31 thg 8, 2013

Sự hoảng loạn của ngành công an Việt Nam


By Thanh Trần 
Công an là do đảng lập ra để trị dân, tước đi các quyền cơ bản của dân, để bảo vệ đảng.
Những người có tinh thần đấu tranh như chị Bùi Thị Minh Hằng, Lê Quốc Quân, Thuý Nga, Thi Dinh... trong video (xem video kèm theo) và rất nhiều nhà tranh đấu khác nữa trong và ngoài nước đã dũng cảm lột mặt nạ của ngành công an trên các phương tiện thông tin.
Mặt khác họ hướng dẫn người dân đòi lại quyền con người, quyền đã có từ khi sinh ra.
Những đoàn dân oan bây giờ không đi kêu cứu đảng và nhà nước nữa, mà họ tụ tập với nhau biểu tình đòi quyền làm người, khẳng định quyền làm chủ đất nước.
Mọi việc đã vượt khỏi tầm kiểm soát, công an Việt Nam không thể đảm bảo được nhiệm vụ của đảng giao phó.
Trạng chết thì chúa cũng băng hà, đảng chết thì công an Việt Nam cũng nghẻo.
Trước khi nghẻo, chúng nó rất hoảng loạn, chúng nó mặc thường phục, bịt khẩu trang xông vào đánh đập, phá hoại tài sản của người đấu tranh,...
Chúng nó đang phẫn uất và biểu thị thái độ bạo lực với các công dân có tinh thần tranh đấu.
Chúng nó vì miếng ăn mà phải làm vậy, còn chúng mình vì lí tưởng, vì tự do cho mình và cho cả đồng bào.
Sau lưng chúng nó là hệ thống mafia, sau lưng chúng ta là đồng bào, những nạn nhân của chúng nó.
Hệ thống mafia của chúng nó tồn tại đưoc là vì đồng bào ta thơ ngây, tin tưởng vào miệng lưỡi chúng nó, bây giờ đồng bào đang đứng phía sau chúng ta rồi, chúng nó thật sự đang hoảng loạn.






30 thg 8, 2013

TRỞ LẠI VỚI VÙNG ĐẤT PHẬT GIÁO HÒA HẢO < Tiếp theo>





Trích từ facebooker Nguyễn Bắc Truyển 
Chùa Quang Minh là một trong những thành trì tại Việt Nam BẢO TỒN PHẬT GIÁO HÒA HẢO CHÂN TRUYỀN theo lời dạy của Đức Huỳnh Giáo chủ. Thầy Năm Liêm xuất gia năm 14 tuổi và trụ trì Quang Minh tự sau khi Cha của Thầy qua đời, đây là một gia tộc hiền lành tu nhân tích đức. 
Tất cả con cháu Thầy Năm cùng với Thầy bảo vệ Quang Minh tự dù có phải thịt nát xương tan. Nhiều người bị đánh đập, giam cầm nhưng vẫn quyết tâm giữ chùa khi Thầy Năm bị bắt và công an cộng sản Việt Nam vào chiếm giữ chùa. 
Điện bị cắt, không thể bơm nước sạch vào sử dụng, có khi chùa phải sử dụng nước ao tù để tắm giặt, còn nước mưa thì uống và nấu ăn. Sau khi Thầy Năm ra tù năm 2012, con cháu góp sức giúp Thầy khoan thêm giếng nước và sửa chữa lại nhà chùa, trước đó một ân nhân đã giúp chùa khoan một giếng nước vào năm 2010. Phần thưởng của giải thưởng Tự do Tôn giáo Nguyễn Kim Điền năm 2012, Thầy chia ra 80 phần để giúp cho các Huynh Đệ gặp khó khăn trong bổn đạo. Thầy chỉ nhận sự vinh dự của giải thưởng.

Chúng tôi ghé thăm chùa Quang Minh nhiều lần và không có bao trước, mới thấy sự thanh bạch của nhà chùa, có gì ăn nấy. Canh chua đọt lục bình, bông điên điển, rau lang luộc. Nhiều lần muốn gởi sự đóng góp nhỏ nhưng chùa không nhận. Giáo lý của PGHH là tự làm để sống và tự tu, không nhận đồ cúng dường của bá tánh. Điều đó hoàn toàn trái ngược với đám tu hành quốc doanh, đi đâu cũng gặp để "thùng công đức".

Ngồi trong khu vườn yên lặng của chùa, xung quanh là cánh đồng lúa xanh rì hay vàng tùy vào mùa vụ, hàng ngàn con cu đất làm tổ trên cây, mỗi lần chúng đập cánh, âm thanh cộng hưởng tạo tiếng động nghe như một con chim to lắm đang đập cánh. Tôi ao ước mỗi năm được về sống trong chùa 1 tháng hoặc ít nhất là nữa tháng để thấy sự tĩnh lặng của ngôi chùa tu thật.

Nguyễn Bắc Truyển

Không khí quây quần ấm áp - đơn sơ trong bữa ăn trưa . Và bao giờ cũng có món CANH CHUA ĐỌT LỤC BÌNH .
Về lần này mới có thời gian thư thái. Tôi chờ xong bữa ăn trưa để hỏi chuyện Thầy Năm Liêm
Cuộc sống trong chùa vô cùng đơn sơ- Đạm bạc...Thường ngày Thầy Năm chỉ độ một bữa trong ngày. Tất cả PGHH mà tôi gặp họ đều ăn chay trường . Điều đúc kết trong nhận xét của tôi về họ : Đây là những người nông dân áo vải chân chân - Mộc mạc đến vô cùng . Nhưng họ tôn thờ đạo pháp và không thể chấp nhận những trò bất chính hay những kẻ tà ma muốn PHÁ ĐẠO TU của họ
Họ không quan tâm đến chính trị .Nhưng rồi chính cái nhà nước tà quyền này đã cột cho họ là "Phản động" là chống đối chính quyền . Để rồi họ nhận ra chân dung loài quỷ ma cộng sản chính là những kẻ bất lương nên họ BẤT HỢP TÁC mà thôi.
Thử hỏi PGHH đã làm gì để chính quyền nói rằng họ "gây rối" ?
Hay trong cái thể chế cầm quyền bất chính - tàn bạo này thì bất cứ ai không tung hô "Bất chính độc tài muôn năm " người đó đều có tội ?
Thầy Năm kể rằng chùa Quang Minh Tự và thầy liên tục bị khủng bố đàn áp trong suốt bao nhiêu năm qua. Đã 34 lần chính quyền bao vây chùa và ngăn cấm đồng  đạo  thăm viếng - Tế lễ
Họ trả thù bằng mọi cách. Và cho đến hôm nay . Khi đất nước này được mệnh danh là "Dân chủ gấp ngàn lần tư bản" < Lời bà Phó Doan> thì nhà chùa vẫn không được làm đường điện thắp sáng. Không cho cấp điện dù phải trả tiền . Hôm tôi về chơi . Trời tối hẳn . Bóng đêm bao trùm rồi thầy Năm mới sai mấy cô , chú ở chùa đi mua 2 lít xăng về chạy máy nổ tiếp khách...Còn quanh năm nhà chùa chỉ có đèn dầu. Đèn pin,
như bà con xem chương trình của SBTN đã có lần tôi ngồi trả lời phỏng vấn trong mùng với ngọn đèn dầu và phải bấm thêm 2 chiếc đèn pin cho đủ ánh sáng
Những người PGHH quanh năm ăn chay , tụng niệm . Nhìn ai cũng mảnh khảnh hiền lành thì lấy gì để họ CHỐNG CHÍNH QUYỀN nếu như cộng sản không vào tận chùa họ mà GÂY RỐI
Và rồi hôm nay Thầy Năm đã kể về cái lần Thầy bị họ vây chùa trong suốt hơn chục ngày. Thầy đã phải leo lên cây dương cao nhất trong chùa và rồi thầy thẻo thịt mình vứt xuống trước mặt đám côn đồ đảng để nói cho chúng biết rằng : Thầy cũng như những đạo tràng và đồng đạo của PGHH sẽ không bao giờ khuất phục cái ác cho dù phải trả giá bằng chính mạng sống của mỗi người
Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam có thấy rằng tội ác của các vị không thể bóp nghẹt được tinh thần chính nghĩa đạo pháp mà chỉ càng ngày càng làm cho mọi thành phần Dân chúng căm thù chất chồng và khinh bỉ các vị đến không thể chung sống với loài MỌI RỢ nữa hay sao ?
Mời quý bạn đọc xem những hình ảnh sinh hoạt đơn sơ nhưng thấm đượm tình yêu mến , hiếu khách của bà con PGHH mỗi khi chúng tôi có dịp ghé về
Tôi luôn tự nhủ với lòng mình rằng tôi muốn có nhiều thời gian hơn nữa để quay trở về với nơi này. Tôi muốn làm một điều gì đó dù nhỏ nhoi nhưng có ích cho Thầy Năm và ngôi chùa Quang Minh Tự cùng tất cả bà con nơi đây như tấm lòng và tình cảm của tôi dành cho những con người hiền lành chân chất , nhưng cũng vô cùng quật cường dũng cảm trước tà quyền bất công 






TIN NÓNG DÂN OAN NGÀY 30 THÁNG 8 2013

Nguồn facerbooker Nghiem Viet Anh 
Vào ngày hôm nay 30-8-2013 
TIN NÓNG VỀ VỤ KIỆN CƯỠNG CHẾ THU HỒI ĐẤT SAI PHÁP LUẬT (ngày 24/4/2012) Ở HUYỆN VĂN GIANG,HƯNG YÊN :
Sau nhiều ngày lẩn tránh trách nhiệm,các cơ quan công quyền ở tỉnh Hưng Yên,cũng như huyện Văn Giang,đùn đẩy cho nhau theo chiến thuật chuyền bóng,câu giờ,không chịu tiếp nhận Hồ sơ khởi kiện của nhà con nông dân ba xã : Xuân Quan,Cửu Cao,Phụng Công với lý do không chấp nhận khiếu kiện tập thể (?)
Sáng nay,30/8/2013 bà con nông dân 3 xã trên lại kéo lên Toà án Nhân dân huyện Văn Giang,sau khi đã thay lá đơn khiếu kiện chung của những hộ dân bị thu hồi cưỡng chế đất trái phép bằng một bộ hồ sơ gồm 146 hồ sơ khởi kiện của từng hộ gia đình.
Trước áp lực đấu tranh đúng luật pháp của bà con,UBND huyện Văn Giang không còn đường lùi,đã chấp nhận để Toà án Nhân dân thụ lý hồ sơ vụ kiện.
Chưa biết phiên toà sẽ mở khi nào và kết quả ra sao,nhưng đây vẫn là một bước thắng lợi tinh thần trên hành trình đòi công lý đầy gian nan !

