5 thg 6, 2013

TRONG TRẠI LỘC HÀ NGÀY 2-6-2013- VIẾT CHO NHỮNG NGƯỜI TÔI YÊU





By Le Thu Tra facebook 

Cho tới đêm nay, sau hai đêm, em mới thấy đầu óc hết xáo trộn và muốn viết một chút cho những người BẠN biểu tình. Chẳng hiểu sao giờ từ tối qua tới giờ lại thấy đau ê ẩm hết cả hai cánh tay và vùng vai, ôi ... đau quá..., chắc do hai an ninh bẻ tay mạnh quá lúc bắt lên xe buýt, chắc họ có võ. Giờ đang gõ những dòng này mà thấy đau ơi là đau, lại thấy ức ứa nước mắt ... Cảm ơn chị Bùi Hằng đã chu đáo tổ chức sinh nhật cho anh Trương Văn Dũng tối qua, để em có thể gặp gỡ mọi người một chút và hàn huyên sau những gì xảy ra trong cuộc biểu tình ngày chủ nhật. Những điều này đã nói hết hôm qua nhưng muốn viết lại như là một kỷ niệm đáng nhớ.

Trước tiên là với em Nguyễn Văn Phương và anh Nguyễn Lân Thắng, cho tới khi bị bắt lên xe rồi mà vẫn chẳng nhìn thấy hai người đâu, trong lòng thấy buồn bã, vì em chỉ quen mỗi hai người này là con trai ngoài đời thôi, qua những lần biểu tình trước. Ngay cả lúc ra khỏi trại Lộc Hà, khi mà em Phương và anh Thắng là hai người đầu tiên đến ôm vai và bắt tay thì em vẫn còn giận đấy, giống như đứa trẻ hờn trách bố mẹ đến đón muộn. Em thấy kiệt sức, lúc này người của NO-U lên cứu trợ nhiều nên em quyết định lên xe về trước cùng Nhật Minh. Đi được một đoạn nghe tin Chí Đức và em Phương bị đánh thì quay xe lại luôn. Chứng kiến liên tiếp những sự kiện đau lòng ngoài cổng trại thì em hiểu rằng, mỗi người có một vị trí trong “đại cuộc” này vì thế mình phải can đảm hơn nữa ....

Thứ hai em vô cùng cảm kích và ngưỡng mộ trước sự phản kháng mạnh mẽ quyết liệt của Lã Việt Dũng và anh Lê Thiện Nhân trong trại Lộc Hà. Đúng là em không ngờ lần đầu tiên gặp hai người trong hoàn cảnh này. Hai anh em như hàng rào thép sừng sững tuyến đầu, cùng với chị Hằng anh Vinh, ra sức tranh đấu, không hề nao núng trước một rừng công an, khi mỗi lần họ ào ào xông tới "như ngựa như trâu" trấn áp dùng vũ lực khiêng đi một người đi xét hỏi. Thật sự không biết nói gì .... Trong cuộc đấu tranh này, dù có đọc có hiểu bao nhiêu đi nữa thì không thể nào bằng sự trải nghiệm, nó giúp mình hiểu hơn nữa khi được tôi luyện và trưởng thành hơn.

Với anh Nhân "đầu gấu" mà em hết sức thán phục, và bạn Lã Dũng mà mình vô cùng mạnh mẽ nữa này, không phải giọt nước mắt nào cũng thể hiện sự sợ hãi. Em không sợ công an, mà vì thấy anh Nhân và Lã Dũng phản kháng quá khốc liệt, em lo họ không nương tay thì đau đớn lắm, anh Nhân với Lã Dũng là điểm tựa tinh thần của mọi người lúc đó. Quang cảnh giao tranh hỗn loạn mà em chưa bao giờ tưởng tượng mình lại là người trong cuộc như thế này, như một trận chiến thực sự. Hai bên xông vào giáp lá cà, những tiếng la hét, gào thét, những tiếng huỳnh huỵch bắt người từ phía trước, phía sau, khiêng đi như khiêng một con vật, rồi những chai nước ném vụt tung tóe, tiếng loảng xoảng của bàn ghế xô đẩy, còn gì nữa em chẳng nhớ hết... thật kinh khủng! Một trận chiến không cân sức, một lũ người xanh kịt trùm vào căn phòng mờ tối, bên còn lại thì mong manh hầu hết người già và phụ nữ, không một tấc sắt trong tay. Hết đợt trấn áp này đến đợt trấn áp khác, dù hết sức bảo vệ lẫn nhau nhưng cũng vẫn có người bị bắt đi. Lúc đó đầu óc em quay cuồng, những ý nghĩ loang loáng hiện về, hình ảnh cha ông những người công an kia và cha ông chúng ta, họ là đồng đội cùng nhau ngã xuống ở chiến trường năm xưa, chắc chắn không bao giờ mong một ngày con cháu họ lại ở hai đầu chiến tuyến như thế này, .... nghĩ đến đó em bật khóc, cắn chặt môi để không thành tiếng. Nếu mà anh cứ nghĩ là em hèn, thì em sẽ nghĩ anh là Lê Ác Nhân  Em quý Lã Dũng hơn anh rồi đấy, bạn ấy không những không trách em câu nào mà còn an ủi, không như anh!

Với những cây Đại Thụ như anh JB Nguyễn Hữu Vinh, chị Bui Thị Minh Hang, anhTruong van DungThuy Nga, chú Nguyễn Tường Thụy, chị Thùy Linh, thì em cảm thấy may mắn là mình bị bắt cùng với các cô chú anh chị, đã tiếp thêm tinh thần sức mạnh, cho em kinh nghiệm, thật sự thế, em không biết nói gì hơn! Và cả các bạn trẻ khác như anh Tung Dtt, anh em nhà Cụ Già Vào MạngNhật Minh, Hải Nam, Đinh Hùng, Ku Koi, bạn Tuấn từ Bắc Ninh đi xuống, ... còn những ai nữa mình cũng không nhớ hết, dù lần đầu gặp gỡ nhưng tất cả đều như đã gắn kết từ lâu và ai cũng hiểu biết sâu sắc về việc mình làm là đúng đắn để giữ vững tinh thần.

Và cuối cùng là lời cảm tạ những anh chị em NO-U và người dân đến hỗ trợ bên ngoài cổng trại Lộc Hà cho đến lúc đưa anh Trương Dũng tới về nhà. Chúng ta đã có một ngày mệt mỏi, kiệt sức nhưng cũng đầy ắp tình yêu thương. Một ngày đáng quý!

1 nhận xét:


  1. Cảm động và sung sướng biết bao khi Việt Nam vẫn còn có có những người con trung hiếu đang hết lòng hy sinh vì đất mẹ. Thương lắm, xúc động lắm, từ phương xa, phận kẻ ly hương này xin chia sẻ đến tận cùng những nguy hiểm và sự gian khổ hy sinh của những người con yêu của nước Việt hôm nay đang phải đối đầu bởi nguy cơ Trung cộng.
    Biết là đang phải đối đầu với nguy cơ tiềm tàng, to lớn từ kẻ thù ngoại xâm, nhưng thà như thế mà còn tìm thấy con đường sống, còn hơn là đứng im để chịu chết với quân xâm lược gian ác và lũ ngu, hèn… bán nước, hại dân!
    Sức người, cá nhân có hạn nhưng sức của nhân dân là vô hạn, vô địch kể cả đối với quân thù cướp nước. Phải làm sao xử dụng cho được sức mạnh từ quần chúng nhân dân các anh, các chị, các em ơi…

    Trả lờiXóa