9 thg 6, 2013

TRONG TRẠI LỘC HÀ 2-6-2013- LIỆU CÓ CÔNG AN TỐT?

HAI KHUÔN MẶT NÀY AI LÀ CÔNG AN TỐT ? 


By facebooker Le Thu Tra

Hôm nay đọc bài Biểu tình yêu nước 2/6/2913 kỳ thứ 4 của anh JB Nguyễn Hữu Vinh, làm gợi nhớ là em cũng có một chút ấn tượng về ông công an tên Hiếu trong bài của anh Vinh. Vậy em cố viết nốt những gì còn lại trong đầu để cho hết những dư chấn của vụ việc bị giam giữ do đi biểu tình, để cho thanh thản đầu óc... và quay trở về với quỹ đạo thường nhật của cuộc sống.
 Thực ra lúc đầu vào trại Lộc Hà em không thấy sợ hãi gì hết, vì có bao nhiêu người bên cạnh. Vả lại mấy người công an đứng canh cửa hầu hết mặt mũi đều trẻ và cũng chỉ canh chứ chưa có bắt bớ đàn áp gì. Thỉnh thoảng, em cũng theo mọi người đi ra phía hai cửa ngó nghiêng và cũng dùng lý lẽ mắng mỏ họ, ra chiều bản lĩnh lắm. Thì rõ quá, mình đúng hoàn toàn mà, mình yêu nước, đi biểu tình ôn hòa phản đối Trung Quốc xâm chiếm biển Đông, sao lại bắt mình vào trại phục hồi nhân phẩm thế này. Thì mình phải vùng lên, phải lớn tiếng, phải nói cho các người nhân danh pháp luật biết là họ đã sai. Lúc đó thấy mình mạnh mẽ lắm, thấy chân lý thuộc về lẽ phải, thấy hả hê khi ra sức giảng giải cho những người công an nghĩa vụ trẻ tuổi kia.
Tuy nhiên khi những công an và an ninh từ trên xuống bắt đầu công việc trấn áp như xã hội đen để bắt người đi xét hỏi thì lúc đó em thấy chẳng còn chút tự tin nào cả. Thật thế, trong công việc hằng ngày, thảo luận với đồng nghiệp, họp hành với đối tác hay là những khi tranh luận với bạn bè này khác, là mình được ở vị trí ngang bằng với người đối thoại về việc bảo toàn tính mạng. Không ai dùng sức mạnh và vũ khí để nói chuyện với mình, vì thế chỉ cần mình hiểu biết sâu sắc điều mình đang tranh luận thì mình sẽ tự tin.
Nhưng với công an và an ninh trấn áp người biểu tình thì là chuyện khác, với họ chả có lý lẽ gì hết, chỉ có luật rừng, luật rừng và luật rừng theo đúng nghĩa đen. Tao thích bắt thì bắt, tao thích hỏi thì hỏi, kháng cự thì tao dùng bạo lực. Lúc đó mới cần bản lĩnh thực sự của người dày dạn kinh nghiệm đối mặt với công an và an ninh. Và em đã hiểu, mọi chuyện bây giờ mới bắt đầu. Thái độ và cảm xúc của em ra sao khi đối mặt với các lần trấn áp bắt người đi xét hỏi, tất cả đã viết hết trong cái note “Trong Trại Lộc Hà – Viết cho những người tôi yêu” từ hôm trước rồi, sẽ không nói thêm nữa. Thế mới biết đường dài sẽ bỏ lại những con người không đủ nhiệt huyết và bản lĩnh…
Quay lại chuyện ông công an tên Hiếu, thực ra, theo nhận xét chủ quan của em, ông này cũng là người có chút ít đối xử tử tế với người biểu tình.
 Thứ nhất, những lần ông ta xuất hiện, ông ta đều kiên trì nghe mọi người nói, và gần như chưa lần nào nổi cáu.  Với thời gian đấu tranh giữa hai bên kéo dài mấy tiếng đồng hồ, có những lần ông ta xuất hiện nghe mọi người biện luận hết sức căng thẳng em thấy mồ hôi ông ta cũng chảy ròng ròng. Có những lần đuối lý quá ông ta cũng bỏ đi ra ngoài. Tất nhiên nói về lý thì ông ta chả có cái lý nào để nói, vì cả một quy trình bắt nhốt người biểu tình là vi phạm pháp luật và là sai rành rành ra rồi, ông ta vừa là thủ phạm vừa là nạn nhân trong cái quy trình đó. Tuy nhiên, nếu như phải những tên công an côn đồ khác (như tên Khương hay tên Thăng, những tên công an cộm cán hành hung người biểu tình) chúng có thể dung bạo lực ngay từ phút đầu tiên, chứ không phải đợi vài lần thương thuyết.
Thứ hai, là sau lần trấn áp cuối cùng bắt người đi xét hỏi thì vẫn còn lại tám người trong phòng giam lớn trong đó có em. Sau khi ru bé Tài ngủ được một giấc, ngủ dậy, hai cô cháu đang ê a nói chuyện với các bác các chú. Thì ông công an tên Hiếu này xuất hiện và nói với em rất nhẹ nhàng : “Em bế con đi ra đi “ lúc đó em hiểu là họ đã xét hỏi xong Nga, mẹ của bé Tài, và em mang con trao cho Nga đồng thời thế vào chỗ Nga để bị xét hỏi. Ra đến cửa, chị Bùi Hằng gọi lại bảo còn ba-lô của bé nữa, ông ta lại nói với em: “Em vào cầm nốt ba-lô để đi luôn đi”. Khi em bế bé Tài và xách ba-lô đi cùng ông ta ra khỏi