19 thg 5, 2013

HỒI KÝ TRONG HANG SÓI- Kỳ 19

Trại tù trá hình Thanh Hà - Vĩnh Phúc 

 Đổ máu và báo động trại trước phản ứng của Bùi Thị Minh Hằng


Bước vào đến khu vực trạm xá...Hôm ấy đông người hơn thường lệ..Những người tù ở đây đã quá quen với tôi. Suốt một thời gian dài ngày nào họ cũng thấy tôi xuống đó vì thế họ luôn vui vẻ. Mà trong cái trại này thật ra chỉ có những tên quản giáo luôn hằm hè và chủ yếu là để "Thị uy" Làm tiền chứ trại viên không mấy người ghét nhau. Cũng có thể do mối đồng cảm về thân phận
Đi cùng tôi còn có một trại viên người Cao Bằng với tội danh "Xì ke, ma túy" . Ngày nào cô ta cũng phải xuống trạm xá nhận thuốc. Nhưng có lẽ không phải nhiệm vụ chính. Mà tôi biết nhiệm vụ cô ta là "Kèm" tôi. Vì đông người nên chúng tôi còn đứng chờ một chút ....Mấy ngày trước đó. Nghĩ đến những cách hành xử nhẫn tâm của cán bộ trại với tôi và ngay cả việc họ gây khó khăn cho con trai tôi khi cáu đã phải bỏ học để đi chặng đường 2000km ra thăm Mẹ...Càng hồi tưởng, tôi càng căm giận những hành động bất chấp pháp luật , vô nhân tính của họ
Tôi không sao hiểu nổi rằng tại sao họ có thể căm thù chúng tôi đến thế? Tại sao nói lên những cái sai- cái xấu mà bị họ coi như "Kẻ thù không đội trời chung"
Tại sao đấu tranh vì chính nghĩa. Chỉ vì muốn bảo vệ sự nghiêm minh của pháp luật mà lại bị đi tù. Bị phân biệt đối xử tàn tệ không bằng những kẻ đầu trộm đuôi cướp ? Càng nghĩ tôi mới càng thấy , nếu thỏa hiệp với họ thì tôi có sống còn nhục nhã hơn chết. Bởi không thể thức tỉnh nổi với những con người mà họ bị nhồi sọ- Bị khống chế bởi 1 chủ thuyết cực kỳ bịp bợm, bẩn thỉu và tàn ác
Càng gần họ tôi càng thấy căm giận cộng sản. Trước đây tôi sinh ra trong gia đình bố là sĩ quan cao cấp trong quân đội. Được nuôi nấng trong lòng cái chế độ mà đến bố tôi còn bị lừa thì làm sao tôi không bị nhồi nhét những thứ lừa bịp ấy. Nếu tôi không bị họ chà đạp. Nếu tôi không có những lúc như thế này trong tay những kẻ luôn mồm hô hào "Nghiêm minh " "Thượng tôn luật pháp"...Nhưng chính họ là những kẻ ngồi xổm trên pháp luật và sẵn sàng phóng uế vào những cái mà họ suốt ngày tung hô
Càng gần họ và bị họ chà đạp lên nhân phẩm trong cái trại "Phục hồi nhân phẩm" tôi mới càng hình thành ý thức PHẢI ĐẤU TRANH...
Ý thức và rồi là ý chí...Tôi hay bất kỳ con người tự tôn - tự trọng nào đều phải có. Tôi bức xúc đến cùng cực, nhưng tôi đủ bình tĩnh , rạch ròi để phân biệt người tốt, kẻ xấu ...Và rồi, một người như tôi. Làm gì có ai "xúi giục" hay dẫn dắt để họ cứ lải nhải mãi cái luận điệu rằng "Sợ tôi bị mua chuộc, dụ dỗ" ...Chính tôi, chính sự tàn nhẫn vô luân , vô luật của họ đã thức tỉnh và thúc đẩy tôi phải hành động đấu tranh với họ
Đang giằng xé giữa  ngổn ngang suy nghĩ thì vị bác sĩ Lương Bằng Giang gọi tôi vào. Nhìn cái mặt vênh váo của nữ y tá tập sự mới về trại một thời gian tôi muốn nổi điên. Con bé này nhỏ hơn con tôi nhưng rất láo. Nó láo và mất dạy. Coi thường bệnh nhân tới độ chính bác sĩ Giang đã nhiều lần phải tỏ thái độ và nhắc nhở...Như đã có lần tôi kể về cái con người này. Nó xuống khu nữ đưa thuốc cho tôi mà nó bắt tôi chìa tay ra để nó thả rơi viên thuốc xuống chứ không đưa thẳng vào tay tôi. Chẳng hiểu nó học đâu cái "Vệ sinh" phản cảm và thể hiện cái con người "Nhiễm trùng về nhân cách " đến thế
