9 thg 5, 2013

VIẾT CHO CON TRAI VỀ NGÀY NÀY MỘT NĂM TRƯỚC

          
Đăm chiêu và "Trưởng thành " hơn sau những biến cố đến với gia đình 


Thăm con lần đầu sau 6 tháng <9-5-2012---9-5-2013>

Hôm nay đúng tròn một năm ngày Mẹ và con gặp nhau trong chốn lao tù...Mẹ gặp con sau gần 6 tháng mẹ cũng bị bắt cóc và giam cầm trong nhà tù của bè lũ tà quyền tàn ác
Mẹ trở về nhà là ngày 29-4-2012...Mẹ cứ mong cho đến ngày thăm nuôi để vào gặp con xem con đã nghĩ gì về sự vắng mặt của Mẹ trong suốt những tháng qua
Ngày 9-5-2012 là ngày đi thăm nuôi con. Mẹ chẳng ngủ được, cứ ra ra , vào vào chuẩn bị. Hết mua thứ này lại nấu thêm thứ kia
Kinh nghiệm ở tù 5 tháng , mẹ nghĩ rằng đã biết thứ gì mang cho con và thứ gì không. Âý vậy mà cho đến khi mang được vào vẫn bị trả lại nào là dầu tắm dầu gội- Xá bông...Chẳng phải do "Quy định " gì của pháp luật mà chỉ đơn thuần là căng tin nó bán rồi nên nó không cho đem vào để buộc mình phải mua trong đó...
Mẹ thức dậy từ 3 giờ sáng. Lại nấu nướng thêm món này món kia....Sắp hết cái này cái khác...
Sáng ra cô chú T xuống nhà đưa mẹ đi thăm con. Cứ nghĩ đến những gì nhà cầm quyền vô nhân đã làm như chúng đưa Mẹ lên truyền hình đánh phá là tim Mẹ như lên cơn nhồi máu.   Mẹ cũng loáng thoáng nhìn thấy hình ảnh con mặc chiếc áo sọc tù,  thấp thoáng trên những hình ảnh chúng đưa lên mà lòng Mẹ nhói đau. Một nỗi đau đớn uất nghẹn trước những âm mưu hèn hạ bẩn thỉu và ghê tởm của loài ác thú khi chúng dồn Mẹ và các con vào cảnh tận cùng như thế này
Lúc đến trại mẹ gặp ngay viên phụ trách trại. Tưởng ai xa lạ hóa ra đều là những kẻ một thời sun xoe trước Mẹ...Ông ta ngồi nói chuyện và tỏ vẻ trách Mẹ vì ông ta cũng chỉ "Đọc báo nghe đài" 
Cho đến khi Mẹ nói hết mọi chuyện vì sao đưa con lên công an Vũng Tàu và việc sau đó Mẹ bị bắt ra làm sao...thì ông ta như ngộ ra . Nhưng có lẽ cái sự vui vẻ bắt đầu hiển hiện khi thấy cô T ấn vào tay ông ấy cái phong bì....
Rồi Mẹ vào đăng ký để gặp con. Cái giây phút chờ con ra ấy nó muốn làm cho Mẹ nghẹt thở...Mẹ  đi vắng tần đó tháng,  con chẳng lần nào được tiếp tế đầy đủ. Thằng em thì lớp lo việc Mẹ ngoài Bắc, lớp ham chơi, nên việc anh trong tù cũng chẳng phải mối quan tâm gì đối với nó
Và rồi Mẹ cũng đã gặp con sau 6 tháng không thấy mặt con chỉ bởi vì cái quyết định vi hiến 5225 của UBND thành phố Hà Nội do những tên bán nước hại dân cố tình trả thù Mẹ. Cưỡng bức Mẹ một cách trái pháp luật , tước đoạt đi cái quyền con người và sự tự do nhằm trả thù Mẹ .Và rồi ngay cả bản án dành cho con chúng cũng bất chấp pháp luật để trả thù cả gia đình chúng ta. Và chúng nghĩ chúng sẽ tiêu diệt được một con người gây nguy hại cho những quyền lợi và tội ác của chúng nó - Những kẻ bán nước hại dân-
Nhìn thấy con bước ra Mẹ xúc động lắm...Người Mẹ bỗng như muốn khụy xuống. Con thì chạy lăng xăng để tìm xem sẽ được đứng đâu nói chuyện với Mẹ qua chiếc điện thoại và vách ngăn bằng kính .
Những âu lo phán đoán của Mẹ đã không nhầm về việc nhà cầm quyền đốn mạt đã dùng vụ bắt giam trả thù này để chia rẽ tình cảm Mẹ với các con. Mẹ đã linh cảm đúng về những trò vô nhân tính đến bỉ ổi của lũ an ninh. Tuy nhiên chúng đã thất bại một cách nhục nhã.  Như sau này con về kể lại rằng :chúng đã giả làm nhà báo vào trong trại để mua chuộc , khống chế- dụ dỗ , kích động  cho con bức xúc mà nói xấu Mẹ mình. Thậm chí chúng còn đưa cả đơn từ nhà Bà ngoại con và các Dì con đã đấu tố Mẹ ra để "Thúc đẩy" con . Nhưng con đã không bị chúng biến thành súc vật để chửi lại Mẹ mình- Người Mẹ đã một đời khốn khó nuôi các con - giống như  những "Lãnh tụ" của chúng nó,  từng ném đá vào mặt ông bà Cha Mẹ chúng trong thời cải cách ruộng đất diễn ra trong chính cái lịch sử ô nhục và mọi rợ này
Khi Mẹ hỏi "Con có giận gì Mẹ không"? Con đã nói Tại sao con lại giận Mẹ?
Cũng như khi con đã trả lời cái thằng an ninh khốn nạn rằng : "Chú đừng có mà vào để ép buộc cháu. Mẹ cháu làm gì đều có lý do chính đáng và cháu luôn ủng hộ Mẹ cháu. Còn việc cháu sai với Mẹ cháu hay với pháp luật thì cháu tự chịu" 
Không biết kể từ lúc cái thằng chó chết <nói giọng nghệ an> ấy, nó không thể biến con thành một con thú để cắn lại Mẹ mình,  thì  đã có lúc nào nó  bị chính con của nó chửi lại hay chưa? Mẹ mong và tin rằng sẽ có lần chúng ta gặp lại một trong những kẻ đó. Cuộc đời mà..Chân lý và những cái thiện sẽ chiến thắng. Những kẻ độc ác vô nhân sẽ phải đền tội 
Con không hề "GIẬN" Mẹ..chỉ thế thôi là Đủ....Mẹ biết rằng Mẹ đã không bị "Mất con"
Con nhìn lên và hỏi Mẹ sao gầy thế? Mẹ kể cho con nghe về những ngày tù tội đày ải của Mẹ . Mẹ nghe con khẽ bặm môi lại mà nói rằng "Tù chính trị mà nị" Rồi con khóc....Mẹ thấy vui và tin tưởng vì con đã hiểu biết ra nhiều điều, kể từ sau những biến cố đau thương ập đến đổ lên đầu gia đình chúng ta. Nhưng có lẽ cũng phải có những điều này thì các con mới biết thế nào là va vấp để trưởng thành 
Đã đến lúc hết giờ gặp và phải chia tay. Con cứ rối lên như chưa muốn rời . Qua tấm kính che kín từ trên xuống dưới,  không thể nghe tiếng nếu như không còn điện thoại chỉ thấy con đập bàn tay trái lên ngực thùm thụp  và tay phải con nắm chặt giơ lên cao.....Mẹ hiểu...Mẹ hiểu con muốn nói gì với Mẹ
Và Mẹ tin con Trung ạ
Tù tội- bạo tàn - bất công vô nhân tính đã biến tất cả Mẹ Con mình thành Chiến Sĩ

