28 thg 11, 2013

HAI NĂM MỚI ĐẤY ĐÃ BẤY NHIÊU NGÀY - 27-11-2011 và 27-11-2013

Ngày hôm nay chẳng biết cứ "lẩm cẩm" ra sao ? Người thì bần thần,  tôi để cháy cả 2 cái nồi đến đen xì trên bếp ....Rồi thì bỗng giật mình nhớ ra ngày 27-11-2011
Thế mà đã đúng 2 năm tròn rồi đấy. Hai năm thật quá ngắn so với một đời người
Âý vậy mà lại là cả một chặng đường dài đáng nghi nhớ trong cuộc đời của tôi. Một quãng thời gian với biết bao biến đổi đủ làm thay đổi gần như hoàn toàn một con người .....
Mở lại trang facebook cá nhân sau hơn nửa tháng bộn bề , bận rộn chưa thể giải quyết xong bao nhiêu là công việc .....Tôi trở về nghẹn ngào trong nỗi niềm hồi tưởng về quãng thời gian 2 năm đã trôi qua 
Gửi  đến quý bạn đọc và toàn thể bạn bè tôi những hồi ức của quãng thời gian 2 năm "đếm ngược" 

Hồi ký ngày 27/11/2011


Bùi Hằng: Mình quyết định đứng lên tạm biệt mọi người để đi ra nhà thờ Đức Bà... Mình phải giương khẩu hiệu lên, mình phải cho các bạn bè ngoài Hà Nội biết dù xa cách nơi nào Bùi Hằng này luôn bên các bạn.

Sáng 27/11/2011. NoU SG khai mạc trận đầu, mình nhận lời lên dự cùng anh chị em, bởi sợ muộn giờ lụp chụp nên đã đi từ hôm trước. Mẹ con, chị em thuê cái phòng rẻ tiền ngay khu phố Tây để ngủ qua đêm. 

Gần 6h sáng đã thức dậy sửa soạn vì chưa biết đường. 7 giờ thì lên xe taxi tới đó, cũng dư thời gian vì mình đến sớm, tranh thủ gặp gỡ anh chị em Sài Gòn. Có những người mình gặp rồi, nhưng có nhiều người thì chưa. Xem mọi người thi đấu và chụp hình lưu niệm. 

Gặp Cha Thanh bên dòng Chúa cứu thế, ngài tặng mình cuốn sách “Đại Vệ chí dị” (ngài đâu biết là... ) 

Hơn 10h mọi người rời sân, hẹn nhau tại quán ăn thịt trâu nấu mẻ. Lúc này, ngoài Hà Nội tin tức về cuộc biểu tình bắt đầu được thông báo. Mình hồi hộp đến nghẹt thở, danh sách người bị bắt càng lúc càng nhiều. Những cái tên đồng đội thân thương như máu thịt được nhắc tới, mình gọi điện cho vài người xác định lại thông tin. Rồi nghe họ nói cháu Phương bị đánh đau lắm, càng lúc mình càng chồm trổ đứng ngồi không yên. Vào quán mọi người lo gọi món, mình chẳng thể làm được gì. Anh chị em trong Sài Gòn thì vui vẻ mà lòng mình thì tan nát... rỉ tai thằng cu em và con bé PP nói chúng đi mua giấy bút dùm mà không cho ai biết, cứ vừa chuyện trò vừa thắc thỏm chờ đợi thông tin, đến khi gọi cho Lã Dũng nghe nói bị nhốt chung với bệnh nhân HIV và Lã Dũng dập đầu vào tương thì mình không thể ngồi yên được nữa. Mình quyết định đứng lên tạm biệt mọi người để đi ra nhà thờ Đức Bà... Mình phải giương khẩu hiệu lên, mình phải cho các bạn bè ngoài Hà Nội biết dù xa cách nơi nào Bùi Hằng này luôn bên các bạn. 

Đi mãi và chụp biết bao nhiêu ảnh rồi bọn công an, dân phòng mới phát hiện ra, chúng bắt đầu nhốn nháo gọi nhau. Mà thực ra đâu có gì để chúng phải cuống lên thế chứ? Chỉ mấy cái biểu ngữ vô thưởng, vô phạt mà cũng khiến cả lũ chạy như vịt đàn, mặt mày nghiêm trọng thảng thốt. Rồi thằng công an phường Bến nghé tới, sau đó chúng gọi điện đi khắp nơi, và rồi hơn 14h trưa, khi mọi người đã giải tán, mình lên xe taxi về phòng thì nghe nói anh chị em tham gia giơ khẩu hiệu cùng mình đã bị bắt hết vào phường Bến Nghé. 

Không thể ngồi yên chờ mọi người được thả, bởi rõ ràng họ bắt giữ đâu có lý do gì đâu? bởi thế mình quyết định đi hỏi cho ra lẽ... Vậy mà khi mình đến thì thấy chúng đang kéo cả gần chục thằng sang hàng nước vỉa hè đòi bắt Lee Nguyen, may mà mình tới kịp, xông vào phản ứng và giải thoát dược vài món đồ không thì lũ cướp ngày cũng cưỡng đoạt mất như cái USB rồi. 