cửa phòng, tiếng chị Hằng với theo loáng thoáng, “đừng có hành hung người yêu nước, nếu thích các người cầm súng mà bắn hết đi”. Nghe thấy vậy, ông ta quay sang nói với em “ Anh chỉ muốn bọn em cũng có súng bắn luôn vào anh đi”. Ơ !, em thấy ngạc nhiên, sao ông ta lại nói với mình như thế, câu nói đấy không phải của một người công an nói với kẻ “phạm tội” mà là của một con người nói với một con người. Phải chăng ông ta muốn thanh minh rằng những gì ông ta làm chỉ là sự bắt buộc từ cấp trên. Hay nhìn em lúc đó trông buồn rầu, ủ rũ mà ông ta thấy thương hại nên nói như vậy. Nhưng em giữ vẻ mặt lạnh ngắt, không trả lời, im lặng nhìn về phía trước, xốc bé Tài lên một chút rồi đi tiếp, coi như không nghe thấy. Những gì mà đồng đội của ông ta làm với người biểu tình cả ngày hôm nay đã làm em kiệt sức và đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần, không còn chút cảm xúc nào để mà đáp lại.
Khi em cùng ông ta đi ra đến giữa sân trại Lộc Hà, thì hàng trăm con mắt của gần 100 công an, an ninh đổ dồn về phía em và ông ta, em dừng lại, chờ Nga để trao con và chuẩn bị tâm lý cho một cuộc xét hỏi. Tuy nhiên ông ta lại nói “Em đi đi, đi ra cổng đi” em không hiểu ý ông ấy là gì, em nghĩ ông ta muốn em mang đứa bé ra ngoài cổng giao cho ai đó quen biết để rồi vào xét hỏi cho nhanh.  Em liền bảo với ông ta “Em phải trao trả cháu bé cho mẹ nó, cháu vào trại cùng mẹ thì phải ra cùng mẹ.” Thế là em và ông ta đứng giữa sân chờ  tiếp, khoảng một phút thì ông ta gọi to “phòng nào hỏi Nga, xong chưa!” Sau tiếng ông ta gọi hỏi, thì Nga vừa xuất hiện ở cửa phòng hỏi cung, cách em 20m. Thấy thế ông ta nói nhanh với và nhỏ với em, “Nga ra rồi, em bế cháu đi thẳng ra cổng trại đi, đi đi”.  Em tưởng  mình nghe nhầm, vì em đang chuẩn bị tư thế vào xét hỏi cơ mà, nên đứng chết sững ở đó không nhúc nhích một bước chân. Ông ta liền nhắc lại nguyên văn câu vừa nói, và nói thêm “nhanh lên, em xách ba-lô đi đi”  Nghe đến lần thứ hai thì em hiểu rằng, em không bị xét hỏi nữa, mà được đi về luôn, em liền xách ba-lô bế bé Tài bước vội ra cổng. Đấy là lý do tại sao mọi người thấy em ra cổng trên tay bế bé Tài và xách ba-lô, còn Nga, mẹ cháu bé lại đi riêng rẽ đằng sau.
Thú thực với những gì xảy ra ở những phút cuối này thì em lại có đôi chút suy nghĩ thiện cảm về ông ta. Ông ta trạc khoảng 50 tuổi, tức là ông ta vào nghề khoảng 25 năm trước, vào lúc đó, có lẽ nghề công an chưa đốn mạt như bây giờ, nói cách khác là chưa bị dân khinh như bây giờ. Và ông ta, có thể ông ta đã từng rất yêu nghề, mong muốn phục vụ nhà nước và nhân dân thật tốt. Còn bây giờ thì sao, bộ máy quản lý nhà nước đã mục ruỗng vì nó đã chạy  trái quy luật phát triển của xã hội. Xã hội chuyển mình theo chiều hướng tiêu cực, đặc biệt về sự tha hóa đạo đức do lối sống chạy theo vật chất ngự trị. Còn ông ta chỉ là một mắt xích trong một cái guồng máy lỗi lầm, chắc không tránh khỏi chuyện làm oan sai cho bao nhiêu con người, v.v. Nhưng trong thâm tâm ông ta vẫn cố gắng là người tử tế ở một chừng mực nào đó chăng? Hoăc, cũng có thể với kinh nghiệm dầy dạn về việc đánh giá “nạn nhân” , ông ta nhìn ra em là kẻ chưa có nhiều kinh nghiệm “giam trường” và “cung trường” nên cư xử như thế để “mị dân”, điều này chẳng có lợi cho đảng và chính quyền của ông ta sao?  
Em đã định không viết note này ra, bởi vì ngay cả khi viết về những gì rất thật với mình thế này thì rất có thể sẽ nhận được những ý kiến trái chiều nghiệt ngã. Ở cái đất nước mà đâu đâu khi nhắc đến công an người ta cũng chỉ có chửi thề hay thể hiện sự khinh bỉ thì thật khó để tìm đồng minh cho tiếng nói nếu như tiếng nói đó là lời nhận xét tích cực về một người công an. Nhưng hãy để em viết ra những trải nghiệm bằng chính cảm xúc thật của mình. Tất cả những gì em muốn là sự thật, sự thật và không gì khác ngoài sự thật ! Rất có thể, lần sau “đến” Lộc Hà, em sẽ cảm nhận ông ta là một con người khác?
Đây, ảnh ông ta đây, trong link bài của anh JB Nguyễn Hữu Vinh:http://jbnguyenhuuvinh1962.wordpress.com/2013/06/07/btyn_ky4/


