1 thg 5, 2013

MÙ QUÁNG ĐẾN BAO GIỜ NỮA



Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 170 (01-05-2013)

 Chí minh (từ Hán Việt) có nghĩa là rất sáng suốt. Oái oăm và mỉa mai thay, kẻ mang tên đó lại mở đầu cho một chuỗi dài mù quáng (đến tận hôm nay) nơi bản thân ông, đồng đảng ông và nơi một số thành phần trong Dân tộc.
            1- Mù quáng vì cuồng tín
            Quả thế, năm 1920, sau khi đọc “Luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa” của Lênin, chàng thanh niên ít học Nguyễn Ái Quốc (tên mạo nhận của Nguyễn Tất Thành) đã hoàn toàn tin tưởng vào chủ nghĩa cộng sản, nhất là vào đường lối dùng bạo lực để giành lấy độc lập cho dân tộc. Anh ta không biết rằng trước đó một năm, tại Hội Quốc Liên, tiền thân của Liên Hiệp Quốc, Tổng thống Hoa Kỳ Wilson đã đề xướng quyền Dân tộc Tự quyết và khuyến cáo các Đế quốc Tây Phương hãy từng bước trả tự trị và độc lập cho các nước Á Phi thuộc địa. Hưởng ứng khuyến cáo này, cũng trong năm 1919, Anh Quốc đã trả độc lập cho Canada và A Phú Hãn. Năm 1936, Pháp trao trả quyền tự trị cho Syria và Lebanon, Từ 1946 đến 1949, các Đế quốc Tây Phương Mỹ, Pháp, Anh, Hà Lan đã lần lượt tự giải thể để trả độc lập cho 12 nước thuộc địa và bảo hộ tại châu Á (trong đó có cả Việt Nam, qua hoàng đế Bảo Đại).
            Tháng 6-1923, đến Moskva theo học Đại học Lao động CS Phương đông, Nguyễn Ái Quốc được đào tạo chính quy về chủ nghĩa Marx, kỹ thuật tuyên truyền lẫn khởi nghĩa vũ trang, và trở nên thành viên Đệ tam Quốc tế. Kể từ đó cho đến năm 1954, tay gián điệp mạo danh “nhà cách mạng” này đã cùng với đồng đảng làm hao tổn xương máu của hàng vạn đồng bào và tài nguyên vô số của tổ quốc để trả cái giá “giành lại độc lập cho nước” (thực chất là giành lấy độc quyền cho đảng), đang khi các quốc gia lân bang cũng đã đạt được điều đó mà hoàn toàn “miễn phí”!
            Nhưng độc lập ấy (cho miền Bắc) chỉ là giả hiệu, vì Hồ Chí Minh ngay sau đó đã mù quáng tròng lên dân tộc hai cái ách khác: Nga cộng và Tàu cộng. Coi Stalin và Mao là những vị thầy bất khả ngộ, chủ nghĩa Mác-Lê là con đường tốt đẹp xây dựng đất nước, sự thống lĩnh tuyệt đối của đảng CS trên phương diện chính trị, kinh tế, văn hóa là điều tối thượng, việc bành trướng chế độ xã hội chủ nghĩa cách mạng ra toàn thế giới là lý tưởng sống, Hồ Chí Minh đã tiếp tục mở ra những cuộc chiến đẫm máu khác nhắm vào Dân tộc: nào Cải cách ruộng đất giết nông gia giỏi và nhân sĩ uy tín, tàn phá đạo đức gia đình và cơ cấu làng xã, để cướp mọi tài nguyên vào tay đảng, buộc mọi nhân tâm quy về đảng; nào trấn áp hàng vạn trí thức, nghệ sĩ qua vụ “Nhân văn Giai phẩm” để chủ nghĩa Mác, tư tưởng Mao thống trị trong tâm trí giới tinh hoa của Dân tộc; nào “Giải phóng miền Nam” để chiến đấu cho LX và TQ, bành trướng chế độ CS xuống Đông Nam Á, với cái giá của hàng triệu binh lính lẫn đồng bào hai miền Bắc Nam và sự tan hoang của toàn thể đất nước. Đang khi những đồng chí của HCM ở Bắc Hàn và Đông Đức đã không dại gì mà “giải phóng”, gây tổn hại cho ruột thịt của họ tại nửa nước đang ở dưới “ách cai trị của tư bản chủ nghĩa”!!
