28 thg 5, 2013

BÀI VIẾT CỦA HUỲNH THỤC VY



Khôn ngoan đến mức độ nào 

Cuộc đấu tranh cho Dân chủ của người Việt hiện nay không nằm ngoài những giá trị và niềm tin đã phổ quát của nhân loại về cách hành xử bất bạo động. Dù vậy, mấy mươi năm nay chúng ta đã chứng kiến cuộc đấu tranh này bị đàn áp thô bạo đến thế nào.

Gần đây có một số ý kiến cho rằng chúng ta nên mềm mỏng với chính quyền để tránh bị đàn áp, không nên xem  cộng sản là mục tiêu của đấu tranh bất bạo động (có ai xem cộng sản là mục tiêu đâu?), không nên “đẩy mình vào thế chống đối, co cụm dẫn đến tình trạng bị cô lập”… Và ý kiến này có vẻ được nhiều người thụ động ủng hộ.

Tất cả những cách bày tỏ quan điểm, rồi thể hiện quan điểm thành hành động mà không cổ vũ bạo lực, không mang dụng tâm gây thù hằn dân tộc đều thuộc phương cách đấu tranh bất bạo động. Theo đó, việc viết lách, phát biểu, hội luận, các cuộc biểu tình chống ngoại xâm, việc phân phát các tài liệu Nhân quyền nơi công cộng, việc tập hợp dân oan đòi đất… đều là cách chúng ta đấu tranh ôn hòa cho những mục tiêu tốt đẹp.

Theo cách hiểu : “đối tượng” là thứ chúng ta muốn tác động vào để nó thay đổi cho tốt hơn, thì rõ ràng đối tượng của cuộc đấu tranh này là Nhân quyền,  hệ thống chính trị, đa nguyên đa đảng, luật pháp, chủ quyền lãnh thổ, y tế, giáo dục, tư hữu đất đai, xã hội dân sự … Những đối tượng này sẽ trải trên một diện rộng, bởi dưới chế độ độc tài, mọi thiết chế trong xã hội Việt Nam đều thối nát, rệu rã, không những cần thay đổi mà thậm chí cần làm lại hoàn toàn mới; có thế mới mong đảm bảo cho người dân chúng ta một cuộc sống đáng sống. Hiểu như thế, sẽ thấy dù tôi viết bài đả kích nhà cầm quyền gay gắt thì đối tượng  tôi nhắm đến không phải là họ, mà là tự do dân chủ kia.

Tùy theo từng người, từng nhóm người với những điều kiện đặc thù mà đối tượng đấu tranh có khác nhau. Những người quan tâm và có kinh nghiệm giúp đỡ dân oan, sẽ có xu hướng sát cánh với bà con dân oan. Những người có tìm hiểu nghiên cứu và hiểu biết sâu sắc về địa lý lãnh thổ quốc gia sẽ nêu ra vấn đề chủ quyền lãnh thổ như là đối tượng đấu tranh của họ. Những người có liên hệ chặt chẽ với các tổ chức phi chính phủ quốc tế sẽ hoạt động để lên tiếng cho các trường hợp bị đàn áp nhân quyền. Những người có khả năng viết về các chủ đề lý luận, về hệ thống các giá trị căn bản của dân chủ, về các thông tin xã hộ thì tập trung viết về những đề tài này để khai mở các tranh luận hữu ích. Những người nhiệt huyết và năng nổ trong sinh hoạt công cộng thì tổ chức và tham gia những hoạt động có khả năng tập hợp thanh niên đòi hỏi chính quyền về những vấn đề cụ thể…

Mục tiêu của cuộc đấu tranh là một thế chế dân chủ pháp trị, một nước Việt Nam mang lại an sinh, cơ hội phát triển và tự do cho mỗi người dân. Còn những kẻ cầm quyền độc tài  chính là chướng ngại vật chắn ngang sinh lộ tiến về phía trước của đất nước, và cũng là kẻ cướp chặn đường để những người đấu tranh không đạt được mục tiêu của mình; vì thế cần phải bị người dân dẹp sang một bên. Tôi phân biệt “đối tượng”, “mục tiêu”, và “chướng ngại vật” như thế để nhiều người tiện theo dõi, và không bị nhập nhằng giữa ba khái niệm trên nữa.

Chúng ta đang sống trong một thể chế độc tài mà lại đòi hỏi tự do dân chủ pháp trị lẽ dĩ nhiên là tạo nên một va chạm lớn về giá trị.  Dân chủ tự do là  giá trị mà những người lãnh đạo Cộng sản không những không chia sẻ mà còn thù địch, vì chúng đi ngược  với quyền lợi và sự lãnh đạo độc tôn của họ. Bởi, Dân chủ đa đảng thì làm sao cho những người Cộng sản và con cháu họ có thể “quang vinh muôn năm”? Tư hữu đất đai thì làm sao các tập đoàn tư bản đỏ có thể chiếm đoạt đất đai dễ dàng? Tự do pháp trị thì làm sao an ninh Cộng sản có thể nắm quyền sinh sát, muốn bắt ai thì bắt, muốn đánh ai thì đánh mà không bị trừng trị? Xã hội dân sự thì làm sao chính quyền lộng hành, bán rừng, bán biển cho ngoại bang?

Nói tóm lại, dù đối tượng đấu tranh mà chúng ta nhắm đến là gì, phương cách hoạt động và thực hiện ra làm sao thì những người lãnh đạo độc tài đều không thể chấp nhận được, vì chúng thách thức trực diện quyền lợi hiện tại cũng như triển vọng lãnh đạo trong tương lai của họ. Đã thách thức và đi ngược lại với ý chí và quyền lợi của họ thì sớm hay muộn chúng ta sẽ gặp phải sự trấn áp. Điều đó là không thể tránh khỏi. Cách thức đấu tranh càng mạnh mẽ và càng chạm sâu vào tử huyệt của họ, khả năng bị đàn áp càng lớn. Càng nhiệt tình trong các hoạt động nơi công cộng, những tổn thương mà chúng ta nhận được càng nhiều. Có thể nói, hiệu quả đấu tranh càng lớn, càng tác động mạnh đến công luận khiến nhà cầm quyền lo sợ thì họ càng trấn áp thô bạo. Có thể nói, chỉ trừ khi bạn yên lặng, không tham gia bất cứ hoạt động gì thì bạn sẽ không phải trả giá.

