14 thg 5, 2013

DÃ NGOẠI 5-5 NHÌN TỪ NGƯỜI THAM GIA


NGUYỄN TƯỜNG THỤY 


Buổi dã ngoại thảo luận về nhân quyền ngày chủ nhật 5/5/2013 do nhóm các công dân tự do kêu gọi đã qua một tuần. Tôi là một trong vài người đầu tiên có mặt tại công viên Nghĩa Đô. Tôi đi với mục đích vừa tham gia, vừa đưa tin, viết bài. Tuy nhiên, gần như toàn bộ thời gian, tôi chỉ lặng lẽ quay phim, chụp ảnh và quan sát. Lúc kết thúc là hơn 11 giờ. 

Vậy mà suốt một tuần qua, tôi không hề có lấy một dòng viết. Chưa bao giờ, tôi lại có thể đi mà không viết như thế. 

Mệt mỏi ư? Chán chường ư? Có thể nhưng không hẳn. Phải rồi, nói buồn thì đúng hơn. Tôi buồn không phải vì người khác thông minh, sắc sảo hơn mình mà buồn vì cái sự tranh khôn, tranh ngoan dẫn đến mâu thuẫn, chia rẽ không đáng có. Tôi không nói đến những người nêu ý kiến trên tinh thần xây dựng cho dù có khác ý kiến của mình.

Tôi chưa bao giờ nói về điều này điều khác không hay trong nội bộ những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, cho toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc (sau đây gọi gọn lại là phong trào đấu tranh). Nhưng dù sao, mọi ý kiến cũng đưa hết lên các trang mạng rồi. Người bảo thành công, người nói thất bại. Ai cũng có vẻ có lý cả. 

Hiển nhiên là, những người đưa ra các tranh luận cũng chỉ là ý kiến cá nhân, chứ không phải là đưa ra một bản tổng kết. 

Thừa nhận rằng, phong trào đấu tranh hiện nay không có tổ chức chính thức. Nếu có sự liên kết nào đó thì cũng chỉ là sự tự nguyện. Nó là một liên minh lỏng lẻo, ai nói cứ việc nói, ai nghe cứ việc nghe. Ai khôn ai dại cứ việc. Nhưng cũng vì không có tổ chức chính thức mà số người bị bỏ tù không nhiều, có thể kể ra Bùi Thị Minh Hằng, anh em Lê Quốc Quân (tôi đang nói đến phong trào đấu tranh ở Hà Nội từ 2011 đến nay). Ngoài ra chỉ là bị đe dọa, sách nhiễu, bị mất việc, bị đuổi ra khỏi nhà trọ, bị đánh đập hay đánh trộm, bị đổ dầu nhớt vào nhà, bị bắt đi bắt lại như cóc bỏ đĩa... 

Trở lại sự việc hôm 5/5. Dù Nhóm các công dân tự do có hướng dẫn thảo luận một cách ôn hòa, có thể tụ tập từng nhóm dưới 5 người, nhưng dưới hình thức nào thì vẫn nhằm vào mục đích mở mang, nâng cao nhận thức về quyền con người. 

Và như vậy, dưới con mắt của tôi, buổi dã ngoại ngày 5/5 đã làm được nhiều việc. Rất nhiều bản Tuyên ngôn Nhân quyền quốc tế được phát ra cho người dân. Nhiều người dân được nghe diễn thuyết về quyền con người và hiểu ra quyền con người hiện nay đang bị tước đoạt như thế nào. Công tác binh vận cũng được thực hiện rất nỗ lực và tôi chắc chắn có hiệu quả. 

Có người không bằng lòng về sự có mặt của dân oan, về việc họ tố bị oan sai hay không bằng lòng về chuyện diễu hành quanh hồ. 

Nhưng chúng ta đừng quên một điều: công viên là nơi không ai có quyền cấm bất cứ thành phần nào ra đó và cấm ai đó làm những gì không vi phạm pháp luật. 

