24 thg 12, 2013

Những nấm mộ đi tù

Bài viết của Nguyễn Lân Thắng 
Tôi vào Nam thăm gia đình và bạn bè một ngày cuối năm rực nắng. Sài Gòn vẫn hối hả như bao lần tôi đã đến. Gia đình tôi bên nội là dân Bắc, bên ngoại là dân Nam, thế nên từ bé đến giờ tôi chẳng xa lạ gì với mảnh đất này. Mọi lần đến Sài Gòn, tôi thường cố gắng dành thời gian về nghĩa trang thành phố để thăm mộ ông ngoại tôi. Lần này đi, tôi chợt nhớ đến đã đọc đâu đó về nghĩa trang quân đội VNCH cũng nằm tại Biên Hòa. Gia đình tôi không có người thân nào nằm ở nghĩa trang này, nhưng tôi rất tò mò muốn đến đây để mắt thấy tai nghe mọi chuyện và để thắp dù chỉ một nén nhang cho những người đã khuất. Trên đường đi, mặc dù được bạn bè hướng dẫn tận tình qua điện thoại mọi "thủ đoạn" để có thể lọt vào nghĩa trang này dù không có người thân bên trong, nhưng tự dưng tôi nổi lên nỗi băn khoăn rất lớn: Tại sao chiến tranh đã qua lâu mà vào nghĩa trang này lại phải trình chứng minh thư, phải chứng minh được mình có người thân nằm trong đó, và tệ nhất là không được chụp ảnh đàng hoàng? Tôi quyết định sẽ chỉ đi vòng ngoài để quan sát và nhất là lên Đền Tử Sĩ, một nơi hoang tàn chẳng có ai canh gác. Dù đã biết những điều tệ hại nơi đây qua internet, nhưng quả thật chỉ khi chứng kiến tận mắt những gì ở Đền Tử Sĩ tôi mới thấu hiểu phần nào nỗi đau của biết bao gia đình có người thân nằm lại nơi này. Đền nằm trên một gò đất cao án ngữ ngay trước nghĩa trang, phía trước là cổng tam quan vẫn còn mờ mờ dòng chữ gì đó không đọc được nữa. Tôi về tra lại trên mạng mới biết đó là dòng chữ "Vì nước hi sinh" và "Vì dân chiến đấu". Theo những ảnh chụp trước 1975 còn lại trên mạng thì cảnh quan nơi này thay đổi thật nhiều. Cả khu gò phủ kín một rừng cây được trồng chắc mới gần đây thôi. Lần theo những bậc bê tông phủ dày lá khô, tôi bước lên khu đền mà lòng thầm kinh ngạc vì sao những cấu trúc xây dựng này có thể bền bỉ tồn tại đến bốn mươi năm dù không có người chăm sóc.


Bên trong đền, ngoài một cái bàn gỗ dựng tạm làm ban thờ là đống chăn chiếu bẩn thỉu, chắc của một người vô gia cư nào đó tá túc qua ngày. Ngày xưa nơi đây từng là chỗ cử hành những nghi lễ trọng thể để tưởng nhớ người đã khuất, giờ bẩn thỉu hoang tàn không khác xó chợ hoang.Tôi và người bạn đi cùng không dám dọn dẹp kê đặt lại gì nhiều, chỉ dâng hoa và thắp tạm nén hương mong những người còn nằm lại ngậm cười nơi chín suối.

