9 thg 11, 2013

THẤY GÌ KHI Việt Nam tham gia ký vào CÔNG ƯỚC CHỐNG TRA TẤN CỦA LIÊN HỢP QUỐC ?


Việt Nam đang từng bước muốn hội nhập với Quốc Tế và các Quốc gia Văn Minh tiến bộ
Điều  này có thể thực hiện được và thực sự trở thành mong muốn thay đổi của những người lãnh đạo,  nhằm đáp ứng những mong muốn thực thi QUYỀN CON NGƯỜI đối với xã hội Việt Nam hay không? Chúng ta hãy phổ biến rộng rãi thông tin này như một sự cập nhật cần thiết trong đời sống xã hội
Và tất cả mỗi người Dân chúng ta hãy cùng giám sát xem sau khi đặt bút ký vào công ước chung này (7-11-2013) Thì liệu rằng những vụ "Chết trong đồn công an" Hay những trường hợp bạo lực mà công an hay từ nhà cầm quyền gây ra với người Dân có được dần dần chấm dứt hay không các bạn nhé!
Hy vọng rằng trong một xã hội văn minh hơn. Trong tương lai người dân chúng ta không gặp lại những cảnh như thế này 

Chết trong đồn công an







Clip cùm chân người Dân trong đồn công an Thụy Khê ngày 25-10-2013 sau đó đánh Truong Văn Dũng gãy 3 xương sườn số 7-8-9 

                                          Clip CSGT Bà Rịa dừng xe vô cớ để mật vụ côn đồ tấn công những người bất đồng chính kiến ngày 21-8-2013
                                         
Nguồn facebooker Nguyễn Bắc Truyển 
Sau gần 40 năm, Liên hợp quốc ban hành Công ước chống Tra tấn của Liên Hiệp Quốc (tên đầy đủ là Công ước chống Tra tấn và Trừng phạt hoặc Đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo làm mất phẩm giá khác), ngày 7/11/2013, nước CHXHCN Việt Nam vừa ký tham gia công ước. Hiện nay, có 154 nước đã tham gia vào công ước này trên tổng số khoảng 192 nước, lãnh thổ là thành viên LHQ.

Với việc tham gia vào công ước Chống tra tấn tù nhân và giam giữ vô nhân đạo, Việt Nam phải chấp nhận cho đặc phái viên LHQ về giam giử vào thanh sát các nhà tù. Nhiệm vụ của các nhà hoạt động sẽ là chung tay phổ biến công ước này đến cho người dân.

Tạm thời xin mời đọc Công ước theo trang wikipedia, trước khi chúng ta có một bản dịch tốt hơn từ các nhà luật học.

-

Công ước chống Tra tấn của Liên Hiệp Quốc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Công ước chống Tra tấn
Công ước chống Tra tấn và Trừng phạt hoặc Đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo làm mất phẩm giá khác
Loại hiệp ướcCác văn kiện nhân quyền quốc tế
Ngày thảo10.12.1984[1]
Ngày ký
Địa điểm
10.12.1984
New York
Có hiệu lực
Điều kiện
26.6.1987[1]
20 phê chuẩn[2]
Bên ký kết77[1]
Bên tham dự147[1]
Nơi lưu giữTổng Thư ký Liên Hiệp Quốc[3]
Các ngôn ngữẢ Rập, Trung quốc, Anh, Pháp, Nga và Tây Ban Nha[4]
Wikisource logo Công ước chống Tra tấn của Liên Hiệp Quốc tạiWikisource
Công ước chống Tra tấn của Liên Hiệp Quốc tên đầy đủ là Công ước chống Tra tấn và Trừng phạt hoặc Đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo làm mất phẩm giá khác (tiếng Anh : United Nations Convention against Torture and Other Cruel, Inhuman or Degrading Treatment or Punishment) là một trong Các văn kiện nhân quyền quốc tế và khu vực, dưới sự duyệt xét lại của Liên Hiệp Quốc, nhằm mục đích phòng chống tra tấn trên toàn thế giới.
Công ước này đòi các nước phải có biện pháp hữu hiệu để phòng chống tra tấn trong nước mình, và nghiêm cấm các nước trả lại người về đất nước của họ nếu có lý do để tin rằng (ở đó) họ sẽ bị tra tấn
Bản văn Công ước đã được Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc chấp thuận ngày 10.12.1984[1] và, tiếp sau sự phê chuẩn của nước ký kết thứ 20,[2] thì Công ước đã bắt đầu có hiệu lực từ ngày 26.6.1987.[1] Ngày 26 tháng 6 nay được công nhận là Ngày quốc tế ủng hộ các nạn nhân bị tra tấn (International Day in Support of Torture Victims) để vinh danh Công ước này.
Tới tháng 9 năm 2010, Công ước đã có 147 bên ký kết.[1]
Bản đồ thế giới với các nước đối với Công ước chống Tra tấn
   ký và phê chuẩn
   ký nhưng chưa phê chuẩn
   không ký và không phê chuẩn