Nguồn facebooker Johny Huynh và Bui Thị Minh Hang:

S.O.S
Bà con Dan oan các tỉnh đang bị đàn áp tại 210 Võ Thị Sáu Sài Gòn. Tất Cả bà con Anh chị em nào ở gần khu vực đó ra giúp lấy thông tin và hỗ trợ cho Bà con . Các hãng truyền thông, thông tin có thể gọi về 0124 4814892 để lấy thông tin- Dân Oan Trần Ngọc Anh của Bà Rịa Vũng Tàu trong tình trạng Cần NHẬP VIỆN 
Trân trọng KHẨN BÁO





Dân oan Trần Ngọc Anh của tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu bị đánh ngất xỉu 

Dân oan khắp các tỉnh miền Nam kéo về Sài Gòn 
 Lúc gần 10 giờ sáng nay Dân oan Phùng Thị Ly - Xã Thạnh Hóa Long An gọi điện thông báo hiện họ đang bị khủng bố đàn áp trong khi đi khiếu kiện tại 210 Võ Thị Sáu - Quận 3 thành phố Hồ Chí Minh
Đầu giờ chiều Dân Oan Tri Tôn - Ba Tri- Bến Tre gọi điện kêu cứu
Công an vào tận nhà đàn áp cướp những chiếc áo ghi dòng khẩu hiệu nói lên nguyện vọng của họ
Nguồn Facebooker Bui Thi Minh Hang :

Kính thông báo !
Bà con Dân oan tại Ba Tri - Bến Trẻ vừa gọi điện thông báo rằng tại địa phương , công an mật vụ đang tấn công vào từng gia đình đòi thu những chiếc áo này của họ
Tại sao họ làm thế ? CHIẾC ÁO NÀY VI PHẠM ĐIỀU GÌ mà cong an dám bất chấp luật pháp để cướp đi của dân ?
SAO CÁI GÌ CŨNG CƯỚP và CƯỚP thế này ?
 — với Thanh Tran và 14 người khác.





TÔI MUỐN THÔNG BÁO BỔ XUNG TỚI ỦY BAN NHÂN QUYỀN QUỐC TẾ

Thưa Human Rights nhân quyền tại Việt Nam được "cải thiện " như thế này đây !

Nhận được thông báo về vấn đề của tôi cùng nhiều người dân Việt Nam đã đến được Uỷ Ban Nhân Quyền Liên Hợp quốc. Tôi vô cùng xúc động không biết nói gì hơn là chuyển lời trân trọng cảm ơn trong một email ngắn chuyển đến người báo tin cho tôi 
Tôi rất cảm ơn nếu như sự việc này được liên hợp quốc chất vấn nhà càm quyền VN . Bởi đây là 1 vụ sai phạm điển hình và là hành động ngồi xổm lên pháp luật của nhà cầm quyền cs VN ...đây chính là sự bất chấp pháp luật rõ ràng nhất
Tôi thấy sẽ vô cùng tốt cho người VN nếu sự vụ của tôi được đưa ra chất vấn và buộc họ phải trả lời

Trường hợp bị bắt giữ của tôi thể hiện sự vô pháp vô  của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam mà cả thế giới đều biết. Vậy mà cho đến lúc này không những vụ kiện của tôi chưa được giải quyết theo đúng pháp luật - Trái lại,  kể từ lúc buộc phải thả tôi ra khỏi nhà tù thì nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam liên tục chỉ đạo công an , mật vụ chìm theo dõi- khủng bố , tấn công tôi khắp mọi nơi. ( Tôi có đầy đủ hình ảnh , clip bằng chứng những sự tấn công có hệ thống và đê tiện này) 
Trong hơn chục ngày gần đây tình trạng này liên tục gia tăng. Và tôi cảm giác như đây là một chiến dịch có tính toán , hoạch định của nhà cầm quyền Hà Nội khi mà họ cố tình kéo dài và trì hoãn vụ kiện Nguyễn Thế Thảo . Trong khi họ đã cho lực lượng tấn công tôi  ngay trong ngày mời tôi ra tòa "Nhận giấy đi đóng án phí"
-http://danoanbuihang.blogspot.com/2013/04/oan-truong-ai-co-ra-toa-moi-hay.html
-http://danoanbuihang.blogspot.com/2013/04/oan-truong-ai-co-ra-toa-moi-hay-phan.html
-http://danoanbuihang.blogspot.com/2013/04/bao-ong-o-ve-van-nan-con-o-sos.html
Và cho đến bây giờ sau gần 2 năm rưỡi . Với sự đấu tranh không ngừng nghỉ mà họ vẫn cố tình né tránh đưa ra xét xử theo luật định 
Những cuộc tấn công tôi cùng gia đình , con cái tôi trong những ngày qua báo động về một động cơ đê hèn mà theo tôi họ đang tính toán một âm mưu gây hấn . Rất có thể họ sẽ chụp mũ- vu khống kết tội tôi nhằm để lảng tránh vụ kiện về sai phạm của nhà cầm quyền Hà Nội thông qua quyết định 5225/QĐ/UBND mà họ đã "Mượn " nó một cách phi pháp để tống giam và trả thù tôi trong 5 tháng trời 
Sự việc được tóm tắt trong phần trao đổi cùng Uỷ ban Nhân quyền quốc Tế như sau :

Ngày 27/11/2011, nghe tin công an bắt một số người tại bờ hồ Hoàn Kiếm Hà Nội vì họ biểu thị thái độ ủng hộ đề nghị Quốc hội nên ban hành luật biểu tình, bà Bùi Thị Minh Hằng cùng 3 (ba) người khác đứng giơ trên tay mảnh giấy ghi “Phản đối đàn áp người ủng hộ Quốc hội ra luật biểu tình” ở gần nhà thờ Đức Bà – Tp.Hồ Chí Minh. Ngay sau đó người thân của bà Bùi Hằng bị Công an phuờng Bến Nghé , quận I, Tp.Hồ Chí Minh bắt giữ nên bà đến đó để đòi người thì chính bà cũng bị giữ lại. Ngày hôm sau, 28/11/2011, bà Bùi Hằng bị công an cưỡng chế từ Tp.Hồ Chí Minh ra Hà Nội và đưa vào Cơ sở giáo dục Thanh Hà tại tỉnh Vĩnh Phúc, thuộc Tổng cục cảnh sát thi hành án hình sự do Bộ Công an quản lý.
Ngày 4/4, con trai bà Bùi Hằng thăm nuôi và đưa đơn khiếu kiện cho mẹ ký. Cán bộ trại giam lập tức khống chế không cho chị ký đơn, ngang nhiên tước đoạt những quyền căn bản của con người. Quá uất ức, chị đã dùng một chiếc dao lam tự rạch một vết thương thật sâu trên tay để phản đối. Công an lấy lý do đơn kiện hành chính phải đuợc viết tay, không đuợc ký vào đơn soạn sẵn, nhưng khi bà BH tự tay viết lại 2 lần thì họ vẫn không cho gửi.
Truớc phản ứng của thế giới phẫn nộ lên án sự giam cầm phi lý này, và cũng vì không có lý do gì để kết tội, công an bắt bà phải ký giấy nhận tội, xin tha, cam kết không khiếu nại... để họ thả ra, nhưng bà không chịu vì bà không có tội gì để nhận. Ngày 29/04/2012, Cơ sở giáo dục Thanh Hà đã phải thả bà. Để trả thù, công an đã bẻ quặp hai tay bà ra sau trói chặt lại, còng cứng hai chân , rồi ném lên sàn xe, giống như ném một vật bị trói. Trên đuờng 2000km từ Hà Nội về Vũng Tàu, thân xác bà bị trói chặt lăn qua lăn lại trên sàn xe qua những quãng đường nhấp nhô.
Về đến gia đình tại Vũng Tàu, không ai nhận ra đuợc bà trong một thân xác tiều tụy, tóc bạc, răng gãy, cân giảm gần 15 ký, trên người thì đầy những vết thương… Vết rách còn rỉ máu trên tay Bùi Hằng là hậu quả của những cuộc đàn áp có hệ thống ở Thanh Hà.
Khi đuợc thả về, BH đã gửi đơn khởi kiện ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội về Quyết định hành chính số 5225/QĐ-UBND ngày 08/11/2011. Trong đơn này, Bà Bùi Minh Hằng phân tích từng điều luật của nhà nuớc CSVN để chứng minh bà không hề vi phạm điều luật nào mà chính ông Nguyễn đã vi phạm pháp luật khi tùy tiện bắt giữ và giam BH tại cơ sở giáo dục trong 5 tháng. Nhưng đến nay đơn này không đuợc trả lời, và bà chỉ nhận thêm những sự theo dõi, đe dọa và hành hung.

............................................................................................................................................................
Bui Thi Minh Hang
Human Rights Advocate
On November 21, 2011, Bui Hang and three other activists were demonstrating in Ho Chi Minh City to support the new Demonstration Rights Bill adopted by the National Assembly of Vietnam and to protest the repression by Vietnamese police of people who supported the bill.
Immediately after, the police stationed at the precinct Ben Nghe, district 1, HCM City, arrested one of her relatives, which prompted her to come to the police station to ask for his release. Once there, she also was arrested and later, transferred HCM City to Hanoi where on arrival, she was immediately sent to the Re-education Institution Thanh Ha, in Vinh Phuc province. This institution is under the Central Police jurisdiction and is administered by the State police.
Bùi Thị Minh Hằng in Ho Chi Minh city on 11/27/2011, before her arrest by the Police (source: Danlambaovn.org)



While in prison, Ms. Bui Thi Minh Hang was psychologically terrorized by being assigned a sleeping spot between two terminally ill HIV infected inmates. All pens and paper which she had purchased from the prison were confiscated from her so that she could not document and send any information outside. They also confiscated her personal diary which kept a record of all the unlawful behaviour on the prison authorities’ part, such as the beatings of inmates.
When she made demands to seek improvements to the prison diet and to change the exploitative labor conditions under which inmates had to work, the prison authorities threatened to prevent her from meeting with her family. They also shredded the bags of dry rice soup and vermicelli her family sent her. In the freezing winter, prison camp administrators blocked the supply of hot water which the camp was supposed to make available in an attempt to make living standards unbearable for her.
On April 4, 2012, her son, Bui Trung Nhan, came to visit her at the Re-education Institution
and brought a prepared libel for her to sign. The officials at the Institution did not allow
her to sign, hence depriving her the right to seek justice regarding the official’s wrongdoings.
She was deeply frustrated with their actions, so much that she used a razor blade to inflict a deep cut in her arm. In fact, the reason cited for the decision not to let her sign on the libel is because the “plaintiff should handwrite the libel before signing” while in her case it had been prepared in advance and delivered for her to sign. Acting on the above directive, Bui Hang re-wrote the libel twice by hand before signing but once more, they did not accept her charge.
Due to the mass outcry of protests against her detainment, the police yielded to popular
demand and agreed to release her with conditions such as: admitting her guilt, asking the State for clemency, and promising not to denounce the police in the future. Bui Hang refused all of the above.
Page 2 of 2
On April 29, 2012, the Re-education Institution set her free but not before tying her arms across her back, shackling her legs, and throwing her onto a van floor similar to how an animal about to be sent to a slaughterhouse is bound. She was treated in horrible conditions on her 2000 km journey from Hanoi to Vung Tau where her unsecured body was jolted by terrible road conditions.
On arriving home in Vung Tau, her family could hardly recognize her: she had a haggard physical appearance, grey hair, broken or missing teeth, weight reduced by around 15 kg, bruise marks all over her body, and a deep cut on her hand still fresh with clotted blood. All this is a reminder of the brutal and systematic repression in Thanh Ha institution.
Once at home, Hui Hang started the process of sending the libel to denounce Nguyen The Thao, president of the People Committee of Hanoi concerning warrant # 5225/QĐ-UBND dated November 8, 2011 in which he ordered her arrest. Bui Hang declared that she did not commit any felony but rather, Nguyen The Thao violated the law when he arbitrarily ordered her detention in the Re-education Institution for 5 months. As of today, her libel is still left unanswered. In return, she is constantly under watch, threatened and from time to time, and attacked.
Bui Thi Minh Hang has described her journey below:


“I was released on April 29, 2012, but they continuously terrorized my family by throwing fermented shrimp paste and waste into the residence. They went as far as pouring gasoline into the house and threatening to set fire to it at 3 AM. On several occasions, they kidnapped me and robbed me of my belongings. Specifically, on July 1, 2012, they stopped me in the street and kidnapped me near the Saigon train station at 5 am with the excuse I was suspected of carrying drugs. Afterwards, they drove me around for 6 hours, then took me back to my house and set up a camera crew to film me in order to slander me. At the same time, they searched my rented unit in Saigon at 27 G9 Ward 4, District 4, and stole my belongings, including my personal computer, clothing and personal effects, and my child’s as well as my own ID papers. I have repeatedly filed complaints to denounce these acts and to try to recover my belongings. Instead of returning those belongings, the authorities have continued to spy on me and subject me to various forms of terrorism. On Sept 24, 2012, they kidnapped me once again in Saigon. On April 10, 2013, they had plain clothes police follow me and assault me after I had made the trip to the Hanoi court to pay the administrative fees for my lawsuit against the Chair of the city of Hanoi.
* * *
Act now: We plead your support in helping Mrs. Bui Thi Minh Hang, a defender of human rights for Vietnamese people. She had been tortured both physically and mentally before and during her prison stay. Please dispatch and spread the present storytelling document to human rights organizations & governments around the world for the purpose of seeking humanitarian aid (medicine and medical care) and financial support for her.

http://dvov.org/csw-submission/




VẠCH MẶT BỌN CÔN ĐỒ MẬT VỤ BẰNG BĂNG RÔN - HÌNH ẢNH




Nhiều ngày qua bọn mật vụ côn đồ theo khủng bố , tấn công tôi và bạn bè từ Sài Gòn về Vũng tàu
Chúng luôn rình  rập quanh nhà và sẵn sàng tấn công chúng tôi bất cứ lúc nào. Ngày nào chúng cũng theo rình ,  khủng bố không chỉ riêng tôi mà kể cả các con tôi khi các cháu đi làm đêm hôm
Chúng tụ bạ tứ phía quanh nhà . Chúng mắc võng ngủ đêm 2 đầu đường dẫn về nhà tôi .  Gạch đá chúng chất đống trước hè nhà người ta . Chúng dùng gạch đá này để tấn công chúng tôi những khi chúng tôi có việc đi ra đường . Hồi 15 giờ chiều ngày 29 -8-2013 bọn chúng tấn công chúng tôi trước mắt rất nhiều người dân khu vực đường Lê Hồng Phong - Bà Huyện Thanh Quan . Nhiều người hỏi "Vì sao không báo công an " 
Chính chúng là côn an , mật vụ - côn đồ thì còn báo gì nữa? Đã rất nhiều lần tôi trình báo đơn từ tố cáo việc tên Lý Ngọc Thường bắt cóc - cướp bóc đồ đạc của tôi ...Bao nhiêu lần yêu cầu làm việc nhưng cho đến nay hơn một năm rồi mà không ai giải quyết . Người dân sống trong một xã hội côn đồ khốn nạn như thế này sẽ phải làm gì ? Chúng tôi không biết kêu ai và không có vũ khí gì nhằm chống lại bọn ngồi xổm lên luật pháp. Hơn lúc nào hết . Chúng tôi mong muốn người dân hãy thức tỉnh bằng cách vạch trần bộ mặt thật của một thể chế độc tai vô nhân đạo 
Cũng có người hỏi : Chắc tôi làm gì để họ hành xử với tôi như thế? 
Xin thưa! Ai cũng biết rằng đất nước này có luật pháp- Hiến pháp. Nếu tôi làm sai chắc chắn họ đã bỏ tù được tôi chứ không phải là việc họ bắt cóc tôi đem giam giữ vào một cơ sở giáo dục rồi cuối cùng phải  trả tự do,  để tôi đệ đơn kiện lại chủ tịch thành phố Hà Nội Nguyễn Thế Thảo . Vụ kiện kéo dài suốt từ ngày tôi nằm trong trại giam cho đến nay chưa được giải quyết
-Họ bắt cóc tôi vào ngày 1-7-2013 và tự tiện CƯỚP đoạt hết tài sản cá nhân của tôi tại khách sạn số 27 đường G 9 -Phường 4- Quận 4 thành phố Hồ Chí Minh
-http://danoanbuihang.blogspot.com/2012/07/bat-coc-nguoi-trong-thoi-xhcn.html
-http://danoanbuihang.blogspot.com/2012/08/manh-moi-cua-cong-an.html
-http://danoanbuihang.blogspot.com/2012/08/moi-ngay-lai-mot-on-to-cao.html
Nếu đọc đầy đủ những thông tin này thì tôi  tin rằng đã có câu trả lời chính xác nhất cho những câu hỏi VÌ SAO ? Thậm chí với những động thái gần đây và liên tục trong những ngày qua. Tôi cho rằng nhà cầm quyền cộng sản Việt nam đang rắp tâm cho bọn côn đồ ngành cố tình gây hấn - Tạo cớ va chạm,  hay kiếm bất cứ lý do bỉ ổi nào đó để tìm mọi cách bắt giam tôi mà né tránh việc xét xử phiên tòa tôi kiện chủ tịch Nguyễn Thế Thảo cũng đồng thời vạch trần bộ mặt NGỒI XỔM LÊN LUẬT PHÁP của tà quyền Việt Nam
Chính vì vậy tôi thấy càng cần lên tiếng vạch rõ thủ  đoạn bỉ ổi , cũng như những hành vi đê tiện - côn đồ coi thường luật pháp và Nhân Dân của một đám "ăn cơm dân , mặc áo đảng " hiện nay . Tất cả những bài viết và bằng chứng bằng hình ảnh- clip nêu trên đã quá đủ để lôi bộ mặt chà đạp nhân quyền của chế độ độc tài này , khiến cho người dân đang rên xiết khắp nơi

Kể từ ngày hôm nay. Thay bằng đơn từ viết hoài không ai giải quyết . Tôi kêu gọi người dân hãy thay bằng những băng rôn - Khâu hiệu - hình ảnh - clip ghi được những việc làm bất chính , ngồi xổm lên luật pháp của ngành công an trị côn đồ này
Đồng thời kêu gọi người Dân- Chúng ta không thể còng lưng đóng thuế để nuôi lũ côn đồ mọi rợ này 
Hãy Xem những hình ảnh và clips dưới đây để thấy rõ sự bất chính của một thể chế côn đồ vô pháp , vô luân http://danoanbuihang.blogspot.com/2013/08/hay-xuong-uong-e-phan-oi-hanh-vi-bao.html



Kính mời Bà Con coi clip này xảy ra vào ngày 21- 8-2013 tại cổng trào Bà Rịa - Vũng Tàu khi các bạn tôi ở Sài Gòn xuống thăm tôi trở về đã bị CSGT Bà rịa dừng xe cho đám côn đồ thường phục này tấn công. TRong khi bị chất vấn : Tại sao dừng xe khi chúng tôi không bị lỗi gì trong giao thông thì họ trả lời : AN NINH YÊU CẦU
Vậy an ninh LÀ AI? Lũ côn đồ mật vụ này muốn làm mưa làm gí gì thì làm hay sao?
Đã đến lúc chúng ta không thể ngồi yên nhìn những sự lộng hành của bọn đầu trâu mặt ngựa mang thẻ ngành và thẻ đảng http://danoanbuihang.blogspot.com/2013/08/thong-bao-khan-ve-tinh-trang-con-o-mat.html






















28 thg 8, 2013

ĐÃ 9 NGÀY TRÔI QUA - ĐÔI ĐIỀU TRĂN TRỞ VỀ VỤ BẮT Dũng Aduku



Thế là đã 9 ngày trôi qua. Tin về đứa em vẫn bặt vô âm tín
Kể từ sau vụ bắt bớ vô cùng bất thường xảy ra , tôi chưa khi nào có cảm giác bình yên khi nghĩ đến cái kiểu bắt Dũng và những gì thật khó hiểu xung quanh câu chuyện này
Chị em chúng tôi đã nhiều lần cùng xuống đường biểu tình chống Trung Cộng xâm lược . Chúng tôi cũng có một lần bị bắt và cùng bị ở tù 6 ngày sau một cuộc biểu tình chống xâm lược hồi năm 2011 . Trong con mắt tôi,Dng Aduku là một con người rất hiền lành - Sống tốt với bạn bè . Tôi dành khá nhiều cảm tình về cậu em này , dù rất ít khi chị em có dịp ngồi chuyện trò cho lâu . Nhưng tôi và nhiều người đều có LÒNG TIN ở Dũng . Nghe tin Dũng bị bắt và phong phanh về cái tội danh chết tiệt này chúng tôi không khỏi bàng hoàng 
Nhà cầm quyền "Mọi rợ" bẩn thỉu thì ai cũng biết rồi. Họ đã từng bắt ông Cù Huy Hà Vũ bằng vụ án 2 bao cao su đã qua xử dụng , nên họ bắt Dũng Aduku với tội danh "Giao cấu với trẻ vị thành niên " Hay thậm chí bất cứ tội danh gì với họ đều sẵn sàng làm được. Không những thế họ còn làm mọi việc một cách nhuần nhuyễn, tội ác mà họ học được ngay từ những ngày đầu bước chân vào ngành an ninh của nhà cầm quyền độc tài cộng sản 
Càng ngày chúng ta càng thấy cái sự trơ trẽn , trắng trợn của họ 
Xong có điều tôi muốn nói về một số nghi vấn trong vụ việc này . Và tôi cũng hy vọng nhiều người trong chúng ta nên cẩn  trọng để nhìn nhận mà rút ra cho mỗi người chút kinh nghiệm gì đó trong cuộc đấu tranh còn dài và vô cùng gian nan trước một thể chế độc tài- "Tư duy có hạn - Khốn nạn có thừa "

