ xin tiền để ăn cơm là điều hết sức bình thường mà có thể còn là cao quý bởi bà đã cất tiếng xin ai hảo tâm thương tình thì cho, ai không thì thôi chứ không tàn ác cậy chức cậy quyền ăn cướp của dân.
  Còn câu trả lời cho việc thành công hay thất bạn là tùy vào cách nhìn của từng người, bởi quyền tự do là thế!
Đăng bởi:Trần Thị Nga
  

4 nhận xét:

  1. UPR là tên viết tắt của 3 chữ: Universal Periodic Review mà tôi xin tạm dịch là Tổng Xét Định Kỳ được Liên Hiệp Quốc cho ra đời vào năm 2006. Từ đó, cứ mỗi 4 năm rưỡi Liên Hiệp Quốc thông qua Hội Đồng Nhân Quyền (HĐNQ - Human Rights Council) lại tổng xét các quốc gia thành viên (như Việt Nam chẳng hạn) về vấn đề nhân quyền để xem các nước có thi hành đúng các hiệp ước quốc tế mà họ đã ký kết hay không.

    Tháng 1 năm 2014 sắp tới đây sẽ tới phiên Việt Nam được đem lên bàn mổ ở Geneve, Thụy Sĩ.
    Trong lần tổng xét này, HĐNQ sẽ dựa vào 3 bản báo cáo trước khi thảo luận với chính phủ Việt Nam. Sau đó họ sẽ tổng kết và đưa ra kiến nghị yêu cầu chính phủ Việt Nam thực hiện.

    Ba bản báo cáo đó bao gồm: báo cáo của quốc gia thành viên (the State's national report), báo cáo của Liên Hiệp Quốc (UN report on the State) và báo cáo tổng kết của các thành viên liên quan (Summary of other relevant Stakeholders' information) bao gồm đệ trình (submission) của các tổ chức phi chính phủ (NGOs) hay của các nhà hoạt động dân chủ, xã hội, về vấn đề nhân quyền ở nước này.

    Vì vậy, nói một cách tóm tắt, đây là cơ hội để những người dân Việt Nam, những nhóm hoạt động xã hội dân sự (civil society groups) trực tiếp lên tiếng một cách chính thức với Liên Hiệp Quốc về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam trong 4 năm vừa qua.

    Nếu chúng ta không lên tiếng, chắc chắn Liên Hiệp Quốc sẽ dựa vào bản báo cáo của Hà Nội để đưa ra nhận định. Và chắc chắn một điều là trong những nhận định đó sẽ hoàn toàn không có những cái tên như Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Trần Huỳnh Duy Thức, Tạ Phong Tần hay Việt Khang...

    Nếu muốn cho thế giới biết, chúng ta phải lên tiếng. Nếu muốn thấy thay đổi ở Việt Nam, chính chúng ta phải bỏ công, bỏ sức viết và đệ trình những kiến nghị nghiêm túc, đưa ra những bằng chứng cụ thể. Để từ đó thế giới có thể hiểu rõ vấn đề. Có thể biết chắc ở đâu có đàn áp. Và ai mới là người đang lộng ngôn.


    Đã đến lúc chúng ta, những con dân xứ Việt, giành lại quyền tự do ngôn luận, để không phải chỉ nói cho chúng ta nghe, chỉ rầm rĩ trên các trang mạng Facebook, ở trong nhà, với bạn bè thân thiết ở đầu phố, mà đường đường chính chính chúng ta sẽ nói rõ, nói thật cho tất cả các quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc cùng nghe. Vì đơn giản đó là quyền của chúng ta.

    Ở Việt Nam có thể chúng ta không có quyền lên tiếng. Nhưng ở Geneve, Thụy Sĩ, vào tháng 1 năm 2014 sắp tới đây chắc chắn tiếng nói của chúng ta sẽ được tôn trọng.

    Các bạn sẵn lòng nhập cuộc chứ?

    OK. Nếu sẵn lòng thì trước tiên chúng ta cần phải biết và tuân theo một số thủ tục cần thiết.


    Vào đây để xem chi tiết các thủ tục cần thiết:

    http://www.voatiengviet.com/content/upr-va-viet-nam/1654787.html


    P/s: Chị Hằng và mọi người hãy gửi thông tin này đến cho những ai đang bị áp bức. Hối thúc họ hãy nhanh chóng nắm bắt cơ hội vạch mặt tà quyền trước Liên Hiệp Quốc.

