5 thg 8, 2013

TỪ VIỆC BẮT Trương Duy Nhất NGHĨ ĐẾN SỰ ĐEN BẠC CỦA ĐỜI VÀ CHẾ ĐỘ



Ngày  thông tin Trương Duy Nhất bị bắt loan tải khắp các trang,  cả báo chính thống lẫn báo mạng.
Có một cậu em gọi cho tôi nói rằng : "Chị viết một bài về Trương Duy Nhất đi....."
Nhưng thật tình,  tôi chẳng thể có cảm hứng gì để viết về ông "Nhà Báo nổi như bột " này cả 
Giống như một bài báo lấy tên tác giả là THỦ TƯỚNG NGHIỆP DƯ  mà vô tình tôi đọc được , thì tôi cũng chẳng có thêm suy nghĩ gì ngoài câu TÔI KHÔNG ƯA GÌ CON NGƯỜI NÀY 
Nhưng không ưa,  không phải vì anh ta từng viết bài chỉ trích tôi . Mà bởi với nhà toán học Ngô Bảo Châu , Duy Nhất còn nặng lời chê bai huống chi là tôi ? Anh ta là DUY NHẤT mà .
 Có lẽ giống tác giả bài viết 
Và cũng như rất nhiều tác giả của nhiều bài viết khác nữa . Nhưng đều có chung  nhận xét về tính cách con người này. Ngoài ra,  tôi hay nhìn người khác bằng chút kiến thức "còm" của khoa NHÂN TƯỚNG HỌC và thật lòng mỗi khi ai nhắc đến Trương Duy Nhất tôi hay buông một câu thật "tiết kiệm" : XÔI THỊT 
Âý vậy mà hôm nay tự nhiên tôi lại "nổi hứng" viết về đề tài con người này 
Thật ra tôi không có ý tưởng gì về anh ta.....Tôi đã không thể "nặn" đâu ra chữ để mà viết , cho dù là viết những lời oán trách như tôi từng đáp trả đám phóng viên nội chính của báo HNM về 3 bài chúng đánh tôi khi tôi bị bắt cóc và giam hãm trong tù  
Giữa tôi và anh ta,  từ cái "Góc nhìn khác" của anh ta thì đúng là "Khác nhau một trời một vực" phải không quý độc giả ? Này nhá! Anh ta là nhà báo, được học hành có bằng cấp , có thẻ . Anh ta nhìn tôi bằng cái nhìn về phía dưới . Tôi thì nhìn anh ta ở trên khuôn mặt .....
Anh ta làm báo gì,  thì cứ nhìn mối quan hệ của anh ta, nhìn cuộc sống xa hoa , phè phỡn,  mọi người sẽ đoán được. Nhà báo chân chính hay có lương tâm trong cái xã hội này thì ăn gì? Chắc chắn chỉ có ĂN ĐÒN 
Rồi anh ta cũng "trả thẻ" để viết "Blok -  Bleo" ...Nhưng đúng là dân "Có nghề chính thống" nên dạng blogger "tậm tọe" tay ngang như tôi đương nhiên chẳng  có gì để mà so sánh...Vậy nên trong khi tôi xuống đường đi biểu tình,  thì anh ta xuất ngoại ăn chơi. Trong khi tôi mang tiếng là bà chủ nhà hàng- bà chủ doanh nghiệp , phải  vật vã,  toát mồ hôi , sôi nước mắt mà vẫn chẳng thể ung dung xuất ngoại hưởng thụ hay cưỡi xế hộp đắt tiền đi chơi bằng chính những đồng tiền cày bừa mửa mật của mình ( Tôi chỉ có tiền chi cho những chuyến đi từ thiện khắp Bắc - Nam)

Trong khi anh ta tháp tùng những nguyên thủ quốc gia trên những chuyến đi hay "biểu diễn khoe mình " trên những du thuyền hiện đại thì tôi lúc đó không biết đi đấu tranh vì quyền lợi Dân Oan - Đi thăm các em nhỏ tàn tật,  hay thậm chí đang bị bắt giam trong Hỏa Lò và trại cải tạo giáo dục chỉ vì tôi yêu nước và chống lại  cái sai , cái xấu ....?