 Hà Nội, 9th/June/2013

8 nhận xét:

  1. Câu chuyện của Thu Trà là chuyện nên kể ra, vì đây là chuyện có thật. Hơn bao giờ hết, người Việt Nam chúng ta đang cần sự thật. Chỉ sự thật mới giải thoát dân tộc chúng ta khỏi cơn thập tử, nhất sinh này vì giặc thù xâm lược và vì những kẻ tham chức, tham tiền, bán nước, hại dân!
    Chúng ta phải nhìn đúng vào sự thật để quan sát, tìm hiểu cho đúng sự việc, nguyên nhân và hậu quả, để từ đó hiểu mình phải làm gì, bắt đầu từ đâu.

    Trong 3 triệu đảng viên cộng sản không phải ai cũng bán nước. Trong số đông đảo côn đồ công an cộng sản không phải ai cũng đều là côn đồ. Điều đó dân ta hiểu rõ, rất rõ. Nhưng những ai không phải là kẻ bán nước, hãy bước ra khỏi đảng bán nước này. Những ai không phải là côn đồ công an, hãy bước ra khỏi hàng ngũ côn đồ này. Hoặc nếu còn lại trong cái đảng bán nước và hàng ngũ côn đồ này thì hãy bí mật làm tai, làm mắt cho nhân dân, giúp sức cho người yêu nước.

    Không giúp sức cho nhân dân, không giúp đỡ người yêu nước bằng hành động, bằng những thông tin mà mình biết được, vẫn tiếp tục thi hành lệnh của những tên bán nước đàn áp nhân dân, truy lùng, tìm diệt người yêu nước…tất cả những kẻ ấy phải chịu chung số phận với những tên bán nước. Luật pháp của nước Việt Nam từ thuở xa xưa khi hãy còn là luật bất thành văn, cho đến khi có luật viết thành đạo luật, văn bản: Hình phạt tử hình cho tất cả những kẻ phản quốc.

