30 thg 11, 2013

Chuyến đi xa - ngày 28/211/2011 (tiếp theo...)

Thời gian thật  là nhanh. Mới đó mà đã qua 2 năm rồi . Nhưng quả thật trong tiềm thức tôi , chưa bao giờ làm cho tôi quên đi những gì xảy ra vào cái ngày hôm đó 28-11-2011 
Một bước ngoặt và khúc quanh của cuộc đời tôi sau cái lần họ bắt cóc tôi và đưa tôi đi 5 tháng 
Trong khi tất cả người thân và bạn bè trong Sài Gòn- Ngoài Hà Nội nháo nhác đi tìm tôi từ khắp các đồn công an cho đến cả trong bệnh viện...Thì vào hồi 10h30 sáng 28-11-2011 họ đã "bí mật" ấn tôi lên chiếc xe đặc chủng và chạy như ma đuổi ra phi trường Tân Sơn Nhất. Đưa tôi theo lối cửa sau lên chuyến bay mà sau này tôi mới biết chính xác là VN 1178
Áp giải tôi trên chuyến bay này là tên an ninh mặt dày , trơ tráo Lê Minh Hải - Kẻ điếm đàng lường gạt và vô xỉ nhất. Tôi hy vọng sẽ có lần tôi gặp mặt tên lưu manh hạ cấp này trong đời 
Xuống khỏi cầu thang máy bay, Bùi Hằng nhìn thấy 4-5 chiếc xe đặc chủng cả của an ninh lẫn hàng không, rồi thì lố nhố 1 đám những khuôn mặt mốc của bọn Mafia Hoàn Kiếm và công an Hà Nội..
Liếc mắt sơ bộ chừng khoảng 50 mống....lại thêm một sự khinh bỉ đến tột cùng,  song không thể không pha chút cảm giác "kiêu hãnh" dâng lên trong lòng rằng: Hóa ra Bùi Hằng này "quan trọng" đến như thế? Hay ít nhất cũng giống như "1 tên tội phạm" tầm cỡ quốc tế có hạng mới phải thực hiện "nghi thức đón tiếp" cỡ đó- Trong khi nếu "lục tìm bản hành tích" thì có lẽ chỉ có lòng yêu nước cháy bỏng và những chuýên đi từ thiện lầm lũi trong hơn chục năm qua
Bùi Hằng thản nhiên , ung dung ngắm nhìn trời đất bao la..mỉm cười cao đầu khi đi qua trước mặt những kẻ tội nghiệp... 1 tên công an hoàn kiếm có cặp môi chảy chề và bộ mặt nung núc thịt đã vội "vén môi" mà rằng: "Vẫn còn tươi quá nhỉ" - Có lẽ trong đầu hắn lúc này rất "đắc thắng" vì đã bắt cóc được Bùi Hằng. Đã đem về "ngon lành như con cá rán" và chúng sẽ tống vào cái trại đầy đọa kia mà tha hồ hành hạ cho bõ những ngày chúng bị đồng bào chửi bới nguyền rủa khi đàn áp biẻu tình hay cả những cuộc đi đòi người quanh Hồ GƯƠM....
Khi thấy cái giọng điệu và khuôn mặt hắn Bùi Hằng trả lời: Tại sao lại không tươi? Con người có chính nghĩa và niềm tin thì trong hoàn cảnh nào cũng TƯƠI cả...lúc ấy chúng có quay phim - chụp ảnh, nhưng sao cái bọn công an quá ư là tồi tàn..Bao nhiêu hình ảnh của Bùi Hằng cùng đồng bào biểu tình chúng không bao giờ dám đăng tải - chắc tại sợ những khuôn mặt ngời ngời chính nghia luôn ám ảnh chúng đến mất ăn mất ngủ sao? 
Chúng cho xe và đám âm binh rầm rập chạy theo từ chân cầu thang máy bay vào 1 phòng sép nhỏ trong sân bay, tại đó có mấy tên mặc quân phục chờ sẵn..căn phòng giống như kiểu hội trường nhỏ..rồi chúng đọc cái quyết định vô luân - vô luật mang "bí số" 5225/QĐ/UBND
Bùi Hằng lập tức đứng lên dõng dạc tuyên bố: Tôi cực lực phản đối quyết định sai trái này và cực lực lên án hành vi bắt cóc tôi...Trong lúc đó tên Lê Minh Hải đang ngồi viết biên bản bàn giao Bùi Hằng cho lũ tiểu yêu Hà Nội- xong việc khi nó quay ra tới ngang chỗ Bùi Hằng để đi ra về thật tình mình chỉ muốn nhổ 1 bãi nước miếng lên cái bản mặt đê tiện của chúng, Bởi liên hệ hành vi bắt cóc- áp giải - bàn giao người của chúng không khác gì bọn Mafia bàn giao hàng lậu- hàng phi pháp...Luật pháp trở thành thứ nhơ nhớp nhất trong tay những kẻ đốn mạt như lũ người này...chúng khoác lên mình bộ quân phục công an , với danh xưng CAND quả đúng là 1 điều xỉ nhục không gì thanh minh nổi bởi những hành xử bất chấp pháp luật xảy ra khắp nơi và càng ngày bọn người này càng chứng minh sự côn đồ của chúng
Sau khi Bùi Hằng ném cái nhìn ghê tởm và câu nói cuối cùng cho tên Lê Minh Hải rằng: Thế là anh hoàn thành 'sứ mệnh lừa gạt - bắt cóc tôi rồi phải không?" Hắn đi ra không dám quay nhìn Bùi Hằng và bọn Mafia Hà Nội bập còng số tám vào tay áp giải Bùi Hằng lên xe trực chỉ cơ sở giáo dục thanh Hà - tỉnh Vĩnh Phúc...Vĩnh phúc là quê Cha Bùi Hằng nên chuyến "trở về" này nghe nghèn nghẹn và cảm giác như một "định mệnh cuộc đời"