CON KHÓC KHI NGHE MẸ KỂ VÌ SAO MẸ VẮNG MẶT 6 THÁNG QUA 






Thằng chó chết này ở công an Hoàn Kiếm- Nó đã ghé sát mặt tôi để nói khi chúng bắt và đưa tôi vào CSGD Thanh Hà rằng " Mày là con mặt L. Cả mày và con mày đều bị tù rồi đấy" ĐÊ TIỆN không còn gì để nói 







1 nhận xét:

  1. Những người trong vai trò lãnh đạo cộng sản hãy nhìn sâu vào những sự việc, những mảnh đời của người dân Việt Nam, như những mảnh đời của người dân Văn Giang, những người dân oan, như cuộc đời của chị Minh Hằng và các con như thế này để tự thấy xấu hổ cho vai trò lãnh đạo của mình.
    Người dân thì cố gắng sống đúng với bổn phận làm người, bổn phận công dân. Những người có nhiệm vụ lãnh đạo đất nước thì hành động ngược lại, hoàn toàn ngược lại vai trò của mình đối với xã hội, đất nước, đồng bào và bổn phận của một công dân. Hành xử như thế, còn đâu tư cách con người? Hành động như thế, sống như thế lại lên trước diễn đàn hô hào, thuyết phục đồng bào khắp nước còn ai tin được nữa? Như thế hóa ra mình đang đóng kịch, dối gạt cả nước ?

    Trả lờiXóa