    Đồng bào ta cả nước đã bị những kẻ bán nước cầm đầu đảng cộng sản xô đẩy vào ách nô lệ của giặc Tàu cộng sản xâm lăng tàn ác, vô cùng tàn ác!

    Do nơi cách hành động cực kỳ ngu xuẫn của những kẻ bán nước, đất nước Việt Nam đang cơn hấp hối. Chúng ta phải nhìn thấy sự thật, Chúng ta phải nhìn thẳng vào sự thật để đương đầu với nó. Người Việt Nam ta giờ phút này chạy trốn sự thật là đồng nghĩa với cái chết đỏ đến từ Trung cộng! Mọi người chúng ta phải nhận cho rõ vì ai, vì đâu, những nguyên nhân nào đã làm dân tộc Việt Nam ta ngày nay phải mất nước?

    Toàn dân giờ đây chỉ có mỗi một công việc quan trọng nhất, lớn lao nhất sau cái ăn để sống hàng ngày là:
    - Phải cùng nhau cứu nước!
    Cùng nhau cứu nước để được sống. Không cùng nhau cứu nước, toàn dân ta chắc chắn phải chết dưới ách nô lệ của Trung cộng.

    Trong sự cai trị cực kỳ gian ác, tàn nhẩn của Trung cộng, dân ta chắc chắn phải chết, chết rất nhiều vì Trung cộng! Đừng có ai nghĩ mình là đảng viên cộng sản thì sẽ không chết vì Trung cộng. Đây là một ý nghĩ sai lầm, sai lầm rất lớn mà mình sẽ phải trả giá bằng cả một đời người.

    Dân ta giờ đây mỗi người, mổi nhóm, mỗi đoàn thể, cả nước chỉ có một hướng chung, một mục tiêu chung để nhìn về:
    - CỨU NƯỚC.
    - CÙNG NHAU PHÁT HUY SÁNG KIẾN VÀ CÙNG NHAU CỨU NƯỚC

    Chỉ vì một lẽ duy nhất: Phải cùng nhau cứu nước thì mới cứu được thân mình, gia đình và con cái, cháu chắt của mình mai hậu.

    Không cứu nước thì chắc chắn là phải chết vì giặc cộng sản Tàu. Chẳng phải người Á Châu mới có kinh nghiệm về cộng sản Tàu. Chẳng phải người Tây Tạng, Tân Cương mới có kinh nhiệm chết chóc về cộng sản Tàu, người Châu Phi cũng đã có, đang có kinh nghiệm về cộng sản Tàu…ngoại trừ nhóm lãnh đạo cộng sản Việt Nam!

    Trả lờiXóa
  2. Các công dân mạng nói họ đã 'tìm ra' danh tính một trong số các công an tham gia trấn áp người biểu tình Nguyễn Văn Phương hôm 2/6 ở bên ngoài trại giam giữ Lộc Hà, Hà Nội.

    Ông Nguyễn Lân Thắng, người copy và đưa lên trang Facebook một loạt ảnh của công an viên Lê Ngọc Tùng, khẳng định đây chính là người bị chụp ảnh đang giơ tay đánh người biểu tình Nguyễn Văn Phương.

    Ông Thắng nói ông Tùng có ít nhất hai tài khoản trên Facebook và đã khóa lại một tài khoản.

    Trong trang Facebook còn để mở cho tới 20:30 giờ Việt Nam, công an viên này từng chửi thề và nói "muốn đâm, muốn chém, muốn đấm thằng nào quá" vì các sếp không cho về sớm.

    Trong một thông điệp trạng thái khác, ông Tùng cũng chửi thề khi có "lắm thằng nhìn ngu" mà ông gặp phải.

    BBC đang liên hệ với ông Tùng để có phản hồi về cáo buộc của những người biểu tình.