Bởi vậy, tôi rất ngạc nhiên khi nhiều người cho rằng, chúng ta phải “khôn ngoan” để né tránh những bức hại từ nhà cầm quyền trong khi vẫn đấu tranh hiệu quả cho những mục tiêu lâu dài. Theo tôi, việc này quả khó khăn nếu không muốn nói là bất khả thi. Bạn có thể “mềm mỏng” để giảm thiểu mức độ căm thù của chính quyền địa phương với bạn, để tránh những trường hợp xô xát chảy máu ngoài dự kiến, nhưng bạn mềm mỏng đến cỡ nào để vừa hoạt động hiểu quả, vừa tránh được đàn áp? Xin lưu ý, mọi hành động của an ninh địa phương không bao giờ nằm ngoài chỉ đạo của bộ máy lãnh đạo ở Trung ương, an ninh không thể vì ghét hay thích ai đó với tư cách cá nhân, cục bộ mà tùy tiện đàn áp hoặc để yên. Sự sợ hãi và căm ghét của nhà cầm quyền đối với tất cả những người đấu tranh không ở chỗ họ mềm mỏng hay quyết liệt mà chính là ở chỗ hoạt động của bạn có hiệu quả hay không, có đánh động được công luận hay không.

Còn nữa, vị trí đối kháng của những người đấu tranh hiện nay không phải do chúng ta mặc định như nhiều người nói; mà chính là do cách nhìn nhận của chính quyền độc tài.  Rõ ràng, đối tượng mà chúng ta đòi hỏi, tranh đấu là các giá trị tự do dân chủ, nhưng vì nó đối kháng với bản chất, thù nghịch với mục tiêu của chế độ nên họ đã nghiễm nhiên xác định chúng ta là những người “chống đảng và Nhà nước” và cư xử với chúng ta tàn ác như đối với kẻ thù. Các bạn cho rằng chúng ta không nên xác định sự chống đối nhắm vào những người lãnh đạo cộng sản vì như thế sẽ đẩy mình vào thế “co cụm”? Tôi không nghĩ như vây. Vấn đề ở đây không phải là chúng ta đẩy mình vào địa vị thù nghịch với chế độ hay không, mà vì mục tiêu của chúng ta là thứ “độc hại” đối với họ nên tự nhiên chúng ta trở thành những kẻ cần phải bị loại trừ. Bạn phải làm sao để không bị đàn áp khi đã có những hành vi mà họ cho là “chống đối”? Nếu bạn chưa bị trấn áp, thì một là hành động phản kháng của bạn chưa đủ quyết liệt, hoặc là họ sẽ “để dành” bạn cho một dịp nào đó thôi. Chỉ khi nào bạn từ bỏ những giá trị mà mình theo đuổi, ngồi nhà, không nói, không viết, không tiếp xúc, không tập hợp đông người thì bạn sẽ không bị làm sao cả, mà thậm chí có thể được họ tin dùng.

Trong những người đấu tranh, không phải ai cũng là những người có toan tính chính trị chuyên nghiệp, đa số họ là những người vận động xã hội trẻ và nhiều nhiệt huyết. Những người nhiều nhiệt huyết thì dù có “khôn ngoan” và tính toán kỹ lưỡng đến bao nhiêu cũng hứng chịu nhiều thiệt hại hơn cả. Tôi quan sát thấy, những người có dụng tâm chính trị sừng sỏ thường muốn tránh bị thiệt hại, tỏ ra rất “khôn ngoan” để không bị đàn áp, nhưng lại muốn đạt được tương lai chính trị cao nhất,  lại mơ “làm chuyện lớn”. Ngược lại, tôi cũng nhìn thấy các bạn trẻ hôm nay rất vô tư trong tâm tình dành cho đất nước, cho lý tưởng, các bạn đã đấu tranh không khoan nhượng và có bản lĩnh chấp nhận tù đày. Nếu có thể thay đổi điều gì đó, tôi ước muốn các bạn trẻ có cơ hội học hỏi,  trau dồi kinh nghiệm thêm một thời gian nữa và có thế đứng độc lập khỏi các đảng phái trước khi dấn thân và chịu tù đày. Nhưng quả tình, tôi cảm phục các bạn tận đáy lòng. Dù các bạn phải trả giá nặng nề,  như Phương Uyên và Nguyên Kha; nhưng vượt qua tất cả những khó khăn, các bạn đã chứng tỏ bản lĩnh và sự trong sáng hơn nhiều người khác. Việc các bạn không nhận tội, không phủ nhận lòng yêu nước và lý tưởng của mình đã cổ vũ rất nhiều người, trong đó có tôi.

Trong khi đấu tranh, tùy theo ý chí, khuynh hướng và bản lĩnh mà cách thức thể hiện có thể mạnh mẽ hoặc mềm mỏng. Nếu bạn mềm mỏng và chưa có những động thái vượt giới hạn vô hình mà nhà cầm quyền đặt ra, vì thế bạn chưa bị đàn áp; rồi thì bạn cho rằng mình khôn ngoan hơn những người bị đàn áp, bị tổn thương từ chế độ? Các bạn tự cho mình là người có mục tiêu xa rộng, lâu dài, phải “khôn ngoan” né tránh việc đối đầu với cộng sản? Nhưng tôi nghĩ rằng, dù chúng ta không muốn phải có những hy sinh hoang phí, thì việc luôn tìm cách né tránh để không bị đàn áp sẽ chỉ chừa lại cho chúng ta một khoảng không gian rất nhỏ để hoạt động. Càng sợ bị đàn áp, chúng ta càng có xu hướng “lách” hơn là thực sự viết để nói lên sự thật, có xu hướng  thụ động ngồi nhà hơn là xông xáo đấu tranh. Tôi e điều đó làm giảm đi tính hiệu quả của cuộc đấu tranh.