Vào bên trong đồn rồi chúng kiếm chuyện nói "nghi ngờ" Lee nên bắt vào đồn làm việc?????? Bọn này "tinh nhanh" hơn đám an ninh Hà Nội, khi nhìn cái kính (...) chúng biết ngay nên vì thế lúc Bùi Hằng sáp vô giằng lấy thì ngay lập tức 2 thằng vọt lên liền đòi chặn lai... nhưng Bùi Hằng đã thoát sang đường. 
An ninh đứng đường mà bụng bự gớm.
Khi Bùi Hằng trở vào tính đưa giấy tờ chứng minh nhân thân cho Lee Nguyen thì chúng túm CMND của Bùi Hằng luôn và chúng để Bùi Hằng ngồi trong đấy suốt từ chiều cho tới đêm 27/11 tại công an phường Bến Nghé. Qua 0 giờ, chắc nghe mọi người gọi điện tìm mình quá trời thì chúng tống Bùi Hằng lên xe, hụ còi inh ỏi và đưa sang giấu bên công an Tân Định. Trước khi chuẩn bị chuyển Bùi Hằng đi cả hơn chục thằng vừa công an, vừa dân phòng xông vào dưới sự cầm đầu của tên công an bụng phệ tên Thắng giật phắt chiếc ví tiền Bùi Hằng đang cầm trên tay, xăm soi lục lọi và cướp luôn chiếc điện thoại mà Bùi Hằng đang cầm thế rồi chúng mới xô đẩy Bùi Hằng lên xe .Vào tới đây, học kinh nghiệm NBG, Bùi Hằng nằm lên ghế làm một giấc ngon lành. Không "ngon" sao được vì bên ngoài cả gần chục thằng canh gác cơ mà. Ngủ rồi mai tính tiếp. 

Như thế là mình đã có được cảm giác quen vào đồn công an nên thấy bình thản lạ lùng. Chiều chúng mua bánh mỳ có mời nhưng không thèm ăn, sau đấy thì chúng không cần đoái hoài gì thêm nữa, nhiều thằng thay nhau đòi lấy lời khai nhưng không được chúng quay ra giở thái độ hỗn láo với Buì Hằng. Vì chúng mặc dân sự nên không thể biết hết tên, chỉ nhớ rõ một thằng mập như con lợn, nói giọng Bắc, tên Thắng, sau này nó cũng thay đồ thường phục. Trong đồn, những khi có người hỏi chuyện mình lại tranh thủ giảng giải cho lũ "công cụ" những bài học về lòng yêu nước, xỉ vả về thái độ đạo đức nghề nghiệp với mấy tên công an xấc xược. Có đôi ba người tử tế họ cũng xấu hổ và luôn thanh minh với mình rằng "đừng nghĩ về họ tất cả đều xấu, có người nọ người kia"... Khốn nạn nhất là cái thằng có nốt ruồi trên mặt, từ cái nốt ruồi ấy tủa ra mấy cọng râu vắt vẻo ngạo ngước khiến cho khuôn mặt hắn vốn sinh ra đã không thể tử tế, nó luôn mồm chửi bới và hằm hè mình, nhưng khi Bùi Hằng thách "đánh đi" thì nó không dám. Không biết nó giữ chức vụ gì nhưng thấy nó từ lúc bắt giữ Bùi Hằng cho đến lúc đưa đi đều có mặt, và có lẽ nhiệm vụ của nó là gây khủng hoảng tâm lý và đe dọa đối phương... 

Con chó cuồng đã nhầm khi gặp Bùi Hằng này bởi thế suốt mấy chục tiếng giam giữ, mình với nó chửi bới gây gổ hoài và tên an ninh cáo già Lê Minh Hải - xếp chúng nó đã không dám thừa nhận nó là an ninh mà nói rằng: thằng này là dân phòng. Dân phòng hay an ninh, công an thì chúng mày cũng không thể ăn tươi nuốt sống Bùi Hằng này đâu. Ngủ cho lại sức để chiến đấu 

Nghe tin anh chị em Hà Nội đã đươc thả hết, còn Sài Gòn chắc chúng cũng không thể giữ lâu. Coi như xong: Thanh thản. 

Hết ngày 27/11/2011. 
Những hình ảnh tại đồn công an Bến Nghé trong đêm 27-11-2013


Chiếc xe trắng bít bùng đậu  phía sau chính là chiếc xe đưa tôi "Đi giấu" lúc 12 giờ đêm 27-11-2011 sang công an phường Tân Định 

2 nhận xét:

  1. Minh Hằng ơi! Rất cảm phục ý chí của Hằng. Thương em lắm.

    Trả lờiXóa
  2. Bùi Hằng trong bức ảnh trên đầu bài rất đẹp.
    Lại có thêm ông thi sĩ Đỗ Trung Quân làm phông nền thì càng ngộ, he he
    Chúc mãi đẹp như vậy, Bùi Hằng

    Trả lờiXóa