Chừng hơn 1 tiếng sau đoàn xe về tới cơ sở 1 - chúng mở cửa xe cho Bùi Hằng Xuống..mấy thằng cầm hồ sơ đi vào trung tâm rất lâu..Bùi Hằng nghĩ rằng rất có khả năng chúng cần "thương lượng" trong việc giam giữ Bùi Hằng tại nơi này....Ngoài sân đám tiểu yêu với những khuôn mặt đắc thắng, nhâng nháo bồn chồn đi lại...chẳng có "nghi thức đón tiếp" gì dành cho cả đám chúng bởi vậy Bùi Hằng nghĩ rằng cơ sở này chưa hề biết trước và chuẩn bị như bọn Hà Nội..Phải tới hàng giờ đồng hồ sau thì mới thấy bọn chúng quay ra xe và thêm 1 xe dẫn đường nữa của bọn cơ sở Thanh Hà mà sau này Bùi Hằng biết là ông Đào Hữu Đông cùng bà Lê Thị Hằng Nga - 2 kẻ cùng có mặt trong chuyến áp giải Bùi Hằngtrở về Vũng Tàu sau này...Và có lẽ với "thành tích" đày đọa Bùi Hằng trong trại giam mà Đào hữu Đông có lần gọi cho cháu Nhân con trai Bùi Hằng và khoe : Chú mới được lên chức (?)
Vào tới cơ sở 3 thuộc xã Hồ Sơn - huyện Tam Đảo- tỉnh Vĩnh Phúc chúng đưa Bùi Hằng vào 1 phòng để làm thủ tục tiếp nhận- Chúng yêu cầu Bùi Hằng ký giấy xác nhận rằng mình nhập trại và luôn mồm giải thích; Chị thông cảm, chúng tôi chỉ là nơi tiếp nhận chị theo quyết định 5225 của UBND thành phố Hà Nội- có chuyện gì sau này chị sẽ tiếp tục "khiếu nại' tới các cơ quan trên..
Xét thấy việc xác nhận mình đã vào trại không có vấn đề gì nên Bùi Hằng đồng ý ký
Rồi bọn công an Hoàn kiếm vào đòi lấy dấu vân tay, lại là cái con mụ vừa xấu- vừa vô duyên mà Bùi Hằng từng gặp trong đồn Hoàn Kiếm mấy lần bị bắt trước- và cả con ranh con láo toét , ma cô Vũ thị Bích Ngọc mà đã có lần Bùi Hằng viết bài KHẢ ÁI- KHẢ Ố sau khi bị bắt 1 ngày trong Hoàn Kiếm trước đây
Do Bùi Hằng bất hợp tác về thủ tục lăn tay và yêu cầu phải báo luật sư riêng của Bùi Hằng nên cuối cùng để đạt được mục đích chúng xông vào 5-7 thằng con theo kiểu chó đàn bẻ quặt tay Bùi Hằng còng vào chiếc ghế - Túm 2 bả vai- ấn huyệt cổ họng lật cằm Bùi Hằng ngược ra sau và 1 thằng to như con trâu giữ sau lưng Bùi Hằng để con mụ Khả Ố thực hiện việc lăn tay cho bằng được . Nhưng cảm giác căm thù phẫn uất tột cùng đã khiến sức mạnh tàn kiệt trong con người Bùi Hằng trỗi dậy- Bùi Hằng quẫy đạp- lao đầu vào tường- chúng túm tóc giật ra. ghì chặt hơn nhưng Bùi Hằng vẫn gồng mình lấy hết sức bình sinh miết tay lên tờ danh chỉ không cho chúng thực hiện thành công việc lăn vân tay hết sức "đơn giản"mà chúng muốn.....
Thằng mất dạy này chính là thằng tham gia áp giải Bùi Hằng từ sân bay Nội Bài về trại Thanh Hà và nó ghé sát mặt BH mà nói tục; "mày là con mặt L" Mày và cả con trai mày đều bị ở tù rồi đấy.....Thật khốn nạn và đê tiện - BH đã nhổ nước bọt vào mặt nó...
Sau khi thấy Bùi Hằng quá "quyết liệt" và tay thì sưng vù nên viên cán bộ Đào Hữu Đông có lên tiếng yêu cầu lũ công an Hoàn Kiếm phải mở còng và lập biên bản về tình trạng tiếp nhận Bùi Hằng với những thương tích trên người. Ông ta nói:" Chúng tôi không thể tiếp nhận một trại viên trong tình trạng như vậy..." và lúc đó dường như lũ "khát máu Hoàn Kiếm" mới hơi sững lại( sau này Bùi Hằng sẽ phân tích- đề cập đến sự hèn hạ, nhu nhược của những kẻ cam phận làm chó săn- công cụ trong những tình huống tương tự)
Lập biên bản và làm xong thủ tục tiếp nhận chúng đưa Bùi Hằng qua khoảng sân rộng đi sâu vào bên trong, qua thêm 1 cánh cổng nữa gọi là cổng phủ thì vào khu trại giam giữ. lúc này đã gần 4 giờ chiều...Trước đó viên công an Đào Hữu Đông đã vào trước "tiền trạm"và sau này các trại viên mới kể cho Bùi Hằng Nghe ông ta đã nói và làm những gì trước khi "nhập" Bùi Hằng vào Tổ nữ- phân khu 3- cơ sở giáo dục Thanh Hà- Tỉnh Vĩnh Phúc- 
Khởi đầu cho 1 kế hoạch trả thù người yêu nước và đày đọa người tố cáo sai phạm của chính quyền dưới chiêu bài PHỤC HỒI NHÂN PHẨM