Những mục tiêu lớn buộc chúng ta phải đối mặt với những sự trả giá lớn tương đương, dù chúng ta có muốn hay không. Hạn chế hy sinh là cần thiết để bảo toàn lực lượng nhưng nếu cứ lo né tránh sự đàn áp thì mục tiêu của chúng ta sẽ khó trở thành hiện thực. Nếu đạt được một thành quả mà không cần hy sinh thì một là thành quả đó kém giá trị, còn hai là một may mắn từ trời rơi xuống. Bạn có tin rằng một may mắn từ trên trời, chứ không phải là một cuộc đấu tranh cam go có thể mang lại dân chủ tự do cho đất nước hay không ?
Huỳnh Thục Vy
Tam Kỳ, ngày 26 tháng 5 năm 2013

Đừng khóc cho Phương Uyên mà hãy sống cùng mơ ước của em



By: Trần Trung Đạo


Cô bé đứng trên bục cao, đôi kính cận có cọng dày, tóc vén cao, áo trắng học trò, thân hình mảnh mai trông giống như một cô bé học sinh 15 tuổi đang đứng bảng đen trong lớp học chứ không phải đứng trước tòa án Cộng Sản. Em không sợ hãi, không van xin, trầm tĩnh và tinh khôi như một thiên thần: "Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm". 

Cạnh em, Đinh Nguyên Kha, áo sơ mi trắng, tóc cắt cao của một thanh niên Việt Nam kiểu mẫu. Nguyên Kha cũng dõng dạc: "Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội".

Hàng triệu người Việt Nam trong hai ngày qua sống trong tâm trạng vừa vừa phẫn nộ, vừa xót xa nhưng cũng vừa hãnh diện. Phẫn nộ khi đọc bản án của đảng CS dành cho hai em, xót xa khi nhìn vóc dáng mảnh mai, yếu đuối của Phương Uyên, nhưng hãnh diện đến rơi nước mắt vì những câu nói lịch sử của hai em.

Trước ngày ra tòa Cộng Sản, không ít người nghĩ rằng giới lãnh đạo CSVN chắc cũng “giương cao đánh khẽ thôi” vì hai em còn trẻ, nhất là Nguyễn Phương Uyên không những là một cô bé khi bị bắt mới 20 tuổi mà còn là một cán bộ đoàn trường của đoàn Thanh Niên Cộng Sản Đại học Công nghiệp Thực phẩm. Đất nước khó khăn, lòng người ly tán. Chưa bao giờ Việt Nam đứng trước hàng trăm ngàn thử thách như ngày nay. Ngoài biển, như Việt Khang thét lên trong dòng nhạc của em “Giặc Tàu ngang tàng trên quê hương ta, Hoàng Trường Sa, đã bao người dân vô tội, chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu” và bên trong là một căn nhà đang đổ nát, một quốc gia bị phân liệt đến mức tận cùng, một nền kinh tế đang trên đà phá sản, giới lãnh đạo đảng CS dù độc ác, bất nhân, ti tiện, ngu xuẩn bao nhiêu cũng phải biết ngừng tay đao phủ để cứu vớt non sông và cứu vớt chính bản thân đảng. Nhiều người nghĩ thế. 

Trước ngày ra tòa Cộng Sản, không ít người có thể đã nghĩ hai em sẽ xin tha, sẽ tự thú, sẽ đầu hàng. Các em còn nhỏ và đời sống còn dài. Cuộc tranh đấu giữa các em và chế độ độc tài như trò chơi cút bắt. Bắt được xin tha, tha xong lại tranh đấu tiếp theo kiểu “vừa đánh vừa đàm” của người lớn. Nhiều anh chị của các em trước đây đã chơi trò chơi đó vì họ nghĩ muốn làm gì trước hết cũng cần phải sống, cần phải có mặt, cần phải có điều kiện để viết, để nói, và muốn thế hãy tạm thời thú nhận, có chết chóc ai đâu, chẳng người nào, cơ quan nào, tổ chức nào, dù quốc tế hay Việt Nam, tin một lời tự thú trong chế độ CS độc tài. Nhiều người nghĩ thế. 

Cả hai nhóm người tiên đoán như trên đều lầm. 

Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha không khuất phục. Chuyện “thú tội”, “xin khoan hồng” chỉ mới vài năm trước đây nhưng như đã thuộc vào quá khứ xa xôi, một thời kỳ còn chập chững đấu tranh, một phương pháp nay đã lỗi thời. Tranh đấu cho quyền lợi của dân tộc là một tự nguyện phát xuất từ trái tim và lòng yêu nước. Không ai bắt các em phải làm những việc các em không chọn lựa. Nhịp đập chân thành của con tim và tiếng gọi thiêng liêng của lòng yêu nước không cho phép một người gập đầu “xin khoan hồng”, “thú tội” dù chỉ là một hình thức trá hàng. Bảo vệ tổ quốc là một niềm vui, niềm hãnh diện. Nếu đã chọn hy sinh phải hy sinh cho trọn vẹn với lý tưởng của đời mình. 

Tình yêu nước trong lòng Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha vô cùng trong sáng. Không giống Nguyễn Thị Minh Khai trước giờ bị xử tử hô lớn “Đảng Cộng sản Việt Nam muôn năm!” để thể hiện tinh thần bất khuất, kiên trung của bà ta đối với đảng, hay Lê Hồng Phong, trong lời trăn trối cuối cùng ngoài Côn Đảo chỉ nguyện trung thành với đảng, Phương Uyên và Nguyên Kha chỉ nghĩ đến những bà mẹ Việt Nam đang buôn tảo bán tần, nghĩ đến các em thơ đang lây lất trên đường phố, nghĩ đến máu các chú bác đã đổ xuống ở Hoàng Sa, nghĩ đến nắm xương của các chú bác đã thành cọc cắm lên hải đảo Trường Sa. 