Tóm tắt[sửa]

Công ước này theo cấu trúc của các Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyềnCông ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị và Công ước Quốc tế về các Quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa, với một lời mở đầu và 33 điều khoản, được chia thành 3 phần :
Phần I (các điều 1–16) định nghĩa Tra tấn (điều 1), và các bên ký kết phải có các biện pháp hữu hiệu để phòng chống bất cứ hành động tra tấn trong bất cứ lãnh thổ nào dưới thẩm quyền pháp lý của mình (điều 2). Các điều khoản trên bao gồm việc bảo đảm rằng tra tấn được coi là một tội hình sự (Điều 4), việc thiết lập quyền thi hành pháp luật đối với các hành vi tra tấn một công dân của bên ký kết hoặc do một công dân của bên ký kết vi phạm (tội tra tấn) (Điều 5), việc bảo đảm rằng tra tấn là một tội có thể bị dẫn độ (Điều 8), và việc thiết lập [quyền thi hành pháp luật phổ quát] để xét xử các vụ tra tấn tại nơi một kẻ phạm tội tra tấn không thể bị dẫn độ (Điều 5). Các bên ký kết phải kịp thời điều tra mọi cáo buộc tra tấn (các Điều 12 và 13), và các nạn nhân bị tra tấn phải có quyền được bồi thường (Điều 14). Các bên cũng phải cấm sử dụngchứng cớ do tra tấn (mà có) ở các tòa án của mình (Điều 15), và ngăn chặn việc trục xuất, dẫn độ hoặc trả lại người về nơi mà có cơ sở để tin rằng họ sẽ bị tra tấn (Điều 3). Các bên ký kết cũng có nghĩa vụ phòng chống việc trừng phạt hoặc đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo làm mất phẩm giá khác, và điều tra bất kỳ cáo buộc nào về việc đối xử như vậy trong thẩm quyền pháp lý của mình (Điều 16)
Phần II (Điều 17 – 24) nói về việc báo cáo và giám sát Công ước và các bước do các bên tiến hành để thực hiện công ước. Phần này thiết lập Ủy ban chống Tra tấn (Điều 17), và trao quyền cho ủy ban để điều tra các cáo buộc tra tấn có hệ thống (Điều 20). Nó cũng thiết lập một cơ chế giải quyết tranh chấp tùy chọn giữa các bên (Điều 21) và cho phép các bên công nhận thẩm quyền của Ủy ban được nghe các khiếu nại, khiếu tố của các cá nhân về việc vi phạm Công ước của một bên ký kết (Điều 22).
Phần III (Điều 25 – 33) nói về việc phê chuẩn, đi vào hiệu lực, và tu chính Công ước. Nó cũng bao gồm một cơ chế trọng tài tùy chọn (không bắt buộc) đối với tranh chấp giữa các bên (Điều 30)

Các quy định chính[sửa]

Định nghĩa tra tấn[sửa]

Điều 1 của Công ước định nghĩa tra tấn như sau :
(Tra tấn) là bất kỳ hành động nào tạo ra sự đau đớn nặng nề hoặc đau khổ - dù thể xác hay tâm thần - do cố ý gây ra cho một người nhằm các mục đích là đạt được thông tin hay một lời thú nhận từ anh ta hoặc một người thứ ba, trừng phạt anh ta vì một hành động mà anh ta hoặc người thứ ba đã phạm hoặc bị nghi là đã phạm, hoặc đe dọa, ép buộc anh ta hoặc một người thứ ba, hoặc đối với bất kỳ lý do nào dựa trên sự phân biệt đối xử bất kỳ loại nào, khi nỗi đau đớn hay đau khổ như vậy gây ra bởi - hoặc theo sự xúi giục - hoặc với sự đồng ý - hoặc chấp thuận - của một quan chức hoặc người khác hành động trên cương vị chính quyền. Nó không bao gồm sự đau đớn hoặc đau khổ ngẫu nhiên hoặc vốn có khi bị các hình phạt đúng theo luật.
– Công ước chống Tra tấn, Điều 1,1
Các hành động chưa tới mức tra tấn vẫn có thể cấu thành tội đối xử tàn ác, vô nhân đạo hoặc làm mất phẩm giá theo Điều 16.

