3 thg 5, 2013

THƯ MẸ PHƯƠNG UYÊN VIẾT CHO CON SAU CHUYẾN ĐI THĂM


Mẹ Phương Uyên: Mẹ yêu con!

Đăng bởi lúc 8:22 Sáng 3/05/13
VRNs (03.05.2013) – Bình Thuận – Từ ngày cô sinh viên Nguyễn Phương Uyên bị bắt, bà Nguyễn Thị Nhung đã ngược suôi kêu quan cho con. Bà làm mọi cách để tìm công lý cho còn. Một trong những điều, ít người biết đến, là bà Nhung đã học sử dụng internet, bật mở hộp thư Gmail, mở trang Facebook. Bà khát khao lên tiếng cho con của mình ở mọi không gian, kể cả không gian bị người ta gọi là ảo.
Mới đây, bà Nhung đã gởi đến VRNs là thư bà viết cho con. Bà Nhung muốn con mình đọc trực tiếp, nhưng chắc phải sau này mới đọc được. Còn bây giờ chúng ta là những người cùng bà đi tìm công lý cho Phương Uyên sẽ đọc, để chia sẻ tấm lòng của một bà mẹ.
———–
Mẹ đau đớn khi nghĩ về con, nhớ lần trước gặp mặt, con nhảy chồm lên ôm cổ mẹ. Mẹ ôm hôn lên đôi gò má vẫn còn phản phất mùi sữa mẹ của con. Mẹ vén mớ tóc lòa xòa để hôn lên trán con yêu của mẹ. Nhưng lần gặp mặt này hoàn toàn khác, mẹ không thể ôm con vào lòng bởi tấm kính oan nghiệt đã chia cách mẹ và con. Giờ đây mẹ ngồi viết những điều này, là lúc mẹ lo lắng, nhớ và yêu con biết bao. Con gái bé nhỏ của mẹ ngày nào, giờ phải một mình chống chọi với bao nguy hiểm. Từng ngày-giờ-phút trôi qua với mẹ là mang theo sự lo lắng nặng nề là thế, nhưng với con gái bé nhỏ của mẹ, điều đó trở nên khủng khiếp hơn rất nhiều.
Những vết thâm tím trên người con đã hằn sâu vào tim mẹ. Nhìn con bên kia tấm kính chắn cách âm, con dùng tay ép vào lòng ngực nói: “Mẹ ơi! Con đau tức ngực và khó thở nhiều lắm, ba mẹ cứ yên tâm – con rất tự tin”. Khi ấy mẹ chỉ muốn lồng lên gào thật to: “Lương tâm của các người ở đâu? những con người mang quả tim sắt đá”. Nhưng mẹ đã không làm thế, phải chăng mẹ thật chẳng ra sao? Mẹ phải cố gắng lắm mới kiềm chế được, mẹ tự nhủ, không, không được lãng phí dù chỉ một giây. Chỉ 20 phút ngắn ngủi, mình phải nói điều cần thiết cho con. Mẹ đã nuốt nước mắt vào trong để chuyển đến cho con những thông điệp cần thiết, với mẹ đó là một việc quá sức.
Rồi con dặn mẹ gởi bộ đồ nào mà mẹ ưng ý nhất cho con, để con mặc khi ra tòa. Con muốn chải đầu tươm tất nhưng trong tù không có lược vì con tôn trọng mọi người. Lời con nói làm mẹ cảm nhận được sự khôn lớn của con. Con đã trưởng thành chính cái nơi đáng sợ và khắc nghiệt nhất (ngục tù tăm tối). Hơn bao giờ hết, ấy là lúc mẹ vô cùng hãnh diện và tự hào về con. Thời gian nhanh như cắt 20 phút đã qua, mẹ và con vẫy tay hôn tam biệt. Con quay lưng, bước chân chậm chạp yếu ớt, mẹ nhìn theo con cõi lòng tan nát. Mẹ lo sợ biết bao, sự dã man tàn bạo cùng những lời nói dối vô lương tâm của cán bộ trại giam Long An tên Đinh Công Chí. Những câu hỏi trong đầu mẹ liên tục hiện ra, tại sao ông ta nói dối? Ai đã đang tâm tấn công, đánh đập tàn bạo một bé gái đến ngất xỉu? Họ có phải tù nhân hay không? Cho dù họ là ai họ cũng không thể nào xuống tay tàn độc với một bé gái đáng yêu như vậy. Tại sao ông ta bắt mẹ phải làm cam kết về sự nguy hại tính mạng của con, theo chỉ đạo của cấp trên ông ta? Điều ép buộc vô lý này đã làm mẹ lo sợ nhiều hơn. Nỗi sợ hãi trong mẹ dâng lên, mỗi lúc một cao hơn, đến nghẹn thở.
Trên đường về hôm ấy, đầu mẹ như chực vỡ tung ra. Hình ảnh con bước đi nhè nhẹ đau đớn, những vết thương trên da thịt con cứ cuốn lấy mẹ. Chúng siết lấy mẹ mỗi lúc một chặt hơn. Khi nghe mẹ thuật chuyện, bố con đau đớn xiết bao. Em con nói thương chị quá, em tỏ vẻ bức bối -buồn bực lắm.
Con yêu dấu của mẹ! Con biết không, Mẹ không hề đơn độc. Khi dòng nước mắt buốt giá trong mẹ tuôn trào tự do. Rất nhiều những dòng nước mắt tuy ở cách xa, xa lắm đã chan hòa cùng mẹ, khi nhắc đến con gái bé nhỏ của mẹ. Bây giờ đây mẹ sẽ cố làm điều gì đó cho con, dù mẹ có phải hy sinh tính mạng này, để giành lại cho con một việc dù nhỏ nhất. Mẹ cũng sẽ làm mà không bao giờ hối tiếc.
Con gái yêu của mẹ, con ngoan hiền của bố, cố lên con nhé! Bố mẹ luôn yêu quý và tôn trọng sự lựa chọn của con. Bố mẹ luôn tin ở con.
Mẹ yêu con.
Nguyễn Thị Nhung
Hàm Trí, Bình Thuận


5 nhận xét:

  1. Thật cảm động!

    Trả lờiXóa
  2. Lũ chó săn tàn độc đó sẽ có ngày phải trả giá. Cái giá do làm ác sẽ gặp quả báo. Quả báo sẽ giáng xuống gia đình, bố mẹ, vợ con chúng. Chị cứ tin đi, lưới trời lồng lộng, thưa mà khó lọt.

    Trả lờiXóa
  3. Dang thuc chat chi la dang cuop ...

    Trả lờiXóa
  4. tôi mong muốn một ngày nào đó 2 em Kha và Uyên sẽ được nhìn tận mắt thành quả đấu tranh cho dân tộc của 2 em không uổng phí

    Trả lờiXóa