Người tham gia dã ngoại đều muốn, công viên Nghĩa Đô hôm đó chỉ có mặt những người quan tâm đến quyền con người. Nhưng ai cấm được sự có mặt của cảnh sát và an ninh ra công viên? Ai cấm được các cháu thiếu nhi ra chơi đu quay? Có ai cấm các cặp trai gái đem nhau ra công viên tâm sự? Không ai có thể, trừ khi dùng bạo lực làm bừa. 

Như đã nói, vì không có tổ chức nên không ai có thể (và đủ uy tín) điều phối dân oan chỉ được có mặt ở nơi này, không được có mặt ở nơi kia. Không ai có thể chỉ đạo được người này không được diễu hành, người kia không được tuyên truyền. Ý muốn như thế là không tưởng. Ngay cả chính quyền, công an, họ chẳng muốn mọi người ra trao đổi về quyền con người nhưng không thể cản. Nếu muốn, họ chỉ còn biện pháp đàn áp như ở Nha Trang, Sài Gòn. 

Sự hướng dẫn trong lời kêu gọi tập trung vào từng nhóm để thảo luận cũng chỉ là gợi ý để đối phó với công an khi bị đàn áp. Bùi Hằng có lý khi nói rằng, nếu chỉ như thế thì ra công viên làm gì? Thà tụ tập vào từng nhà để trao đổi có phải hơn không? Tôi bật cười khi tưởng tượng ra nếu cứ bốn anh em tập trung vào một nhà ai đó, liệu chúng tôi có mang bản Tuyên ngôn Nhân quyền ra mà đọc, phân tích cho nhau nghe không khi mà ai cũng đã hiểu, hay chỉ là ngồi trà nước tán phét? 

Hãy tưởng tưỡng, ngày hôm đó làm đúng kịch bản, cứ 4 người tụ tập vào một bãi cỏ hay chỗ trống nào đó đọc lên bản Tuyên ngôn nhân quyền rồi thảo luận như kiểu ta thảo luận chính trị ở các đơn vị bộ đội, rất có thể người dân đi chơi ở công viên cho là bọn chập chập chập, man mát cũng nên. 

Còn nói những người tham gia hôm ấy đã biến buổi thảo luận thành cuộc biểu tình, vừa đi vừa hô hét, làm xấu hình ảnh của những người đấu tranh thì đã ăn phải đũa của công an và chính quyền. Nên nhớ, Đài Truyền hình Hà Nội, báo An ninh thủ đô, báo Hànộimới đã từng xuyên tạc nói xấu người biểu tình nhiều lắm rồi, kể cả định dàn dựng cảnh người biểu tình nhận tiền nhưng đài THHN vẫn còn nợ khán giả, để lại một sự nhục nhã ê chề. Xin đừng tiếp âm cho mấy cái loa rè ấy nữa.

Buổi dã ngoại ngày 5/5/2013 đó nhằm mục đích mở mang, nâng cao nhận thức về quyền con người. Và căn cứ vào mục đích đó thì buổi dã ngoại đã thành công.





12/5/2013 

6 nhận xét:

  1. Ý kiến của tác giả đúng đắn và chính xác. Ngày 5/5/2013 là ngày thành công lớn ở cả ba thành phố Sài Gòn, Nha Trang và Hà Nội. Nhà cầm quyền cộng sản đã rất lúng túng trong đối phó với nguyện vọng chính đáng, hợp pháp của đồng bào và tuổi trẻ Việt Nam. Hành động đàn áp xãy ra ở Sài Gòn cừa là một sự làm càn đồng thời là một phép thử của ngụy quyền Trung cộng. Họ đang trả giá. Cái giá họ phải trả càng lúc càng lớn.
    Mặc cho Bác Hàn đe dọa sẽ tấn công bang phi đạn hạt nhân, chiến hạm Nam Hàn và Mỹ vẫn tiếp tục tập trận chung trong khi Trung cộng im lặng. Trung cộng đã nhận biết mình là ai, cần phải làm gì.
    Sự tồn vong của dân tộc Việt Nam đang đòi hỏi toàn dân cần quả quyết đi tới trên con đường công chính của mình, hoặc dân tộc Việt Nam sẽ tan rả và tất cả sẽ như ong vỡ ổ, hàng chục triệu cái chết đang chờ đợi toàn dân Việt Nam và đảng viên cộng sản trên Biển Đông nếu dân ta yếu lòng, không nhận thức được sự thật và hiểm họa Trung cộng.
    Cuộc vượt biển của thuyền nhân Việt Nam sau năm 1975, tính trung bình cứ ba chiếc thuyền vượt biển ra đi có được một chiếc đến bến an toàn, nếu một triệu người Việt Nam có mặt ở nước ngoài, có nghĩa là hai triệu người kia đã chết.