Ngày 16 tháng Năm 2013 là ngày lịch sử. 

Như đã có một lần trong lịch sử, ngày 26 tháng Hai năm 1285, Bảo Nghĩa Vương Trần Bình Trọng hô lớn “Ta thà làm quỷ nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc”. Chàng thanh niên Việt Nam Trần Bình Trọng chỉ mới 26 tuổi. 

Như đã có một lần trong lịch sử, ngày 17 tháng Sáu năm 1930, 13 đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng đã dành hơi thở cuối cùng của đời mình trên mặt đất này để gọi tên hai tiếng Việt Nam trước khi bước lên máy chém, tuyệt nhiên không ai trong số họ kể cả Đảng trưởng Nguyễn Thái Học hô Việt Nam Quốc Dân Đảng muôn năm. Đảng chính trị với họ chỉ là chiếc ghe để chèo dân tộc sang bến bờ độc lập chứ không phải mục tiêu, cứu cánh của cuộc đời họ hay của phe nhóm và tổ chức họ giống như đảng CSVN. Nguyễn Thái Học khi sống là Đảng trưởng Việt Nam Quốc Dân Đảng nhưng khi chết đã chết như bao nhiêu thanh niên yêu nước khác, thư thái ngâm những vần thơ tuyệt mệnh “Chết vì tổ quốc, chết vinh quang, lòng ta sung sướng, trí ta nhẹ nhàng”. Chàng thanh niên Việt Nam Nguyễn Thái Học chỉ mới 29 tuổi. 

Lịch sử mang tính thời đại và tính liên tục. Mỗi thế hệ có một trách nhiệm riêng, dù hoàn thành hay không, khi bước qua thời đại khác, vẫn phải chuyển giao trách nhiệm sang các thế hệ lớn lên sau. Sức đẩy để con thuyền dân tộc vượt qua khúc sông hiểm trở hôm nay không đến từ Mỹ, Anh, Pháp hay đâu khác, mà bắt đầu từ bàn tay và khối óc của tuổi trẻ. Lịch sử Việt Nam đã và đang được viết bằng máu của tuổi trẻ Việt Nam. 

Giới lãnh đạo Đảng cũng không “giơ cao đánh khẻ” như có người hy vọng nhưng bằng một bản án nặng nề, bẩn thỉu và hèn hạ nhất đối với hai em Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha. 

Mấy ngày nay trên nhiều diễn đàn khá đông người lại tiếp tục tranh cãi chuyện chủ nghĩa Cộng Sản còn sống hay đã chết. Thật ra, chủ nghĩa Cộng Sản sống hay chết tùy thuộc vào góc nhìn và cách phân tích bản chất của chế độ độc tài toàn trị Cộng Sản. Chủ nghĩa Cộng Sản, như một lý tưởng mà không ít người đeo đuổi trong thời trai trẻ, có thể đã chết tại Nga ngay sau khi Cách Mạng Tháng Mười bùng nổ 1917, đã chết tại Trung Quốc khi Mao Trạch Đông lên nắm chính quyền 1949, và chết tại Việt Nam khi Hồ Chí Minh cất tiếng trên quảng trường Ba Đình đầu tháng 9 năm 1945, nhưng từ đó đã bắt đầu một loại chế độ Cộng Sản thực tế với các đặc tính bất nhân, tàn bạo nhất trong các chế độc độc tài của lịch sử loài người. Chế độ đó vẫn còn tồn tại ở Việt Nam biểu hiện qua bản án khắc nghiệt dành cho Phương Uyên và Nguyên Kha. 

Bộ máy chính trị toàn trị, kinh tế lạc hậu, xã hội sa đọa, đạo đức suy đồi, hiện tượng sùng bái cá nhân, thói quen suy tôn lãnh tụ, lừa dối nhân dân, bưng bít có chủ trương, đỗ thừa có hệ thống của ý thức hệ Cộng Sản vẫn còn nguyên tại Việt Nam như từ ngày mới nhập cảng từ Liên Xô, Trung Quốc. 

Phương pháp đầu độc, tẩy não của đảng CSVN dành cho các em bé Việt Nam hoàn toàn giống phương pháp đầu độc thiếu nhi đang thực hiện tại Triều Tiên. Hình ảnh “Bác Kim” trong lòng thiếu nhi Triều Tiên như Bradley K. Martin mô tả trong tác phẩm “Dưới sự bảo bọc đầy tình thương của cha già dân tộc” (Under the Loving Care of the Fatherly Leader) không khác gì hình ảnh một “Bác Hồ” “tình thương bao la”, “cha già dân tộc”, “nhà thơ lỗi lạc”, “nhà quân sự thiên tài”, “nhà giáo dục vĩ đại” được Đảng nhồi nhét vào tâm hồn trong trắng của bao nhiêu thế hệ Việt Nam. 

Những ai còn nghĩ đến “hòa giải hòa hợp” với CS, còn tin vào lòng dạ chí thành của Thứ trưởng Ngoại Giao CS Nguyễn Thanh Sơn khi thắp hương trước phần mộ của các chiến sĩ VNCH ở nghĩa trang quân đội Biên Hòa hãy đọc lại bản án của đảng CS dành cho hai em Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên một lần nữa và tự hỏi có một phương pháp, một con đường nào, một hy vọng nào để dân tộc Việt Nam có thể sống chung với đảng CSVN. Một người có nhận thức chính trị căn bản nào cũng biết là không. 