Điều nghi vấn rất lớn của tôi trong vụ án này là : Khi bắt Dũng họ bắt khi cậu ấy đang đi ngoài đường chứ không phải bắt quả tang chuyện quan hệ 
Vậy nếu không quả tang thì chỉ còn khả năng cô bé"bị hại" kia"Trình báo"....Vậy cô ta :Trình báo khi nào khi mà cô ta đang liên tục đi cùng Dũng đến chỗ này chỗ kia cho đến khi  Dũng BỊ BẮT . Và nếu cô ta báo công an thì tại sao cô ta vẫn đi cùng Aduku ?
Sau khi Dũng Aduku bị bắt bớ bằng một lực lượng an ninh rất hùng hậu và lục soát khám xét nhà cửa trong nhiều giờ liền thì tới giờ cô gái kia đang ở đâu? Chúng ta không thể biết được sự thật đằng sau vụ bắt bớ này là gì - Diễn tiến xảy ra như thế nào . Nhưng cá nhân tôi có thể khẳng định trên 100% là MỜ ÁM 
Việc kết luận Dũng Aduku có giao cấu với cô gái này không thì còn phải căn cứ vào rất nhiều những xét nghiệm để chứng minh bằng những kiến thức khoa học chuyên môn 
Xong xem ra vụ bắt Dũng Aduku đã được DÀN DỰNG và chuẩn bị trong một thời gian khá dài trước đó ( cách nay 1-2 tháng Dũng cũng thông báo bị bao vây tại khu vực ngoại thành Hà Nội )
Còn nhân vật cô gái bí ẩn này hoàn toàn là một chiếc bẫy mà thôi ...
Qua thông tin anh chị em Hà Nội thì tôi được biết. Mấy ngày gần sát khi bị bắt Dũng thường xuyên đi cùng cô gái này. Thậm chí họ còn chụp hình chung trong đám sinh nhật bác Khánh Trâm 
Như vậy rõ ràng mối quan hệ của họ là công khai . Và nếu có chuyện "Quan hệ " thì tôi tin chắc rằng HỌ ĐỒNG TÌNH LUYẾN ÁI chứ không thể là chuyện cưỡng ép hay ép buộc gì
Vấn đề bây giờ là CÔ GÁI BÍ ẨN KIA ĐÂU sau khi Dũng bị bắt? 
Gia đình và hoàn cảnh cô ta như thế nào? Ai và căn cứ vào đâu để khẳng định rằng cô ta là trẻ "Vị thành niên" ? Trong khi với quan sát của một người va chạm cuộc sống như tôi thì tôi thấy cô gái này rất SẮC XẢO . Cô ta hoàn toàn không có một dáng vẻ gì của con gái "quê" hay " con nhà lành" 
Và như thế " ẩn số" nghi ngờ đã phần nào lý giải 
Tiếp đến là thái độ của gia đình Dũng Aduku ....Tôi linh cảm thấy một sự im lặng đáng sợ và lạnh lùng như đã bị "trói hết" ....Ngay sau khi Dũng bị bắt . Nghe anh chị em bạn bè xôn xao và có cả luật sư nói rằng sẵn sàng tham gia bào chữa ngay từ giai đoạn đầu cho Dũng...Nhưng cho đến hôm nay tôi và nhiều người bạn , dù rất nóng lòng , lo lắng . Nhưng tuyệt nhiên không thấy gia đình Dũng phản ứng gì để có thể CỨU con em mình ? ( Điều này hoàn toàn rất lạ ...Vì dù như thế nào trước việc người thân bị bắt bớ chưa rõ nguyên nhân . Trong khi nhiều dấu hiệu bắt bớ bất minh như thế thì trong gia đình . Không người này thì người kia cũng phải lên tiếng . Chí ít là mời luật sư .....)

Nhưng tuyệt nhiên không có bất cứ động thái gì? Không lẽ họ bị khống chế đe dọa? Hay như trường hợp gia đình tôi ? Họ có"thâm thù"gì mà muốn đưa Aduku vào tù ? 
Nếu lâm vào tình thế này thì rất bất lợi cho Aduku và rất khó lòng cho anh chị em .Bởi nếu chúng ghép tội này thì chắc chắn chúng sẽ lập phiên xử KÍN - Và nếu không có luật sư thì chúng ta sẽ không thể biết được thông tin hay diễn biến như thế nào bên trong 
 Tôi chỉ còn hy vọng vào sự đấu tranh không khoan nhượng trong tù . Bởi nếu như cậu ấy bị hàm oan và hiểu ra mưu đồ gài bẫy tồi bại để bắt cậu ấy thì tôi tin chắc rằng chỉ có Dũng phải BẤT KHUẤT ĐỂ TỰ CỨU MÌNH 
Riêng với chúng ta : Tôi thiết nghĩ rằng trong lúc này chúng ta cần lên tiếng . Người người lên tiếng - Mọi người bạn . Các blogger hãy lên tiếng theo quan điểm , nhận xét riêng của mình để cùng chỉ ra những cái mờ ám sai phạm trong vụ bắt bớ . Chúng ta hãy chia nhau đi tìm hiểu thông tin. Chúng ta hãy kết nối thông tin để tìm ra manh mối 
TÔI HOÀN TOÀN KHÔNG TIN DŨNG Aduku có tội 
Đây lại là một trò trả thù đê hèn đối với những người tranh đấu mà thôi 





Tường thuật buổi gặp gỡ của đại diện Mạng lưới Blogger Việt Nam với Tòa Đại Sứ Đức tại Hà Nội



Nguồn :http://tuyenbo258.blogspot.com/2013/08/tuong-thuat-buoi-gap-go-cua-ai-dien.html

Vào sáng nay, thứ tư, 28/8, một số đại diện của Mạng lưới Blogger Việt Nam (MLBVN) sẽ có một buổi tiếp xúc và trao đổi với Đại sứ quán Đức. Đây là tiếp nối nỗ lực của MLBVN trong việc vận động quốc tế quan tâm đến bảnTuyên bố 258, yêu cầu nhà nước Việt Nam hủy Điều 258 BLHS, trong bối cảnh Việt Nam đang tranh cử để trở thành thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc. 

MLBVN sẽ cập nhật tin tức đến các bạn từ giờ cho đến chấm dứt buổi tiếp xúc. 

Được biết vào 7h sáng hôm nay an ninh TP. Hà Nội đã trao giấy mời và yêu cầu blogger Nguyễn Chí Đức lên đồn công an làm việc liên quan đến vấn đề công dân Việt Nam Nguyễn Chí Đức đã cùng với các blogger Trịnh Anh Tuấn, Đào Trang Loan, Nguyễn Hoàng Vi, và Nguyễn Đình Hà trao Tuyên bố 258 cho Đại sứ quán Australia vào ngày 23 tháng 8 vừa qua.

Anh Nguyễn Chí Đức đã từ chối yêu cầu này của công an. 

Xin nhắc lại trong thời gian qua, nhiều đại diện khác nhau từ khắp ba miền đất nước của MLBVN đã tiếp xúc với các đại diện của Cao uỷ Liên Hiệp Quốc về Nhân quyền (OHCHR), Liên minh Báo chí Đông Nam Á (SEAPA), Tổ chức Giám sát Nhân quyền (HRW), Ủy ban Luật gia quốc tế (ICJ), Ủy ban Bảo vệ Ký giả (CPJ), Tổ chức Người Bảo vệ Tuyến đầu (Front Line Defenders), Đại sứ quán các nước Mỹ, Thụy Điển và Australia.

Bên cạnh đó, hôm Chủ nhật vừa rồi các thành viên của Mạng lưới Blogger Việt Nam cũng đã tổ chức gặp mặt "Cafe 258" tại Hà Nội và Sài Gòn.

*
10h00:
Hiện tại, công an đã tụ tập trước ĐSQ Đức
10h20:

Các đại diện cho Mạng lưới Blogger Việt Nam đến ĐSQ:

Chị Đặng Bích Phượng (Phương Bích), Nguyễn Hoàng Vi, chị Lê Hiền Giang, 
Lê Thị Phương Lan  và Đào Trang Loan

Vào lúc 10h28 các bạn đã vào bên trong ĐSQ Đức, 2 phút trước giờ hẹn chính thức. Ra tận ngoài cổng tiếp phái đoàn đại diện blogger Việt Nam là hai quan chức cao cấp của ĐSQ.

*



Được biết, Đại sứ quán Đức tỏ ra rất quan tâm đến bản Tuyên bố 258. Cuộc gặp được chuẩn bị chu đáo. Trước giờ gặp, hai quan chức cấp cao của Sứ quán đã ra tận cổng, chờ ở ngoài đường để đón các blogger vào - đề phòng trường hợp họ bị lực lượng công an cản trở.

Điểm đặc biệt của buổi gặp hôm nay là các blogger đến Sứ quán gồm toàn phụ nữ. Đó là các blogger Đặng Bích Phượng (blog Phương Bích), Lê Hiền Giang (Sông Quê), Lê Thị Phương Lan (Lan Lê),Đào Trang Loan (Hư Vô), và Nguyễn Hoàng Vi (An Đổ Nguyễn). 

Blogger Phương Bích được biết đến qua nhiều bài viết về các vấn đề chính trị-xã hội và cả đời sống thường nhật, với giọng văn trong sáng, dung dị, chân thật và rất nữ tính. Ngày 21/8/2011, chị là một trong 47 blogger ở Hà Nội bị bắt vì tham gia biểu tình chống Trung Quốc. Chị bị giam 6 ngày trong Hỏa Lò, và khi được tự do, đã viết loạt bài nổi tiếng “Bước chân vào chốn ngục tù” gây xúc động cho nhiều độc giả mạng.

Hai blogger Lan Lê và Sông Quê đều là thành viên tích cực của câu lạc bộ No-U và phong trào biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội.

Sinh năm 1991, blogger Hư Vô còn rất trẻ nhưng đã tham gia tích cực trong các hoạt động xã hội như làm từ thiện, giúp đỡ người nghèo, và biểu tình chống chính sách gây hấn của Trung Quốc đối với Việt Nam. Đầu năm nay, dịp trước Tết Nguyên đán, Hư Vô đi phân phát quà Tết cho dân oan vô gia cư, và bị công an Hà Đông bắt giam vô cớ trong đồn. Chỉ cho đến khuya, sau khi các blogger kéo đến và phản đối quyết liệt, công an mới thả cô gái trẻ.

An Đổ Nguyễn, sinh năm 1987, cũng là một blogger rất nhiệt tình, năng nổ trong các hoạt động đấu tranh và vận động cho nhân quyền ở Việt Nam. Cô từng tham gia phân phát Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền trong ngày dã ngoại 5/5 vừa qua, sau đó có xô xát với công an và bị sách nhiễu thường xuyên từ đó tới nay.