            Sự mù quáng do cuồng tín vào chủ nghĩa CS, vào tình quốc tế vô sản, nhất là vào đàn anh Tàu cộng đó -từng biểu lộ qua việc ký công hàm bán nước năm 1958, việc im thin thít khi Hoàng Sa bị xâm lăng năm 1974, một phần Trường Sa bị chiếm đoạt năm 1988 (nghĩ rằng anh em giữ cho nhau và sẽ trả cho nhau)- vẫn còn tiếp tục đến hôm nay nơi hậu duệ của Hồ qua hai hiệp định nhường đất và biển cho Tàu cộng năm 1999 rồi 2000, qua việc tuân thủ triền miên khẩu hiệu “16 chữ vàng, 4 chữ tốt”, qua niềm xác tín “việc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại nước ta sẽ thuận lợi nhờ cận kề đại quốc xã hội chủ nghĩa” (lời Nguyễn Chí Vịnh)… đang khi kẻ thù truyền kiếp này chực chờ xâm chiếm Việt Nam tự ngoài biển và ngay trong lãnh thổ.
            2- Mù quáng vì thù hận
            Chiếm được miền Nam xong, nơi người Cộng sản nổi rõ lên một sự mù quáng thứ hai, đó là mù quáng vì thù hận. Học đòi quan niệm cuộc sống là “đấu tranh sinh tồn” (một quan niệm ngu xuẩn và tai hại của Darwin -vì đúng ra là “tương trợ sinh tồn”), Lênin rồi các đồ đệ (trong đó có HCM) đã chủ trương chính trị là “đấu tranh giai cấp”, là phải chia thế giới thành hai phe sống mái: Tư bản và CS, là phải phân biệt loài người có hai hạng đối đầu: anh em bạn bè là hạng lụy phục chế độ CS và người dưng thù địch là hạng chống lại nó, dù họ đồng chủng. Thành ra sau biến cố tháng 4-1975, lòng thù hận CS được thả lỏng. Thật ra trước đó nó đã được buông cương tại miền Nam rồi, qua việc tàn sát các viên chức hành chánh, việc pháo kích các khu dân cư, gài mìn đường sắt đường bộ, nhất là qua cuộc thảm sát dân lành tết Mậu Thân 1968. Nhưng chính sau tháng 4 đen, người ta mới thấy thế nào là tâm địa của những kẻ tự vỗ ngực là “quân giải phóng”: cướp tài sản và đuổi khỏi nhà hàng vạn gia đình “ngụy quân ngụy quyền”, tập trung “cải tạo” gần một triệu quân cán chính VNCH bị chụp mũ là “có nợ máu với Cách mạng”, chặn đường học hành, tiến thân và sinh sống của thân nhân con cái họ. Lòng thù hận này còn tràn sang cả với người dân miền Nam vốn sung túc hơn, văn hóa hơn, nhờ đã có hơn 20 hưởng một chế độ tự do dân chủ dù còn non trẻ. Từ đó đã khiến hàng loạt người dân phải bỏ chạy khỏi quê hương mình, đến nỗi Uwe Siemon-Netto, một nhà báo người Đức từng hoạt động tại Việt Nam phải thốt lên: “Một cái thứ giải phóng gì đã làm chết 3,8 triệu người dân Việt từ 1954 đến 1975 và đã buộc hơn một triệu người khác phải trốn ra khỏi đất nước, không những từ miền Nam bại cuộc mà cả từ những bến cảng miền Bắc và làm từ 200.000 đến 400.000 người gọi là thuyền nhân bị chết đuối? Có phải là hành động giải phóng không khi xử tử 100.000 người lính miền Nam và viên chức chính phủ sau ngày Sài Gòn thất thủ? Phải chăng chỉ là một màn trình diễn nhân đạo của bên thắng cuộc bằng cách lùa từ 1 triệu đến 2 triệu rưỡi người miền Nam vào các trại tù cải tạo, trong đó có khoảng 165.000 người mất mạng và hàng ngàn người khác đã bị tổn thương sọ não lâu dài và bị các vấn đề tâm thần do hậu quả của tra tấn... Ðã có khoảng 164.000 thường dân miền Nam bị thủ tiêu trong cuộc tru diệt bởi Cộng sản thời kỳ 1954-1975" (trích bài viết: Hậu quả của khủng bố và đức hạnh của hy vọng).
            Nào đã hết đâu. Lòng thù hận CS nay trút lên thành phần mà họ gọi là "phản động". Hàng ngàn, thậm chí hàng vạn chiến sĩ của tự do nhân quyền, từ phong trào phục quốc thế kỷ trước đến phong trào tranh đấu thế kỷ nay, những tinh hoa thật sự của đất nước, đang cùng với gia đình họ (tới tận con cháu) là đối tượng của những biện pháp trả thù đê hèn và tàn bạo như sách nhiễu cuộc sống, phong tỏa kinh tế, bôi nhọ thanh danh, hành hung thân thể và giam cầm tống ngục. Các tôn giáo cũng không nằm ngoài tầm ngắm của cái chế độ vô thần, vốn luôn căm ghét những thực thể cao cả linh thiêng và thù hận những thế lực tinh thần dám vạch trần những sai lầm và tội ác của nó. Ngày trước chuyên dùng bạo lực vũ khí, nay nó sử dụng bạo lực hành chánh (Pháp lệnh và Nghị định về tín ngưỡng tôn giáo) để làm cái rọ nhốt các Giáo hội, hầu nó mặc sức tung hoành.