29 thg 11, 2013

NGÀY KHÔNG QUÊN CỦA NO-U CẢ NƯỚC 27-11-2011



Nguồn facebooker Nghiêm Việt Anh 

Ngày 27/11 là một ngày không thể nào quên với cộng đồng No-U Việt Nam !

Câu chuyện có thể tóm tắt như sau :
Ngày 25/11/2011,sau khi đọc báo cáo kinh tế - xã hội trước Quốc hôi,Nguyễn Tấn Dũng đã trả lời chất vấn.
Trong phần trả lời chất vấn này,NTD đã đề xuất QH đưa luật biểu tình vào chương trình xây dựng luật của QH.
Những người từng tham gia biểu tình phản đối TQ đã đưa ra lời kêu gọi tập hợp ở Hà Nội vào ngày 27/11/2011 để "Ủng hộ TT Nguyễn Tấn Dũng đề xuất và QH ban hành Luật biểu tình".
Nhưng...
Cuộc biểu tình ở Hồ Gươm sáng 27/11/2011 mới chỉ diễn ra chưa đầy mười phút,các biểu ngữ còn chưa kịp tung ra(chỉ có riêng một Phương " Tuyên cáo" là kịp khoác lên vai lá cờ ) thì các lực lượng công an,côn đồ đầu trâu mặt ngựa ào ào xông vào những người biểu tình tay không...
Vài chục người bị tống lên xe bus chở đi,nhưng đặc biệt đây là lần đầu tiên nhà cầm quyền csVN bắt nhốt những người yêu nước vào một trại "phục hồi nhân phẩm" : Trung tâm lưu trú Lộc Hà.( nơi trước đây chỉ dành để giam gái điếm)
Cùng ngày,ở Sài Gòn,sau khi hay tin những người anh em Hà Nội bị bắt giam,một số anh chị em tập trung ở khu vực Nhà Thờ Đức Bà làm cuộc biểu tình phản đối nhà cầm quyền bắt người vô cớ.
Và...công an,côn đồ HCM cũng không kém cạnh HN,những người tham gia cũng bị bắt.
Trong số đó có Bui Thị Minh Hang,mặc dù đã quen với những cuộc bắt bớ thế này,song lần này là bước ngoặt trong cuộc đời đấu tranh của chị, khởi đầu những ngày tù không án trong trại giam trá hình tàn độc,dưới cái tên mỹ miều"cơ sở giáo dục" Thanh Hà mà nhiều độc giả đã biết qua những trang hồi ký của chị : NHỮNG NGÀY TRONG HANG SÓI !
Một số hình ảnh Bùi Thị Minh Hằng cùng anh chị em tại Sài Gòn trước khi bị bắt giữ 