"Đã 2 tháng trôi qua, ko tìm thấy thông tin gì liên quan đến Bác Trương Duy Nhất, lạ quá ?"
Cả chặng đường tôi cứ lan man suy nghĩ về câu hỏi này . Rồi thật sự trong tôi nảy ra rất nhiều điều muốn viết. Cũng  vẫn không phải viết về con người Trương Duy Nhất ....Bởi càng biết nhiều hơn thì anh này càng chẳng có gì đáng để tôi bận tâm cả ...Bởi anh ta là kết quả tất yếu của một thứ sản phẩm trong thời "kim tiền" của chế độ cộng sản thôi mà . 
Điều thôi thúc tôi viết hôm nay chính là từ câu chuyện Trương Duy Nhất,  đã làm cho tôi ngao ngán thêm vì cái chế độ cộng sản này. Một xã hội mà họ không hề dạy con người biết đến nhân nghĩa trước sau. Một xã hội của dối trá , lọc lừa . Của những âm mưu thủ đoạn cặn bã, và của vô số kể kẻ CƠ HỘI  . Tất cả họ đều có thể đem ra chơi với nhau,  để rồi cái mà nó phục vụ chỉ gói gọn lại là QUYỀN LỢI RIÊNG hay nói đơn giản hơn là LỢI ÍCH CÁ NHÂN 
Họ kết nối- dính liú và phục vụ lẫn nhau cũng chỉ để cho một sự chia trác quyền lực, lợi lộc 
Và rồi Trương Duy Nhất cũng đơn giản là một kẻ trong guồng máy đó và anh ta nhận lãnh lấy những gì anh ta gieo ra mà thôi
Tôi bỗng nẩy ra so sánh rất chua chát. Vâng ! Bây giờ thì tôi lại muốn so sánh và rõ ràng tôi đã có rất nhiều thứ để so sánh với anh ta kể từ khi anh ta cũng bị bắt như tôi từng bị bắt trước đây
Chẳng biết rằng Trương Duy Nhất nghĩ gì trong những ngày tù "Ngàn thu ở ngoài" ? Có giây phút nào trống rỗng để anh ta chợt nghĩ,  hay so sánh về những người đấu tranh từng bị anh ta dùng cán bút để bôi nhọ , xúc xiểm hay không? Và rồi không biết ở trong ấy , giữa 4 bức tường với những gì của thân phận một thằng tù , liệu anh ta có chạnh lòng so sánh như tôi hôm nay khi mà việc bị bắt của anh ta dù nhiều người có nhận thức rằng "có vấn đề ".  Nhưng tuyệt nhiên chẳng có lấy một phong trào hay sự kiện gì mà ai đó thể hiện vì Trương Duy Nhất giống như kiểu " Tuyệt thực ủng hộ Cù Huy Hà Vũ hay Anh Điếu Cày"
Thậm chí nếu so với thời điểm Bùi Thị Minh Hằng bị bắt giam thì cái tên Trương Duy Nhất cũng không được "đồng đội" hay Quốc Tế nhắc đến bằng "bà nội trợ dung tục "  Bùi Thị Minh Hằng 
Xem ra! luật nhân quả và luật đời trong cái xã hội của độc tài - cơ hội này nó đáng giá hơn luật pháp rất nhiều
 Xem ra cứ sống huỵch toẹt , chân thật như mình chứ đừng "Văn vở " lại hay hơn rất nhiều
Tôi hẳn nhiên chẳng thể so sánh với anh ta về uy quyền,  chức vụ- Tôi cũng chẳng hề có thể so sánh tiền của vật chất - nhà lầu xe hơi với anh ta. Vì trên thực tế mấy chục năm lăn lộn trên thương trường tôi có trong tay bao nhiêu tài sản chẳng ai biết. Chẳng ai thấy tôi có mặt "Làm người mẫu " trên những du thuyền hạng sang. Chỉ có chăng nhiều bạn bè , người quen thân , người làm công việc liên đới có thể ngồi nhậu nhẹt dân dã , hay dự buổi sinh nhật cùng tôi trên chính những chiếc tàu "Lao động kiếm tiền " của tôi . Và rồi khi có tiền mọi người lại nhìn thấy tôi đi rong ruổi từ thiện khắp trong Nam ngoài Bắc
Con cái tôi chẳng có đứa nào đi du học Tây hay Mỹ...Nhưng chỉ được nghỉ mấy ngày lễ 2-9 thì thằng Nhân khi đó mới chỉ lớp 9 lớp 10 của trường Trí Đức - Sài Gòn cũng phải bay ra Hà Nội , vác trên vai bao gạo 50 kí lô ( bốc vác hùng hục cả vài tấn gạo) mà đi làm từ thiện cùng với Mẹ và các Sư,  với người của liên đoàn lao động......
Nhưng chắc chắn ai cũng thấy rằng,  về tình nghĩa con người - tình bạn bè bằng hữu và sự quan tâm của số đông những con người chính nghĩa,  thì chắc chắn phải nói ngược mà rằng Trương Duy Nhất hay rất nhiều kẻ quan quyền,  giàu có khác chẳng thể so sánh với một " mụ chợ búa dân dã " như Bùi Thị Minh Hằng 

Cộng sản là như thế. Bọn người bất chính kim tiền là như thế....



