7 thg 12, 2013

TỪ BỎ ĐẢNG CS.....Một quyết định đúng đắn của những con người TỰ TRỌNG và CHÍNH NGHĨA



Thật ra đã từ lâu. Tôi biết rất nhiều đảng viên cộng sản đã day dứt , trăn trở bởi "Trách nhiệm- danh dự " người đảng viên khi họ nhìn ra cái đảng một thời họ phấn đấu , ra nhập bằng cả nhiệt huyết tuổi trẻ của mình lại là ĐẢNG BẤT CHÍNH
Trong nhà tôi! Bố tôi từng là một người có thể chết vì lý tưởng và vì đảng. Nhưng rồi những năm cuối đời . Cha tôi sống trầm lặng như người nhận ra nhiều điều mà không thể lên tiếng. Có những khi ông nói những câu xa xôi và ánh nhìn thì trĩu nặng " Cũng may mà bố điếc con ạ...Chẳng nghe gì, thấy gì lại tốt..."
Những khi đó tôi chỉ hiểu rằng trong ông đang có một nỗi niềm hay sự thất vọng nào đó. Nhưng nó mơ hồ chứ không cụ thể như bây giờ. Đó là những năm 1995 
Cũng không có gì khó hiểu . Bởi có sống trong tâm trạng của những con người một thời cháy bỏng nhiệt huyết cống hiến mới có thể hiểu được nỗi day dứt , thậm chí đau buồn của rất nhiều đảng viên đảng cộng sản
Nếu những năm 1930 -1945...Những con người đứng dưới lá cờ đảng cảm nhận những "vinh quang, tự hào" và dòng nhiệt huyết hy sinh vì Dân tộc - Tổ Quốc và nhân dân ...thì có lẽ ngay sau những năm "cướp  chính quyền " thành công , đã bắt đầu có những người trong chính hàng ngũ của đảng nhận ra rằng mình bị LỪA hay bị "lợi dụng....Xong đừng ai trách họ. Bởi cái tâm trạng cho đến tận lúc này. Tôi tin rằng vô số kể trong những đảng viên một thời phấn đấu bằng lý tưởng để vào đảng , họ không chỉ sợ mất sổ hưu. Không chỉ sợ không thể lên tiếng . Mà trong số họ, tôi biết chắc chắn rằng họ bị day rứt , giằng xé bởi cái khái niệm : Không dễ dàng khi tự "phản bội" lại lý tưởng một thời của mình ( Đây chỉ nói về những con người vào đảng bằng phấn đấu và số này đa số đảng viên già )
Tôi có dịp tâm sự hay cùng ngồi "trà dư tửu hậu" với rất nhiều thành phần. Họ có người là những cựu chiến binh nhiệt huyết một thời. Họ đang là những nhà văn , nhà báo. Thậm chí có người đang nắm giữ cương vị bí thư chi bộ đảng của một sở......Tôi tin những tâm sự của họ với tôi vô cùng chân thực. Có những khi tôi còn ghi âm lại và tôi đã nghe , đã phân tích những tâm tư rất thật của họ về những gì họ nói 
Không biết rằng đảng cộng sản Việt Nam nói chung và những kẻ tin  đảng đến mù quáng có bao giờ nghe được những tâm tư , ngóc ngách trong suy nghĩ mỗi đảng viên hay không? 