            Lòng thù hận mù quáng đó tựu trung chỉ làm tiêu hao sinh lực của giống nòi và đe dọa sinh mệnh của Tổ quốc. Nhưng CS làm gì có Tổ quốc VN! Họ chỉ có Tổ quốc xã hội chủ nghĩa thôi!
            3- Mù quáng vì tham lam
            Ở đây phải nói là tham quyền và tham tiền. Tham quyền đương nhiên nằm trong máu di truyền của CS, bởi lẽ đó là một chế độ độc tài, độc tôn, độc đảng. Từ năm 1917 (cách mạng Nga) đến nay, có khi nào CS chia quyền, nhường ghế cho ai đâu, trừ khi bị dồn vào chân tường hay bị hất khỏi ngai vàng thống trị (như các năm 1989-1991 bên Liên Xô và Đông Âu).
            Bị mọi tầng lớp nhân dân VN ngày càng đứng lên chất vấn và thậm chí đe dọa quyền lực độc tôn của mình, ngoài việc trấn áp thô bạo các cá nhân, tổ chức và phong trào đấu tranh, nay CS muốn chính danh hóa, hiến pháp hóa, luật lệ hóa mãi mãi sự thống trị của mình (qua điều 4 về đảng duy nhất lãnh đạo, điều 70 về quân đội tuyệt đối trung thành với đảng...). Cuộc lấy ý kiến về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 đang tiến hành thực chất chỉ là một cuộc cưỡng bức toàn dân đồng thuận với cái Cương lĩnh đó của đảng. Qua đủ thứ trò gian manh và lố bịch, hao sức và tốn thuế: nào là mạ lỵ hăm dọa mọi công dân đấu tranh đòi biên soạn một Hiến pháp mới (Nhóm trí thức 72, Các Công dân tự do, Hội đồng Giám mục, các Giáo hội Tin lành, Phật giáo, Hòa hảo...) qua báo đài công cụ, dư luận viên chó săn, cán bộ đảng viên đầy tớ, trí nô ký sinh trong các học viện và đại học... nào là đem cái đảng pháp (tức HP giả hiệu) tới tận từng hộ dân bắt ký đồng thuận với lời hăm dọa.... nào là khước từ đăng trên phương tiện thông tin đại chúng các ý kiến bất đồng với đảng... nào là nói khống có tới 40-50 triệu ý kiến đồng thuận với HP của Quốc hội.
            Việc tham tiền của thì nhân dân đã thấy ngay từ Cải cách Ruộng đất thu điền thổ vào tay đảng, rồi sau cuộc "chiến thắng" tháng 4-1975 với hiện tượng "vào vội vã vơ vét về". Lòng tham lam vô độ này còn bộc lộ từ sau năm 1985, lúc đảng mở cửa kinh tế, cho đảng viên, công an, quân đội được phép làm giàu (với quyền thế trong tay lẫn ưu thế nhờ đảng, ba hạng này đã phất lên nhanh chóng, lấn lướt đè bẹp mọi doanh nghiệp tư). Với luật đất đai 1993 tước mọi ruộng đất khỏi tay toàn dân để đảng trở thành địa chủ độc nhất, lòng tham này lại bùng phát hơn nữa. Mới đây, hôm 24-04, cái gọi là "Hội nghị tiếp thu ý kiến các đại biểu Quốc hội VN về dự án sửa Luật Đất đai" vẫn kết luận cần duy trì chế độ ‘sở hữu toàn dân’ do Nhà nước làm đại diện và chủ động quyết định cách dùng quỹ đất. Đám gia nô mù quáng này đúng là đã làm theo ý đảng bày tỏ trong Dự thảo HP điều 57. Chính sách quản lý thị trường vàng hiện giờ (bị chỉ trích sau bài báo của Thanh Niên) và dư luận về một cuộc đổi tiền sắp tới (vì siêu lạm phát, vì nguy cơ vỡ nợ của ngân hàng, vì ngân hàng đang có nợ xấu cực khủng) chỉ bộc lộ thêm lòng tham lam vô độ của đảng.
            Mù quáng vì cuồng tín chủ nghĩa, vì thù hận đối nghịch, vì tham quyền hám của, đó chính là bản chất bất biến, căn bệnh khó lành của CS. Đó cũng là vấn đề khôn giải của đất nước nếu chủ nghĩa và chế độ CS không bị loại khỏi lịch sử loài người và lịch sử dân tộc.
            BAN BIÊN TẬP