Cấm tra tấn và Đối xử tàn nhẫn làm mất phẩm giá[sửa]

Điều 2 của Công ước cấm việc tra tấn, và yêu cầu các bên ký kết phải có các biện pháp hữu hiệu để phòng chống tra tấn ở bất cứ lãnh thổ nào dưới thẩm quyền pháp lý của mình. Việc cấm này là tuyệt đối và không được vi phạm.
"Không có bất cứ trường hợp đặc biệt (ngoại lệ) nào"[5] có thể được viện dẫn để biện minh cho tra tấn, bao gồm cả chiến tranh, mối đe dọa của chiến tranh, bất ổn chính trị nội bộ, tình trạng khẩn cấp chung, hành vi khủng bố, tội phạm bạo lực, hoặc bất cứ hình thức xung đột vũ trang nào.[6] Tra tấn không thể được biện minh như một phương tiện để bảo vệ an toàn công cộng hoặc ngăn chặn các trường hợp khẩn cấp [6]. Cũng không có thể được biện minh bằng các lệnh từ các sĩ quan cấp trên hoặc các quan chức.[7] Việc cấm tra tấn áp dụng cho tất cả các vùng lãnh thổ thuộc thẩm quyền pháp lý thực sự của một bên ký kết, và bảo vệ tất cả mọi người dưới sự kiểm soát thực sự của mình, bất kể quốc tịch hoặc việc kiểm soát được thực hiện như thế nào.[6]. Kể từ khi Công ước có hiệu lực, việc cấm tuyệt đối này đã được chấp nhận như một nguyên tắc của luật quốc tế theo tập quán.[6]
Vì thường khó phân biệt giữa tra tấn và đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo làm mất phẩm giá, nên Ủy ban chống tra tấn coi sự cấm việc đối xử như vậy của Điều 16 là tuyệt đối và không được vi phạm.[6]
Các điều khoản khác của Phần I đưa ra các nghĩa vụ cụ thể nhằm thực thi lệnh cấm tuyệt đối này bằng cách phòng chống, điều tra và trừng phạt những hành vi tra tấn.[6]

Cấm trục xuất, dẫn độ[sửa]

Điều 3cấm các bên ký kết không được trục xuất, dẫn độ hoặc trả lại bất cứ người nào về một nước "nơi mà có cơ sở chắc chắn để tin rằng họ sẽ bị nguy hiểm vì là đối tượng bị tra tấn".[8] Uỷ ban chống tra tấn cho rằng mối nguy hiểm này phải được tính đến không chỉ cho nước tiếp nhận ban đầu, mà còn cho các nước mà người này sau đó có thể bị trục xuất, trả về hoặc bị dẫn độ.[9]

Các nước ký Công ước chống Tra tấn[sửa]