Họ sống theo cái kiểu: " Khi vui thì vỗ tay vào".  Họ a dua bầy đàn , băng nhóm,  khi họ còn những ràng buộc về danh lợi- chức quyền . Nhưng rồi , họ sẵn sàng đạp đầu nhau, hất cẳng nhau, thanh toán nhau , hạ bệ nhau và quên lãng nhau . Bởi thằng nào cũng lo cho thân mình trước đã.
 Họ làm gì có văn hóa nghĩa tình chia sẻ? Họ làm sao biết đến nhân quả của sự hy sinh 
Điều này rõ ràng khác hẳn so với cái đám "Phản động" bọn mình.....Ai cũng thấy đấy. "Phản động " luôn sẵn sàng hy sinh vì bạn bè , đồng đội và mọi người.
  "Phản động" làm vì việc nghĩa nên chẳng phải cúi đầu luồn lách ai..Cứ hiên ngang mà sống ngửng cao đầu . Kể cả những người bị bắt , bị bôi nhọ 
Và một điều những kẻ có tiền - có quyền không thể mua được. Đấy là họ nhận được sự quan tâm , lo lắng , ủng hộ mọi mặt của đồng bào khắp nơi , để họ cảm thấy họ đi tù là một hy sinh đáng trân trọng mà không một tên tù tội phạm,  hay những kẻ hám chức , hám quyền , hám danh , hám lợi nào có thể nhận được những cư xử như thế 
Phải chăng đây chính là câu trả lời cho mọi sự im lặng đến lạnh lùng trước những thông tin về Truong Duy Nhất sau mấy tháng trời bị bắt ...Cộng sản là thế mà 
                    CÒN BẠC CÒN TIỀN CÒN ĐỆ TỬ
               HẾT CƠM - HẾT RƯỢU- HẾT ÔNG TÔI 
Thế nên cổ ngôn xưa dạy con cháu rằng: "70 tuổi chưa đui , chưa què chớ vội khoe mình tài "
Tôi chợt nghĩ. Nếu sau khi ở tù ra mà  Trương Duy Nhất hiểu  đảng hơn - Hiểu đời hơn - Hiểu mình và hiểu người thì lúc đó anh ta sẽ lại CÓ MỘT GÓC NHÌN KHÁC không quá "lập dị" với cách nhìn của nhiều người và biết đâu khi đó,  khuôn mặt anh ta bớt đưa lên cao theo tư thế mọi người gọi là "vênh vác"thì lúc đó tư cách  , nhân cách và tình cảm mọi người dành cho anh ta lại tỷ lệ nghịch theo hướng tăng cao ...Tất nhiên trong đó có cả tôi ? Và với tư cách "Bạn tù" tôi có thể bắt tay anh ta mà chúc mừng và "Ngưỡng mộ" lắm chứ....ĐỜI MÀ !
AI GIEO CẤY - CHĂM BÓN THỨ GÌ THÌ SẼ GẶT HÁI LẠI SẢN PHẨM TƯƠNG ỨNG
Cầu mong hồng đức ông Cha nhiều đời cứu vớt sai lầm cho một con người có thể là có TÀI TRONG TẬT 


6 nhận xét:

  1. Nhân nghĩa sẽ thắng hung tàn, chí nhân sẽ thay cường bạo .
    Mong được làm bạn tốt - cùng ý chí với BH :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thế thì còn gì bằng ? Rất hoan nghênh...

      Xóa
  2. A time to sow. A time to reap…
    Một thời để gieo, một thời để gặt.

    Khi ta gieo hạt lúa, ta sẽ được lúa đầy kho, đầy nhà.

    Khi ta gieo gai độc, cỏ dại, ta nhất định phải được cỏ dại, được gai…và tất cả gai độc, cỏ dại lẫn người gieo sẽ bị thiêu đốt bởi lửa từ trời.

    Một kỹ thuật viên không được đào tạo từ trường lớp kinh điển vẫn có thể là một kỹ thuật viên xuất sắc, một nhà phát minh thượng thặng: Ông Edison, cha đẻ bóng đèn, người phát minh telegraph…

    Kiến thức được đào tạo chuyên môn trên một lĩnh vực không phải là kiến thức về mọi mặt. Bác sĩ nhi khoa không thể bàn về lĩnh vực của một bác sĩ lão khoa.

    Một kỹ sư vẫn có thể i tờ về y khoa, y tế bản thân!

    Một giáo sư toán, một tiến sĩ văn chương, làm ơn hãy nói chuyện trên lĩnh vực chuyên môn của mình. Một giáo sư sử học làm ơn đừng làm thầy bàn về chính trị: Giáo sư Ngô Cữu Long!

    Một cán bộ cộng sản không thể là một chính trị gia. Chính trị gia có toàn quyền trên quyết định của mình khi đứng trước một tình thế. Một cán bộ tuyên truyền phải nói theo lệnh của đảng của mình, hoặc đảng muốn cho mình nói, hoặc đảng không cho phép mình nói ngược ý đảng!