HAI NĂM MỚI ĐẤY ĐÃ BẤY NHIÊU NGÀY - 27-11-2011 và 27-11-2013

Thật tình chưa bao giờ tôi tin rằng mình lại bị nhà cầm quyền bắt giữ vào cái ngày 27-11-2011 đó. Vì chưa bao giờ tôi làm một điều gì sai pháp luật để nghĩ mình sẽ bị họ bắt đi tù
Những gì tôi đã làm từ trước đó như những cuộc xuống đường chống Trung Cộng xâm lược. Tham dự phiên tòa xử Cù Huy Hà Vũ ....vv và ..vv ngoài Hà Nội họ đều cũng đã tìm mọi cách giữ tôi
Xong như mọi người thấy rằng,  chẳng bao giờ họ có lý do để kết án hay bỏ tù tôi cả. Tôi khẳng định những gì mình làm là đúng và tôi không bao giờ lùi bước ...
Bước chân xuống đường đấu tranh . Hành động để lên tiếng cho chính kiến của mình về QUYỀN CON NGƯỜI và đòi hỏi sự công bằng của luật  pháp hiến pháp
Nếu chỉ như vậy mà phải đi tù,  thì rõ ràng trong lịch sử tranh đấu ngàn đời đã minh chứng SẼ CÒN NHIỀU NGƯỜI CHẤP NHẬN DẤN THÂN TÙ ĐẦY để bảo vệ đến cùng lý tưởng đòi quyền làm người của họ. Khi đó tôi nghĩ thế và cho đến bây giờ tôi KHẲNG ĐỊNH suy nghĩ đó của mình là nhất quán. Con đường "tôi luyện" tôi từ một bà nội trợ thuần túy trở thành "chiến sĩ" đấu tranh được đánh dấu bằng bước ngoặt của vụ bắt cóc ngày 27-11-2011 như thế đó
Dù gì cũng nên "biết ơn" hành động bất nhân, bất chính - bất chấp , bất luật của nhà cầm quyền Hà Nội mà đại diện là chủ tịch Nguyễn Thế Thảo - Kẻ có cái đầu được "đặt trên ghế ngồi"
Kẻ mà 2 năm qua đã hèn hạ không dám đối mặt với "chiến binh" Bùi Thị Minh Hằng này,  dù tòa án đã buộc lòng phải muối mặt thụ lý đơn khởi kiện
-http://danoanbuihang.blogspot.com.au/2012/05/bui-hang-chinh-thuc-phat-on-khoi-kien.html


Hồi ký ngày 28/11/2011 - CHUYẾN ĐI XA.

Sáng sớm, mình thức giấc, mấy thằng canh gác vẫn còn có đứa đang ngủ, mình rất muốn đi mua một chai nước suối để đánh răng, rửa mặt nhưng cũng ngại ngại vì vốn dĩ mình không quen làm bất cứ điều gì lén lút.

Mình đi tới đi lui chưa biết phải làm sao thì lại là thằng nốt ruồi chó má kia.

Nó thấy mình muốn đi ra thì không cần hỏi han gì mà sấn ngay lại chửi bới... Mình cũng không thể coi như không nghe vì thấy thằng này quá mất dạy. Thế là, hai bên tưng bừng cãi nhau, đang lúc "cao trào" thì tên Lê Minh Hải bước vào, ngay lập tức hắn nhẹ nhàng làm dịu không khí bằng cách giả quát nạt thằng mất dạy kia. Mình nói "giả" là bởi sau khi quan sát, mình biết hắn ta chứng kiến hết những gì xảy ra giữa mình với tên an ninh thuộc cấp mất dạy và biết mình không phải thứ dễ thị uy bằng những thằng như thế nên hắn ta phải lên tiếng. Vào gặp mình, hỏi chuyện tưởng như không đầu không cuối, mình cũng tiếp chuyện hắn ta một cách lịch sự và ngay lập tức phát hiện ra cách ăn nói "bất nhất" của viên sĩ quan cao cấp và tự nhận mình là "người đủ khả năng" nói chuyện với Bùi Hằng?