Nhưng có thể chốt lại một câu vào giai đoạn từ sau 1775 đến nay thì nhiều đảng viên "chân chính" một thời đều phát biểu rằng " Người tử tế không ai vào đảng- Đã vào đảng thì cũng không tử tế gì "
Tôi cũng rất đắng lòng ngậm ngùi trước tâm tư của biết bao đảng viên già một thời . Có những chú Bác là bạn chiến đấu với Bố tôi. Nói đến cuộc đời hy sinh , phấn đấu ai cũng nghẹn lời và có người rơi những giọt nước mắt trắng đục của một thời "Coi như mình bị đánh cắp"
Tôi đã nghe chỉ một câu nói , nhưng từ rất nhiều người.." Từ bỏ đảng không có gì để nuối tiếc . Nhưng ray rứt trong lòng vì không lẽ mình "phản" lại chính lý tưởng một thời mình đã ghi nhận là rất cao cả để phấn đấu , hy sinh mới có được nó?"
Vâng! Điều này rất chính xác. Hãy thấu hiểu tâm tư của biết bao con người đã từng biết sống có lý tưởng. Từng một thời hy sinh và cống hiến như chính con tim và nguyện vọng của họ
Càng trân quý và kính trọng hơn những con người dù muộn màng nhưng cũng đã phải "rứt nỗi đau" phản lại ngay chính lý tưởng một thời khi biết mình bị lừa gat, biết rằng cái đảng mình từng tôn thờ đã bị BIẾN THÁI dưới tay một tập đoàn tham nhũng - bất chính - Phản nước - hại dân 
Mấy ngày nay dồn dập những thông tin về những người TUYÊN BỐ TỪ BỎ ĐẢNG
Chẳng có gì là ngạc nhiên khi mà con người ta dám rứt ra khỏi cái vòng kim cô đáng xỉ nhục. Và đây là khởi đầu của một trào lưu mà những con người dũng cảm- còn liêm xỉ biết mình cần phải làm 
Không có gì bằng hành động để chứng minh tất cả những gì trong suy nghĩ . Trong gan ruột tam huyết của mỗi con người....Đại đa số người Dân bình thường nhìn đây như một tấm gương của những con người dám sống đúng mình. Ghi nhận một thời hy sinh của những người có lý tưởng vì Dân Tộc và Nhân Dân
Chào đón trong vòng tay thân thương , kính trọng những con người TỪ BỎ ĐẢNG để trở về cùng Tổ quốc và Nhân Dân . Hy vọng sự kiện và những con người tiên phong như bác Lê Hiếu Đằng - Anh Phạm Trí Dũng- Bác sĩ Nguyễn Đắc Diên -Công Dân  Nguyễn Chí Đức .....(Danh sách sẽ còn dài ra mỗi ngày)  - 3 triệu rất nhỏ bé so với 90 triệu người Dân và Dân tộc Việt Nam ....Đảng cộng sản không thể và không bao giờ là muôn năm để ngạo nghễ   ngồi trên Dân tộc Việt Nam với 4000 năm lịch sử
Sẽ chấm dứt thời kỳ lộng hành và hoang tưởng của một đảng bất chính- Biến thái luôn muốn cai trị cầm quyền bằng những trò ngạo mạn - tàn độc với con Dân của của mình 
-