14 nhận xét:

  1. ...Giờ đây, mọi người lại hỏi tôi “anh nghĩ và có cảm xúc như thế nào về ngày 30-4?”

    Tôi trả lời: Một chế độ dân chủ và văn minh đã thua một chế độ độc đảng toàn trị và lạc hậu. Cái ác đã chiến thắng. Còn cảm xúc thì buồn và nuối tiếc cho chế độ Việt Nam Cộng Hòa, bởi tôi và rất nhiều người đều cho rằng nếu ngày 30-4-1975, bên chiến thắng là Việt Nam Cộng Hòa thì giờ đây trong khu vực châu Á, Việt Nam có thể chỉ thua duy nhất Nhật Bản về kinh tế, còn chắc chắn sẽ ngang bằng hoặc hơn Hàn Quốc về cả kinh tế và quân sự.

    Bài phản ánh quan điểm và văn phong của riêng tác giả, một luật sư bất đồng chính kiến sống tại Hà Nội.


    Mọi người có thể xem chi tiết bài viết tại trang web của BBC:

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2013/04/130428_camxuc_30_thang4.shtml

    Trả lờiXóa
  2. Cộng sản Tầu chiếm Việt Nam vì của cải, thị trường, vị trí thuận lợi và con người Việt Nam (nói rõ ra là phụ nử Việt Nam) Tầu cộng không thể để cho những tên trùm ngu ngốc của đảng cộng sản ôm hàng trăm triệu đô la trong tay và vẫn tiếp tục thu hốt thêm. Nó đã lấy lãnh thổ đất đai, của cải của nước Việt Nam, nó phải lấy hết tài sản của những kẻ này. Chỉ một cái gật đầu ra lệnh của những tên cướp Tầu cộng sản cấp trung ương, hàng loạt lãnh tụ cộng đảng Việt đầu rơi lông lốc. Chuyện quá dễ, phát động phong trào lấy ý kiến nhân dân – dùng dân đấu tố đảng viên cộng sản – Tầu cộng sẽ đạt được mọi ý muốn chúng nó muốn!
    Con người cộng sản nước Việt sau 68 năm tự bịt mắt, không biết gì hơn những gì hệ thống truyền thông – bộ máy tuyên truyền của chế độ – muốn cho mình phải biết và làm theo ý “nó”, những kẻ bất lương cầm đầu cái đảng này. Những thông tin khác, lén lút nghe và biết được một số các sự kiện, nhưng không có cách gì kiểm chứng được sự thật, chính tình trạng này giờ đây đã làm cho người Việt Nam như người mắc phải bệnh liệt kháng. Chứng liệt kháng, phụ họa thêm bởi những kẻ tuyên truyền vô lương cho cộng sản, bất chấp phải trái, hậu quả… giờ đây đã trở thành đại họa cho hơn dưới tám mươi lăm triệu người Việt Nam trên khắp ba miền nam, trung, bắc!
    Ai là người Việt Nam, xin hãy vào đây xem để thấy sự thật:
    1- Người Tân Cương bị cộng sản Trung Hoa sát hại
    http://www.google.com/#hl=en&sclient=psy-ab&q=Uyghur+protesters&oq=Uyghur+protesters&gs_l=hp.12..0i13j0i13i30l2.4402.7712.1.36731.11.11.0.0.0.0.639.2506.0j9j0j1j0j1.11.0...0.0...1c.1.11.psy-ab.jD2QvP9u3XE&pbx=1&bav=on.2,or.r_qf.&bvm=bv.45921128,d.dmg&fp=6d6b70fb542c1f63&biw=1093&bih=520
    2- Người Tây Tạng tự thiêu để phản đối cộng sản Trung Hoa
    http://www.google.com/#hl=en&sclient=psy-ab&q=tibetan+protesters+&oq=tibetan+protesters+&gs_l=serp.12..0i22i30l4.6731.6731.0.9423.1.1.0.0.0.0.205.205.2-1.1.0...0.0...1c.1.11.psy-ab.MKkWxOV_CbQ&pbx=1&bav=on.2,or.r_qf.&fp=6d6b70fb542c1f63&biw=1093&bih=520
    3- Cuộc diệt chủng Campuchea
    http://www.potomacschool.org/faculty/okoth/GSII/Spring06web/camwebpage-final.htm
    5- Trung cộng tấn công người Mông Cổ
    http://www.bing.com/search?q=China+attacts+Mongolian&form=HPCNTX&pc=HPDTDFJS&mkt=en-us&pq=china+attacts+mongolian&sc=0-13&sp=-1&qs=n&sk=

    Trả lờiXóa
  3. Ngày 25/4, Ban quản lý Dự án di dân tái định cư thủy điện Sơn La tỉnh Điện Biên đã tiến hành bàn giao đưa vào sử dụng công trình Nghĩa trang liệt sỹ người Trung Quốc cho UBND thị xã Mường Lay.

    Công trình Nghĩa trang liệt sỹ người Trung Quốc được khởi công vào năm 2009 với tổng số vốn đầu tư trên 25 tỷ đồng. Công trình bao gồm: Đài tưởng niệm, khuôn viên cây xanh, bãi đỗ xe và hệ thống tường rào xung quanh do Ban quản lý Dự an di dân tái định cư thủy điện Sơn La làm chủ đầu tư.

    Sau khi kiểm tra thực địa tại hiện trường, Đoàn nghiệm thu của UBND thị xã Mường Lay đánh giá cao chất lượng công trình Nghĩa trang người Trung Quốc đã đảm bảo các yêu cầu, tiêu chuẩn về kỹ thuật, mỹ thuật. Hiện nay, Nghĩa trang người người Trung Quốc tại thị xã Mường Lay là nơi yên nghỉ của 52 liệt sỹ đã hy sinh trong thời kỳ Trung Quốc giúp Việt Nam xây dựng tuyến đường Hữu nghị 12 vào những năm 1967 – 1972.