Khi thấy cái mồm nó vẩu lên để hỏi kiểu sách mé tôi " Nào! Bệnh gì?"
Tôi không thèm ngó tới cái bộ mặt ấy mà tôi tập chung để quyết định "Hành xử" đáp trả những gì tôi đang uất hận trong lòng....Tôi quỳ xuống đất....(Cố tình che người để lấy lưỡi dao lam và những thứ giấu trong người ra ) Tôi nói với vị bác sĩ vẫn thường chăm sóc sức khỏe cho tôi:
Thầy Giang ơi! Ở cơ sở này tôi không hề gọi ai bằng thầy ngoài Thầy và thầy Hiệu...Hôm nay tôi muốn thầy nhận cho tôi 1 lạy này vì tôi đã "phụ" công cứu chữa của thầy. Nói đến đó tôi rút lưỡi dao cạo râu kẹp trong tay..Vừa đúng khi đó, do luống cuống ,  con dao bấm chỉ rất bén tuột khỏi chỗ giấu rơi ngay ra trước mặt...Mấy người tù nam có vẻ là những người có kinh nghiệm
Trong khi ông bác sĩ còn ngẩn người chưa hiểu tôi định làm gì thì một trong mấy người tù nam đang đứng quanh đó sải bước chân về phía tôi và dẫm chân ngay lên con dao vừa rơi ra...Nhưng chắc không ai có thể ngờ tôi đang nắm 2 nửa lưỡi dao lam trong tay nữa . Tôi luồn tay trong bụng và nghiến răng RẠCH......Có lẽ những giây phút đầu họ đều nghĩ tôi đã đâm vào bụng bằng con dao vừa rơi ra nên khi tôi để tay trong bụng sau lần áo không ai nghĩ đến chuyện giằng tay ra .Nhưng do  da bụng thì dai mà lưỡi dao lại mỏng nên tôi rút phắt tay ra, tôi đưa lưỡi dao ra cứa ngang cổ . Lúc này họ mới vội vàng xông vào nắm lấy tay tôi. Tôi vùng lên như bằng tất cả sự phẫn uất bao ngày dồn nén  - Tôi không hiểu nổi vì sao khi ấy tôi lại khỏe như thế...Phải tới 3-4 người lao vào giữ tôi mà không giữ nổi. Sẵn lưỡi dao nắm trong lòng bàn tay tôi cứ vung lên cào tứ tung. Ngay cả khi họ đã nắm 2 vai tôi mà tôi vẫn nắm chặt tay lại và gồng hết sức để cắt sang tay trái...
Giây phút ấy tôi bỗng thấy mặt vị bác sĩ tái đi...Có lẽ ông ấy không thể ngờ phản ứng của tôi lại dữ dội đến như thế. Và có lẽ nét mặt tôi khi đó cũng "Kinh khủng" nên hầu như quanh tôi không ai dám có một phản ứng hay lời nói gì nặng nề với tôi cả. Rồi tôi gào lên,  tố cáo tất cả những hành xử từ ngoài xã hội cho đến trong trại...Từ ngày vào tôi chưa có cơ hội nào để nói. Những mẩu chuyện về tôi  như chắp vá lại thôi. Thì đây! hôm nay sẵn dịp tôi cho tất cả biết rằng vì sao tôi bị bắt. Họ bắt cóc , trả thù tôi ra làm sao.....Tất cả khu trại nhốn nháo .Tiếng chân chạy rầm rập. Tôi nhìn ra thấy họ chạy loạn xạ như đàn chuột hun khói...Nhưng rõ ràng họ đang cuống cuồng , mất tinh thần chứ không phải là tôi...Phía trước mặt trạm xá là nguyên dãy nhà lao động nam...Tất cả cũng nhốn nháo bỏ hết cả làm và họ đỏ dồn ra cửa sổ nhìn sang khu trạm xá
Ngay lúc ấy trại báo động. Quản giáo lo lắng bắt đóng cửa toàn  bộ những dãy nhà nam vì họ sợ mọi người nhìn thấy tôi bị thương . Máu chảy dính khắp nơi mà tôi không cho bác sĩ băng bó...Trong khi đó tôi vẫn thét lên những tiếng nói tố cáo. Tôi nhìn sang dãy nhà nam thấy một số tù nam đã trèo lên cả nóc nhà. Họ làm cử chỉ chào tôi và chia sẻ trong sự "Khâm phục"