TÂM THƯ TỪ BỎ ĐẢNG
Thành phố Hồ Chí Minh ngày 5 tháng 12 năm 2013
Tôi là nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng, đảng viên từ năm 1993, viết tâm thư này nhằm khẳng định một quyết định khó khăn trong đời mình:
Tôi chính thức từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam.
Xuất thân trong một gia đình có truyền thống cách mạng, được đào tạo từ môi trường quân đội và nhiều năm công tác trong hệ thống chính quyền, đảng cùng nhiệm vụ bảo vệ an ninh, tôi đã từng tràn đầy nhiệt huyết đóng góp cho một đất nước xã hội chủ nghĩa công bằng và bác ái. Với trách nhiệm của một đảng viên, tôi đã chưa từng tham nhũng hoặc bị sa đọa lối sống.
Song tất cả những gì mà Đảng Cộng sản thể hiện vai trò “lãnh đạo toàn diện” trong ít nhất một phần tư thế kỷ qua đã khiến cho tôi, cũng như nhiều đảng viên khác, đi từ thất vọng đến tuyệt vọng về lý trí lẫn tình cảm.
Kết quả của cơ chế “lãnh đạo toàn diện” của Đảng Cộng sản, mà thực chất là tư tưởng một đảng cố hữu, chính là nguồn cơn sâu xa và nguồn dẫn trực tiếp khiến cho xã hội Việt Nam rơi vào tình trạng không thể khác hơn là thảm cảnh như ngày hôm nay.
Chưa bao giờ tham nhũng lại trở thành một quốc nạn ngập ngụa từ cấp trung ương đến tận cơ sở, từ trắng trợn đến vô liêm sỉ và dã man đến thế. Chưa bao giờ các nhóm lợi ích kinh tế và nhóm thân hữu chính trị, cũng như sự cấu kết giữa hai nhóm này lại biện chứng và sâu đậm đến mức bất chấp dân tình đến như vậy. Cũng chưa bao giờ hố phân hóa giàu nghèo trong xã hội ta lại thê thiết và tàn nhẫn như hiện thời.
Những độc đoán về chính trị đã tất yếu dẫn đến hậu quả nạn độc quyền, đặc quyền và đặc lợi, trục lợi. Hậu quả ấy đã đẩy nền kinh tế vào thế vong tồn và cạn kiệt hầu hết các nguồn tài nguyên của đất nước. Cuộc trục lợi không thương tiếc đó đã, đang và sẽ dồn ép hậu quả khủng khiếp của nó lên đầu 90 triệu người dân Việt và toàn bộ lực lượng vũ trang.
Chính vào lúc này, nền kinh tế Việt Nam đang đặt một chân vào vực thẳm khủng hoảng, và chỉ cần thêm ít năm nữa thôi, cơn ung hoại sẽ lan ra toàn thân để không thể một liều thuốc đặc trị nào còn tác dụng.
Ung hoại kinh tế lại đang phá nát cơ thể đạo đức xã hội. Xã hội suy đồi toàn diện. Chưa bao giờ đạo lý và văn hóa người Việt, dân tộc Việt lại trở nên thảm thương và bĩ cực như giờ đây. Tình người và mối dây ràng buộc lỏng lẻo còn lại giữa con người với nhau luôn và sẽ phải đối mặt với nguy cơ cắn xé lẫn nhau.
Ai và cơ chế nào đã gây ra thảm cảnh không thể cứu vãn như thế? Trong tâm trạng tuyệt vọng của một đảng viên, những người như tôi đã phải nhận chân rằng điều được xem là sự “lãnh đạo toàn diện” của Đảng Cộng sản đã thất bại, thất bại một cách cố ý và quá cay đắng. Không những không hướng đến tinh thần công bằng và bác ái, làm tròn nghĩa vụ một nhà nước “của dân, do dân và vì dân”, Đảng Cộng sản hiện thời chỉ còn mang bóng hình và hơi thở của các nhóm lợi ích.
Lời thề trung thành với Đảng Cộng sản của tôi đã bị thực tế đau đớn thẳng thừng phủ nhận.
Đảng và những người như tôi, tất cả đều sinh ra từ nhân dân và vì nhân dân. Nhưng một khi Đảng đã không còn đại diện cho quyền lợi của đại đa số người dân, vì sao chúng tôi phải tiếp tục trung thành với Đảng?
Có sinh có diệt, những người lãnh đạo Đảng Cộng sản ắt phải thấy quy luật trời đất đó đang ứng nghiệm vào chính họ. Bởi thái độ vô cảm, vô trách nhiệm và tư tưởng tư hữu bất chấp dân sinh, rất nhiều đảng viên cao cấp đã đẩy xã hội vào tâm thế phản lại ý nghĩa thiêng liêng của Tổ quốc.
Đã đến lúc những người như tôi cần nhận chân rằng vai trò của Đảng Cộng sản không phải là vĩnh viễn. Cũng không thể gìn giữ lòng trung thành tuyệt đối với một lý tưởng chỉ còn là câu chữ cửa miệng.
Không nhằm mục đích chống Đảng, tôi thành tâm cho rằng thái độ từ bỏ Đảng Cộng sản là một trong những con đường ngắn nhất để gần gũi hơn với nhân dân và quyền lợi người nghèo.
Trong tận cùng tâm thức, một công dân tốt có ý nghĩa hơn nhiều so với một đảng viên tồi.
Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng
Địa chỉ: 298/4 Nguyễn Trọng Tuyển, Phường 1, Quận Tân Bình, TP. Hồ Chí Minh
ĐT: 01235459338