    Tại buổi nghiệm thu, UBND thị xã Mường Lay cũng đã kiến nghị và mong muốn chủ đầu tư cũng như nhà thầu cần sớm lắp đặt hệ thống nước để vừa phục vụ tưới cho cây xanh. Đồng thời, nghiên cứu, lắp đặt hệ thống điện, đảm bảo cho việc phục vụ khách đến thăm viếng và tiến hành kè thêm bên mái ta luy âm để chống sụt sạt vào mùa mưa.

    http://dienbientv.vn/tin-tuc-su-kien/xa-hoi/201304/Ban-giao-dua-vao-su-dung-Nghia-trang-nguoi-Trung-Quoc-tai-thi-xa-Muong-Lay-2233172/

    Trả lờiXóa
  4. Trước ý đồ, quyết tâm thôn tính Việt Nam của Trung cộng, và sự thiếu hiểu biết, hèn nhát, lòng tham vô độ của những người mang danh đang lèo lái vận mệnh dân tộc, cùng với tâm địa phản trắc với dân tộc của chế độ và chủ nghĩa cộng sản, nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam đang giờ hấp hối...
    Phải nói thật những sự kiện vô cùng đen tối đã xãy ra và đang tiếp tục xãy ra. Phải nói thật những điều mà mỗi người Việt Nam đang suy nghĩ, lo âu, phẩn nộ và những điều cần phải làm; nhưng trước hết, cả nước cần biết sự thật trước giờ lâm tử, trước khi con thuyền Việt Nam mang theo 85 triệu con người Việt Nam trong nước chìm vào đáy đại dương im lặng, đen ngòm của sự chết. Chết vì Trung cộng và cái ngu xuẫn của chế độ cộng sản!
    Gần ba triệu người Việt Nam ở ngoài nước đã làm, đang làm hết cách để cứu đồng bào thân yêu trong nước, nhưng trong tình trạng hiện nay, có lẽ tất cả sẽ rồi sẽ phải chết lặng trong nổi đau khổ đến tột cùng khi phải nhìn thấy đồng bào, những người thân yêu, bạn hữu gần xa của mình chìm dần vào đáy đại dương.

    Trả lờiXóa
  5. Gia đình tôi có ông ngoại tham gia kháng chiến chống Mỹ và có huân chương. Sau khi miền Nam được giải phóng, ông ngoại tôi có nhiều ưu tư vì thực tế không như mong đợi.

    Tôi là thế hệ lớn lên khi cuộc chiến vừa kết thúc. Tôi hoàn toàn không hiểu về nỗi ưu tư của ông ngoại tôi lúc đó. Ngoài những thông tin mà tôi được học ở trường về cuộc chiến tranh VN, tôi không biết gì khác.

    Mãi sau này, tôi có dịp tiếp cận những tư liệu khác nhau về cuộc chiến. Đa số đều phân tích nguyên do Mỹ nhảy vào cuộc chiến không phải vì lý do xâm chiếm đất đai hay tài nguyên. Mà mục đích của họ là giành ảnh hưởng và lôi kéo đồng minh để ngăn chặn làn sóng đỏ, tức sự ảnh hưởng của khối XHCN mà đứng đầu do Liên Xô lãnh đạo muốn lôi kéo cả châu Á đi theo con đường CNXH. Và người Mỹ đã thành công ở Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan... nhưng lại thất bại ở Việt Nam.

    Tóm lại, cuộc chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến về ý thức hệ Cộng Sản và Tư Sản của 2 phe XHCN và TBCN mà Việt Nam bị lôi cuốn vào đó.

    Cái dở của Mỹ là lẽ ra phải mềm mỏng thuyết phục miền Bắc đi theo lý tưởng của mình nhưng lại chọn cách dùng vũ lực ép buộc.

    P/s: Đây là những hiểu biết của cá nhân tôi về cuộc chiến. Nếu có điều gì thiếu sót, mong các anh chị, chú bác góp ý giùm cho. Xin cảm tạ.

    Chân thành cảm ơn chị Hằng đã tạo điều kiện cho tôi được nói lên ý kiến của mình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sai lầm của Mỹ là quá tự tin vào sức mạnh, sinh ra kiêu ngạo không hiểu tâm lý người Việt, không nghe lời TT Diệm, đưa quân vào VN tạo cớ cho CS tuyên truyền lôi kéo người ủng hộ.

      Xóa
    2. Nặc danh13:03 Ngày 02 tháng 5 năm 2013 nói chính xác.

      Tuy nhiên, sai lầm chết người của người Việt Nam, đặc biệt là những kẻ "ăn cơm quốc gia, thờ ma Cộng Sản" cứ tưởng là mình thông minh lắm. Rốt cuộc bị Cộng Sản cho vào tròng.