Bởi khi bắt đầu, chào hỏi - giới thiệu xong, hắn ta nói không hề biết Minh Hằng là ai, chỉ nhận lệnh đến gặp và đưa mình đi Hà Nội. Nhưng lúc sau thì hắn ta lại nói rằng: Cả đêm qua hắn ta không ngủ được sau khi nghe một cán bộ cao cấp của Hà Nội gọi điện nhờ hắn ta thuyết phục đưa Minh Hằng ra làm việc về một số vấn đề liên quan. Cách nói chuyện của hắn ta làm Minh Hằng "khó chịu" bởi bản tính thẳng thắn chính trực của mình, bởi vậy đang sẵn những khó chịu vì mọi hành xử của đám lâu la đầu trâu mặt ngựa từ đêm trước nên Bùi Hằng thẳng thắn đề nghị: "Xin lỗi anh, anh học an ninh ra chắc chắn có học về tâm lý tội phạm. Còn tôi là con mẹ lái buôn nên tôi cũng qua khóa học và rất rành tâm lý khách hàng. Vì vậy, nếu chúng ta bằng tuổi nhau thì chúng ta nên ngửa bài lên đĩa cho dễ nói chuyện, tính tôi thích sự thẳng thắn, ghét quanh co dối trá, điếm đàng"

Sau những câu đại loại như vậy Lê Minh Hải giả lả: Bà bắt đầu làm tôi "mê" bà rồi đấy nhá (câu này hình như với hắn ta đã có trong "giáo trình" vì nhiều phụ nữ sau khi làm việc đều có chung nhận xét)

Nói tới lui một lúc Bùi Hằng vẫn cương quyết không thể chấp nhận cái kiểu mời mất dạy như của họ và yêu cầu hắn ta phải làm đúng luật. Cụ thể:

1- Nếu tôi bị bắt giữ thì xin đưa ra lệnh bắt và cho biết tội danh.
2- Nếu "mời" thì tôi có quyền từ chối không đi hoặc đi thì phải có sự chuẩn bị sắp xếp còn đây gọi làbắt cóc

Sau đó tên này bỏ ra ngoài đi đâu không biết? hay có thể là "bài vở" khi cho một cậu trẻ tuổi, ăn nói rất lễ phép và có khuôn mặt cũng dễ thương vào nói chuyện. Cậu này giới thiệu tên Tuấn(?) Ngồi chừng cả hơn nửa giờ đồng hồ, mình cũng rất cởi mở, chân thành khi gặp con người mà mình cảm nhận họ không có gì xấu với mình cả. Bùi Hằng cũng trả lời những điều cậu ta muốn biết thông qua kiểu hỏi han, tâm tình... Rồi cậu ấy cũng hết nhiệm vụ bằng một câu kết và tiếng thở dài nhè nhẹ, xong cũng đủ cho người hay quan sát như Bùi Hằng nhận thấy và đánh giá có cảm tình cũng như hiểu được phần nào suy nghĩ của cậu ta. Cậu ta cũng "mệt mỏi" trong những tình huống thế này và cậu ta là loại người có thể chia sẻ.

Cậu Tuấn này đi ra thì Lê Minh Hải lại bước vào. Lần này, hắn nhứ nhứ cái tờ giấy gọi là quyết định ra trước mắt Bùi Hằng và lại chuyển sang nói rằng: Có quyết dịnh đưa Bùi Hằng đi trại giáo dục 2 năm. Ồ, câu này nghe giống tối trước khi còn ở đồn Bến Nghé, chính cái thằng mất dạy mặt chỉa lông nó nói khi Bùi Hằng không chịu hợp tác lấy lời khai mà còn mắng chúng nó về cách hành xử vô luật: "Sẽ tống ra Hà Nội trả cho ông Thảo và cho đi cải tạo 2 năm cho mày biết..." ???

Vậy là chúng đã "bàn luận - bố trí" xong kế hoạch thật rồi ư? Nhưng, trong đầu Bùi Hằng vẫn không thể lý giải được rằng chúng bắt Bùi Hằng ra Hà Nội theo cái lệnh như thế nào? Chắc biết không thể "vận động" Bùi Hằng tuân thủ cái kiểu mời quái gở đó nên lúc này thấy bọn chúng đến ngày một đông, đi ra đi vào tấp nập. Bùi Hằng kín đáo quan sát tất cả những "động tĩnh" xung quanh và rồi chợt thấy dấy lên một sự khinh bỉ cho những kiểu hành xử của cái đám công an, an ninh này. Chúng cho chiếc xe bít bùng lùi vào bịt kín hông trụ sở công an phường, phía có cánh cửa thông với căn buồng đang giữ Bùi Hằng, rồi thì một nhóm 5 -7 tên ra vào giả dạng thợ sửa chữa điện để tiếp cận gần Bùi Hằng. Mình biết hết nhưng giả tảng, vì mình có thể làm gì trong đồn của chúng nó với hàng hơn chục tên công an, an ninh, mật vụ chưa kể đám cóc ké dân phòng? Vậy mà, chúng thì "nghiêm trọng hóa" với một người phụ nữ tay không đến độ để lộ ra sự hèn hạ, hạ cấp đến tận cùng.

