18 thg 11, 2013

SỢ HÃI TỪ 2 PHÍA ....


Nguồn Mai Xuân Dũng 

Sợ hãi là môt thuộc tính, một phản xạ, một cơ chế tự bảo vệ của hệ thần kinh. Vài trường hợp khác có nguồn gốc bệnh lý. Cuộc sống hiện đại tạo ra khá nhiều nỗi sợ.
Nhiều người cảm thấy bất an khi bên mình thiếu chiếc điện thoại. Hội chứng lo sợ thường trực đó giới chuyên môn gọi là hội chứng nomophobia.
Người Việt Nam có một “nền văn hóa”… sợ. Nó tác động vào cuộc sống của tất cả chúng ta hàng ngày, hàng giờ. 
Phổ biến trong giới trẻ là hội chứng "sợ bỏ lỡ" (fomo). Điều đó xảy ra khi bạn không tham dự các sự kiện xã hội. cảm giác này thường gắn liền với nhận thức, địa vị xã hội, nó có thể gây ra cho con người cảm giác bất an, lo sợ bị lạc hậu,bỏ rơi. Nhiều người vì lỡ buổi tiệc chiêu đãi, lỡ một buổi ra mắt cuốn sách, tác phẩm nghệ thuật, buổi họp đồng hương, họp mặt bạn bè trong một group nào đó trước từng từng tham gia sẽ cảm thấy mình đơn lẻ, bị mọi người bỏ rơi (hoặc có người cảm thấy mình ít nổi bật hơn so với người có tham dự các sinh hoạt cộng đồng đó). 
Bạn đã từng sợ toát mồ hôi khi bị yêu cầu phát biểu trước đám đông? Tôi đọc được một báo cáo của Viện nghiên cứu sức khỏe tâm thần Mỹ, có khoảng 15 triệu người Mỹ cảm thấy sợ hãi đến mức hoảng hốt khi phải nói trước đám đông. Một số người, tệ hơn e thẹn toát mồ hôi khi ăn trước mặt những người lạ. Những sợ hãi này thường bắt đầu từ khi họ còn nhỏ, thường là từ tuổi 13. Chính tôi khi lên 9 tuổi có cảm giác không thể ăn uống thoải mái nổi trong nhà ăn tập thể đông người. Một số cháu nhỏ không thể tiểu tiện được ở bất kỳ nhà vệ sinh nào không phải trong nhà chúng.