      Dù sao đi nữa, gieo nhân nào thì gặt quả đó. Giờ đây chính người dân tại Việt Nam lãnh đủ cái họa Cộng Sản mà chưa biết đến bao giờ mới có thể thoát ra được. Bây giờ có hối hận cũng đã muộn rồi. Tự mình hại chính mình.

      Sắp tới đây nếu không khéo sẽ bị thêm cái họa Trung Cộng nữa.

      Cho nên phải nói rằng "không có cái dại nào bằng cái dại này"

      Xóa
  6. Tất nhiên qui tội vào người đứng đầu.

    Nhưng thực chất Cụ Hồ không theo CNCS mà theo con đường dân tộc và cũng có ý muốn theo con đường của NƯỚC PHÁP & NƯỚC MỸ đã đi tuy nhiên không thành.

    Nên tuyên ngôn độc lập được trích Tuyên ngôn của nước NƯỚC PHÁP & NƯỚC MỸ.
    Bin Clinton nói: VIỆT NAM & MỸ " HAI ĐẤT NƯỚC CÓ CHUNG MỘT BẢN TUYÊN NGÔN"
    Cụ từng nói " 50 năm nữa sẽ không có Cộng Sản tại Việt Nam".

    Trần Phú - viết lại cương lĩnh của ĐCS thay cương lĩnh của Cụ. Hà Huy Tập phê phán cụ theo CNDT hẹp hòi và tấn công cụ nhiều lúc nhiều nơi. Có thời cụ được sử dụng như người văn thư. Sau này thì Lê đức Thọ - Lê Duẩn khống chế theo tư tưởng cộng sản - theo cách Mao- Stalin chiến sỹ cộng sản quốc tế. Thời đại Lê Đức Thọ.

    Hiến pháp 1946 một HP rất tiến bộ do Cụ chủ trì soạn thảo không được sử dụng. Các HP về sau đều lạc hậu so với HP 1946.

    Tổ tình báo Mỹ đó ở VIỆT NAM cho đến ngày cách mạng tháng 8 thắng lợi.Sau này Đ.Đêvit Aixenhao vì ghét cộng sản nên rút về.
    Cụ viết thư cho Đ.Đêvit Aixenhao Nhưng cũng không được chú ý. Sau này Cụ nhiều cuộc dự định bắt tay với chính quyền của Cụ Ngô Đình Diệm nhưng bất thành.

    Tổ tình báo Mỹ đó ở VIỆT NAM cho đến ngày cách mạng tháng 8 thắng lợi.Sau này Đ.Đêvit Aixenhao vì ghét cộng sản nên rút về.
    Cụ viết thư cho Đ.Đêvit Aixenhao Nhưng cũng không được chú ý. Sau này Cụ nhiều cuộc dự định bắt tay với chính quyền của Cụ Ngô Đình Diệm nhưng bất thành.

    Cụ đã muốn Mỹ giúp đỡ từ khi còn trứng nước:

    http://www.bqllang.gov.vn/index.php?option=com_content&view=article&id=532:bac-ho-va-nhung-phi-cong-my-dau-tien-co-mat-tai-viet-nam&catid=99&Itemid=743&lang=vi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thế tại sao trong di chúc năm 69 ảnh đòi đi theo "cụ Mác, cụ Lê" của ảnh?

      Xóa
  7. Không ai muốn gần gũi một gián điệp do Liên Xô đào tạo. Gián điệp là người chưa đủ kiến thức, chưa đủ nhân cách để thành một con người.

    Trả lờiXóa
  8. “Cụ viết thư cho Đ.Đêvit Aixenhao Nhưng cũng không được chú ý. Sau này Cụ nhiều cuộc dự định bắt tay với chính quyền của Cụ Ngô Đình Diệm nhưng bất thành.”
    Trên đây là người đời sau kể lại về cụ. Còn đây chính là lời “cụ” nói:

    “…phải giải phóng cho được miền nam dù có phải đốt cháy dãy Trường Sơn!”

    Lời cụ hô hào được đài phát thanh Hà Nội, Đài Phát Thanh Giải Phóng, một tổ chức nằm vùng ở miền nam do cụ tổ chức phát đi, phát lại không ngớt khi khắp mọi nơi ở miền nam đều rực lửa quân thù. Cụ đã thực sự đốt lửa, giết người ở khắp nơi, người miền nam, người miền bắc. Cụ đã hô hào như thế năm 1968, Mậu Thân, một năm trước ngày chết.

    Còn đây là những điều “cụ” đã làm để được bước lên "ngôi" chủ tịch:

    Tình đồng chí anh em với Trung cộng, giúp viện trợ chiến tranh cho Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoa (bắc Việt Nam) giải phóng miền nam đổi lại bằng lãnh thổ (hai quần đảo Hoàng và Trường Sa và Biển Đông) của Việt Nam ngay trong giai đoạn đầu viện trợ. Ai lỗ, ai có lời lớn lao? Chỉ tài nguyên hải sản của Biển Đông đời đời, trị giá của món lời này bằng bao nhiêu trăm ngàn lần viện trợ chiến tranh mà cộng sản Bắc Việt đã nhận của Trung cộng?