    Trả lờiXóa
  2. Phong trào đấu tranh dân chủ VN còn quá non trẻ, sao mọi người k biết tận dụng mọi sức mạnh, mọi tiếng nói nhỉ? đừng vì cái tôi mà làm cho phong trào bị CQ lợi dụng chia rẽ từ những việc k đáng như thế.
    Tại sao lại có người ấu trĩ đến thế k 'không bằng lòng khi có mặt dân oan'. Ở VN này hiện tượng 'tham sống sợ chết' là phổ biến. Hình ảnh xuống đường đã là dũng cảm lắm rồi, thậm chí có thể được coi là anh hùng. Người dân sẽ bớt sợ bọn tà quyền hơn khi thấy đông đảo người dân ủng hộ phong trào. Đáng lẽ các vị phải biết tận dụng số đông những dân oan đó, đồng cảm, yêu thương họ và kéo họ về với mình mới phải chứ?
    Dù sao cũng chỉ nghe một chiều nên có thể Mõ tôi k tường hết. Mà cũng có thể bọn CAM trà trộn vào phong trào để chia rẽ giữa những người dân chủ với dân oan nhằm cô lập họ.
    Nhưng dù sao mọi người cũng cần rút kinh nghiệm.
    Mõ Làng Chờ

    Trả lờiXóa
  3. Càng đông càng tốt, miễn người tham gia biểu tình bày tỏ ý kiến là người Việt Nam. Chẳng phải chúng ta cần một sự đoàn kết của đồng bào cả nước đó sao? Rút kinh nghiệm lần sau chúng ta sẽ mạnh mẽ kêu gọi thêm người trong khu vực, trong cả thành phố tham gia. Khi đường phố khắp nơi trong thành phố là dân ta, ấy là ngày khát vọng của toàn dân đã thành hiện thực.
    Xưa cha ông cha chống giặc, tổ tiên của chính bọn giặc ngày nay, máu đổ thây phơi mới giữ yên bờ cõi. Nay để lấy lại Tự Do – Quyền Sống, nhà đất, công việc làm, sự sống của mình nói chung đã mất vào tay giặc, bà con anh em, đồng bào ta bây giờ chỉ cần đi xuống đường phố, cho kín đường phố, Hà Nội, Huế, Nha Trang, Sài Gòn, Cần Thơ… là nhất định toàn dân ta phải có Tự Do và quyền sống theo đúng ý ta muốn…đơn giản hơn cha ông ta nhiều lắm.
    - Kéo nhau cả nước, cả nước xuống đường phố trong một lần là mọi kẻ ác sẽ biến mất, vĩnh viễn.
    - Kéo nhau cả nước xuống đầy đường phố một lần là Tự Do – Quyền Sống phải trở lại với đồng bào Việt Nam chúng ta từ biên giới phía bắc đến mủi Cà Mau phía nam. Đặc biệt là khi tên xâm lược Trung cộng đang co vòi như ngay trong thời điểm này, tháng 5, năm 2013.
    - Kêu gọi nhau, thúc đẩy nhau. Cả nước phải chung tay, góp sức. Trước cảnh mất nước, nhà tan, đành lòng nào nhìn người khác, nhìn con trẻ đi phát từng tập sách giải thích Nhân Quyền cho nhân dân, cho đồng bào trong khi mình đứng yên, không làm gì cả, chờ hưởng lợi trên công sức, máu xương của người khác, sao đành?
    - http://lytuongnguoiviet.com/index.php/baivietbinhluan/25284-chng-trung-cng-bao-v-t-quc-vit-nam-bng-mi-gia