Những ai còn hoài nghi vào sức mạnh dân tộc Việt Nam hãy đọc lại lời tuyên bố của hai em “Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi.” Là một đoàn viên đoàn thanh niên Cộng Sản chắc chắn Phương Uyên đã được nhồi sọ rằng khi lớn lên phải biết trung thành với đảng, phải biết đi theo con đường đảng đã vạch ra. Tư tưởng Cộng Sản ngoại lai nô dịch dù độc hại bao nhiêu cũng không giết được hạt mầm dân tộc đang âm thầm lớn lên trong tâm hồn hai em, đã chiến đấu trong nhận thức của hai em, đã chiến thắng qua hành động của hai em và biểu hiện hùng hồn qua câu nói lịch sử của hai em. Đảng CS muốn Phương Uyên trở thành sâu bọ đo hai hàng chân trên cành cây mục nát của đảng nhưng em đã vươn lên thành cánh bướm vàng. 

Trong nỗi đau khi nghe tin hai em bị kết án nặng nề đã dâng trong lòng hàng triệu người Việt Nam một niềm hãnh diện. Lòng yêu nước đã thắng. Chưa bao giờ ranh giới giữa yêu nước và bán nước rõ ràng hơn hôm nay. Cuộc chiến nào cũng khó khăn nhưng cuộc chiến tư tưởng bao giờ cũng khó khăn nhất. Những câu nói của hai em sẽ vang vọng trong dòng lịch sử ngàn đời không phai. Lịch sử dân tộc, qua bao thời đại, đã được giữ gìn bằng sức mạnh tuổi trẻ. Thời đại hôm nay là thời đại của Đổ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên, của hàng trăm thanh niên nam nữ đang ở trong tù CS, của hàng ngàn hàng triệu thanh niên Việt Nam đang sắp sửa tiếp nối hành trình. Lịch sử Việt Nam vừa đau thương nhưng vừa là một bản hùng ca viết bằng nước mắt và nụ cười của bao nhiêu thế hệ. 

Ai dạy Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên để nói những câu hào hùng như thế. Không ai dạy. Như một lần tôi đã viết, tuổi trẻ Việt Nam không cần một ngọn hải đăng để rọi sáng đêm tối trời dân tộc nhưng ngay từ trong lòng họ đã bùng cháy lên ngọn đèn tự chủ được thắp sáng bằng tâm thức Việt Nam. Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay không cần chờ đợi một minh quân ra đời hay một lãnh tụ xuất hiện để dẫn dắt họ trên đường cứu nước bởi vì chính họ sẽ là những minh quân của thời đại và con đường dẫn đến điểm hẹn lịch sử được soi sáng bằng trí tuệ Việt Nam. Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay không cần vay mượn một chủ nghĩa, một ý thức hệ, một lý thuyết ngoại lai nào làm kim chỉ nam để giải phóng dân tộc bởi vì chính họ đã được trang bị bằng các đặc tính dân tộc, nhân bản và khai phóng kết tinh và kế thừa từ hơn bốn ngàn năm lịch sử. Các em cũng nhắc cho giới lãnh đạo Đảng biết rằng một ngàn năm sống trong bóng tối Bắc thuộc không làm dân tộc Việt Nam mù mắt thì ba mươi tám năm trong triết học Mác-Lê làm sao có thể thui chột đi tình yêu nước thiết tha trong lòng người dân và nhất là trong lòng tuổi trẻ Việt Nam. 

Ngoài bản chất tàn ác, bất nhân, ti tiện, còn lý do nào khác khiến Đảng đã ra tay nặng nề với hai em Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên. 

Còn một lý do nữa, bởi vì Đảng sợ. 

Đúng như Brad Adams, Giám đốc Ban Á Châu của Human Rights Watch (HRW) phát biểu: “Đưa người dân ra tòa xử chỉ vì phát tán tờ rơi chỉ trích chính phủ là một việc làm lố bịch và biểu hiện sự bất an của chính quyền Việt Nam”. 

Đảng cảm thấy “bất an” là phải. Trong suốt 38 năm cai trị đất nước bằng nhà tù sân bắn chưa bao giờ đảng CS bị cô lập trên thế giới và mất chỗ đứng hoàn toàn trong lòng dân tộc Việt Nam như ngày nay. Không giống như trong thời chiến núp bóng dưới chiêu bài “chống ngoại xâm” và lợi dụng lòng yêu nước của nhiều người Việt Nam, ngày nay, chung quanh đảng chỉ có kẻ thù. Những tâm thư, thỉnh nguyện, góp ý kiến về hiến pháp, đổi tên đảng, thay tên nước vừa qua cho thấy, nhiều thành phần, lực lượng trước đây là phên dậu của đảng, là hậu thuẫn của đảng đang quay sang chống đảng. Một người dù mê muội bao lâu cũng có một lần thức tỉnh. Một tiếng nói đúng gióng lên dù trễ còn hơn im lặng suốt đời. 

Hành động điên cuồng vượt qua mọi thước đo đạo đức qua hai bản án dành cho hai em Nguyên Kha và Phương Uyên cho thấy không phải sức bén của con dao độc tài mà là hành động tuyệt vọng của đảng CSVN. Quyết định của Nicolae Ceausescu khi ra lệnh công an bắn vào cuộc biểu tình của nhân dân Rumania sáng ngày 17 tháng 12 năm 1989 chỉ để dẫn đến bản án tử hình dành cho vợ chồng ông ta một tuần sau đó. Thật vậy, lịch sử đã nhiều lần chứng minh, khi một chế độ chỉ còn trông cậy vào các phương tiện bạo lực trấn áp để tồn tại, chỉ còn biết sử dụng bộ máy công an kềm kẹp để duy trì quyền cai trị, ngày tàn của chế độ đó chỉ là vấn đề thời gian. 