    Trả lờiXóa
  2. Thông báo của Chúng Ta - Công Dân Tự Do về việc tiếp tục công khai phổ biến Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền

    Những buổi dã ngoại tại Hà Nội, Sài Gòn, Nha Trang vào ngày 5 tháng 5, 2013 vừa qua đã chỉ ra thực tế: Nhiều người vẫn "chưa hiểu" thế nào là quyền con người và việc thể hiện Quyền Làm Người tại Việt Nam dù ở hình thức đơn giản nhất thông qua một cuộc dã ngoại cũng đã phải đối diện với muôn ngàn khó khăn, trong đó, có cả máu và nước mắt.

    Chính vì có sự "không hiểu" thế nào là Quyền Làm Người dẫn đến tình trạng không tuân thủ những yêu cầu và quy ước quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã cam kết tôn trọng khi ký vào bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (TNQTNQ). Vì thế, nhu cầu HIỂU nội dung văn bản này để từ đó BIẾT TÔN TRỌNG Quyền Làm Người cần phải được tiếp tục đáp ứng.

    Chính vì "không hiểu" và có hành vi chà đạp lên những giá trị căn bản và phổ quát được nêu ra trong bản TNQTNQ nên hiện nay những vận động để Việt Nam trở thành thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc đang trở thành một nghịch lý khó có thể chấp nhận được bởi cộng đồng thế giới và lương tâm nhân loại.

    Vì lẽ đó, Chúng Ta - Công Dân Tự Do sẽ:

    - Cùng nhau công khai phổ biến văn bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền đến với nhiều người tại những nơi công cộng vào Chủ Nhật ngày 12 tháng 5, năm 2013.

    - Gửi bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền đến các cơ quan công quyền gồm có các Đại Biểu Quốc Hội, Bộ Công An và UBND các thành phố lớn.

    - Mời gọi các bạn trẻ cùng các bác, các cô, chú, anh chị tiếp tay để tất cả Chúng Ta đem những ý tưởng về Quyền Làm Người đến với đồng bào bằng cách lập nên mỗi nhóm 3-5 người cùng phổ biến tài liệu TNQTNQ ở những khu vực đông dân cư nơi mình sinh sống.


    Mọi người có thể xem chi tiết bản thông báo tại:

    http://danlambaovn.blogspot.com/2013/05/thong-bao-cua-chung-ta-cong-dan-tu-do.html#.UYp3xFJi9U4

    Trả lờiXóa
  3. Mọi hành động đàn áp của ngụy quyền Trung cộng ở Việt Nam – cộng sản Hà Nội– không chỉ đồng bào Việt Nam trong nước cần được thông tin, mà cộng đồng thế giới cũng cần phải biết. Những vụ dân ta bị ngụy quyền cộng sản đàn áp, cướp đất, ủi sập nhà, bắn giết…hay đồng bào ta phản đối hành động đàn áp của ngụy quyền cộng sản, đồng bào ta không chỉ thông tin, nói cho nhau nghe mà phải nói cho cả thế giới nghe, Liên Hiệp Quốc, các nước Âu Châu, Nhật Bản, Úc Đại Lơi, những nước đang làm ăn ở Việt Nam (theo luật chung, các quốc gia kỹ nghệ, cộng đồng Âu Châu, không ai chấp nhận nước làm ăn với họ có hành động đàn áp dân chúng, vi phạm nhân quyền, cướp đất của dân để bán cho người đầu tư nước ngoài, làm như thế họ bị tai tiếng, do đó họ không chấp nhận có sự vi phạm nhân quyền, đàn áp tại địa phương, nơi họ đầu tư làm ăn), vì vậy, mọi sự đàn áp của ngụy quyền cs, dân ta cần nói rõ cho cả thế giới biết. Các trang blogs của các bạn Việt Nam cần có bài viết bằng Anh ngữ song song với bài viết bằng Việt Ngữ, được như thế càng tốt.
    Bị thế giới cô lập, chẳng còn vay mượn nợ nần (ngụy quyền Hà Nội hiện nay sống sót là do mượn nợ mới nuôi nợ cũ) được nữa, hết tiền trả lương, đám công an côn đồ, bọn này rồi cũng phải bỏ chủ mà đi ăn cướp thôi). Hết tiền trả lương cho tôi tớ, chế độ ác ôn côn đồ này phải sụp đổ không phương cứu vãn.
    Làm thông tin là phải nói sự thật. Sự thật là tôn chỉ của truyền thông thế giới. Trong tình tôn trọng sự thật như phẩm chất đáng kính nơi trang chủ Bùi Minh Hằng, mong rằng những lời của sự thật trên đây sẽ không bị cắt bỏ. Đa tạ.