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/06/130609_trung_sy_cong_an_bi_phat_hien.shtml

    Trả lờiXóa
  3. Trung sỹ công an giả dạng côn đồ đánh người biểu tình ở trại Lộc Hà

    Cộng đồng mạng đã xác định được FB cùng những thông tin cá nhân về trung sỹ công an này, người đã mặc thường phục tấn công blogger Nguyễn Văn Phương tại trại Lộc Hà Chủ Nhật 2/6/2013.

    link:

    https://danluan.org/node/20528

    Trả lờiXóa
  4. Biết danh tính công an đánh người?

    http://nguyentuongthuy2012.wordpress.com/2013/06/09/biet-danh-tinh-cong-an-danh-nguoi/

    Ông Lê Anh Tùng bị tố cáo là người trấn áp người biểu tình

    Các công dân mạng nói họ đã ‘tìm ra’ danh tính một trong số các công an tham gia trấn áp người biểu tình Nguyễn Văn Phương hôm 2/6 ở bên ngoài trại giam giữ Lộc Hà, Hà Nội.

    Trả lờiXóa
  5. "Anh công an tên Hiếu" thân mến!

    Xin phép mọi người được gọi như vậy, vì theo cảm nhận riêng của tôi khi nhìn bức ảnh trên tôi thấy, hai khuôn mặt trong ảnh là hai con người khác nhau...
    Một người có liêm sỉ và một người vô liêm sỉ!

    Tại sao tôi khẳng định thế!
    Bởi các ACE bị bắt vì BIỂU TÌNH CHỐNG TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC, VÌ YÊU NƯỚC! Nên việc bị đàn áp, bắt bớ là hoàn toàn sai pháp luật, thậm chí là phản động, hơn ai hết những người thi hành việc này họ quá hiểu điều đó nhưng họ phải làm theo lệnh của cấp trên...

    Nhưng bởi trong số những người thừa lệnh đó vẫn còn những người là NGƯỜI - CÓ LIÊM SỈ nên khi bị NHỮNG NGƯỜI YÊU NƯỚC quay phim chụp ảnh họ thấy ngượng vì những việc họ đang làm, và phản xạ tức thời là ngượng, tránh ống kính! Như "Anh công an tên Hiếu"!

    Còn những kẻ MẤT NHÂN TÍNH - VÔ LIÊM SỈ thì sẽ hãnh diện vì đã hoàn thành được nhiệm vụ cấp trên giao, cho dù đấy là nhiệm vụ PHẢN DÂN HẠI NƯỚC! Chính vì thế chúng mới dương oai chống nạnh nhìn thẳng vào ống kính của Người Yêu Nước một cách ngu xuẩn! Như tên Thăng (!!!)

    Rất mong ""Anh công an tên Hiếu" đọc được những dòng này!
    Hy vọng sẽ nhiều công an khi phải trực tiếp thi hành lệnh đàn áp dân của cấp trên hãy là NGƯỜI, hãy CÓ LIÊM SỈ, hãy học "Anh công an tên Hiếu", vì tất cả chúng ta đều là CON DÂN MÀ RA...

    Cảm ơn Le Thu Tra đã cho mọi người thấy "một tín hiệu mừng"... hãy viết lên những điều mình thấy, đừng sợ!

    Trả lờiXóa
  6. Hãy nổi dậy chặt đầu tất cả bọn cs đi hỡi nhân dân việt nam

    Trả lờiXóa
  7. Lũ chó săn!
    Nhìn mặt cái thằng Tùng mới cô hồn, khốn nạn và mất dạy biết bao.
    Không biết cha mẹ nó là loài gì mà sinh ra thằng trời chu đất diệt này.
    Nó mà gặp Mõ ngoài đường có đáng để ăn cái 'dụng cụ hành nghề' của mõ này vào đầu k?
    Trời sẽ chu đất sẽ diệt lũ chó săn bán nước này. Kể cả cái thằng Hiếu có vẻ mặt tử tế đấy, nhưng cùng bầy đàn với nhau cả, liệu có chó săn nào tử tế hơn chó săn nào k?
    Không biết chúng nó có vợ con không? chúng nó sẽ nói thế nào với vợ con chúng về lòng yêu nước, về tình đồng bào?
    Mõ Làng Chờ

    Trả lờiXóa
  8. ChủTịch UBĐN/QHHK chất vấn PhụTá Thứ Trưởng Bo Ngoai Giao
    về 2 em N P Uyên và Đ N Kha
    Xin gởi đến quý vị video clip vừa được subtitled
    thêm tiếng Việt, mời nghe và phổ biến.

    https://www.youtube.com/watch?v=DBe8s0Qsey4

    Trả lờiXóa