Những ai còn đang đứng bên lề cuộc tranh đấu vì chủ quyền đất nước, vi tự do dân chủ nhân bản hãy bước lên chuyến tàu lịch sử hôm nay để cùng với hai em đi về phía bình minh của dân tộc Việt Nam. Đời người rồi sẽ qua nhưng dân tộc Việt Nam phải còn và mãi mãi sẽ còn. Con tàu đi cứu nước còn nhiều toa rộng, đủ chỗ cho mọi người, mọi thành phần, mọi tôn giáo, mọi quá khứ. Hành động cứu nước cũng rất nhiều để chọn, không nhất thiết phải vào tù ra khám, không nhất thiết phải tìm cho ra được những cây búa lớn để đập vở bức tường chuyên chính, nhưng một bàn tay nhỏ, một bước chân xuống đường chống thực dân đỏ Trung Quốc, một thái độ không hợp tác với nhà cầm quyền CS, một lá thư thăm hỏi các em các cháu trong tù trong những ngày sinh nhật, lễ lớn, một tấm vé tham dự bữa cơm gây quỹ giúp các em đang bị tù hay đang bị khó khăn v.v... cũng mang đầy ý nghĩa. 

Bức tường chuyên chính CSVN đã không sụp đổ vì những cơn bão thời đại Liên Xô, Đông Âu, Bắc Phi xa xôi nhưng chắc chắn sẽ sụp đổ vì những giọt nước kiên nhẫn Việt Nam đang nhỏ xuống từ tuổi trẻ Việt Nam, từ đồng bào Việt Nam trong cũng như ngoài nước. Chúng ta có thể khác nhau ở điểm khởi hành nhưng có cùng một điểm hẹn tự do để đạt đến. Chúng ta có thể mang trên vai những hành lý khác nhau nhưng đều chất chứa bên trong một khát vọng dân chủ để theo đuổi. Đừng khóc cho Phương Uyên mà hãy sống cùng mơ ước của em.

21 thg 5, 2013

NHỮNG PHIÊN TÒA CÔNG KHAI CỦA ĐẢNG LÀ ĐÂY

GIỮA ĐÁM ĐÔNG ẤY CHỈ CÓ 2 ANH EM GIỮA BẦY MẬT VỤ ....

Tôi đến cửa tòa án Long An chừng khoảng 7h 15...Phiên tòa chưa khai mạc
Nhìn vào trong khuôn viên tòa đã thấy thấp thoáng có bóng người quen. Đang thắc mắc vì sao mọi người vào được bên trong  và đưa mắt quan sát một vòng ngoài tôi thấy lực lượng công vụ dưới nhiều hình thức quá đông và không hề "tương quan" với nhóm anh chị em hay tất cả gia đình, người thân của các sinh viên yêu nước bị đem ra xét xử
Bước xuống xe và đi sang phía cổng tòa . Tôi nhìn thấy ngay mấy người Phụ nữ Dân oan của Tiền Giang và Long An đang đứng ngay sát cổng...Chào hỏi nhau để hỏi han "Tìn hình"  ra sao
Nghe họ nói : Được vào tòa "Thoải mái" tôi bỗng nghi ngờ không tin vào điều đó
Tôi bước đến cổng gặp trược tiếp người mặc quân phục có cả bộ mặt lẫn  tấm thân án ngữ ngay cổng tòa và hỏi : Anh cho hỏi tôi có thể vào phiên tòa ?
Ông ta vẫn hỏi lại tôi một câu như kiểu "Ap đặt " sẵn cho bất cứ ai : Chị đi đâu?
Tôi nói lại rằng tôi muốn vào xem phiên tòa có được không? Nghe nói hôm nay phiên xử công khai ?
Thấy tôi có vẻ cứng rắn, ông ta chỉ tôi : Chị vào trong kia hỏi bảo vệ và làm thủ tục
VIÊN CÔNG AN CÓ BỘ MẶT ÁN NGỮ GIỮA CỔNG TÒA  
Tôi bước vào cổng gặp bảo vệ nói đôi ba câu. Anh ta cũng tỏ ra luống cuống không được tự nhiên trước bất cứ người nào đến liên hệ. Sau khi anh ta yêu cầu tôi "Bỏ mũ ra" < Có lẽ để nhìn cho rõ mặt> thì anh ta yêu cầu tôi gửi nón mũ lại và chỉ vào phía bên trong phòng xử. Nơi ấy nghe nói mọi người muốn  vào phiển tòa thì đưa CMND để "đăng ký"
Rất nhanh , tôi chợt nghĩ tới một dòng tin nhắn rất "Đặc tình" đến tôi vào gần 2 giờ đêm , rằng hôm nay họ chủ trương bắt hết những người đến ủng hộ cho 2 gia đình sinh viên yêu nước . Dòng tin đến với tôi đêm hôm trước mang nội dung :