Bên tham giaKý kếtPhê chuẩn, Accession (a), Succession (d)
Afghanistan4.2.19851.4.1987
Albania.11.5.1994 a
Algeria26.11.198512.9.1989
Andorra5.8.200222.9.06
Antigua và Barbuda.19.7.1993 a
Argentina4 Feb 198524.9.1986
Armenia.13.9.1993 a
Úc10.12.19858.8.1989
Áo14.3.198529.7.1987
Azerbaijan.16.8.1996 a
Bahamas16.12.08
Bahrain.6.3.1998 a
Bangladesh.5.10.1998 a
Belarus19.12.198513.3.1987
Bỉ4.2.198525.6.1999
Belize.17.3.1986 a
Benin.12.3.1992 a
Bolivia4.2.198512.4.1999
Bosna và Hercegovina.1.9.1993 d
Botswana8.9.20008.9.2000
Brasil23.9.198528.9.1989
Bulgaria10.6.198616.12.1986
Burkina Faso.4.01.1999 a
Burundi.18.2.1993 a
Cambodia.15.10.1992 a
Cameroon.19.12.1986 a
Canada23.8.198524.6.1987
Cape Verde.4.6.1992 a
Chad.9.6.1995 a
Chile23.9.198730.9.1988
Trung quốc12.12.19864.10.1988
Colombia10.4.19858.12.1987
Comoros22.9.2000.
Congo.30.7.2003 a
Costa Rica4.2.198511.11.1993
Bờ Biển Ngà.18.12.1995 a
Croatia.12.10.1992 d
Cuba27.01.198617.5.1995
Cyprus9.10.198518.7.1991
Cộng hòa Séc.22.2.1993 d
Cộng hòa Dân chủ Congo.18.3.1996 a
Đan Mạch4.2.198527.5.1987
Djibouti.5.11.2002 a
Cộng hòa Dominica4.2.1985.
Ecuador4.2.198530.3.1988
Ai Cập.25.6.1986 a
El Salvador.17.6.1996 a
Equatorial Guinea.8.10.2002 a
Estonia.21 Oct 1991 a
Ethiopia.14.3.1994 a
Phần Lan4.2.198530.8.1989
Pháp4.2.198518.2.1986
Gabon21.01.19868.9.2000
Gambia23.10.1985.
Gruzia.26.10.1994 a
Đức13.10.19861.10.1990
Ghana7.9.20007.9.2000
Hy Lạp4.2.19856.10.1988
Guatemala.5.01.1990 a
Guinea30.5.198610.10.1989
Guinea-Bissau12.9.2000.
Guyana25.01.198819.5.1988
Tòa Thánh.26.6.2002 a
Honduras.5.12.1996 a
Hungary28.11.198615.4.1987
Iceland4.2.198523.10.1996
Ấn Độ14.10.1997.
Indonesia23.10.198528.10.1998
Ireland28.9.199211.4.2002
Israel22.10.19863.10.1991
Ý4.2.198512.01.1989
Nhật Bản.29.6.1999 a
Jordan.13.11.1991 a
Kazakhstan.26.8.1998 a
Kenya.21.2.1997 a
Kuwait.8.3.1996 a
Kyrgyzstan.5.9.1997 a
Latvia.14.4.1992 a
Liban.5.10.2000 a
Lesotho.12.11.2001 a
Liberia.22.9.2004 a
Libyan Arab Jamahiriya.16.5.1989 a
Liechtenstein27.6.19852.11.1990
Litva.1.2.1996 a
Luxembourg22.2.198529.9.1987
Madagascar1.10.200113.12.2005
Malawi.11.6.1996 a
Maldives.20.4.2004 a
Mali.26.2.1999 a
Malta.13.9.1990 a
Mauritania.17.11.2004 a
Mauritius.9.12.1992 a
Mexico18.3.198523.01.1986
Monaco.6.12.1991 a
Mông Cổ.24.01.2002 a
Montenegro.23.10.2006 d
Morocco8.01.198621.6.1993
Mozambique.14.9.1999 a
Namibia.28.11.1994 a
Nauru12.11.2001.
Nepal.14.5.1991 a
Hà Lan4.2.198521.12.1988
New Zealand14.01.198610.12.1989
Nicaragua15.4.19855.7.2005
Niger.5.10.1998 a
Nigeria28.7.198828.6 2001
Na Uy4.2.19859.7.1986
Pakistan17.4.083.6.2010
Panama22.2.198524.8.1987
Paraguay23.10.198912.3.1990
Peru29.5.19857.7.1988
Philippines.18.6.1986 a
Ba Lan13.01.198626.7.1989
Bồ Đào Nha4.2.19859.2.1989
Qatar.11.01.2000 a
Hàn quốc.9.01.1995 a
Cộng hòa Moldova.28.11.1995 a
Romania.18.12.1990 a
Liên bang Nga10.12.19853.3.1987
Rwanda15.12.2008 a
Saint Vincent và Grenadines.1.8.2001 a
San Marino18.9.200227.11.2006
São Tomé and Príncipe6.9.2000.
Ả Rập Saudi.23.9.1997 a
Senegal4.2.198521.8.1986
Serbia.12.3.2001 d
Seychelles.5.5.1992 a
Sierra Leone18.3.198525.4.2001
Slovakia.28.5.1993 d
Slovenia.16.7.1993 a
Somalia.24.01.1990 a
Nam Phi29.01.199310.12.1998
Tây Ban Nha4.2.198521.10.1987
Sri Lanka.3.01.1994 a
Sudan4.6.1986.
Swaziland.26.3.2004 a
Thụy Điển4.2.19858.01.1986
Thụy Sĩ4.2.19852.12.1986
Syria.19.8.2004 a
Tajikistan.11.01.1995 a
Thái Lan.2.10.2007 a
Macedonia.12.12.1994 d
Timor-Leste.16.4.2003 a
Togo25.3.198718.11.1987
Tunisia26.8.198723.9.1988
Thổ Nhĩ Kỳ25.01.19882.8.1988
Turkmenistan.25.6.1999 a
Uganda.3.11.1986 a
Ukraine27.2.198624.2.1987
Vương quốc Anh15.3.19858.12.1988
Hoa Kỳ18.4.198821.10.1994
Uruguay4.2.198524.10.1986
Uzbekistan.28.9.1995 a
Venezuela15.2.198529.7.1991
Yemen.5.11.1991 a
Zambia.7.10.1998 a

Nghị định thư tùy chọn[sửa]

Nghị định thư tùy chọn về "Công ước chống Tra tấn và Trừng phạt hoặc Đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo làm mất phẩm giá khác” (OPCAT), được thông qua tại Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc vào ngày 18 tháng 12 năm 2002 và có hiệu lực từ 22 tháng 6 năm 2006, quy định về việc thành lập "một hệ thống các chuyến viếng thăm thường xuyên do các cơ quan độc lập quốc tế và quốc gia thực hiện tại các nơi có người đang bị tước quyền tự do, để ngăn chặn việc tra tấn, trừng phạt hoặc đối xử tàn nhẫn vô nhân đạo làm mất phẩm giá khác",[10] được giám sát bởi một Tiểu ban Phòng chống Tra tấn và Trừng phạt hoặc Đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo làm mất phẩm giá khác.