Tiếp tục cập nhật...



Cuộc gặp của 5 thành viên Mạng lưới Blogger Việt Nam với Đại sứ quán Đức tại Việt Nam đã diễn ra rất tốt đẹp ngay từ đầu, với việc quan chức cấp cao của Sứ quán đích thân ra tận cổng đón các blogger trước sự chứng kiến của ít nhất 30 nhân viên công an. 

Theo dự kiến, cuộc gặp diễn ra vào lúc 10h sáng nay, 28/8. Tuy nhiên, từ sáng sớm, người của sứ quán đã xác nhận có tới 25 công an đứng ngồi rải rác quanh khu vực. 10h, khi taxi chở nhóm blogger dừng lại trước cổng tòa nhà, các nhân viên công quyền này lập tức đổ xô tới, chĩa máy quay phim, máy ảnh vào mọi người. 

Hai quan chức (người Đức) của Đại sứ quán cũng đã chờ sẵn để đón các blogger, nhưng khi họ đưa blogger qua cổng thì có hai người mặc sắc phục trong lực lượng an ninh chặn nhóm blogger lại, buộc phía sứ quán phải can thiệp. Cuối cùng, các đại diện của Mạng lưới Blogger Việt Nam cũng vào được bên trong, nhờ sự giúp đỡ tận tình của Sứ quán. 

Như MLBVN đã đưa tin, cuộc gặp hôm nay có 5 blogger và đều là các gương mặt nữ, đó là: Đặng Bích Phượng(tức blogger Phương Bích), Lê Hiền Giang (facebooker Sông Quê), Lê Thị Phương Lan (Lan Lê), Nguyễn Hoàng Vi (An Đổ Nguyễn) và Đào Trang Loan (Hư Vô). Phía Đại sứ quán Đức, có ông Felix Schwarz, Lãnh sự và tham tán chính trị, và ông Jonas Koll, Bí thư thứ nhất phụ trách Văn hóa, Báo chí và Chính trị. 

“Chúng tôi ở bên các bạn” 

Hai tiếng của cuộc trò chuyện đã diễn ra trong không khí ấm áp và đầy chia sẻ, với nhiều chi tiết xúc động. Blogger Nguyễn Hoàng Vi kể lại, trong lúc vội vàng ra khỏi taxi để tìm cách vào trong Đại sứ quán, các blogger đã để quên bản Tuyên bố 258 trên xe. Tuy nhiên, khi biết việc này, “bên sứ quán Đức không hề giận mà họ lại rất cảm thông, vì họ cảm nhận được sự nguy hiểm, khi mà bên ngoài cổng, trên vỉa hè, có rất nhiều an ninh trang bị camera, máy chụp hình. Họ nói họ đã in sẵn Tuyên bố 258 và blogger có thể dùng bản in sẵn đó để trao cho họ”

Hai ông Felix Schwarz và Jonas Koll cũng tỏ ra đặc biệt quan tâm đến tình trạng bị đàn áp của từng cá nhân blogger có mặt, kể cả những nguy hiểm, trục trặc về an ninh trên đường tới Sứ quán dự buổi gặp. Cả hai ông đều cảm thấy “không thể tưởng tượng nổi” khi nghe các blogger trình bày sơ qua về tình hình vi phạm nhân quyền – vốn diễn ra tràn lan ở Việt Nam những năm qua. 

Phía các blogger cũng khá ngạc nhiên khi biết rằng, Đại sứ quán Đức không đánh giá cao sự cải thiện nhân quyền ở Việt Nam qua phiên tòa phúc thẩm xét xử Phương Uyên hôm 16/8 vừa qua. Đức nhìn nhận rằng Việt Nam chỉ muốn làm đẹp hình ảnh bề nổi với dư luận quốc tế, trong khi ở bề chìm, tình hình đàn áp và bắt bớ vẫn tiếp tục. 

Về bản Tuyên bố 258, ra ngày 18/7/2013, của Mạng lưới Blogger Việt Nam, Đại sứ quán Đức cho rằng sự khách quan, đầy đủ và súc tích của Tuyên bố 258 sẽ giúp Mạng lưới thành công trong việc thu hút sự quan tâm của cộng đồng quốc tế; và Đức sẽ vận động để đưa Tuyên bố này ra phiên họp UPR tháng 1-2 năm tới tại Geneva (phiên họp tổng kết bản đánh giá định kỳ phổ quát – Universal Periodic Review – của Việt Nam với tư cách ứng viên vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc). 

Các blogger Việt Nam bày tỏ cảm ơn và trân trọng đối với thiện ý của Đại sứ quán Đức. Tuy nhiên, blogger Hoàng Vi phát biểu rằng: Việc tự do thông tin, báo chí, ngôn luận ở Việt Nam bị xếp ở mức thấp nhất thế giới thực sự là điều khiến chính người Việt Nam phải trăn trở, suy nghĩ, bởi vì điều đó phần lớn là do chính họ. Chỉ những nỗ lực của chính người dân Việt Nam mới có thể thay đổi, cải thiện được tình hình. Nhưng chúng tôi mong với vị thế và sức mạnh ngoại giao của các nước, cộng đồng quốc tế sẽ hỗ trợ chúng tôi, trước mắt là giúp để Điều 258 vi phạm tự do ngôn luận phải bị bãi bỏ” – Hoàng Vi khẳng định. 

Cả 5 blogger nữ đều cảm nhận được sự cảm thông và chia sẻ rất lớn từ Đại sứ quán Đức. Không ai nói thành lời nhưng dường như mọi cử chỉ, mọi hành động của hai nhà ngoại giao đại diện cho nước Đức đều toát lên một điều:Chúng tôi ở bên các bạn, những blogger đấu tranh cho nhân quyền của người dân Việt Nam. 

Buổi gặp kết thúc với việc Đại sứ quán Đức cho biết sẽ cùng Liên minh Châu Âu đặt vấn đề để Chính phủ Việt Nam xóa bỏ Điều 258 Bộ luật Hình sự cũng như những điều luật vi phạm nhân quyền khác... 

... Đã quá trưa. Trước cổng, rất đông an ninh Việt Nam vẫn đứng chờ các blogger. Đại sứ quán đề nghị dùng xe công vụ đưa mọi người về nhà, thậm chí bố trí người của sứ quán đi cùng để đảm bảo an toàn. Tuy nhiên, các blogger chỉ xin được hỗ trợ xe. Đôi bên bịn rịn chia tay. Hai ông Felix Schwarz và Jonas Koll tiễn cả nhóm ra tận xe, rồi mới quay trở vào.









27 thg 8, 2013

KHẨN ĐĂNG LỜI KÊU GỌI LÊN TIẾNG CHO TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM Đỗ Thị Minh Hạnh


Kính thưa toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước cùng Thân hữu quốc tế
Chúng ta vừa được chứng kiến sinh viên Nguyễn Phương Uyên ra khỏi nhà tù nhỏ nhờ sự lên tiếng của chúng ta. Hiện có một nữ tù nhân lương tâm bất khuất hơn nhưng lại bị đày đọa hơn trong nhà tù CS, đó là sinh viên Đỗ Thị Minh Hạnh (bị bắt từ ngày 23-02-2010 và lãnh án tù 7 năm). Từ ngày ở tù cho đến nay, Minh Hạnh, một thành viên Khối 8406, đã liên tục bị chuyển trại, đàn áp, tra tấn, càng lúc càng dữ dội hơn. Bản tường trình dưới đây của bà Trần Thị Ngọc Minh, thân mẫu của Minh Hạnh, gởi cho các cơ quan quốc tế nhân quyền và Đơn đề nghị tiếp đó của ông Đỗ Ty, thân phụ, cho thấy tất cả sự tàn ác, gian dối, vô luân của chế độ và công an Cộng sản, đồng thời cũng trình bày một hình ảnh đau thương nhưng kiêu hùng của một người con gái Việt Nam bất khuất.
Xin Quý Đồng bào vui lòng phổ biến rộng rãi và đồng loạt lên tiếng và vận động quốc tế cho nữ sinh viên tù nhân lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh. Chúng ta không thể ngồi yên trước việc nhà cầm quyền và công an Cộng sản tiếp tục đọa đày những người con yêu quý của Mẹ Việt Nam.
Khối Tự do Dân chủ 8406