 "Ngày mai bọn anh có mặt 100% quân số của ca thành phố, 30% của tỉnh và 50 anh em của bộ. Bọn anh đang ém quân cắm trại nhiều nơi chờ xử bọn nó."
" Tụi em sáng mai đừng ra khu chợ kẻo bọn anh bắt nhầm nhé!"
Nghĩ đến cái tin này và liên hệ những gì đang diễn ra trước mắt. Linh tính mách bảo tôi rằng không dễ gì họ để chúng tôi vào tòa dễ dàng như thế. Vậy việc họ nói mang CMND vào  bàn đăng ký chắc chắn là "Có mục đích"...Nghĩ như thế nên tôi muốn đứng lên quan sát thêm một chút bên trong cho biết rồi sẽ đi ra phía ngoài để đăng tin tức...Đúng lúc đó tôi cảm giác khó chịu vô cùng vì rất nhiều ống kính chĩa thẳng ngay mặt chúng tôi một cách thô bạo
Tôi nói với mấy bạn trẻ rằng " Để tôi đi phát Cẩm nang thực thi quyền con người cho mấy chú công an". Vì xem ra việc tuyên truyền về luật pháp hiến pháp phải bắt đầu từ trong ngành công an. Vì họ khoác áo pháp luật mà không hiểu gì về luật pháp . Và có lẽ chính vì không có hiểu biết về Nhân Quyền hay Quyền con người nên họ mới "Thô tục" và trắng trợn vi phạm như thế
Tôi nói và đứng lên bước tới đám người rất đông đang đứng  bên tay trái,  sát ngay cổng ra vào...đám người lố nhố này chắc chắn là công an chìm- mật vụ. Tôi cất lời hỏi 2 người đàn ông thường phục "Hăng hái" nhất trong việc chĩa máy về phía chúng tôi
Xin hỏi các anh làm ở báo nào đấy ạ? Họ bắt đầu lảng tránh ....Tôi thấy họ thật là những con người mất lịch sự vì họ không có kiến thức hay những gì được răn dạy để đáp lại những cử chỉ lịch sự của người đối diện. Tôi không biết hiện nay công an , an ninh Việt Nam họ được dạy dỗ và nhồi nhét vào đầu những cách hành xử kiểu gì. Nhưng tôi tin nếu bất cứ ai khi tiếp xúc sẽ đều cảm nhận họ thật xa cách và luôn muốn "Đối nghịch" với người dân
Chính họ luôn tuyên truyền và hằn học với người dân trong mọi hoàn cảnh. Điều này phải chăng được lý giải giống như họ coi Nhân Dân như là người sẽ "Cướp đoạt " đi quyền lợi bổng lộc và là nhân tố "Hất đổ nồi cơm" của họ vậy......Tôi có nhận xét này về họ vì họ luôn tỏ ra "Hậm hực" với  người dân chúng tôi bất kể ở đâu và rồi họ luôn lấy những hành động không mang tính người để đáp trả một cách bất chấp luật pháp . Một cách thô thiển , bạo lực như chính họ thường nói ra , đó là " Thế lực thù địch "
Trong một xã hội mà người của chính quyền coi đại bộ phận dân chúng , hay bất cứ ai không thuần phục mình đều là "Thù địch " thì bản thân  cái thể chế cầm quyền ấy có muốn hòa bình hay không?
Tôi cứ hỏi đi , hỏi lại mà mấy kẻ thường phục này như á khẩu- như câm điếc ... 
Tôi rút trong túi xách mang theo ra mấy cuốn sách nhỏ CẨM NANG THỰC THI QUYỀN CON NGƯỜI và phát cho họ. Tôi thấy suy nghĩ của tôi thật đúng. Khi những ai muốn phổ cập nhận thức về luật pháp và quyền con người,  thì nên chăng chúng ta hãy đem đến các đồn công an- Các cơ quan công quyền nhà nước để giúp họ nhận thức thêm nhiều điều. Mà tôi tin rằng nếu những người đó được dạy dỗ tử tế. Được hiểu  biết hơn những người dân chúng ta thì sẽ tránh cho đất nước này biết bao tai ương. Sẽ bớt đi rất nhiều những vụ bạo hành chết người trong đồn công an như chúng ta đã thấy. Và trên hết họ biết nhận thức để có thể tôn trọng Nhân dân và làm đúng luật pháp quốc gia
Thấy tôi đưa tặng những cuốn sách này. Chẳng hiểu họ nghĩ gì nhưng đồng loạt quay mặt đi. Tránh cái nhìn của tôi, và hầu như ai cũng "Giau đôi tay thừa thãi" đi khi bị tôi đưa tận tay cuốn sách đó. Duy nhất giữa đám đông có một cậu thanh niên áo xanh đưa tay ra nhận một cuốn thì ngay lập tức đã bị tất cả bao nhiêu chiếc máy quay đồng loạt "zí" theo...Thật đáng xấu hổ và nhục nhã cho một thể chế bưng bít bịp bợm từ xưa đến nay....Họ lừa gạt cả thế giới mà bây giờ người dân như chúng tôi mới  bắt đầu nhận ra...
Có lẽ họ không có tình huống này trong kịch bản. Vì thế tôi quan sát họ bắt đầu nhốn nháo, đổ xô về phía tôi. Chắc chắn họ muốn xông vào mà ăn tươi nuốt sống tôi. Nhưng bởi thái độ quá ôn hòa và nhã nhặn của tôi khi đó mà họ cần "Xin ý kiến chỉ đạo"
Họ yêu cầu tôi ra khỏi tòa án- Trời đất, Chuyện này tôi đã biết rồi mà. Vì thế tôi mới đứng dậy đi "Phát tài liệu làm người" cho chính công an , mật vụ các anh để  rồi "Đi về cho sớm chợ" đấy thôi. Chẳng cần để họ nói nhiều. Tôi sau khi đáp trả họ vài câu để họ biết rằng người dân bây giờ hoàn toàn có hiểu biết và sự tự tin chứ không "Sợ chính quyền" một cách vô lý như bao lâu nay chính quyền tự cho mình cái quyền : Coi thường và hành xử vô luật lệ với người dân
Tôi và anh Trương Văn Dũng cùng đi ra về...Chúng tôi thả bộ về phía chợ cách tòa án chừng 200m . Đằng sau lưng chúng tôi hàng chục kẻ lạ mặt và thường phục đi theo ....Tôi thấy họ không chỉ muốn đuổi chúng tôi khỏi phiên tòa mà còn cho thấy họ muốn giở trò gì hơn nữa 
Tôi nói anh Dũng cứ tìm một quán cafe nào để uống cafe và ăn sáng đã. Nhưng rồi họ cũng vẫn không buông tha chúng tôi...Có lẽ họ quyết tâm thực hiện điều mà họ đã "Nhận lệnh " trong cuộc họp  Bọn anh đang ém quân cắm trại nhiều nơi chờ xử bọn nó."
Họ đã XỬ chúng tôi như thế nào? Kính mời quý độc giả đón xem phần tiếp theo :