    Đảng cộng sản, nhà nước cộng sản, từ thấp nhất đến cao nhất, có ai được phép tự ý nói điều mình muốn nói, dù mình nói đúng sự thực một trăm phần trăm rằng:
    - Cái đảng cộng sản này đã đến ngày tàn, phải mau dẹp bỏ nó nếu mọi người không muốn chết vì nó? Trong đảng cộng sản có ai nói được sự thật này?

    Đảng cộng sản không có chính trị gia! Cả một đám chỉ bám nhau vì quyền, vì lợi. Có quyền mà không có tiền thi có quyền để mà chi? Làm công chức nhà nước mà muốn có tiền là phải phạm pháp. Đã phạm pháp phải cần có kẻ bao che…thế là cả một đám xúm vào với nhau mà bao, mà che, mà cùng nhau kiếm tiền đến bán cả biển, cả đảo, cả đất liền, bán cả chính quyền, bán hết nước non, bán cả con người thân sơ, quen biết lẫn những trẻ chưa được ra đời, chưa được nghe tiếng ru à ơi của mẹ Việt Nam!

    Khi còn chức, còn tiền thì còn bạn…
    Hết chức, hết tiền thì chủ tịch nước còn tệ hơn anh tài xế… xe thồ!

    Anh phu xe thồ được một khối lượng hàng hóa nhất định trong ngày, anh được trả công ngang bằng với công sức của anh bỏ ra. Anh nhận tiền, về nhà cùng gia đình hủ hỉ canh rau, dù có phải đổ mồ hôi, sôi nước mắt nhưng anh sống đời thoải mái không phải lo âu, chỉ vì anh sống đời lương thiện. Mọi người thương mến anh ở điều thiện anh làm.

    Chủ tịch nước hết chức, có làm phu xe thồ được không? Nhất định là không. Anh quen làm cha, quen nói láo thiên hạ, hơi sức đâu anh thồ? Nghề của anh là nghề nói láo, anh phải sống với nghề nói láo của anh!

    Chủ tịch hết chức nhưng đâu đã hết tiền? Tiền ấy tất nhiên là tiền tham nhũng. Tiền tham những ấy phải chờ đến những thằng đồng chí em út của anh nó moi anh cho đến lúc mật xanh, mật vàng trào ra hết mới thôi!

    Trung cộng đang làm với đồng chí của nó. Nó sẽ làm đến Việt Nam sáng sớm ngày mai nầy, đừng lo! Chuyện đâu còn có đó, có run cũng thế thôi, chạy đi đâu cho khỏi bây giờ?

    Chính anh đã rước nó vào, anh còn chạy được đi đâu cho khỏi bàn tay của nó và gần trăm triệu đồng bào của anh?

    A time to sow, a time to reap! Một thời để gieo, một thời để gặt!

    Khi bạn gieo hạt mầm nhân ái. Hoa nhân ái sẽ nở khắp đường bạn đi…

    Nhân gian sống gữi, thác về. Sống sao cho đáng mỗi giây phút đáng quý, đáng sống. Sống sao cho đến giây phút cuối cuộc đời, ra đi mà cảm thấy lòng mình được hoàn toàn thanh thản, bình an vì không có gì làm ta ân hận bởi những gì đã không làm…cho người thân thương, bằng hữu, cho đất nước, cho con người , cho đồng bào, cho những người đau khổ hơn mình, khắp nơi trên những nẽo đường đoạn trường… Việt Nam!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. "Trong đảng cọng sản có ai nói được sự thật nầy?"
      Dạ xin thưa rằng có, đó là ngài chủ tịt NÙN Nguyễn Minh Triết và ngài NÙN đã phán rằng:
      "bỏ điều 4 "HIẾP PHÁP" là TỰ SÁT" và lời phán nầy của ngài rất và chí lý và cũng là rất LINH.
      Hic! Hic.

      Xóa
  3. Ba bức ảnh, bức thứ nhất là Minh Hằng trước khi ở tù, hai là sau khi ở tù cộng sản và bức thứ ba là ảnh hiện nay của Minh Hằng đứng chung với nhau sẽ làm tôn giá trị của bức ảnh Minh Hằng sau khi ở tù cộng sản ngàn lần hơn. Ba bức ảnh của chỉ một người đứng chung sẽ là bức ảnh của thế kỷ về tội ác của nhà tù cộng sản Việt Nam!

    Trả lờiXóa
  4. Nguyễn An Liên21:44 8 tháng 8, 2013

    Exactly ! Tui hoàn toàn đồng ý với cách gọi cái mặt TDN là xôi thịt !

    Trả lờiXóa