    Cuộc chiến tranh nhằm chiếm cho được miền nam được tiến hành bằng vủ khí của Nga, của Trung cộng, nhưng người cầm súng và chết cho chiến tranh là thanh niên miền bắc Việt Nam. Trong quan hệ liên minh, đồng minh, ai đưa ra viện trợ người ấy có quyền kiểm soát và đưa ra những yêu cầu đối với người nhận viện trợ. Người nhận viện trợ luôn luôn phải tùy thuộc vào người cung cấp viện trợ. Không có viện trợ lấy gì Hồ Chí Minh, một cán bộ tuyên truyền cộng sản do Liên Xô huấn luyện, tiến hành chiến tranh?

    Chiến tranh chấm dứt, thắng lợi nghiêng về miền bắc, miền bắc không tự túc kinh tế được, Trung cộng vẫn là nước viện trợ, một đàn anh nhưng hành xử như một ông chủ (mọi cán bộ, đảng viên cộng sản được Hồ và trung ương đảng cộng sản ra lệnh phải gọi những viên chức Trung cộng làm việc ở miền bắc bằng “ông cố vấn Trung quốc” hẵn hoi, không được gọi bằng cách nào khác vì như thế là vô lễ! Miền bắc theo cộng sản vẫn phải tùy thuộc, lệ thuộc vào Trung cộng, chính sách đối nội, nhất là chính sách đối ngoại!

    Trả lờiXóa
  9. Đánh chiếm miền nam mà vẫn phải lệ thuộc Trung cộng tức là miền bắc đánh chiếm miền nam cho Trung cộng! Đánh chiếm miền nam cho Trung cộng, thanh niên Việt Nam, miền bắc chết cho Trung cộng mà Trung cộng không phải trả một đồng tiền lương! Viện trợ Trung cộng đưa ra ngay từ đầu chiến tranh được lấy lại ngay từ năm 1958; Hồ chí Minh, Phạm Văn Đồng ký giấy, đóng dấu Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa giao Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông cho Trung cộng bằng cáchcông nhận “đường lưỡi bò” cho Trung cộng!

    Có một dân tộc nào tiến hành chiến tranh giải phóng với giải pháp ngu xuẫn cùng cực thế này không? Một miền bắc với dân chúng lầm than cùng cực, đi giải phóng miền nam sung túc, kinh tế, kỹ thuật phát triển cao nhiều lần hơn miền bắc, trong khi thanh niên miền bắc phải tiếp tục chết trong chiến tranh và chết như thế trong hai mươi năm trường! Có lãnh đạo quốc gia nào mà “khôn” đến cỡ này không?

    Đây là bằng chứng về bãn lĩnh, khả năng lãnh đạo và cách mà Trung cộng dùng để trị kẻ đã nhận sự bão hộ của Trung cộng mà dám phản phúc với Trung cộng: Khi miền bắc Việt Nam, Lê Duẫn muốn ăn quịt, tách rời khỏi Trung cộng, Đặng Tiểu Bình đã thúc Khmer Đỏ đánh khuấy phá biên giới Việt Nam xhcn, phải khiêu khích để cho Hà Nội tấn công Campuchea.

    Khi quân Việt Nam đã vào Campuchea để đẩy Khmer Đỏ ra khỏi Nam Vang cũng là lúc mà Hà Nội đã rơi vào chiếc bẩy Đặng Tiểu Bình đã giăng ra. Vì nhu cầu ổn định hòa bình khu vực, Trung cộng phải tấn công Hà Nội. Phải đánh một trận để khiếp vía cộng sản Việt Nam mãi mãi để kẻ chư hầu không bao giờ có ý nghĩ dám phản phúc Trung cộng lần nữa. Cuộc tấn công biên giới năm 1979, tiếp theo sau là cuộc tấn công 1984, cộng sản Việt Nam phải đầu hàng, phải tự mình ký đơn xin sát nhập vào Trung cộng mà văn bản Thành Đô 1990 đã dùng từ: “Việt Nam…gia nhập cộng đồng văn minh Trung Hoa”

    Đây là trên nguyên tắc, giấy tờ. Trên thực tế, Trung cộng đã cho hạm đội thực sự chiếm thêm Trường Sa, chính thức thành lập Tam Sa. Chính thức đóng quân trên mọi trọng điểm chiến lược trong nội địa Việt Nam, cao nguyên miền Trung, Cam Ranh, rừng biên giới sâu bên trong lãnh thổ Việt Nam. Người của Trung cộng nắm giữ những chức vụ then chốt trong đảng cộng sản, trong bộ máy chính quyền. Còn chổ nào nữa nói rằng Việt Nam chưa mất nước?

    Người bàn chuyện quốc gia, an ninh quốc gia phải hiểu rõ mọi vấn đề có liên quan, hiểu và biết chính xác. Khi chưa biết chính xác, hãy tìm thêm thông tin, phân tích thiệt hơn, đúng sai, sau đó hãy có lời bàn.