Rời khỏi khu đền, chúng tôi đi một vòng vào sâu phía trong nghĩa trang. Người ta đã xây chặn giữa Đền Tử Sĩ và khu chôn cất một nhà máy nước có tên là Bình An. Cả khu nghĩa trang được xây kín tường cao 3m, bên trên có hàng kẽm gai lởm chởm trông không khác gì trại tù. Xe đưa chúng tôi lướt qua khu kiểm soát, ngoài cổng đề tên là Nghĩa trang nhân dân Bình An, phía trong thấp thoáng vài ngôi mộ. Nếu tôi cố vượt qua cổng này vào bên trong thì chắc chắn phải trình chứng minh thư, phải ghi tên vào sổ, phải chịu sự giám sát của nhân viên an ninh và sẽ không thể nào đàng hoàng nâng máy lên chụp bất cứ thứ gì. Đó là điều tôi đã được bạn bè cảnh báo trước và tôi không thể chấp nhận được! Tôi đi thăm nghĩa trang chứ có phải đi thăm tù đâu mà phải như vậy!
Vậy mà bao năm qua, gia đình những người đã khuất vẫn phải nín nhịn, vẫn phải xin xỏ chính quyền để thực hiện những quyền rất chính đáng của mình là được ra vào để thăm nom săn sóc phần mộ người thân nằm lại nơi này. Những người nằm xuống trong nghĩa trang này dù lý tưởng của họ là đối lập với nhà nước hiện nay, nhưng họ cũng là người Việt Nam, cũng là cha là ông của biết bao gia đình, mộ phần của họ đáng được hưởng sự chăm sóc của người thân. Tôi tự hỏi một chính thể với đầy đủ sức mạnh trong tay mà sao lại sợ họ thế? Sao nỡ cầm tù kể cả khi họ đã chết? Đến ngay cả những lính Trung Quốc xâm lược biên giới phía Bắc năm 1979, khi chết vô danh trên đất Việt cũng được quy tập chôn cất trong bao nghĩa trang đàng hoàng khắp miền núi phía Bắc? Sao người Việt với nhau mà nỡ đối xử tàn tệ đến mức kinh hoàng như vậy? Còn nhiều câu hỏi nữa cứ luẩn quẩn trong đầu tôi trên đường về, nhưng chắc chắn một điều là chính sách hòa giải dân tộc sẽ không thể thành công nếu nhà nước cứ hành xử như thế này.
Chiến tranh đã lùi qua lâu mà vết thương trong lòng dân tộc hình như vẫn chưa khép lại. Khi tôi đăng một số bức ảnh chuyến đi thăm nghĩa trang này lên Facebook cách đây mấy hôm thì lập tức nhận được vô số phản hồi trái chiều. Người thì rất hoan nghênh, người thì lại phê phán cho rằng tôi là thằng cộng sản con, là kẻ cơ hội làm chuyện chính trị. Tôi nghĩ các bạn có ý phản đối tôi không cần phải nặng nề như vậy. Chính thể Việt Nam Cộng Hòa dẫu gì cũng đã là quá khứ. Chiến tranh đã kết thúc gần bốn mươi năm và chúng ta vẫn phải chung sống với nhau. Điều quan trọng cần làm là nhìn nhận quá khứ, giải quyết tồn tại và hướng tới tương lai. Một mặt cứ sống trong hận thù, phân biệt Nam Bắc thì không thể cùng chấn hưng đất nước được. Mặt khác, phải dũng cảm bỏ qua khác biệt để bắt tay nhau cùng phá bỏ tất cả những điều phi lý, những điều đi ngược lại giá trị nhân bản của dân tộc này. Hãy đi từng bước nhỏ, từng việc cụ thể như việc phá bỏ chế độ kiểm soát nghĩa trang quân đội Biên Hòa giống một trại tù. Hãy lên tiếng, hãy làm trong khả năng mà bạn có thể chịu đựng được. Không bắt đầu thì mãi mãi chẳng bao giờ có đổi thay./.

10 nhận xét:

  1. Chị Hằng thích đội mủ kết không ?
    Hãy xem các loại mủ trong link duới đây .
    Nếu chị thích hay bạn bè chị thích đội i dạo phố thì cho biết em mua tặng trong dịp gần Tết này.
    http://www.brickhousesecurity.com/product/covert+hat+camera.do?gclid=CLjU2qvLqbsCFdJcfgod03gAyQ
    http://www.tmart.com/4GB-720-x-480-Mini-Spy-Cap-Camera-with-Remote-Control-Black_p222170.html

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn bạn Nguyễn Lân Thắng những điều bạn nói rất đúng,không quên được quá khứ thì không thể nào giúp đất nước đi lên được

    Trả lờiXóa
  3. Nhân gian dẫu có bạc…

    Nhưng anh linh Chiến Sĩ Cộng Hòa đã quyện cùng hồn thiêng sông núi

    Đời đời Chiến Sĩ Cộng Hòa vẫn tiếp tục bão vệ giang san.

    Nhân gian dẫu có bạc, bởi đấy là nhân gian…gió thoảng.

    Gió vẫn thổi, mây vẫn bay, ngày mai trời lại sáng.

    Có mấy ai dùng tay che lấp được mặt trời?

    ***

    Đêm nay, đêm Đấng Cứu Thế giáng trần.

    Nguyện cầu bình an trần thế cho người thiện tâm.