 BẢN TƯỜNG TRÌNH
v/v Đỗ Thị Minh Hạnh bị bắt - bị hành hạ bị đánh đập trong tù và những phiên toà bất minh.
            Việt Nam, ngày 20 tháng 06 năm 2013
            Tôi tên là Trần Thị Ngọc Minh, thường trú tại Di LinhLâm ĐồngViệt Nam, là mẹ của tù nhân Đỗ Thị Minh Hạnh, sinh năm 1985, hiện đang bị nhà cầm quyền Việt Nam giam giữ tại phân trại 5, trại giam Xuân Lộc - Long Khánh - Đồng Nai - Việt Nam. Vì bênh vực quyền lợi cho người lao động Việt Nam và vì hoạt động góp phần đấu tranh tìm tự do dân chủ và chống sự xâm lược củaTrung Quốc, Hạnh đã bị nhà nước Việt Nam bắt vào ngày 23 tháng 2 năm 2010 và bị xử án 7 năm tù giam cùng hai người bạn của Hạnh là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương với tội danh "phá rối an ninh chống lại chính quyền nhân dân" theo điều 89 Bộ luật Hình sự của nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam". Tôi xin được trình bày cụ thể về việc bắt giam, đánh đập, hành hạ, khủng bố tinh thần của Hạnh trong tù cùng những phiên toà bất minh như sau :
            Từ khi bị bắt, bị xử án và bi giam giữ cho đến nay, con tôi là Đỗ Thị Minh Hạnh đã bị chuyển qua nhiều trại giam, thường bị khủng bố tinh thần và bị hành hạ đánh đập cũng như bị cưỡng bức lao đ̣ộng.
            1) Bị bắt, bị đánh đập và bị tra khảo tại Hà Nội
            - Trước hết tôi xin được trình bày là lần hành hạ đánh đập đầu tiên trước đây vào tháng 02 năm 2005, trong dịp đầu năm con tôi đến thăm và làm quen tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang tại nhà riêng của ông ở Hà Nội. Ông Thanh Giang có tặng con tôi hai cuốn sách một là KHÁT VỌNG NGÀN ĐỜI, hai là SUY TƯ VÀ ƯỚC VỌNG. Công an lấy cớ hai cuốn sách này là phản động đã hành hạ đánh đập con tôi tại khách sạn Hoàng Anh, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Cùng ngày, bộ công an Hà Nội bắt và biệt giam con tôi một cách trái phép không thông báo cho gia đình biết và đã thẩm vấn con tôi nhiều ngày trong một căn nhà biệt lập của Bộ công an. Khi công an địa phương nơi tôi cư trú tại Di Linh Lâm Đồng đến nhà thu thập thông tin gia đình và bản thân Hạnh tại nhà tôi, thì gia đình tôi nghi ngờ con tôi bị công an bắt giam và tự tìm hiểu thì biết được Hạnh bị giam tại Bộ công an Hà Nội, gia đình tôi đã tìm cách bảo lãnh Hạnh về.
            2) Bị bắt và bị đánh đập tại cơ quan công an huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng
            Vào lúc 09 giờ sáng ngày 23 tháng 02 năm 2010, tôi đưa Hạnh đến cơ quan công an huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng để làm lại chứng minh nhân dân thì bị công an Di Linh trên dưới 20 người bắt còng hai tay của Hạnh một cách bất hợp pháp, không có bằng chứng phạm tội cũng không có lý do, không có lệnh bắt giam. Họ đánh đập con tôi đổ máu đầy mặt tại chỗ mà không nói rõ lý do trước sự chứng kiến của tôi, những cái tát mạnh đã làm cho Hạnh bị ù một bên tai và không còn nghe rõ... Sau khi bị bắt và đánh đập xong, Hạnh yêu cầu xem lệnh bắt, và đề nghị cho biết lý do bắt thì một lúc sau công an Di Linh đưa ra lệnh bắt vừa mới được Bộ công an fax về. Vào lúc 16 giờ cùng ngày, bộ công an cùng công an Di Linh và chính quyền địa phương còng tay dẫn Hạnh về nhà tôi và nhà chị gái của Hạnh lục soát vẫn không tìm ra một bằng chứng phạm tội nào và vẫn tiếp tục tiếp tục đánh vào ̣đầu của Hạnh tại nhà chị gái Hạnh cư trú tại Bảo Lâm - Lâm Đồng, sau đó đem con tôi giam tại trại giam B34 thuộc Bộ công an thành phố Hồ Chí Minh.
            3) khủng bố tinh thần tại trại giam B34 - Bộ công an
            - Ngày 18-04-2010 tôi tìm được đến trại B34,một nữ công an tiếp tôi nhưng không cho tôi gặp mặt con tôi và cho tôi biết Hạnh luôn chống đối, Hạnh đã nhiều ngày nhịn ăn, nằm lì, hỏi gì cũng không nói. Sau đó có ăn cơm nhưng ăn của một nữ tù nhân hình sự giam cùng phòng chứ không chịu ăn cơm của trại giam, cũng không cho bác sĩ khám bệnh. Nữ công an này bảo với tôi: Hạnh không có thiện chí hợp tác với công an nên yêu cầu tôi gửi thư thuyết phục Hạnh khai báo và nhận tội. Vì chưa hiểu hết mặt trái của cộng sản và vì quá thương con, lo cho tính mạng của con, muốn con được sớm ra khỏi tù, tôi đã thực hiện theo yêu cầu của họ (sau này Hạnh bảo với các anh chị của Hạnh là Hạnh vô cùng đau khổ khi đọc lá thư này của tôi). Sau khi nhận thư của tôi, Hạnh chấp nhận trả lời các câu hỏi của công an. Hạnh khai nhận những việc Hạnh làm, Hạnh cho công an biết những việc làm của Hạnh xuất phát từ lòng yêu nước và luôn khẳng định mình vô tội.
            Vào ngày 14-05-2010 tôi mới được gặp con tôi trong vòng 15 phút, và Hạnh xin tôi hiểu cho Hạnh, Hạnh nói rõ quan điểm của Hạnh về tình trạng đất nước và toàn dân Việt Nam đang phải ở trong một nhà tù lớn và Hạnh tuyên bố Hạnh vô tội trước sự giận giữ hằn học của hai cán bộ công an điều tracông an không cho Hạnh nói tiếp và tuyên bố hết giờ thăm nuôi. Tôi lo sợ trước thái độ của công an, Hạnh sẽ bị hành hạ trong tù. Vài ngày sau chị gái Hạnh mang thuốc bệnh và quần áo, tư trang vào cho Hạnh thì bị công an trại giam B 34 thẩm vấn, khủng bố tinh thần, hăm dọa, buộc phải khai báo việc làm và những tang vật của Hạnh. Công an đã chụp hình chị của Hạnh dùng để hù doạ, gây áp lực khủng bố tinh thần Hạnh, buộc Hạnh phải nhận tội xin khoan hồng và hăm doạ chị của Hạnh không được nói ra bên ngoài cuộc thẩm vấn này. Thương em, sợ ảnh hưởng đến em ở trong tù nên chị của Hạnh đành im lặng.
            Từ đây,gia đình tôi được thăm nuôi vào ngày 10 mỗi tháng. Mỗi lần thăm chỉ được 15 phút, chỉ cho phép thăm hỏi sức khoẻ và khuyên bảo Hạnh hợp tác với công an và nhận tội. Nhưng Hạnh vẫn giữ quan điểm trước sau như một của mình.
            4) Phiên toà sơ thẩm bất công, không minh bạch và đánh đập Hạnh tại toà
            - Ngày 10-10-2010, theo định kỳ hàng tháng, tôi đến thăm nuôi Hạnh tại trại B34 thì được biết Hạnh đã chuyển đến trại giam công an tỉnhTrà Vinh. Khi chuyển trại, Bộ công an cũng không thông báo cho gia đình tôi biết. Đến ngày 15-10-2010 chúng tôi tự đi tìm con và được biết con tôi cùng hai người bạn bị giam tại trại giam công an tỉnh Trà Vinh và tại đây, trại giam không cho chúng tôi thăm nuôi và cũng không cho gặp mặt.
            Đến ngày 22-10-2010 chúng tôi mới nhận được thư của toà án nhân dân tỉnh Trà Vinh mời gia đình đến dự phiên toà xử Hùng, Hạnh, Chương vào ngày 26 tháng 10 năm 2010 tại tòa án nhân dân tỉnh Trà Vinh với tội danh "phá rối an ninh nhằm chống lại chính quyền nhân dân theo điều 89 của Bộ luật Hình sự", tức là nhận được giấy báo trước phiên xử 04 ngày. Quá bất ngờ nên gia đình tôi không kịp xoay sở để có được luật sư bào chữa cho con. Hạnh, Hùng và Chương đều không được mời luật sư.
            Ngày 26-10-2010 chúng tôi đến dự phiên toà. Trên đường đến toà án, một rừng công an dày đặc được bố trí khắp các ngả đường cho đến sân và phòng xử án. Khi đến giờ xử, công an lôi kéo Hạnh và Chương vào trước. Hỏi cung xong, công an lôi Hạnh, Chương ra ngoài và lôi kéo Hùng vào phòng xử án một cách thô bạo. Suốt phiên toà, sự lôi kéo thô bạo đối với các bị cáo trên diễn đi diễn lại, lôi ra kéo vào rất nhiều lần. Trong phiên toà, không có luật sư bào chữa và trong khi xử án, lúc toà hỏi cung, các bị cáo lên tiếng luôn bị ngắt lời không cho phép tự biện hộ mà chỉ được phép trả lời "" hoặc "không" (Sau này khi được tiếp xúc với luật sư, chúng tôi có cho luật sư nghe qua đoạn ghi âm của phiên toà thì được luật sư cho gia đình chúng tôi biết, luật sư đã nghiên cứu hồ sơ và các bản khai của Hạnh, Hùng, Chương. Ban đầu luật sư cho rằng Hạnh, Hùng, Chương là có tội, nhưng sau khi nghiên cứu hồ sơ và tiếp xúc với các bị cáo thì ông nhận định là các bị cáo vô tội. Đồng thời qua đoạn băng ghi âm phiên toà, ông nhận thấy những nghĩa cử cao đẹp và sự hy sinh của các cháu đối với đất nước, đối với dân tộc mà các cháu đã trình bày ở các bản khai thì toà không dựa vào các bản khai đó để đưa ra toà xét xử công khai, khách quan, minh bạch, mà chỉ hỏi các câu hỏi mang tính chất nâng cao quan điểm tạo sự bất lợi cho các bị cáo).
            Toà bỏ qua phần kháng nghị của các bị cáo, vội vàng luận tội rồi tuyên án. Phiên toà kết thúc chóng vánh: buổi sáng 3 giờ đồng hồ và buổi chiều hơn 1 giờ đồng hồ với các bản án dành cho Hạnh,Chương mỗi người 7 năm tù, Hùng 9 năm tù.
            Mặc dù bị ngắt lời không cho phát biểu, chỉ được nói vài lời ít ỏi, nhưng Hạnh - Hùng - Chương vẫn hiên ngang tuyên bố mình “vô tội” trước toà.
            Trong thời gian toà giải lao, ra ngoài Hạnh hát cho Hùng, Chương nghe một bài hát về tình bạn thì bị công an Trà Vinh nắm đầu Hạnh đập mạnh vào thùng xe chở tù nhân khiến Hạnh quá đau đớn nên Hạnh đã hét lên thất thanh. (Tiếng thét được lưu vào băng ghi âm.)
            5) Trấn áp tinh thần, cản trở kháng án và cản trở không cho mời luật sư của công an trại giam tỉnh Trà Vinh