Các bên ký kết Nghị định thư tùy chọn[sửa]

Tới tháng 9 năm 2010 Nghị định thư tùy chọn đã có 66 bên ký kết và 55 bên tham gia.[11]

Ủy ban chống Tra tấn[sửa]

Uỷ ban chống Tra tấn (CAT) là một cơ quan gồm các chuyên gia về nhân quyền, theo dõi việc thi hành Công ước của các bên nhà nước ký kết. Ủy ban này là một trong 8 cơ quan liên kết về hiệp ước nhân quyền của Liên Hiệp Quốc. Tất cả các bên nhà nước ký kết có nghĩa vụ phải nộp báo cáo thường xuyên cho Ủy ban chống Tra tấn về cách thức bảo vệ nhân quyền được thi hành như thế nào. Khi phê chuẩn Công ước, các nước phải nộp một báo cáo trong vòng một năm, sau đó họ có nghĩa vụ báo cáo mỗi 4 năm. Ủy ban kiểm tra từng báo cáo và đưa ra các quan tâm và khuyến nghị của mình cho bên nhà nước ký kết dưới hình thức các "quan sát kết luận". Trong một số trường hợp, Ủy ban có thể xem xét các khiếu nại, khiếu tố hoặc các thông tin từ các cá nhân cho rằng các quyền của họ theo Công ước đã bị vi phạm.
Ủy ban chống Tra tấn thường họp vào tháng 4/ tháng 5 và tháng 11 hàng năm tại Genève.
Các thành viên của Ủy ban chống Tra tấn hiện nay:[12]
TênNướcThời hạn
Claudio Grossman (chủ tịch) Chile2007–2011
Nora Sveaass (phó chủ tịch) Na Uy2009–2013
Xuexian Wang (phó chủ tịch) Trung Quốc2009–2013
Essadia Belmir (phó chủ tịch) Morocco2009–2013
Myrna Y. Kleopas Cyprus2007–2011
Alessio Bruni Ý2009–2013
Luis Gallegos Chiriboga Ecuador2007–2011
Felice D. Gaer Hoa Kỳ2007–2011
Abdoulaye Gaye Senegal2007–2011
Fernando Mariño Menéndez Tây Ban Nha2009–2013

Tham khảo[sửa]

  1. a b c d e f g United Nations Treaty Collection: Convention against Torture and Other Cruel, Inhuman or Degrading Treatment or Punishment. Retrieved on 16 January 2010.
  2. a b Convention Against Torture, Article 27. Retrieved on 30 December 2008.
  3. ^ Convention Against Torture, Article 25. Retrieved on 30 December 2008.
  4. ^ Convention Against Torture, Article 33. Retrieved on 30 December 2008.
  5. ^ Convention Against Torture, Article 2.2. Retrieved on 30 December 2008.
  6. a b c d e f “CAT General Comment No. 2: Implementation of Article 2 by States Parties” (PDF). Committee against Torture. 23 tháng 11 năm 2007. tr. 2. Truy cập ngày 16 tháng 6 năm 2008.
  7. ^ Convention Against Torture, Article 2.3. Retrieved on 30 December 2008.
  8. ^ Convention Against Torture, Article 3.1. Retrieved on 30 December 2008.
  9. ^ “CAT General Comment No. 01: Implementation of article 3 of the Convention in the context of article 22”. UN OHCHR. 21 tháng 11 năm 1997. Truy cập ngày 15 tháng 6 năm 2008.
  10. ^ OPCAT, Article 1.
  11. ^ “Parties to the Optional Protocol to the Convention against Torture and Other Cruel, Inhuman or Degrading Treatment or Punishment”. United Nations Treaty Collection. Truy cập ngày 4 tháng 10 năm 2009.
  12. ^ “Committee Against Torture – Membership”. United Nations OHCHR. 2009. Truy cập ngày 29 tháng 1 năm 2010.