Lúc này tên Cường "nghênh"( kẻ nghênh ngang đấu lý cùn với các bác nhân sĩ khi vào thăm tôi) chạy  vào. Vẫn cái tác phong của một tên nhà quê vô lại .Hắn chỉ mặt tôi và nói :
Chị cứ việc gào lên đi. Ở đây 4 bức tường , cho chị tha hồ gào lên. Không ai biết đâu, cứ việc gào cho đến chết...."
Nghe đến đây , máu trong người tôi sôi lên. Dù  tôi đã bắt đầu lả ra vì mệt và mất máu. Nhưng tôi bật dậy vùng khỏi tay mấy người đang giữ tôi và lao người về hướng tên quản giáo chó chết  ấy. Tôi vung tay chỉ vào mặt hắn mà rằng:
"Tao nói cho cái mặt thằng chó chết kia biết. Mày ăn nổi thịt tao thì ăn đi. Mày giỏi thì ăn tươi nuốt sống tao đi...Tao sẵn sàng chết tại đây. Mày làm gì làm đi. Làm ngay đi..
Không biết lúc đó nhìn tôi giống ai. Tôi chỉ biết rằng cái "thằng con chó" đó từ đỏ mặt rần rần,  rồi đành bỏ đi trước sự nhục nhã và xấu hổ khi bao trại viên nhìn vào...Rồi cả tiếng đồng hồ sau , chẳng biết họ gọi đi những đâu, cho ai. Lúc đó ông cán bộ phân khu tên Trương Văn Huy mới vào để lập biên bản...Với tôi thì họ muốn lập hàng ngàn bản cũng được..Họ vẫn làm như thế lâu rồi mà..Còn chuyện đấu tranh thì của tôi. Tôi trả lời họ rằng : Nếu họ còn gây cho tôi những bức xúc,  bất chấp luật pháp để  hành hạ , trả thù tôi ,  thì sẽ còn nhiều chuyện xảy ra. Vì họ không thể yên lành , bình an hay thanh thản trên sự oán giận của người khác
Cũng phải thật lâu sau bác sĩ Lương Bằng Giang mới có thể đề nghị rửa và băng vết thương cho tôi. 1-2 người giữ tôi cũng bị trầy xước sơ sơ...
Con bé Bế Thị Gái < Kiều> người Cao Bằng thường "Kèm" tôi mỗi ngày và nghe các chị em gọi là Zích trong trại còn tuyên bố một câu " Xanh rờn" : "Hôm nay máu của chị hòa vào máu em rồi đấy". Kể ra nếu chúng để tôi nhiễm HIV trong traị Thanh Hà đó thì biết đâu một trong TÔI và HỌ < cái thể chế đê tiện này> sẽ có một cái KẾT sớm hơn 
Cho đến hết giờ làm việc thì tôi mới trở về đội ..Nằm nghỉ ngơi và nghĩ tiếp phương cách đấu tranh mới....Tôi nhủ lòng sẽ không thể dừng lại để cho họ lấn lướt chà đạp tôi nữa . Họ sẽ còn được tôi "Dạy dỗ" như lời tuyên bố rất bình thản của tôi ngay khi bước vào cơ sở này với thiếu tá giáo dục Lê Thị Hằng Nga và quản giáo Nguyễn Thị Ngọc hà :
"Tôi mới chính là người vào đây để dạy dỗ cho các anh các chị "
Vết thương ....






CÒN TIẾP:
Phá sản mưu đồ vận động xin khoan hồng và cuộc cưỡng bức ra khỏi trại



2 nhận xét:

  1. Bùi Thị Minh Hằng trước giờ bị cộng sản bắt là một người mạnh khỏe, xinh đẹp, đầy sức sống. Chỉ sau năm tháng tù cộng sản đã trở thành là một người tàn tạ khó có thể nhận ra!
    Nhà tù cộng sản, những tên cai tù cộng sản, những đứa lưu manh cầm đầu đảng cướp, những gì bọn này cho đi, chúng sẽ nhận lại đầy đủ trong những tháng năm sắp tới đây.

    Công lý là công lý. Bao giờ công lý cũng vẫn là công lý. Những kẻ dốt nát nhưng tham lam và độc ác đến tận cùng phải đền tội. Đây là luật pháp, ý chí của muôn dân. Lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng không dễ thoát chút nào.

    Trả lờiXóa
  2. Nhân dân đoàn kết lại thôn tín , thanh toán lũ cộng sản Việt Nam đi sau khi chúng hết hành hạ chị Hằng là đến bọn mình đó , lúc đó ngay cả chú Cuội chẳng cứu được đâu . Hãy hành động sớm đi .

    Trả lờiXóa