    Trả lờiXóa
  4. Tôi nghĩ người của cái nhà nước này hiện nay biết rằng chế độ này không còn được bao lâu nữa nên họ đang ra sức vơ vét, cố bám để mà vơ vét. Cần vơ vét nên họ trở nên bất cần và ù lỳ! Đồng bào cả nước chết chỉ để cho những kẻ ù lỳ vơ vét làm giàu, gây oán hận, khinh bỉ bốn phương, tám hướng cho nhân dân Việt Nam cả nước sao?

    Những kẻ ù lỳ như chiếc xe hủ lô làm đường nặng trăm tấn đã chết máy, nằm lù lù giữa đường. Khi cả nước đổ ào xuống đường phố cùng nhau đẩy, một chiếc chứ trăm chiếc hủ lô như thế náy cũng phải giạt vào lề, để đường cho người ta đi. Anh phải sống, chị phải sống, chúng ta phải sống. Phải ngẫng mặt lên với thế giới mà sống chứ không phải gục mặt mà sống như hiện nay chỉ vì những kẻ ù lỳ.

    Những kẻ này có gì hơn chị, hơn anh? Từ những chiếc ghế chủ tịt nọ, chủ tịt kia, lôi họ xuống đường phố, họ chẳng khác gì anh, chị…có người còn thấp, bé hơn hơn anh, có người còn nhẹ cân hơn anh, còn dốt hơn mình nhiều lắm. Sao ta còn sợ gì nữa?

    Người Việt Nam sống theo cách sống mà những kẻ ù lỳ này đang đẩy mình vào như hiện nay, với kẻ mạnh là Trung cộng, những kẻ ù lỳ ngoan ngoãn dâng hết cho Trung cộng, đất nước, tài nguyên, con người Việt Nam (!) nhưng những kẻ này lại quay sang cướp đoạt của đồng bào, cướp đoạt của láng giềng Campuchea, Lào, những dân tộc nhỏ yếu hơn ta. Họ làm thế người thế giới khinh bỉ dân ta, người Việt Nam; trong lúc đó, người Lào, người Khmer Campuchea oán hận ta, người Việt Nam nói chung! Người ta, Lào và Campuchea không oán hận đảng cộng sản, nhà nước cộng sản, mà họ oán hận nhân dân Việt Nam đã cướp bóc của họ!

    - Sống trong hoàn cảnh vừa bị Trung cộng cướp đoạt, tù đày, sát hại trong lúc láng giềng ta oán hận ta, đồng bào Việt Nam ta nghĩ gì? Làm sao sống?
    - Khi đồng bào cả nước một lòng đứng dậy, đại họa của dân ta sẽ được giải quyết trong một lần, mọi rác rưởi sẽ bị quét sạch. Tính chất, sự việc, sự kiện đang nói rõ với chúng ta như thế.
    - Cả nước một lòng đứng dậy, mọi kẻ ù lỳ, mọi tai ương của dân tộc Việt Nam sẽ bị dọn sạch, giải quyết gọn trong một lần.
    Hội An