16 GIỜ  ĐỒNG HỒ VỚI NHỮNG CHIẾN SĨ CÔNG AN "ĂN CƠM DÂN MẶC ÁO ĐẢNG"




ĐÓN LÕNG KHẮP CÁC NGẢ ĐƯỜNG TỪ BÊN NGOÀI 

BẢO VỆ CỔNG TÒA RẤT BỐI RỐI VÌ LIÊN TỤC BỊ CHỈ ĐẠO 

TÊN NÀY NHÌN NHƯ VÕ SĨ SUMO...TRÔNG RẤT TÀN ÁC, KẺ ĐI THEO CHÚNG TÔI CHO ĐẾN ĐÊM 



RẢI QUÂN KINH QUÁ ....TỪ ĐẰNG XA 


NGƯỜI CỦA ĐẢNG ĐÔNG THẬT

ANH CHỊ EM "HÍ HỬNG" TƯỞNG ĐƯỢC ĐÓN TIẾP VÀO TÒA ...HÓA RA MÓN CHÁO LỪA ĐÃ DỌN SẴN 

ĐƯA CMND RẤT LỊCH SỰ- MÀN BẪY NGƯỜI DÂN CỦA TÒA LONG AN 



TÔI ĐẾN ĐÃ GẶP MỌI NGƯỜI TẠI TÒA TỪ RẤT SỚM 

CHÚT NỮA HỌ BẮT THÁO HẾT ĐỂ CÒN "ĐIỂM MẶT" CHỨ KKKKK

DÂN OAN CŨNG CÓ MẶT RẤT SỚM



20 thg 5, 2013

BÀI THƠ CỦA NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN ĐƯỢC MẸ CHO CÔNG BỐ SAU PHIÊN XỬ


THƠ CHU TẤT TIẾN: CÓ AI KHÔNG NHỚ !

Chu Tất Tiến

Có ai trong chúng ta không từng nhớ?
Những mùa phượng vĩ nở đầy hoa
Những con đường chúng ta đi qua
Lá me rụng trên vai tình tự
Những cặp tình nhân núp sau cổ thụ
E thẹn nhìn đời, e thẹn một nụ hôn
Chiều mưa giăng, tan học, bồn chồn
Chờ người yêu đến, đạp xe thinh lặng
Để tình yêu như ngợp bầu trời nặng
Chờ rung hạt mưa cho ướt áo em căng
Cho trái tim cùng đập rộn ràng
Lớp áo mỏng dính da, ngọt ấm
Bước chân vào ái tình lẫm chẫm
Như bước em thơ, bụ bẫm thiên thần
Yêu nhau bàng hoàng, không chút phân vân
Tưởng trái đất là hành tinh thương nhớ

Có ai không nhớ về một nụ hồng nở rộ?
Sân sau nhà, bức tường cũ, lên men
Con đường lát gạch, cây đa thân quen
Chiếc lá bàng, con sâu xanh, thấy gớm!
Giọng ca bên kia hàng dậu vừa chớm
Bỗng giật mình, ngưng đọng, bàng hoàng
Tiếng dương cầm thanh thoát dịu dàng
Như tiếng hót chim sơn ca cao vút

Có ai không nhớ cây cau cao cao vút?
Trái cau tươi mời gọi đong đưa
Bụi chuối bên sông, xào xạc âm u
Hoa chuối “đẻ”, vụt ra, ngơ ngác
Tiếng dế kêu đêm hè khao khát
Chú ve sầu ra rả khúc kinh chiều
Làm tuổi thơ hồi hộp phiêu lưu
Tay muốn nhón một đuôi chuồn chuồn tía
Cặp mắt chuồn đảo lia đảo lịa
Như mắt em tròn hạt nhãn trong veo
Buổi chiều nao, mẹ đánh ngặt nghèo
Không dám khóc, sợ em nghe, cười chết!

Có ai không nhớ thương da diết
Thành phố nơi sinh ra, đậm rõ tình người
Hàng xóm lanh quanh, đầy những nụ cười
Bác Tám, dì Ba, cô Mười, ông Cả..
Những vồn vã, hỏi thăm hả dạ
Những bàn tay chung dựng một khúc đường
Tiếng “ra dô” õng ẹo thân thương
Giọng chèo Bắc xen cải lương thuần hậu
Những biến cố trong xóm làng đẹp xấu
Trở thành chuyện nhà, chuyện nước xôn xao
Chiều sáng trăng tụ họp ồn ào
Tách trà nhỏ đựng bao tình dân tộc

Bây giờ, bây giờ, sao… thấy mình đơn độc!
Giữa cộng đồng, người ghét, kẻ chê
Thù oán đâu sao dâng ngập vỉa hè?
Phẫn nộ cứ trào dâng như sóng bão!
Người muốn giết người, muốn dập vùi tàn bạo
Anh giết em, bạn giết bạn lạnh lùng
Những bài báo, bài văn máu lửa chập chùng
Đầy tiếng thét, tiếng gào kinh dị
Những con chữ mang hình vũ khí
Mỗi câu thơ là viên đạn bọc đường
Sao không còn một chút tình thương?
Sao tàn nhẫn nhìn đồng hương quằn quại?
Khi nước nhà đang điêu linh đầy ải
Khi dân ta bị trù dập đủ đường
Bao người lương thiện gặp mọi tai ương
Bao tôn giáo bị vây quanh, tù hãm
Giới trẻ thơ, lớn lên ảm đạm
Không thấy tương lai, chỉ thấy cùng đường
Ngập đầu trong vật chất thê lương
Cón đất nước, bị bán đi, đau quá!

Bạn ta ơi! xin một lần, dù xa lạ
Nhớ về quê hương vất vả mà thương
Xin dâng lên bàn thờ Tổ Quốc một nén hương
Nguyện cho đất nước lại đẹp tươi, ấm nắng
Nguyện cho dân ta biết phân biệt đen trắng
Biết đấu tranh cho Lẽ Phải, Công Bình
Biết sát vai nhau, chia một chút tình
Cho kẻ yếu, Dân Oan đang ngào nghẹn
Bạn ơi! Bạn ơi! Xin một lần ước hẹn
Một ngày về dựng lại quê hương
Bạn và tôi, và thế hệ mai sau…

Chu Tất Tiến.