    Chính trị gia làm lợi cho bản thân nhưng làm hại cho quốc gia, dân tộc mình không phải là người làm chính trị mà là kẻ bán nước, phản quốc!

    Người làm công việc tuyên truyền cho cộng sản, cán bộ tuyên truyền, là người chỉ được phép nói điều đảng của mình cho phép và bảo phải nói, phải nói để được trả lương, dù những điều mình nói ra, tất nhiên có lợi cho các cấp trên chỉ huy cái đảng của mình nhưng có hậu quả tai hại, hay vô cùng tai hại cho quốc gia, dân tộc. Phải nói, phải làm điều vô lương tâm như thế để được trả công, thăng cấp, cho nhà ở, cho quyền lợi… đây là hành động của người vô lương!

    Cấp trên lưu manh, cấp dưới thì vô lương, tiền là trên hết, những kẻ như thế này là những người sống mà thực sự như đã chết, vì những kẻ này sẽ không thấy được ngày mai, kể cả ngày hôm nay của chính mình và con, cháu của mình!

    Khi một người nói, làm những điều tội lỗi, gây tai ác cho xã hội, cho cả nước, người đồng thời nguyền rủa, chưa nói đến lúc phải đền tội trước luật pháp, trước quốc dân, đồng bào về tội phản quốc, chính ngay con, cháu của mình nếu chẳng may phải có một người ông, bà, người cha, người mẹ, người anh, chị như thế cũng tự lấy làm đau khổ, xốn xang, thống trách mình! Đấy mới là hậu quả tiên khởi! Còn rất nhiều những hậu quả chờ đợi dù đôi khi chỉ một điều làm trái đạo lý nhưng hậu quả dài lâu. Nói chi người chủ tâm làm điều vô lương để được lợi cho riêng mình.

    Hãy làm người. Đừng làm người vô lương.

    Trả lờiXóa
  10. Hôm 1/5, Các chức sắc của 5 tôn giáo là Phật Giáo Việt Nam Thống Nhứt, Công Giáo, Tin Lành - Giáo Hội Lutheran Việt Nam - Hoa Kỳ, Cao Đài chính thống - Hội Thánh Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ Tòa Thánh Tây Ninh, Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo thuần túy đã cùng nhau ra Tuyên Bố Chung về việc sửa đổi Hiến pháp 1992.

    Nội dung bản Tuyên Bố Chung nhấn mạnh đến 8 điểm:

    1- Do ý kiến nguyện vọng của toàn dân Việt Nam lập nên, tức là phải trưng cầu dân ý, có Liên Hiệp Quốc giám sát.

    2- Tránh tất cả mọi sự lệ thuộc vào ngoại bang, nhất là Trung Quốc.

    3- Tránh mọi điều xâm phạm đến quyền tự do căn bản của người dân Việt Nam như: Tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do lập hội...

    4- Bầu cử Quốc Hội, tất cả các đảng phái đều được tự do ứng cử.

    5- Bầu cử chính quyền do dân cử, dân bỏ phiếu trực tiếp dưới sự kiểm soát của Liên Hiệp Quốc.

    6- Bầu cử theo thể chế Dân Chủ Tự Do.

    7- Tam Quyền Phân Lập rõ ràng.

    8- Xây dựng một nước Việt Nam thật sự Hòa Bình - Trung Lập - Tự Do - Dân Chủ; Do Dân - Phục Vụ Dân - Lập Quyền Dân.

    Những người tham gia ký tên từ 5 tôn giáo tại Việt Nam gồm có:

    1- Hòa Thượng Thích Không Tánh - Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.
    2- Linh Mục Đinh Hữu Thoại - Dòng Chúa Cứu Thế - Sài Gòn.
    3- Linh Mục Lê Ngọc Thanh - Dòng Chúa Cứu Thế - Sài Gòn.
    4- Mục Sư Nguyễn Hoàng Hoa - Giáo Hội Lutheran Việt Nam - Hoa Kỳ.
    5- Mục Sư Hồ Hữu Hoàng - Giáo Hội Lutheran Việt Nam - Hoa Kỳ.
    6- Cụ Lê Quang Liêm - Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo thuần túy.
    7- Chánh Trị Sự Hứa Phi - Cao Đài chính thống - Hội Thánh Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ Tòa Thánh Tây Ninh.

    Dưới đây là toàn văn bản Tuyên Bố chung:
    http://danlambaovn.blogspot.com/2013/05/ai-dien-5-ton-giao-cung-ra-tuyen-bo.html#more


    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu huy động được đông đảo giáo dân, phật tử, tín đồ biểu tình mạnh mẽ như thời "chống Mỹ" thì mới có hy vọng>Nhưng mà khó lắm.CS không hiền như "Mỹ Nguỵ" đâu.Khổ thế đấy.Tuyên bố có tác dụng gì không?.Đi tìm ông Thích Trí Quang thôi.Ông Mẫm,ông Đằng ơi!

      Xóa