Chừng hơn 9h, những tên "thợ sửa điện" bất thần xông vào chụp lấy 2 bên tay Bùi Hằng mà sốc lên xe. Sao chúng không biết cảm giác nhục nhã và cái nhìn khinh khi bất cần của mình khi ấy mà khỏi cần "cân não" đến thế cho bớt ô nhục nhỉ? Riêng Bùi Hằng thì trào lên cảm giác uất nghẹn trước hành xử tồi tệ và ô nhục của chúng. Xe chạy ra phi trường Tân Sơn Nhất, chúng cho Bùi Hằng đi bằng cửa an ninh đặc biệt phía sau và lên máy bay đầu tiên, ngồi hàng ghế cuối cùng với Lê Minh Hải và một nữ cảnh sát sinh năm 1992 - nhỏ hơn cả con mình.

Ngồi lên máy bay rồi Bùi Hằng vẫn không thể đoán ra chúng giở trò gì? Nhưng qua cách nói năng mâu thuẫn, đầu cuối bất nhất của tên Lê Minh Hải thì Bùi Hằng cũng đoán chúng chẳng thể có chuyện tốt đẹp, chính danh, bởi vậy Bùi Hằng luôn tìm mọi cách có thể để ngầm thông báo cho mọi người xung quanh về tình trạng của mình. Bùi Hằng nói chuyện rất to, cố ý cho người xung quanh chú ý, mỗi lần như thế tên Lê Minh Hải lại thì thào "tôi xin bà đấy, nói nhỏ thôi". Rồi thì: "tôi cũng có con gái lớn rồi, đã bỏ vợ và nuôi nó, làm gì thì làm cũng phải giữ đức cho con"... Thật đáng sợ! Sẵn sàng đem những tình cảm thiêng liêng kiểu đó ra để lấy lòng tin.

Nói ta bà đủ chuyện, và tên này còn hỏi Bùi Hằng rằng: Thế sau lần này về bà còn viết lách về công an nữa không? Bùi Hằng trả lời: Tại sao lại không? Nếu công an các anh tốt thì sợ gì người ta viết hay nói? Nhưng tôi nói thật, công an bây giờ phần nhiều là thứ "mất dạy, vô học", chính vì thế mà làm xấu hình ảnh tốt đẹp của nghành công an, đáng ra các anh phải chống lại những kẻ đó, nhưng trái lại các anh toàn chống Nhân Dân thôi, các anh đã thực sự coi người dân là kẻ thù của mình rồi... Lý tưởng khi vào nghành của các anh là gì? Chống lại tội phạm, bảo vệ nhân dân. Sao giờ đây chống lại Nhân dân bảo về tội phạm? Bùi Hằng cứ thế chút uất giận lên những câu hỏi dồn dập khiến hắn không thể trả lời mà chỉ năn nỉ Bùi Hằng nói nhỏ (?...) Trong lúc nói chuyện, tên này vẫn còn trâng tráo lừa gạt, khi Bùi Hằng hỏi bao giờ hắn trở về Sài Gòn thì hắn nói: Tôi chờ bà làm việc xong thì cùng về chứ! Đúng là loài Vẹm nói láo, nói xạo như cơm bữa, không thấy xấu hổ bao giờ. 