    Merry Christmas and a Happy New Year to you

    From far far away

    Trả lờiXóa
  4. Bài viết quá hay, đã tỏ rõ sự HÈN HẠ của cọng sản Vịt NEM HÈN VỚI GIẶC ÁC VỚI DÂN.
    Với lũ Tàu khựa giết hàng chục ngàn người dân Việt tại Cao Bằng, Lạng Sơn năm 1979, thì chúng lại khang tranh lập nghĩa trang THỜ PHỤNG, CÁM ƠN Tàu khựa.
    Lúc nào chúng (csVN) cũng hoà hợp, hoà giải nhưng thật ra chỉ là một THỦ ĐOẠN để TỒN TẠI, vì chính bạn thân chúng (cs) đã biết không có CHÍNH NGHĨA sau trò MỊ DÂN, chống Mỹ cứu nước, độc lập, tự do hạnh phúc, nhưng thực tế là giao đất VIỆT cho Tàu khựa, tương lai VN sẽ là TÂY TẠNG thứ 2 của TÀU.
    Hãy nhìn "tư bản giẫy chết" MỸ, không có những "đỉnh cao trí tuệ" sau nội chiến Nam, Bắc phân tranh vì khác ý thức hệ, người ta đã quân tử bỏ hết tất cả quá khứ không phân biệt LÝ LỊCH cùng nhau bắt xây dựng quê hương và bây giờ họ (MỸ) đứng vào vai trò hạng nhất để lãnh đạo thế giới.
    Hởi nhưng ông bà cs hãy nhìn vào đó mà cùng nhau đoàn kết đập đổ lũ bầy đàn chó sản (cs) đứng lên xây dựng môt VN tươi đẹp.
    Mong thay.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bởi vậy trước khi đi xuống địa ngục gặp các bác Mác , Lê...bác thì thầm hát cho bác nghe một bản nhạc Trung Quốc . Lời yêu cầu của bác được đáp ứng ngay . một cô y tá hát cho bác nghe , bác mĩm cười mãn nguyện

      Xóa
  5. Việc làm của anh ( Tấm Lòng ) tôi xin nghiêng mình trước anh , dù gia đình tôi không có ai nằm tại nghĩa trang Biên Hòa nầy hay bất cứ nghĩa trang nào hết . Tuy nhiên , tôi xin có ý kiến , anh không nên quan tâm tới những comment bôi nhọ anh , tôi chắc chắn rằng những comment nầy là từ DLV hay CAM đó thôi . Kính chúc anh có một mùa giáng sinh bình an.

    Trả lờiXóa
  6. Quân Trung cộng tàn sát chiến sĩ Việt Nam trên biên giới. Quân Trung cộng hãm hiếp, sát hại, cắt nhủ hoa, mổ bụng nử tù binh Việt Nam trên biên giới (Lão Sơn), thi thể nạn nhân bị những con quỷ sống vứt bìa rừng, các bạn hãy đọc, hãy nhìn bằng mắt để thấy sự thật, thay vì căm thù giặc cướp nước, kêu gọi toàn dân đứng dậy cùng nhau cứu nước, những tên bán nước đã cấm nhân dân Hà Nội thắp hương tưởng niệm chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh thân mình để bão vệ biên cương tổ quốc, nay chúng lại rước máy chém trung cộng vào tử hình đảng viên cộng sản tham nhũng! Cộng sản là như thế!

    Đấy là lòng yêu nước, đấy là đạo đức cách mạng, đấy là tình đồng chí, đấy là trí tuệ ưu việt của những tên lãnh đạo cộng sản Việt Nam!

    Nguồn:

    http://huynh-tam.blogspot.fr/2013/08/huynh-tam_5669.html

    Trả lờiXóa

  7. http://www.youtube.com/watch?v=-2VRd8EtYzM


    Tiễn biệt Hiệp sĩ VIỆT DZŨNG - Dũng sĩ Việt Thời đại Dân chủ - Tự do ...
    ********************************************



    Thật xa nhưng lại thật gần hơn .. ..
    Bên đây bờ đại dương Vùng Vịnh tỏa sáng
    Cây cầu treo Kim Môn xa xa Quận Cam
    Sài Gòn Nhỏ Cali mất mát bàng hoàng
    Bên kia bờ Thái Bình nơi cơn bão biển thét gào
    Bên nớ bên ni thềm lục địa cổ xưa
    Bên cạnh Vịnh Bắc phần