7 nhận xét:

  1. Quan chức cộng sản, công an cộng sản đi về đâu?

    Câu trả lời có sẵn:

    Những tên độc tài đều bị chính nhân dân của nó thảm sát. Các tướng lãnh, các bộ trưởng còn sống sót của những tên độc tài từ Đông Âu, Nam Tư, Scandinavia, đến Ả Rập, tất cả đều kết thúc cuộc đời gian ác trong các nhà tù do phán quyết của Tóa Án Quốc Tế. Còn Việt Nam?

    http://diendanxahoidansu.wordpress.com/2013/11/05/quoc-hoi-thao-luan-de-thong-qua-du-thao-sua-doi-hien-phap-1992-5112013/comment-page-1/#comment-6433

    Việt Nam đi về đâu?

    Từ lúc năm giờ sáng ở các quán cà phê trong thành phố, ở ngoại ô, ở các đường làng quê, người ta gặp nhau, câu chuyện trao đổi nhau qua lại rồi cũng quay lại việc Trung cộng cướp nước, Việt cộng bán nước, cướp đất của dân, dân chúng nơi đây, nơi kia nổi loạn!

    Trong những đám giổ, đám cưới, người trong họ, trong làng, trong khu xóm địa phương gặp nhau chào hỏi, nhập tiệc, ăn uống, ba điều bốn chuyện rồi thì ai nấy cũng quay lại với chuyện Trung cộng cướp nước, Việt cộng bán nước, cướp đất dân, người Việt mất nước, phải làm sao, chuyện gì sẽ xãy ra, và người ta lại chưởi, người ta nguyền rủa Việt cộng!

    Năm đảng viên cộng sản bị bắn một lúc ở Thái Bình, vài người khác bị bắn ở Đồng Nai, cũng là đảng viên cộng sản. Người dân oan Việt Nam từ Lạng Sơn, Cao Bằng, biên giới Việt – Hoa, từ miền đông, miền tây, miền Trung và các vùng phụ cận Hà Nội đổ về Hà Nội đòi đất, đòi nhà mỗi lúc một thêm đông đão.

    Đảng viên nổi dậy kêu gọi thành lập đảng đối lập chống đảng cộng sản hiện tại. Người dân Việt Nam khắp nước, mọi thành phần xã hội, mọi tôn giáo đều càng lúc càng phẩn nộ vì tình trạng mất nước. Cả nước đều thấy, cả nước đều nghe.

    Kinh tế Việt Nam đi vào giai đoạn sụp đổ đến nổi giới chức kinh tế của cộng sản phải công khai tuyên bố VN đang cần phải vay thêm nợ để trả nợ và để chi tiêu. Chế độ cộng sản phải kết liểu số mạng của nó tại đây hoặc phải ngữa tay nhận viện trợ của Trung cộng.

    Việt cộng nhận viện trợ nhỏ giọt của Trung cộng để thoi thóp, sống còn trong khi Trung cộng càng cảm thấy cần thiết phải ra tay diệt trừ tham nhũng Việt cộng quyết liệt hơn nữa để bão đảm khoản tiền nó viện trợ, cho Việt cộng vay… không rơi vào tay đám tham nhũng hiện nay.

    Đảng viên cộng sản sẽ chết, sẽ thọ nạn càng lúc càng nhiều, trong lúc đó cuộc sống, đời sống của toàn dân Việt Nam sẽ như người dân ở Bắc Hàn, đói khổ, dật dờ như những bóng ma, muốn sống không sống được, muốn chết không chết được!

    Viễn ảnh trên đây của hơn tám mươi triệu người Việt Nam trong nước, khắp nơi, số đông người đều đã biết. Không bao lâu nữa, cả nước đều sẽ biết.

    Trả lờiXóa
  2. Trước khi Trung cộng hoàn toàn xiết chặt cứng gọng kềm cai trị của nó. Người Việt Nam sẽ nổi loạn khắp nơi. Những đám đông nhân dân, nông dân, công nhân, đồng bào các tôn giáo nổi dậy chống đảng cộng sản, Việt cộng, tay sai của quân cướp nước Trung cộng càng lúc càng đông, càng lớn. Số lượng đảng viên cộng sản chết càng lúc càng nhiều, chết vì nhân dân Việt Nam trong cơn thịnh nộ, chết vì Trung cộng âm thầm thúc đẩy bọn bán nước ra tay diệt trừ mình!

    Việt Nam trong tình hình dân chúng nổi loạn khắp nơi như thế, vượt quá khỏi sự kiểm soát của Việt cộng, liệu Trung cộng có đưa quân vào Việt Nam để cứu đám tay sai bán nước?