    Trả lờiXóa
  4. Tôi đọc bài kể chuyện của cô Nga mà vừa thương, vừa cảm phục cho cách sống, cách ứng xử bình thản, chịu đựng của cô Nga. Khi người vợ hiền của anh Nguyễn Công Nhật và mẹ chồng lặn lội từ nam ra bắc đi tìm công lý cho chồng, cho con đã chết oan nghiệt bởi kẻ ác, giữa Hà Nội đông người, chỉ cô Nga một mình với con nhỏ trên tay đã bỏ thì giờ quan tâm đến hai người mẹ miền nam lạc loài với tấm lòng tan nát và nổi oan khiên chất chứa ngập lòng. Cô Nga, một tấm lòng nhân hậu hiếm thấy vào thời điểm ấy. Hôm nay
    từ xa, ba mẹ con khăn gói, lều bạt về Hà Nội để chỉ mong được cảm nhận một
    chút hơi thở tự do, tiến bộ nào đó trong đời sống tinh thần của người dân
    thủ đô đất bắc, điều gì đã tạo nên sự khát khao đến như thế nơi người mẹ trẻ bề bộn với bao công việc chăm sóc cho gia đình, cho con, cho mình, cho cuộc sống? Sự dồn ép của nhà cầm quyền cộng sản lên người dân đến cỡ nào mà người dân miền bắc phải khát khao tự do đến thế này?

    Đồng bào Hà Nội cũng đổ ra đường để cùng nhau tìm hiểu về quyền tự do cá nhân của mình...không khác chi cô Nga đến từ xa. Tôi nhớ lại câu chuyện kể về đồng bào miền bắc của những bạn tù binh "cải tạo" miền nam những ai còn sống sót trở về và tôi đã hiểu, tôi hiểu và cảm thông sâu xa với tất cả các anh, các chị, các em và các cháu có mặt bên bờ hồ hôm nay, ngày 5/5/2013.

    Những người có chức, có quyền quan tâm đến quyền hạn, quyền lợi của họ như thế nào, đồng bào ta cũng có quyền quan tâm đến quyền hạn và quyền lợi của dân ta như thế ấy. Có điều người có chức quyền có văn phòng, có phòng họp để nghiên cứu, bàn thảo quyền lợi, quyền hạn của họ, còn dân ta, không phòng họp, không hội trường làm nơi gặp gỡ, thảo luận, phải gặp nhau trên đường phố, công viên thế này mà họ còn cản trở, ngăn cấm, thậm chí ở Sài Gòn còn đánh đập người dân, lại là phụ nử chân yếu tay mềm, những người này nghĩ gì?
    Họ là ai? Họ là những ông bà chủ? Họ là những lãnh chúa của đất nước này từ khi họ mới sinh ra? Ở đâu họ có quyền cho hay không người này,người nọ được làm điều này, điều nọ mà không được làm điều kia?

    Trước khi họ vào đảng cộng sản, họ là ai? Cái đảng này là ai? Nó gồm có những ai? Nó hiện diện trong đời sống mỗi ngày của người dân Việt Nam với mục đích gì, đảng cộng sản và nhà nước cộng sản?

    Đảng cộng sản này gồm những người Việt Nam. Nó phải phục vụ cho người Việt Nam, đồng bào của nó. Nếu nó được thành lập từ người Việt Nam mà nó không phục vụ cho người Việt Nam, nó phải bị người Việt Nam dẹp bỏ.

    Nếu nó hiện diện để đàn áp người Việt Nam, người Việt Nam càng phải dẹp bỏ nó sớm hơn nữa, đảng cộng sản, nhà nước cộng sản. Không ai nuôi kẻ báo cô, không ai nuôi khỉ dòm nhà, không ai nuôi dưỡng kẻ phản phúc!

    Sớm hay muộn, cái đảng cộng sản và nhà nước cộng sản cũng bị toàn dân Việt Nam dẹp bỏ, nhất là nó lại đã đang tâm dâng đất nước, con người Việt Nam cho kẻ thù ngàn năm của dân tộc.

    Trả lờiXóa