-

THÔNG BÁO CÔNG KHAI TỪ BỎ ĐẢNG

Thành phố Hồ Chí Minh ngày 6 tháng 12 năm 2013
      Hưởng ứng lời tuyên bố từ bỏ Đảng của Luật gia Lê Hiếu Đằng và nhà báo, TS Phạm Chí Dũngtôi, Nguyễn Đắc Diên, Bác sĩ Nha khoa, đảng viên, số hiệu thẻ đảng 3444669, THÔNG BÁO CÔNG KHAI từ bỏ Đảng Cộng sản Việt nam.
Xuất thân trong một gia đình có truyền thống chống các kiểu thực dân và áp bức, sau 1954 tuy sống ở đô thị miền Nam nhưng gia đình tôi là cơ sở CM nội thành, đã được tặng thưởng Huân Chương Kháng Chiến Hạng Nhất theo QĐ số 801/HĐNN, có Giấy Chứng Nhận Người Có Công Với Cách Mạng. Thế nên đã một thời, tôi cũng từng tràn đầy nhiệt huyết với khát vọng đồng hành cùng Đảng xây dựng một đất nước công bằng dân chủ và văn minh.
Song tất cả những gì mà Đảng Cộng sản đã thể hiện từ ngày Bắc Nam thống nhất khiến tôi đi từ thất vọng đến thất vọng khác.
      Tôi không tin Đảng sẽ dẫn dắt dân tộc cập được bến bờ vinh quang bằng các cương lĩnh kiểu như cương lĩnh 1991, hiến pháp 2013. Bởi đó là những cương lĩnh u ám, những hiến pháp tiểu xảo.
      Với thỏa ước Thành Đô 9/1990, Đảng đã đánh mất cơ hội ngàn vàng trong sự nghiệp bảo toàn chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ khi sống cạnh một nước lớn có tiền sử hàng ngàn năm áp chế dân tộc Việt.
      Thay vì theo đường quan mà cộng đồng thế giới văn minh đã khai phóng để đi, Đảng lại liên tục quàng vào bụi rậm. Câu châm biếm "Đảng tiên phong đi trước, nhân dân tiếp bước theo sau, dân hỏi Đảng đi đâu, Đảng lầu bầu: đang định hướng" là hình ảnh vừa bi vừa hài, nhưng mà thực và sống.
      Khi vào Đảng tôi đã từng thề, rằng tuyệt đối trung thành với Đảng. Nay, tôi thà phản bội lời thề trung thành với Đảng còn hơn phải theo Đảng mà phản bội lại quyền lợi dân tộc, dân sinh, dân chủ, dân quyền mà lẽ ra dân tộc tôi phải được hưởng từ 38 năm về trước.
      Nhưng rồi có thể một ngày nào đó, khi Đảng thực sự hoàn lương, tôi lại phấn đấu xin vào Đảng.
Bs. Nguyễn Đắc Diên
ĐT: 0914002424

5 nhận xét:

  1. Xin kính chúc quí vị an bình và hạnh phúc trong cuộc đời mới !

    Trả lờiXóa
  2. ĐIỀM GỞ: ở đất thiêng Hoàn Kiếm - Nguyễn Phú Trọng tự làm mất mặt.01:20 9 tháng 12, 2013

    HÀ NỘI - Ở đất thiêng Hoàn Kiếm, ông Trọng tự làm mất mặt.
    Ông Trọng vốn lú lẫn, đã bộc lộ thêm sự dốt nát và hoang tưởng: nhầm lẫn giữa tiểu tuyết hư cấu của Ngô Thừa Ân và lịch sử thỉnh Kinh của ngài Đường Huyền Trang.

    Đề cập vấn nạn tham nhũng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói: “Đến Đường Tăng đi lấy kinh cũng phải hối lộ, bước chân sang nước Phật đã phải hối lộ nên chúng ta phải xem xét, tỉnh táo, sáng suốt”…
    Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chia sẻ tại buổi tiếp xúc cử tri chiều 7/12 khi cử tri quận Hoàn Kiếm (Hà Nội) phản ánh hàng loạt vụ việc đau lòng xảy ra trong ngành y tế thời gian qua.

    http://vtc.vn/2-464144/xa-hoi/tong-bi-thu-den-duong-tang-di-lay-kinh-cung-phai-hoi-lo.htm

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tiểu Linh Đồng11:16 9 tháng 12, 2013

      Đả đảo Nguyễn Phú Trọng xúc phạm Phật pháp.

      Xóa
  3. Đả đảo Nguyễn Phú Trọng vu cáo lịch sử, vu cáo bậc cao tăng hối lộ00:41 10 tháng 12, 2013

    Đả đảo Nguyễn Phú Trọng vu cáo lịch sử, vu cáo bậc cao tăng hối lộ.
    Đã lú lại dại mồm không làm lãnh đạo được.

    Trả lờiXóa
  4. Trọng Lú hèn ! 4Sang hèn ! Hung thần Nguyễn Bá Thanh hèn ! Chỉ có hai anh em cùng cha khác mẹ là đồng chí X và Vịnh là hai kẻ chiến thắng !

    Trả lờiXóa