    Nếu như trước đây, vào thời kỳ của Hồ Chí Minh bán nước, và tên “thủ tướng” đại gian ác Phạm Văn Đồng, Trung cộng có thể làm như thế bằng cách ký kết các thỏa ước này khác để cho đám cố vấn, quân lính Trung cộng vào miền bắc Việt Nam hầu tiện việc điều khiển đám tay sai bản xứ như chúng đã làm. Nhưng vào thế kỷ thứ 21 này, khi sự sống kinh tế của toàn nước Tàu cộng sản và đảng cộng sản Tàu phải sống nhờ vào thị trường Âu Châu, Hoa Kỳ, Nhật Bản là chính, đưa quân can thiệp trực tiếp vào nội bộ Việt Nam là Trung cộng chấp nhận sự sụp đổ của chế độ cộng sản ở tại chính nước Tàu cộng sản. Trung cộng không ngu dại làm như thế.

    Bọn chúng có thể can thiệp vào chuyện nội bộ của Việt Nam nhưng dưới hình thức che đậy, lén lút hà hơi tiếp sức cho đám tay sai bán nước ở Việt Nam, nhưng việc hà hơi tiếp sức cho đám tay sai địa phương không lớn, không nhiều tiền như đám bán nước mơ ước!

    Trung cộng không có tiềm năng kinh tế đủ mạnh để nuôi dưỡng toàn bộ máy bán nước Việt cộng khi thực tế khả năng của chúng chỉ có thể nuôi nổi một số hết sức giới hạn những tên tay sai bản xứ như chúng đang nuôi con của Kim Young II và nhúm tướng, sĩ, tượng chung quanh con của Kim Young II!

    Thực tế này giúp cho nhân dân Việt Nam thấy rõ điều gì sẽ xãy ra khi toàn dân Việt Nam đứng dậy?

    Đảng Việt cộng ban nước này phải tan rả vì không đủ khả năng chống trả. Chế độ cộng sản phải sụp đổ là việc đương nhiên. Trong cơn hổn loạn, lòng dân đang sơn thịnh nộ sôi sục của toàn dân, đảng viên cộng sản khó tránh khỏi cái chết, rất nhiều!

    Cũng như những gì đã xãy ra ở Campuchea vào sau năm 1975, Trung cộng chỉ giỏi thúc đẩy người địa phương sát hại lẫn nhau. Trung cộng thúc đẩy Việt cộng đàn áp dân Việt Nam cho nó bằng lổ miệng, thực tế nó đang cố thủ cho sự tồn tại của chính chế độ cộng sản Tàu ở lục địa. Nó thúc đẩy Việt cộng đàn áp dân chúng Việt Nam, Việt cộng ngu làm thành công, nó hưởng. Nhân dân Việt Nam đồng loạt nổi dậy, vượt quá sức chịu đựng của Việt cộng, đảng viên cộng sản chết, nó đứng bên kia biên giới hò la hổ trợ Việt cộng hết sức mình!

    Bản chất lưu manh, xão trá của Trung cộng, nói một đường, làm một nẽo từ xưa nay ai có nghiên cứu, theo dõi lịch sử bang giao Việt Nam – Trung cộng, Trung cộng và các nước nạn nhân của nó đều biết!

    Việt cộng là học trò của Trung cộng mà không cố tìm hiểu đến nơi đến chốn tên thầy dạy lưu manh, xão trá của mình!

    Trả lờiXóa
  3. Thực tế, đảng viên cộng sản cấp cao Việt cộng làm sao hiểu được Trung cộng khi từ trên xuống dưới xúm nhau bưng bít thông tin từ thế giới bên ngoài?

    Hồ Chí Minh biết, nhưng không bao giờ đương sự mở miệng vì Trung cộng là thầy, là chổ dựa của tên bán nước này. Những người khác biết, nhưng do hèn, do sợ mất quyền lợi, mất chổ đứng, nên biết mà chỉ nói cách qua loa. Biết không dám nói hết sự thật lịch sử để thế hệ sau biết mà tránh, như Dương Danh Dy. Đương sự này đã từng tuyên bố: “Trung Quốc làm những việc kinh khủng lắm…!

    Kinh khủng là như thế nào? Sao không nói cho toàn dân, các thế hệ sau được biết để còn tránh hậu quả cho mai hậu? Chẳng qua vì hèn, vì ích kỹ, vì không ý thức hết trách nhiệm người đi trước của mình! Việt Nam không phải chỉ có một người như Dương Danh Dy!

    Giải pháp của ai đó nêu ra trên đây là giải pháp xem ra tương đối đứng đắn. Chỉ có cách này, kêu gọi quốc tế vào Việt Nam để tổ chức bầu cử tự do, lập lại một nước Việt Nam mới thì mới có thể ngăn chặn được thảm cảnh người Việt đổ máu nhau chan hòa vì lũ cướp Trung cộng.