    Trả lờiXóa
  5. Thương hoài ngàn năm
    Xin mến gữi đến các bạn VN những thông tin hữu ích trong hoàn cảnh hoàn toàn đen tối này của đất nước. Từ phương xa, những người con của nước Việt luôn hướng lòng về tổ quốc mà thương sao cho số phận của anh em, đồng bào và muốn làm điều gì đó để giảm nhẹ những đau khổ của đồng bào nơi quê nhà. Một trong vô số những người ấy là l/s Trịnh Hội.
    Dưới đây là những thông tin mà l/s Trịnh Hội đã viết trên blog của mình trên trang Web của VOA mà THNN đang làm công việc giới thiệu đến các bạn Việt Nam đầy thương mến:
    Địa chỉ trang web: http://www.voatiengviet.com/content/upr-va-viet-nam/1654787.html
    UPR là tên viết tắt của 3 chữ: Universal Periodic Review mà tôi xin tạm dịch là Tổng Xét Định Kỳ được Liên Hiệp Quốc cho ra đời vào năm 2006. Từ đó, cứ mỗi 4 năm rưỡi Liên Hiệp Quốc thông qua Hội Đồng Nhân Quyền (HĐNQ – Human Rights Council) lại tổng xét các quốc gia thành viên (như Việt Nam chẳng hạn) về vấn đề nhân quyền để xem các nước có thi hành đúng các hiệp ước quốc tế mà họ đã ký kết hay không.
    Tháng 1 năm 2014 sắp tới đây sẽ tới phiên Việt Nam được đem lên bàn mổ ở Geneve, Thụy Sĩ. Trong lần tổng xét này, HĐNQ sẽ dựa vào 3 bản báo cáo trước khi thảo luận với chính phủ Việt Nam. Sau đó họ sẽ tổng kết và đưa ra kiến nghị yêu cầu chính phủ Việt Nam thực hiện.
    Ba bản báo cáo đó bao gồm: báo cáo của quốc gia thành viên (the State’s national report), báo cáo của Liên Hiệp Quốc (UN report on the State) và báo cáo tổng kết của các thành viên liên quan (Summary of other relevant Stakeholders’ information) bao gồm đệ trình (submission) của các tổ chức phi chính phủ (NGOs) hay của các nhà hoạt động dân chủ, xã hội, về vấn đề nhân quyền ở nước này.
    Vì vậy, nói một cách tóm tắt, đây là cơ hội để những người dân Việt Nam, những nhóm hoạt động xã hội dân sự (civil society groups) trực tiếp lên tiếng một cách chính thức với Liên Hiệp Quốc về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam trong 4 năm vừa qua.
    Nếu chúng ta không lên tiếng, chắc chắn Liên Hiệp Quốc sẽ dựa vào bản báo cáo của Hà Nội để đưa ra nhận định. Và chắc chắn một điều là trong những nhận định đó sẽ hoàn toàn không có những cái tên như Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Trần Huỳnh Duy Thức, Tạ Phong Tần hay Việt Khang.
    Nếu muốn cho thế giới biết, chúng ta phải lên tiếng. Nếu muốn thấy thay đổi ở Việt Nam, chính chúng ta phải bỏ công, bỏ sức viết và đệ trình những kiến nghị nghiêm túc, đưa ra những bằng chứng cụ thể. Để từ đó thế giới có thể hiểu rõ vấn đề. Có thể biết chắc ở đâu có đàn áp. Và ai mới là người đang lộng ngôn, tuyên truyền cần được giáo dục lại.
    Đã đến lúc chúng ta, những con dân xứ Việt, dành lại quyền tự do ngôn luận, để không phải chỉ nói cho chúng ta nghe, chỉ rầm rĩ trên các trang mạng Facebook, ở trong nhà, với bạn bè thân thiết ở đầu phố, mà đường đường chính chính chúng ta sẽ nói rõ, nói thật cho tất cả các quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc cùng nghe. Vì đơn giản đó là quyền của chúng ta.
    Ở Việt Nam có thể chúng ta không có quyền lên tiếng. Nhưng ở Geneve, Thụy Sĩ, vào tháng 1 năm 2014 sắp tới đây chắc chắn tiếng nói của chúng ta sẽ được tôn trọng.

    Các bạn sẵn lòng nhập cuộc chứ?

    Trả lờiXóa
  6. OK. Nếu sẵn lòng thì trước tiên chúng ta cần phải biết và tuân theo một số thủ tục cần thiết.

