20 thg 5, 2013

THƠ CHU TẤT TIẾN: CÓ AI KHÔNG NHỚ !

Chu Tất Tiến

Có ai trong chúng ta không từng nhớ?
Những mùa phượng vĩ nở đầy hoa
Những con đường chúng ta đi qua
Lá me rụng trên vai tình tự
Những cặp tình nhân núp sau cổ thụ
E thẹn nhìn đời, e thẹn một nụ hôn
Chiều mưa giăng, tan học, bồn chồn
Chờ người yêu đến, đạp xe thinh lặng
Để tình yêu như ngợp bầu trời nặng
Chờ rung hạt mưa cho ướt áo em căng
Cho trái tim cùng đập rộn ràng
Lớp áo mỏng dính da, ngọt ấm
Bước chân vào ái tình lẫm chẫm
Như bước em thơ, bụ bẫm thiên thần
Yêu nhau bàng hoàng, không chút phân vân
Tưởng trái đất là hành tinh thương nhớ

Có ai không nhớ về một nụ hồng nở rộ?
Sân sau nhà, bức tường cũ, lên men
Con đường lát gạch, cây đa thân quen
Chiếc lá bàng, con sâu xanh, thấy gớm!
Giọng ca bên kia hàng dậu vừa chớm
Bỗng giật mình, ngưng đọng, bàng hoàng
Tiếng dương cầm thanh thoát dịu dàng
Như tiếng hót chim sơn ca cao vút

Có ai không nhớ cây cau cao cao vút?
Trái cau tươi mời gọi đong đưa
Bụi chuối bên sông, xào xạc âm u
Hoa chuối “đẻ”, vụt ra, ngơ ngác
Tiếng dế kêu đêm hè khao khát
Chú ve sầu ra rả khúc kinh chiều
Làm tuổi thơ hồi hộp phiêu lưu
Tay muốn nhón một đuôi chuồn chuồn tía
Cặp mắt chuồn đảo lia đảo lịa
Như mắt em tròn hạt nhãn trong veo
Buổi chiều nao, mẹ đánh ngặt nghèo
Không dám khóc, sợ em nghe, cười chết!

Có ai không nhớ thương da diết
Thành phố nơi sinh ra, đậm rõ tình người
Hàng xóm lanh quanh, đầy những nụ cười
Bác Tám, dì Ba, cô Mười, ông Cả..
Những vồn vã, hỏi thăm hả dạ
Những bàn tay chung dựng một khúc đường
Tiếng “ra dô” õng ẹo thân thương
Giọng chèo Bắc xen cải lương thuần hậu
Những biến cố trong xóm làng đẹp xấu
Trở thành chuyện nhà, chuyện nước xôn xao
Chiều sáng trăng tụ họp ồn ào
Tách trà nhỏ đựng bao tình dân tộc

Bây giờ, bây giờ, sao… thấy mình đơn độc!
Giữa cộng đồng, người ghét, kẻ chê
Thù oán đâu sao dâng ngập vỉa hè?
Phẫn nộ cứ trào dâng như sóng bão!
Người muốn giết người, muốn dập vùi tàn bạo
Anh giết em, bạn giết bạn lạnh lùng
Những bài báo, bài văn máu lửa chập chùng
Đầy tiếng thét, tiếng gào kinh dị
Những con chữ mang hình vũ khí
Mỗi câu thơ là viên đạn bọc đường
Sao không còn một chút tình thương?
Sao tàn nhẫn nhìn đồng hương quằn quại?
Khi nước nhà đang điêu linh đầy ải
Khi dân ta bị trù dập đủ đường
Bao người lương thiện gặp mọi tai ương
Bao tôn giáo bị vây quanh, tù hãm
Giới trẻ thơ, lớn lên ảm đạm
Không thấy tương lai, chỉ thấy cùng đường
Ngập đầu trong vật chất thê lương
Cón đất nước, bị bán đi, đau quá!

Bạn ta ơi! xin một lần, dù xa lạ
Nhớ về quê hương vất vả mà thương
Xin dâng lên bàn thờ Tổ Quốc một nén hương
Nguyện cho đất nước lại đẹp tươi, ấm nắng
Nguyện cho dân ta biết phân biệt đen trắng
Biết đấu tranh cho Lẽ Phải, Công Bình
Biết sát vai nhau, chia một chút tình
Cho kẻ yếu, Dân Oan đang ngào nghẹn
Bạn ơi! Bạn ơi! Xin một lần ước hẹn
Một ngày về dựng lại quê hương
Bạn và tôi, và thế hệ mai sau…

Chu Tất Tiến.

2 nhận xét:

  1. Trần Minh Ngọc21:51 20 tháng 5, 2013

    Đề cử Phương Uyên làm đại sứ du lịch VN.

    Trả lờiXóa
  2. Không biết chị Bùi Hằng giờ ra sao? Chị có manh khỏe không.

    Trả lờiXóa