    Phi giải pháp này, đảng viên cộng sản sẽ là khối nạn nhân đông đảo sẽ chết dưới hai làn đạn: Nhân dân Việt Nam và bàn tay bẩn thỉu, gớm ghiếc của Trung cộng.

    Hiện nay, giữa cơn hoang mang, hoảng loạn, đảng viên cộng sản không biết lựa chọn con đường nào để thoát khỏi mạng nhện.

    - Bỏ đảng cộng sản, ra đi khỏi nước: Không ai, không nước nào chứa!

    - Ở lại, thùng thuốc súng Việt Nam nổ bùng, mình sẽ là những nạn nhân tan xác trước tiên!
    - Hãy kêu gọi cùng nhau, hãy thuận đi chung một con đường với nhân dân Việt Nam: Kêu gọi quốc tế vào Việt Nam:

    1- Đất nước ra khỏi họa Trung cộng.

    2- Đảng viên cộng sản còn có cơ hội bão đảm được sự sống còn của bản thân.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ý kiến trên của nặc danh 11:11 hoàn toàn hữu lý, có tầm nhìn xa.
      Dân ta giờ chỉ có một con đường phải đi để sống còn. Các ngài đảng viên cũng chỉ có một con đường sống, đường ấy là con đường trở về với dân tộc.

      Tiếp tục ôm chân chúng nó chỉ từ bị thương cho đến chết. Nhân dân còn có đường ra, ai lo ôm ghế ba chân lớp sẽ vào chật nhà tù, lớp chết không có chổ chôn!
      Bàn cờ đã thấy rõ như ban ngày rồi vậy.

      Ai biết thì sống. Ai hám quá thì phải chết. Ăn no quá nổ bụng mà chết.
      Súng đã nổ, người đã chết. Chất nổ đã nổ, sẽ còn nổ nhiều chổ, nhiều nơi nữa. Quả bóng bơm đã quá căng. Bác nặc danh nói thùng thuốc súng VN sẽ nổ là việc không tránh khỏi.
      Người biết sống bang cái đầu, người không biết, người khôn lỏi quá sống bằng dạ dày và cái miệng ăn. Người đói it khi chết. Người ăn quá phải chết ngay vì bội thực!

      Xóa
  4. Xin lỗi qúy vị độc giả, dù lũ quỷ có biến một số người bị câm,điếc,mù.Nhưng lổ mủi thì chúng không bịt được vì lủ quỷ bay mùi thôí quá.Chị Hằng cố lên,CHÚA thêm sức cho chị ,mong một ngày gặp chị.

    Trả lờiXóa
  5. Nguyệt Đồng Xoài23:13 9 tháng 11, 2013

    Câu nói bất hữu chân lý của tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu “Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm”. Nhân dân Việt nam một số biết câu nói đấy của ông Thiệu. Trong khi ấy thì vẫn một số khác không biết vì còn trẻ hay không có điều kiện so sánh đối chiếu việc NÓI và LÀM của đảng CSVN, hoặc có biết những tư duy bảo thủ sơ cứng, đây chính là đất sống cho sự lừa bịp mị da^n của những lãnh đạo cộng sản và những người còn tin tưởng vào nó vì quyền lợi “còn đảng thì còn mình còn sổ hữu còn nhà cào xe đẹp, còn có cơ hội tham nhũng làm giàu cho gia đình”.

    Trả lờiXóa
  6. Các bạn hãy thu thập hình ảnh, hồ sơ đầy đủ các nạn nhân bị cộng sản hành hạ, trấn dã man dưới mọi hình thức của những nạn nhân còn sống hay đã chết đệ trình cho International Court of Justice, Tòa Án Quốc Tế, các nơi nhận khác là văn phòng của ông Tổng Thư Ký LHQ, các Tổ Chức Nhân Quyền Thế Giới ở Thái Lan, Hoa Kỳ và Âu Châu.

    1- Gữi đơn từ đến Tòa Án Quốc Tế theo địa chỉ dưới

    2- Email liên lạc với Tòa Án Quốc Tế:

    - Bấm chuột vào chử click here màu xanh (cạnh chử e-mail)

    - Hoặc có thể vào trang Web của Tòa Án Quốc Tế (để dùng link gữi email trực tiếp ở trang Web của Tòa Án Quốc Tế)

    http://www.icj-cij.org/homepage/contact.php

    Sẽ có một khung địa chỉ giống như khung dưới. Bấm vào hai chử click here (canh chử e-mail) màu xanh và gữi e-mail kèm hồ sơ muốn gữi.

    International Court of Justice
    Peace Palace
    Carnegieplein 2
    2517 KJ The Hague
    The Netherlands Telephone: (+31) (0)70 302 23 23
    Telefax: (+31) (0)70 364 99 28

    E-mail : Click here.

    Trả lờiXóa