    Nàng Tô Thị ôm con mãi mãi chờ chồng
    Sau Ngàn giọt lệ cất lời hát
    Em rất yêu anh
    Nhiều vô vàn anh biết không ?
    Lời ca như sợi xích vô hình kết nối bên kia bờ Thái Bình Dương
    Ca từ làm ấm dòng máu đang tuôn chảy trong động mạch
    Anh biết không ?...
    Em thấy Ánh Hải đăng giao thoa trên mặt biển xanh
    Em nghĩ đến những đêm trắng nơi Đất Mỹ xa xôi
    Anh soạn ca khúc dấn thân dâng đời
    Con sóng bạc đầu mang Hoa Biển phía xa
    Gượng nạng sắt đứng dậy khỏi cây Tây Ban cầm
    Khi Anh thấy vầng Trăng Huyết
    vừa ra khỏi đám mây tuyết băng
    Cái Chết dường như ngọt ngào như giọng ca Anh

    Thôi lỡ rồi ! Thôi hết rồi !

    Em muốn mời Anh về 
    Nhưng Chim nay .. . vừa gãy cánh !
    Anh mãi nằm lại nơi ấy !.. .
    Như Mây vừa .. . ngừng bay !.. .

    Thôi lỡ rồi ! Thôi hết rồi !
    Đất Mẹ Việt Nam chỉ còn chờ con về bằng Tinh anh
    Thể phách gởi lại cho Đất Mẹ Hoa Kỳ

    *

    Người Nghệ sĩ dấn thân nhìn Mẹ Việt Nam qua đôi mắt
    Như Bốn triệu đôi mắt cũng xanh như biển cả
    Chuyến hải trình vượt biên tìm Tự do gian lao
    Bất ngờ Ngàn triệu giọt nước mắt rơi
    Và Người Nghệ sĩ dấn thân ấy tin rằng Con đường Việt Nam
    Bến bờ Dân chủ vinh quang phải đến

    « Anh rất yêu Đất Mẹ Việt Nam
    Rất nhiều vô vàn Mẹ biết không ? .. .
    Đó là hàng trăm bài ca như liên kết hữu cơ
    Nối Kiều bào hải ngoại và Đồng bào trong Tổ Quốc
    Giọng hát lời ca làm ấm Dòng máu Việt đang tuôn chảy về Đền Hùng
    Mẹ Việt Nam biết không ?... »

    *

    Những đêm nơi Bắc Mỹ xa xôi
    Anh trăn trở cho Vận Nước qua con sóng bạc đầu ngày xưa vượt biển vượt biên
    Em thấy Ánh Hải đăng giao thoa trên mặt biển xanh
    Em nghĩ đến những đêm trắng nơi Đất Mỹ xa xôi
    Anh soạn ca khúc dấn thân dâng đời
    Con sóng bạc đầu mang Hoa Biển phía xa
    Gượng nạng sắt đứng dậy khỏi cây Tây Ban cầm
    Khi Anh thấy vầng Trăng Huyết vừa ra khỏi đám mây tuyết băng
    Cái Chết dường như ngọt ngào như giọng ca Anh


    Thôi lỡ rồi ! Thôi hết rồi !
    Em muốn mời Anh về 
    Nhưng Chim nay .. . vừa gãy cánh !
    Anh mãi nằm lại nơi ấy !.. .
    Như Mây vừa .. . ngừng bay !.. .

    Thôi lỡ rồi ! Thôi hết rồi !
    Đất Mẹ Việt Nam chỉ còn chờ con về bằng Tinh anh
    Thể phách gởi lại cho Đất Mẹ Hoa Kỳ

    *

    Bên nớ bờ đại dương lấp lánh gió biển gầm
    Vịnh Cali vọng từ khu phố cổ
    Người nghệ sĩ dấn thân ngước nhìn Vầng Trăng Huyết
    Nước mắt thầm rơi vào mộ huyệt
    Anh cất lời ca vang như giữa hải trình biển khơi
    Đảo chìm đảo nổi trại tị nạn
    Nam Dương - Tân Gia Ba - Phi Luật Tân

    «Quê Hương ơi con thương Đất Mẹ nhiều lắm
    Nhiều thật nhiều vô vàn Mẹ có hay ?
    Tình Quê Hương như đã dần tan chảy
    Trong từng dòng huyết quản con đây »