Nói chuyện thì nói, nhưng kinh nghiệm cho Bùi Hằng nhận thấy chuyện bắt cóc này hoàn toàn bất minh. Vì thế, khi máy bay hạ cánh xuống Nội Bài, hành khách vừa đứng lên khỏi ghế chuẩn bị đồ đạc hành lý thì Bùi Hằng đứng phắt lên thông báo gấp gáp: Kính nhờ đồng bào bà con giúp tôi, tôi là Bùi Thị Minh Hằng, người từng tham gia nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc vừa qua... hiện tôi bị công an, an ninh bắt cóc và đưa đi đâu tôi chưa biết... Nói tới đây thì Bùi Hằng bị Lê Minh Hải xông vào bóp mồm, nhanh như cắt Bùi Hằng lắc đầu khỏi bàn tay hắn và tiếp tục nói lớn, hành khách khoang đó đều thấy và nghe rõ: Tôi tha thiết kính nhờ đồng bào vào google tra tên tôi rồi thông tin rộng rãi trên mạng  giúp tôi để mọi người biết... Lúc này tên Hải hô nữ cảnh sát kia bịt mồm Bùi Hằng lại, và 2 bên 2 kẻ đốn mạt ra sức ghì mặt Bùi Hằng vào và bịt mồm không cho nói, sau đấy chúng lôi Bùi Hằng xuống khoang cuối cùng chỗ chứa thức ăn, đứng trong ấy chờ cho hành khách xuống hết rồi mới cho Bùi Hằng xuống. Tại đây, Bùi Hằng phẫn nộ lên án hành động bất chính của những kẻ coi mình là pháp luật, tên Lê Minh Hải và con bé kia chỉ nghe, hắn còn nham nhở đưa phone nhờ con bé kia "chụp cho chú cái hình với chị Hằng"... Bùi Hằng nhìn ra ngoài thấy thấp thoáng bóng tiếp viên hàng không đang áp tai nghe và như thế chắc chắn sẽ có thông tin về sự bắt cóc này.

Xuống máy bay là hơn 12h trưa. 
(còn tiếp)

28 thg 11, 2013

THÔNG TIN DÂN OAN TỔNG HỢP - Cuộc biểu tình tự phát của hàng ngàn Dân Oan tại Hà Nội sáng nay 28-11-2013

Mấy ngày qua . Đáp lại tình trạng họp hành và "thông qua hiến pháp" quốc hội của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam . Dân oan khắp nơi vô cùng bức xúc . Họ không biết làm gì hơn là thể hiện tiếng nói của mình bằng hình thức xuống đường ...
Dân Oan xuống đường không phải là chuyện mới mẻ. Nhưng giờ đây không chỉ còn là vài chục - vài trăm
Ngày hôm nay họ đã xuống đường với lực lượng hàng ngàn
Và chắc chắn một điều rằng mấy chục triệu con Dân Việt Nam sẽ đến lúc không thể ngồi yên để đảng cộng sản và những ông nghị bù nhìn đào hố chôn họ tập thể
HÃY TRẢ QUYỀN PHÁN QUYẾT CHO NHÂN DÂN VIỆT NAM
HÃY TRẢ LẠI TÀI SẢN CƯỚP BÓC CHO NGƯỜI DÂN OAN VIỆT NAM












HAI NĂM MỚI ĐẤY ĐÃ BẤY NHIÊU NGÀY - 27-11-2011 và 27-11-2013

Ngày hôm nay chẳng biết cứ "lẩm cẩm" ra sao ? Người thì bần thần,  tôi để cháy cả 2 cái nồi đến đen xì trên bếp ....Rồi thì bỗng giật mình nhớ ra ngày 27-11-2011
Thế mà đã đúng 2 năm tròn rồi đấy. Hai năm thật quá ngắn so với một đời người
Âý vậy mà lại là cả một chặng đường dài đáng nghi nhớ trong cuộc đời của tôi. Một quãng thời gian với biết bao biến đổi đủ làm thay đổi gần như hoàn toàn một con người .....
Mở lại trang facebook cá nhân sau hơn nửa tháng bộn bề , bận rộn chưa thể giải quyết xong bao nhiêu là công việc .....Tôi trở về nghẹn ngào trong nỗi niềm hồi tưởng về quãng thời gian 2 năm đã trôi qua 
Gửi  đến quý bạn đọc và toàn thể bạn bè tôi những hồi ức của quãng thời gian 2 năm "đếm ngược" 

Hồi ký ngày 27/11/2011


Bùi Hằng: Mình quyết định đứng lên tạm biệt mọi người để đi ra nhà thờ Đức Bà... Mình phải giương khẩu hiệu lên, mình phải cho các bạn bè ngoài Hà Nội biết dù xa cách nơi nào Bùi Hằng này luôn bên các bạn.

Sáng 27/11/2011. NoU SG khai mạc trận đầu, mình nhận lời lên dự cùng anh chị em, bởi sợ muộn giờ lụp chụp nên đã đi từ hôm trước. Mẹ con, chị em thuê cái phòng rẻ tiền ngay khu phố Tây để ngủ qua đêm. 

Gần 6h sáng đã thức dậy sửa soạn vì chưa biết đường. 7 giờ thì lên xe taxi tới đó, cũng dư thời gian vì mình đến sớm, tranh thủ gặp gỡ anh chị em Sài Gòn. Có những người mình gặp rồi, nhưng có nhiều người thì chưa. Xem mọi người thi đấu và chụp hình lưu niệm. 