Bạn đã từng đi trên các tuyến đường CSGT chặn bắt gắt gao? nếu để ý sẽ thấy nhiều xe dân sự 4 dến 16 chỗ lấp ló cái mũ công an trên ca pô. Mẹo vặt như thế mà nhiều lần các cậu CSGT đã đưa còi lên miệng lại thả xuống giơ tay chào.
Một sự thật, các xế hộp loại sang nếu mang biển đẹp (lộc phát lộc, số gánh, kép 66, 88,99 chẳng hạn), đố anh CSGT nào dám giơ gậy ách xe.
Không cần phải đến mức đó. Nếu bạn ngồi gần điểm “làm ăn” của CSGT dễ thấy các anh thường ngó lơ khi những chiếc SH do những thanh niên mặc may ô, tay, ngực xăm trổ chở “đào” không đội mũ bảo hiểm lượn ngay trước mũi CSGT lại còn vượt đèn đỏ đố anh nào dám “tuýt” còi.
Chuyện không ít người tìm kiếm mọi cơ hội chụp ảnh với lãnh đạo đảng và nhà nước đem phóng to treo ở phòng làm việc, phòng khách nhà riêng coi như một thứ bùa ngải để nát công an hoặc đối tác làm ăn là chuyện không mấy ai không biết.
Đặc biệt, hội chứng sợ chụp ảnh trở nên rất phổ biến. Ở Việt nam, căn bệnh này là “sở hữu độc quyền” của những người làm việc tại các cơ quan Nhà nước, đặc biệt là ngành Công an, cảnh sát. Kể từ khi bức ảnh “Bịt Miệng” trong Phiên Tòa Tiền Chế Tại Huế Ngày 30/03/2007 được đăng lên, đáng lẽ ngành công an thay vì phải rút ra bài học tôn trọng luật pháp nhưng họ lại đối phó theo một lối tiêu cực hơn nữa là đặt làm thật nhiều tấm biển Cấm quay phim chụp ảnh đem dựng nhan nhản ở khắp công sở thâm chí cả công viên, vườn hoa làm như nơi đó là khu vực “an ninh quốc phòng” đặc biệt nguy hiểm có nguy cơ lộ bí mật quốc gia? 
Bịt mồm tại tòa đã là một sự hèn yếu người ta lại tỏ ra hèn mạt khi cố gắng tìm cách “bịt mắt" dân, bịt mắt dư luận bằng cách bắt các “tay máy” nghiệp dư khi họ chụp ảnh quay phim video các sự kiện xã hội. Trong các hoạt động dân sự được Hiến pháp quy định cho phép như Biểu tình, khiếu kiện, những người chụp ảnh luôn bị công an làm khó, nhẹ thì ngăn cấm đe dọa, nặng thì cướp máy ảnh, đánh người, kể cả phóng viên nước ngoài công an ta cũng “phang” như thường. Hẳn bạn đọc chưa quên mấy năm trước, trưởng đại diện Bản tin AP Ben Stocking tại Hà Nội đã bị công an Hà nội tịch thu máy ảnh, “đấm, bóp cổ và đập vào đầu khi đưa tin về cuộc cầu nguyện của giáo dân” gần khu vực Nhà thờ lớn Hà nội. Chuyện om xòm, gây bức xúc lớn đến mức Phát ngôn viên đại sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội, bà Angela Aggeler đã phải gửi lời phản đối chính thức lên chính quyền Việt Nam.
Phải nói cho rõ rằng, việc chụp ảnh quay phim là quyền thậm chí còn là nghĩa vụ (giám sát) của mọi công dân được ghi trong Hiến pháp và được luật pháp thừa nhận. Công dân có quyền kiểm tra giám sát việc thực thi luật pháp của các cơ quan nhà nước. Chụp ảnh và quay phim chỉ bị hạn chế ở một số nơi đặc biệt nhằm bảo đảm bí mật, an ninh quốc gia.
Những bức ảnh, những đoạn clip chỉ là những tấm gương phản chiếu hiện thực cuộc sống xã hội và là hoạt động dân sự hết sức bình thường.
Tại sao họ sợ chụp ảnh như vậy?
Một người đàng hoàng tử tế và một thằng ăn cướp thì ai sẽ là kẻ sợ chụp ảnh? Dĩ nhiên chỉ kẻ làm việc xấu mới sợ bị chụp hình.
Nhưng ngăn cản chụp hình và có ngăn được hay không là một việc khác. Liệu người ta có thể ngăn cấm được các bức ảnh hay không khi trong thời đại công nghệ, mỗi chiếc điện thoại là một máy ảnh và mỗi người dân là môt “phóng viên”? Câu trả lời là: Không bao giờ. Ngăn chặn những tấm ảnh là hành động vô vọng giống như lấy bàn tay che mặt trời. Sự thật có thể có lúc bị xuyên tạc, che lấp nhưng cố công tiêu diệt bằng được sự thật là một việc bất khả thi.
Không biết đến khi nào người ta mới hết sợ những thứ vớ vẩn như thế?
Ngay cả những người dân lương thiện hiện nay cũng mắc căn bệnh sợ hãi tiềm thức.Nỗi sợ hãi đè nặng khiến con người ta không dám nói tiếng nói của riêng mình để rồi tự tha hoá đi lúc nào không biết và tạo cho kẻ ác lộng hành và góp phần làm xã hội trở nên bại hoại.
MXD

1 nhận xét:

  1. DAN SO SU TAN BAO AC DOC CUA DCSVN,DANG SO SU THAT ,SO MAT DI LOI LOC NHO DE DAU DE CO DAN MA CO DUOC ,SO DAN NOI DAY ...SO DU THU DAN GAN 90 TRIEU DANG CHI 3 TRIEU NHUNG NHIEU NGUOI DA VA MUON BO DANG .DCSVN DUA TC XAM LUOC LAM GOC DE MONG TON TAI ,DE BOT SO DAN,DAN CUNG HET SO DCSVN VI DANG BAN NUOC HAI DAN .GAN DEN HOI KET CUA HAI NOI SO .

    Trả lờiXóa