    Thứ nhất, đệ trình của một tổ chức NGO không được dài hơn 2.815 chữ (khoảng 5 trang). Nếu đây là một đệ trình chung (joint submission) của nhiều NGO khác nhau thì nó không được dài hơn 5.630 chữ (khoảng 10 trang).
    Thứ hai, vì đây là những đệ trình chính thức cho Liên Hiệp Quốc nên nó không thể được cho là bí mật (confidential) hay ẩn danh (anonymous). Tên của tổ chức và bản đệ trình sẽ được đăng tải chính thức trên website của HĐNQ về vấn đề UPR nếu hội đủ các tiêu chuẩn. Vì vậy, nếu sợ bị đàn áp hoặc trả thù, các tổ chức hay cá nhân có thể nộp đệ trình thông qua một tổ chức phi chính phủ quốc tế như VOICE chẳng hạn.
    Thứ ba, khi viết đệ trình, bạn chỉ nên chú trọng đến một vài vấn đề nổi bật. Không nên ôm đồm quá. Từ 5 đến 10 vấn đề là nhiều nhất cho một đệ trình (1 – 2 vấn đề cho mỗi trang).
    Thứ tư, khi viết về một vấn đề, đầu tiên bạn đưa ra bối cảnh chung (general statement) kế tiếp là đưa ra những thí dụ cụ thể (supportive examples). Sau đó là các đề nghị thực hiện (recommendations).
    Thứ năm, khi viết các bạn nên tránh dùng những từ ngữ quá xúc cảm (emotional) hoặc chủ quan (subjective). HĐNQ cần biết những con số, tên tuổi, thí dụ điển hình hơn là cảm nhận của bạn về vấn đề đó. Bạn cũng đừng gửi hình ảnh hoặc biểu đồ hay các bản báo cáo thường niên khác của ai đó.
    Thứ sáu và cũng là quan trọng nhất, bạn cần phải nộp đệ trình này cho Văn Phòng Cao Uỷ Liên Hiệp Quốc về Nhân Quyền (Office of the High Commisioner for Human Rights) trước ngày 17 tháng 6 tới đây. Nếu muốn biết thêm chi tiết, bạn có thể truy cập vào trang mạng này của Văn Phòng Cao Ủy:
    http://www.ohchr.org/EN/HRBodies/UPR/Pages/NgosNhris.aspx
    Một khi làm xong bản đệ trình, bạn cần viết một lá thư đính kèm (cover letter) trong đó ghi rõ tên và hoạt động của tổ chức, logo hoặc website (nếu có), ngày thành lập cũng như người liên lạc. Nếu có thể, bạn nên tóm tắt nội dung bản đệ trình trong lá thư này, đánh dấu trang (pages), đoạn (paragraphs) trước khi gửi toàn bộ (dưới dạng word document) về địa chỉ email của Văn Phòng Cao Ủy là: uprsubmissions@ohchr.org.
    Trong email gửi đi, trong phần tên (title) của email, bạn nên ghi theo thứ tự như thế này: tên tổ chức/loại đệ trình/tên nước liên quan/tháng năm tổng xét. Riêng trong phần email message, bạn có thể viết tóm tắt lại lá thư (cover letter) mà bạn gửi đính kèm đó là tên và hoạt động của tổ chức cũng như người thay mặt liên lạc.
    Thí dụ, nếu lần này tôi quyết định thay mặt VOICE làm đệ trình cùng với Phong Trào Con Đường Việt Nam ở trong nước thì tôi sẽ viết trong phần title của email thế này: VOICE – Joint UPR Submission – Vietnam – January 2014. Một khi nhận được, Văn Phòng Cao Ủy sẽ gửi email trả lời xác nhận.
    Thế đã nhé. Đương kim Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc ông Ban Ki-moon đã từng nhận xét: “the UPR as great potential to promote and protect human rights in the darknest corners of the world” (Tiến trình tổng xét định kỳ có tiềm năng quảng bá và bảo vệ nhân quyền ở những nơi đen tối nhất trên thế giới).
    Mong là bạn và tôi sẽ cùng nhau biến tiềm năng đó trở thành những cơ hội thật sự trên đất nước mình. Nếu muốn cùng làm chung, bạn có thể email cho tôi qua địa chỉ: hoitrinh@gmail.com.

    Trả lờiXóa