    Nhìn Ánh sáng Cầu treo Kim Môn trên Vùng Vịnh
    Lại nhớ về đêm Nước Việt & Nước Mỹ lung linh
    Giờ chỉ còn lại trong ký ức thấp thoáng đèn thuyền cá làng chài
    Cánh buồm Tự do xưa từng dải Hoa Biển trắng tinh nguyên

    «Người yêu ơi anh thương em nhiều lắm
    Nhiều thật nhiều vo vàn em ơi có hay?
    Tình yêu đầu đời ấy tại Sài Gòn như đã dần tan chảy
    Trong từng dòng huyết quản anh nơi đây »


    Nghe Nỗi đau Quê Mẹ Quê Cha cùng Đồng bào trong từng nốt nhạc
    Buông cây Tây Ban cầm, chàng nghệ sĩ dấn thân thôi ngừng chơi
    Ngắm Vầng Trăng Huyết sau màn mây tối
    Thấy cái Chết ngọt ngào hơn cả mật ngọt mất rồi.
    Đôi mắt đen Người nghệ sĩ dấn thân bỗng nhẹ nhàng vỡ dòng lệ tuôn rơi
    Trong từng giọt lệ chứa bao Đất bao Nước ?
    Chàng Nghệ sĩ đấu tranh thấy mình... trụy tim lịm tắt giữa chơi vơi
    Nhìn lại đời mình nổi trôi theo thăng trầm Vận Nước
    Như Hoa Biển Trường Sa - Hoàng Sa ngoài trùng khơi
    Trôi xuôi dòng vào bờ Đất Mẹ nhung nhớ khôn nguôi .. ..



    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Trả lờiXóa
  8. Nguyệt Đồng Xoài21:41 29 tháng 12, 2013

    Một lần nữa cho thấy bộ mặt hèn hạ ti tiện tiểu nhân gian ác lưu manh của đảng Cộng sản VN mà mồm miệng thì lúc nào cũng nói "hòa hợp hòa giải dân tộc". Cộng sản VN nói 1 đường mà làm 1 nẻo, thế nên cố tổng thống VNCH là ông Nguyễn Văn Thiệu đã bảo "Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm".

    Những người lính của chế độ VNCH được chôn trong nghĩa trang Biên Hòa bây giờ thì chỉ là những bộ xương vô hại, làm sao họ chống đối được cái đảng Cộng sản có vũ khí đầy kho?

    Người đã chết bị đảng CSVN đối xử như vậy, nhưng người sống cũng chẳng được yên ở cái nước CHXHCN VN: khi xưa thì Bác Hồ cùng với đảng CSVN tay nhúng máu khi đã giết hàng vạn người miền Bắc tqua vụ Cải Cách Ruộng Đất, cũng là đất. Bây giờ thì người dân VN cũng khổ vì đất vì bị đảng CSVN cướp đất đai cướp nhà cửa ruộng vườn. Thế cho nên phải nhắc lại câu nói của cố tổng thống VNCH là ông Nguyễn Văn Thiệu đã bảo "Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm".

    Người dân oan miền Nam thì biết rõ câu nói của tổng thống Thiệu, còn người dân oan miền Bắc thì chỉ có rất ít người biết. Nếu như dân oan miền Bắc mà biết hết thì họ sẽ cảm thấy đắng cay: sinh ra đầu thai làm người VN trong chế độ CSVN thì khổ còn hơn con vật.

    Trả lờiXóa
  9. Nguyệt Đồng Xoài21:48 29 tháng 12, 2013

    Ngày xưa tổ tiên Việt Nam khi đánh thắng giặc Tàu xâm lược, nếu tù binh Tàu còn sống thì tổ tiên VN không giết mà còn cung cấp lương thực, thức uống và ngựa xe cho tù binh Tàu về nước dù tổ tiên VN ta không cùng máu mủ đồng bào với tù bình Tàu. Còn bây giờ trong lịch sử hiện đại, CSVN và tù binh hàng binh VNCH là cùng máu mủ đồng bào nhưng CSVN đối xử tàn ác ti tiện với người tù binh hàng binh VNCH. Thế cho nên những ai mà còn lầm bản tính của CSVN thì hãy nhân đọc câu chuyện này mà thức tỉnh, có cái nhìn sâu sắt hơn với bản chất của cộng sản.

    Trả lờiXóa