            Sau phiên toà sơ thẩm Hạnh, Hùng Chương vẫn bị giam tại trai giam công an tỉnh Trà Vinh. Tại đây, Hạnh bị ngược đãi, hành hạ, trấn áp tinh thần. Công an luôn buộc Hạnh phải nhận tội. Sinh hoạt ăn ở mất vệ sinh, dùng nước bẩn, ngủ không cho giăng màn, muỗi đốt khắp cơ thể mặc dù gia đình cả ba nhà đã gửi tư trang chăn màn vào đầy đủ.
            Ngày 29-10-2010, ba gia đình chúng tôi được thăm nuôi, mỗi tháng găp mặt một lần và thêm một lần cho cung cấp thực phẩm đồ dùng sau 15 ngày thăm g̣ặp. Khi thăm gặp, lần lượt từng gia đình một vào thăm, mỗi lần thăm 15 phút. Khi gặp mặt, tôi và con tôi đối diện cách xa nhau khoảng 2m. Mỗi lần thăm đều có từ 6 công an trở lên vây quanh giám sát chúng tôi, công an luôn nhìn xoáy vào Hạnh với thái độ trấn áp khủng bố tinh thần và chúng tôi chỉ được phép hỏi thăm sức khoẻ, nếu nhắc đến kháng án hoặc mời luật sư sẽ bị cắt thăm nuôi.
            Những lần thăm nuôi sau đó, tôi yêu cầu ban giám thị trại giam tạo điều kiện cho con tôi kháng án và mời luật sư bào chữa, nhưng trại giam Trà Vinh không thực hiện.
            Trong tù, Hạnh, Hùng, Chương yêu cầu công an cung cấp giấy bút để làm đơn kháng án nhưng bị công an Trà Vinh trấn áp. Cả ba gia đình chúng tôi buộc công an Trà Vinh thực hiện đúng pháp luật là phải để cho các bị cáo được thực hiện quyền kháng án. Cuối cùng, ngày 05-02-2011 chúng tôi mới được tin đơn kháng án của Hạnh, Hùng và Chương cũng đã được gửi đến toà án nhân dân tối cao tại TPHCM.
            - Trong khi đó, vào ngày 31-12-2010 ba gia đình chúng tôi đã ký hợp đồng với luật sư Đặng Thế Luân để bào chữa cho cả Hạnh, Hùng và Chương, mặc dù toà án quy định chỉ có bị cáo mới được yêu cầu luật sư vì đã thành niên.
            - Ngày 17-01-2011, luật sư đến trại giam công an tỉnh Trà Vinh xin vào g̣ặp các bị cáo, nhưng công an Trà Vinh cản trở không cho luật sư vào.
                - Ngày 18-01-2011 tôi cùng hai gia đình Hùng và Chương làm đơn khiếu nại công an trại giam Trà Vinh vi phạm luật pháp đến: Bộ trưởng bộ công an, Thanh tra bộ công an, Toà án phúc thẩm hình sự TAND tối cao tại TPHCM, Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Trà Vinh, Toà án nhân dân tỉnh Trà Vinh, Thanh tra công an tỉnh Trà Vinh, Giám đốc trại giam công an tỉnh Trà Vinh.
            - Ngày 19-01-2011, luật sư đến toà án nhân dân tối cao TP HCM để đề nghị cấp giấy phép vào trại giam nhưng bị từ chối và đùn đẩy trách nhiệm về phía công an trại giam Trà Vinh và cũng vào ngày này, luật sư vẫn quyết tâm đến trại giam đề nghị cho tiếp cận các bị cáo. Từ thành phố HCM đến trại giam Trà Vinh xa xôi, luật sư phải ở lại đêm ở Trà Vinh, nhưng vẫn bị trại giam từ chối không cho luật sư vào.
            - Ngày 20-01-2011, tôi đến toà án tối cao TPHCM để đề nghị toà cấp giấy phép cho luật sư thì phát hiện toà sẽ xử phúc thẩm Hùng, Hạnh, Chương vào ngày 24-01-2011. Chúng tôi tìm hiểu thông qua nhân viên toà án, có nghĩa là chúng tôi không được thông báo ngày xử phúc thm. Tại đây, tôi lập tức khẩn cấp làm đơn yêu cầu hoãn phiên toà.
            - Ngày 28-01-2011, chúng tôi nhận được thư trả lời của thanh tra bộ công an là đã chuyển đơn khiếu nại của chúng tôi đến giám thị trại giam Trà Vinh để trả lời cho chúng tôi và thanh tra bộ công an, nhưng trại giam Trà Vinh im lặng với chúng tôi, đồng thời trong tù đe nẹt dọa dẫm, trấn áp, khủng bố tinh thần của Hùng, Hạnh Chương vì gia đình đã làm đơn khiếu nại.
            - Ngày 05-03-2011, luật sư mới được tiếp cận hồ sơ và sau đó được toà án cấp giấy phép vào trại giam Trà vinh.
            Luật sư chỉ được tiếp cận các bị cáo 2 lần và cho tôi biết:
            + Hạnh cho luật sư biết: trong khi điều tra tại trại giam B34, công an đã ghi một số lời khai không đúng với lời khai của Hạnh, Hạnh đề nghị sửa lời khai nhưng công an vẫn giữ nguyên một số lời ghi chép khác với lời khai
            + Chương cho luật sư biết: khi lấy lời khai, trong bản ghi chép, cứ sau mỗi lời khai công an để trống một đoạn giấy trắng.
            + Hùng cho luật sư biết: công an trại giam Trà Vinh hù doạ nếu Hùng không nhận tội, công an sẽ đem Hùng nhốt vào nhà thương điên hoặc cho tiêm vào cơ thể của Hùng máu bị nhiễm HIV.
            - Ngày 02-03-2011, viện kiểm sát nhân dân tỉnh Trà Vinh gửi giấy mời chúng tôi ́đến viện kiểm sát  vào ngày 10-03-2011 để giải đáp đơn khiếu nại. Tại đây, họ nói đỡ cho công an Trà Vinh và nhận sai sót nhưng nhấn mạnh yêu cầu chúng tôi khuyên bảo Hùng, Hạnh, Chương nhận tội để được nhà nước khoan hồng.
            6) Phiên toà phúc thẩm: Không công khai, không minh bạch và không cho thân nhân các bị cáo vào dự phiên toà, không nghe luật sư bào chữa.
            Thông qua luật sư, chúng tôi biết phiên toà xử sơ thẩm Hạnh, Hùng, Chương sẽ diễn ra vào ngày 18-03-2011 tại toà án nhân dân tỉnh Trà Vinh. Toà không thông báo cho chúng tôi và cũng không thông báo niêm yết tại TANDTC cũng như không niêm yết thông báo tại toà án tỉnh Trà Vinh.
            Buổi sáng, chúng tôi ́đến rất sớm, cũng một rừng công an rải khắp ngả đường cho đến sân và phòng xử án. Khi xe tù đến, Hùng, Chương mỗi người đều có hai công an kèm theo, Hạnh cũng vậy. Nhưng khi Hạnh bị dẫn đi vào giữa hai hàng lính canh gác trước cửa toà thì có một tên lính bước lên một bước rồi quay mũi súng vào Hạnh thì Hạnh ngẩng cao đầu, hất mặt nghinh lên trời, bĩu môi và bước thẳng.
            Trong sân toà án, công an chìm nổi dày đặc, súng ống, dùi cui rầm rộ như xử án những tên trùm khủng bố.
            Ba gia đình chúng tôi bước vào dự phiên toà thì bị đám đông công an ngăn cản không cho vào. Cả ba gia đình chúng tôi phản đối quyết liệt nhưng vẫn không được vào dự.
            Đến giờ xử án một lúc thì luật sư mới được thư ký toà án mời vào.
            Trong phòng xử án âm thanh vặn nhỏ, chúng tôi không nghe được gì. Sau phiên toà, luật sư cho chúng tôi biết khi luật sư bào chữa, toà tỏ ra khó chịu vì luật sư khẳng định Hạnh, Hùng, Chương vô tội, toà không muốn nghe và khi kết thúc lời bào chữa, toà nhanh chóng luận tội với tội danh đã định sẵn, giữ nguyên bản án của toà sơ thẩm. Ba người bạn trẻ vẫn khí khái hiên ngang tuyên bố mình vô tội trước toà.
            Luật sư là đảng viên cộng sản. Khi tôi yêu cầu luật sư một cách mạnh mẽ để cung cấp tất cả các thông tin về Hùng, Hạnh, Chương thì luật sư cung cấp rất hạn chế do lo sợ nhà cầm quyền Việt Nam gây khó dễ. Tôi phải tự tìm hiểu từ nhiều nguồn thông tin chính xác để tìm cách bảo vệ con tôi cùng Hùng và Chương.
            7) Hành hạ, đánh đập tại trại giam công an tỉnh Trà Vinh
            Sau phiên toà phúc thẩm, Hùng, Hạnh, Chương vẫn tiếp tục bị giam tại công an tỉnh Trà Vinh.
            - Ngày 29-03-2011 ba gia đình chúng tôi đến trại giam thăm nuôi. Khi thăm nuôi công an giữ thái độ hằn học nhưng tinh thần Hạnh rất vững vàng.
            - Ngày 27-04-2011, ba gia đình chúng tôi tiếp tục đi thăm nuôi, thì công an gác cổng thông báo cắt thăm nuôi Hùng, Hạnh, Chương vì cả ba đều bị kỷ luật, công an không cho biết lý do kỷ luật. Sau này tôi được biết lý do kỷ luật như sau : Khi từ toà phúc thẩm trở về, Hạnh đã lên tiếng hát những bài hát doHạnh sáng tác nói lên sự bất công và sự tàn ác của cộng sản, được sự ủng hộ của đa số phạm nhân biểu hiện qua tiếng gõ nhịp theo tiếng hát của Hạnh, âm vang tiếng nhịp phách đồng loạt thông qua các hệ thống cống rãnh trong trại giam, nên công an Trà Vinh cho nữ tù nhân hình sự vào phòng giam đánh đập Hạnh rất tàn nhẫn. Hạnh hét to “Đả đảo cộng sảnĐã đảo cộng sản!”  Hùng và Chương ở các trại giam khác nghe được, đau xót vì bạn bị đánh, cũng đạp cửa phòng giam và cùng la to “ Đả đảo cộng sảnĐã đảo cộng sản! thì lập tức Hùng và Chương bị công an lôi ra đánh đập một cách tàn ác.
            Những ngày tháng bị giam ở Trà Vinh, mặc dù ba gia đình chúng tôi cung cấp thực phẩm, thuốc men, quần áo, chăn màn đầy đủ, nhưng công an cho ăn uống gạo hẩm, nước sinh hoạt bẩn, ngủ không chăn màn, luôn bị muỗi đốt. Công an luôn trấn áp, khủng bố tinh thần đe dọa đủ điều và luôn tìm cách buộc Hùng, Hạnh, Chương nhận tội.
            8) Hạnh suýt chết tại trại giam Bến Lức, Long An
            Ngày 25-04-2011chúng tôi đến trại giam công an Trà Vinh thăm nuôi thì được biết Hạnh bị chuyển đến trại giam công an tỉnh Long An, Hùng và Chương chuyển đến trại giam công an tỉnh Tiền Giang. Từ đó tôi không còn cùng hai gia đình của Hùng và Chương đi thăm nuôi với nhau nữa.
            Ngày 26-04-2011 tôi đến tỉnh Long An, tìm qua các trại giam thì gặp được Hạnh tại trại giam Bến Lức Long An. Trong khi chờ đợi công an xin phép giám thị cho tôi gặp Hạnh, có một nữ phạm nhân trung niên mang tội hình sự và làm việc tại căn tin kể cho tôi nghe về Hạnh:
            “Hạnh bị biệt giam tại một căn nhà nhỏ, căn nhà có một ô cửa sổ nhỏ vừa đủ để ló mặt ra ngoài. Hạnh mới chuyển về và không có tiền nên không có khẩu phần ăn, có một viên công an cho Hạnh mượn phiếu lãnh khẩu phần ăn, nhưng Hạnh từ chối và t cửa sổ, những phạm nhân đi làm về, khi đi ngang qua trao cho Hạnh ăn tạm vài quả xoài mà trong khi đi lao động họ hái được. Thương tình và thấy Hạnh quá bé bỏng, mỗi lần đi ngang qua nơi giam Hạnh, chị ấy cho Hạnh ly cà phê hay chiếc bánh. Mỗi khi thấy chị ấy đi ngang qua, Hạnh đều hồn nhiên tươi cười và gọi “Cô ơi!” nên chi ấy thương Hạnh lắmQua nhiều ngày Hạnh cầm hơi với những quả xoài và vài ly cà phê với vài chiếc bánh, công an Trà Vinh mới chuyển tiền đến trại giam Long An (tiền gia đình tôi gửi tại trại giam Trà Vinh cho Hạnh) thì lúc bấy giờ Hạnh mới có khẩu phần ăn. Nhưng những tư trang cá nhân, dụng cụ sinh hoạt của Hạnh chúng tôi sắm sửa cho Hạnh rất nhiều thì công an không cho mang theo, cũng không chuyển đến trại giam Long An.
            Sau này Hạnh kể với tôi rằngLúc chuyển Hạnh từ trại giam Trà Vinh đến trại giam Long An, trong xe bít bùng nóng nực với trên con đường hàng trăm cây số, Hạnh bị công an Trà Vinh đánh đập liên tục trong khi tay chân đã bị còng và bị bịt miệng. Khi đến trại giam Long An, lúc mới bước vào căn nhà giam, tối qúa không thấy đường Hạnh va phải cái bồn nước, nước xối mạnh làm trôi Hạnh, Hạnh ngộp thở và suýt chết. Sự cố này có phải vô tình hay hữu ý của trại giam? tôi không biết chắc nhưng tính mạng con tôi gặp nguy hiểm. Dù vậy, tại đây Hạnh vẫn giữ khí tiết không cho bất kỳ người công an nào coi thường hay xúc phạm đến Hạnh, không làm bản tường trình cũng quyết không nhận tội.
            Tôi được trại giam cho phép thăm gặp Hạnh qua màn kính, Hạnh bảo rất nhớ mẹ, nhớ gia đình, đôi mắt thoáng buồn nhưng vẫn an ủi tôi cứ yên tâm, tinh thần Hạnh rất vững vàng.
            Ngày 08-05-2011 tôi lại đến trại giam Long An thăm nuôi nhưng được biết Hạnh đã bị chuyển về trại giam công an Thủ Đức Z30D, thuộc tỉnh Bình Thuận.
            9) Cưỡng bức Hạnh lao động tại trại giam Th Đức Z30D tỉnh Bình Thuận
            Tôi lại tìm đến trại giam Z30D, thuộc tỉnh Bình Thuận. Hạnh chuyển đến trại giam này vào ngày 06-05-2011 và bị giam ở phân trại 1. Mặc dù công an giám sát chặt chẽ nhưng vẫn Hạnh kể với tôi công an bắt Hạnh học nội quy trại giam, Hạnh không chịu học. Công an bắt Hạnh làm bản tường trình, Hạnh không viết tường trình mà viết lên 04 trang giấy mỗi trang một chữ thật lớn : TÔI KHÔNG CÓ TỘI. Tại đây Hạnh không muốn tôi tỏ vẻ tử tế với công an và bảo tôi cảnh giác với công an vì trại giam sẽ dùng tôi để gây áp lực buộc Hạnh nhận tội.Tại đây công an thường xuyên mời Hạnh lên làm việc nhằm khủng bố tinh thần Hạnh, nhưng Hạnh vẫn không khuất phục.
            Hơn một tuần lễ sau, Hạnh bị chuyển vào phân trại 6 xa tận rừng sâu. Tại đây, Hạnh bị giam chung với những tù nhân hình sự, những nữ tù nhân bị nhiễm HIV, chỗ ngủ khoảng 60 đến 70 cm, nước sinh hoạt bẩn. Trại giam buộc Hạnh đi lao động, công việc là làm cá xuất khẩu, mỗi ngày khoán cho Hạnh 8 kg cá. Sức Hạnh yếu, đau ốm luôn, Hạnh đem cá trả lại cho công an, không làm việc và bỏ về trại nghỉ. Những ngày bị bệnh, Hạnh mang căn bệnh mãn tính là hạ calci trong máu, cần khám bác sĩ thì chờ gia đình gửi tiền vào, công an mới cho đến trạm xá để khám và chữa bệnh.
            Trong trại giam, Hạnh bị phân biệt đối xử, không được hưởng những quyền lợi như những phạm nhân hình sự khác. Một vài nữ tù nhân thường hay gây sự với Hạnh để Hạnh luôn bị kỷ luật, hình thức kỷ luật là không cho gia đình thăm gặp. Có lần Hạnh bị kỷ luật do phạm nhân trong trại gây sự, Hạnh suýt bị đưa ra cột chéo hai tay vào một cái trụ rồi phơi mình giữa trời nắng gắt, người nào thương tình đi qua cho vài giọt nước. Hôm ấy tôi đến thăm nuôi kịp thời và công an trại giam cho tôi gặp Hạnh với thời gian khá lâu, mục đích của trại giam là để tôi thuyết phục Hạnh tuân thủ trại giam và nhận tội. Nhân dịp có nhiều thời gian của ngày hôm đó, Hạnh đã tố cáo tội ác của công an Trà Vinh và việc Hạnh suýt chết ở trại giam Long An, những việc xảy ra ở B34, nói rõ quan điểm và sự quyết tâm đi theo con đường mà Hạnh đã chọn. Hạnh chấp nhận mọi gian khổ, Hạnh thiết tha xin gia đình cho phép Hạnh thực hiện hoài bão của mình, và nếu không may gặp phải rủi ro, Hạnh xin gia đình xem như đó là số phận của Hạnh, xin mẹ tha thứ và thông cảm v.v...
            Hạnh bị kỷ luật rất nhiều lần vì không nhận tội, không làm tường trình, không chịu hạ mình trước công an khi bị gọi đi thẩm tra cũng như khi buộc phải lao động hay làm kiểm điểm. Khi họp phạm nhân do giám thị trại giam chủ trì, Hạnh tố cáo sự khắc nghiệt vô lý của của các phạm nhân được giao trách nhiệm quan sát tù nhân trong phòng giam và không chịu ngồi dưới đất, khi công an trại giam ngồi trên ghế v.v...
            Phó giám thị trại giam mời tôi đến hợp tác để khuyên Hạnh nên tuân thủ quy định của trại giam và khuyên Hạnh nhận tội. Tôi muốn xin giảm án cho con dựa vào thành tích gia đình cách mạng, nhưng Hạnh quyết liệt từ chối với lý do Hạnh vô tội và cho rằng luật pháp quang minh không thể dùng thành tích công lao của người khác chạy tội cho phạm nhân, Hạnh sẽ không ra khỏi tù khi hai bạn của Hạnh còn trong tù.
            Sợ có nhiều điều bất lợi cho con khi con mình đơn độc trong tù, tôi khuyên Hạnh nên chấp hành tất cả những quy định của trại giam, nhưng Hạnh nói rõ quan điểm Hạnh không phải đến đây để lao động và tất cả những hành động của Hạnh tại trại giam đều vì lòng tự trọng và vì Hạnh là con người, Hạnh phải thực hiện đúng quyền làm người. Hạnh xin tôi thấu hiểu và Hạnh đã đe doạ công an là sẽ kiện trại giam khắp nơi vì trại giam bóc lột sức lao động và hành hạ phạm nhân.
            Vì vậy Hạnh bị chuyển về phân trại 5, tại đây trại giam buộc Hạnh phải đi lao động. Tại trại 5, Hạnh làm việc tại vườn bông với một nam tù nhân bị SIDA giai đoạn cuối, Hạnh không tỏ ra sợ hãi và trấn an tôi. Tại đây, Hạnh được gửi thư cho gia đình, bạn bè, người quen, được gọi điện thoại về nhà để xin gửi đồ dùng cá nhân, tiền và thuốc trị bệnh nhưng phải qua kiểm duyệt của công an trại giam.
            Đầu tháng 02 năm 2012, Hạnh bị chuyển đến phân trại 2 sản xuất, trại giam vẫn buộc Hạnh lao động nhưng Hạnh chống đối. Ông Nguyễn Bắc Truyển biết được Hạnh bị cưỡng bức lao động đã thông báo cho tôi và cho biết rõ tù chính trị không phải lao động và ông đã gửi thư nhờ Tổng lãnh sự Hoa Kỳ can thiệp. Sau đó Hạnh được lao động chăm sóc vườn hoa, cây cảnh và chỉ lao động buổi sáng tại phân trại 2 này.
            Ở trại giam Bình Thuận, đồ dùng gửi vào hạn chế không quá 07kg. Nhu yếu phẩm, phạm nhân mua tại trại giam giá đắt gấp 03 lần giá cả bên ngoài trại giam.
            Trại giam bóc lột sức lao động và coi thường sinh mệnh của phạm nhân. Phạm nhân làm việc mỗi ngày 8 giờ. Khi đi ngang qua các hiện trường lao động, tôi thấy phạm nhân khi phải làm việc dưới trời mưa vẫn không được mặc áo đi mưa v.v…
            10Đề nghị giám đốc thẩm không được giải quyết
            Ngày 10-06-2011 ba gia đình chúng tôi làm đơn gởi đến toà án NDTC Hà Nội đề nghị giám đốc thẩm nhưng không được giải quyết vì lý do phạm tội chống lại nhà nước.
            11) Cưỡng bức lao động và đánh đập Hạnh tại trại giam Z30A Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai.
            Tháng 05 năm 2013, Hạnh bị chuyển đến trại giam Xuân Lộc tỉnh Đồng Nai. Khi chuyển trại, Hạnh cũng không được mang theo đồ dùng cá nhân tư trang quần áo. Gia đình phải sắm đồ dùng lại toàn bộ. Trại giam buộc Hạnh phải lao động, Hạnh lấy lý do bệnh không lao động. Công an buộc Hạnh làm bản kiểm điểm và ký tên nhận tội rồi mới giải quyết cho nghỉ bệnh, Hạnh không thực hiện, công an dàn cảnh dùng tù nhân hình sự đánh hội đồng Hạnh, trong đó một lần đánh hội đồng Hạnh khi Hạnh đang tắm tại nhà tắm trước sự chứng kiến của công an trại giam.
            · Trên đây là bn tường thuật của tôi về việc Hạnh bị bắt giam, bị hành hạ đánh đập trong tù với những phiên toà bất minh.
            Đó chỉ là những điều tôi biết được, khi có thông tin mới tôi sẽ tiếp tục trình bày. Tôi xin được trình bày một cách tường tận, trung thực để các tổ chức bảo vệ nhân quyền trên toàn thế giới xem xét và can thiệp giúp đỡ những tù nhân tôn giáo, tù nhân lương tâm và tù nhân chính trị Việt Nam, vì dưới hệ thống công an trị ca đảng cộng sản Việt Nam vô cùng tàn bạo, man trá khi thẩm cung, hành hạ đánh đập khủng bố tinh thần phạm nhân và bắt bớ, xử án không theo trình tự quy định của pháp luật. Mạng sống, nhân phẩm con ngươi không được tôn trọng và không được bảo vệ. Một chế độ thối nát, mục ruỗng, xấu xa và tàn bạo.
            Người làm tường trình
            Trần Thị Ngọc Minh