Gặp Cha Thanh bên dòng Chúa cứu thế, ngài tặng mình cuốn sách “Đại Vệ chí dị” (ngài đâu biết là... ) 

Hơn 10h mọi người rời sân, hẹn nhau tại quán ăn thịt trâu nấu mẻ. Lúc này, ngoài Hà Nội tin tức về cuộc biểu tình bắt đầu được thông báo. Mình hồi hộp đến nghẹt thở, danh sách người bị bắt càng lúc càng nhiều. Những cái tên đồng đội thân thương như máu thịt được nhắc tới, mình gọi điện cho vài người xác định lại thông tin. Rồi nghe họ nói cháu Phương bị đánh đau lắm, càng lúc mình càng chồm trổ đứng ngồi không yên. Vào quán mọi người lo gọi món, mình chẳng thể làm được gì. Anh chị em trong Sài Gòn thì vui vẻ mà lòng mình thì tan nát... rỉ tai thằng cu em và con bé PP nói chúng đi mua giấy bút dùm mà không cho ai biết, cứ vừa chuyện trò vừa thắc thỏm chờ đợi thông tin, đến khi gọi cho Lã Dũng nghe nói bị nhốt chung với bệnh nhân HIV và Lã Dũng dập đầu vào tương thì mình không thể ngồi yên được nữa. Mình quyết định đứng lên tạm biệt mọi người để đi ra nhà thờ Đức Bà... Mình phải giương khẩu hiệu lên, mình phải cho các bạn bè ngoài Hà Nội biết dù xa cách nơi nào Bùi Hằng này luôn bên các bạn. 

Đi mãi và chụp biết bao nhiêu ảnh rồi bọn công an, dân phòng mới phát hiện ra, chúng bắt đầu nhốn nháo gọi nhau. Mà thực ra đâu có gì để chúng phải cuống lên thế chứ? Chỉ mấy cái biểu ngữ vô thưởng, vô phạt mà cũng khiến cả lũ chạy như vịt đàn, mặt mày nghiêm trọng thảng thốt. Rồi thằng công an phường Bến nghé tới, sau đó chúng gọi điện đi khắp nơi, và rồi hơn 14h trưa, khi mọi người đã giải tán, mình lên xe taxi về phòng thì nghe nói anh chị em tham gia giơ khẩu hiệu cùng mình đã bị bắt hết vào phường Bến Nghé. 

Không thể ngồi yên chờ mọi người được thả, bởi rõ ràng họ bắt giữ đâu có lý do gì đâu? bởi thế mình quyết định đi hỏi cho ra lẽ... Vậy mà khi mình đến thì thấy chúng đang kéo cả gần chục thằng sang hàng nước vỉa hè đòi bắt Lee Nguyen, may mà mình tới kịp, xông vào phản ứng và giải thoát dược vài món đồ không thì lũ cướp ngày cũng cưỡng đoạt mất như cái USB rồi. 

Vào bên trong đồn rồi chúng kiếm chuyện nói "nghi ngờ" Lee nên bắt vào đồn làm việc?????? Bọn này "tinh nhanh" hơn đám an ninh Hà Nội, khi nhìn cái kính (...) chúng biết ngay nên vì thế lúc Bùi Hằng sáp vô giằng lấy thì ngay lập tức 2 thằng vọt lên liền đòi chặn lai... nhưng Bùi Hằng đã thoát sang đường. 
An ninh đứng đường mà bụng bự gớm.
Khi Bùi Hằng trở vào tính đưa giấy tờ chứng minh nhân thân cho Lee Nguyen thì chúng túm CMND của Bùi Hằng luôn và chúng để Bùi Hằng ngồi trong đấy suốt từ chiều cho tới đêm 27/11 tại công an phường Bến Nghé. Qua 0 giờ, chắc nghe mọi người gọi điện tìm mình quá trời thì chúng tống Bùi Hằng lên xe, hụ còi inh ỏi và đưa sang giấu bên công an Tân Định. Trước khi chuẩn bị chuyển Bùi Hằng đi cả hơn chục thằng vừa công an, vừa dân phòng xông vào dưới sự cầm đầu của tên công an bụng phệ tên Thắng giật phắt chiếc ví tiền Bùi Hằng đang cầm trên tay, xăm soi lục lọi và cướp luôn chiếc điện thoại mà Bùi Hằng đang cầm thế rồi chúng mới xô đẩy Bùi Hằng lên xe .Vào tới đây, học kinh nghiệm NBG, Bùi Hằng nằm lên ghế làm một giấc ngon lành. Không "ngon" sao được vì bên ngoài cả gần chục thằng canh gác cơ mà. Ngủ rồi mai tính tiếp. 

Như thế là mình đã có được cảm giác quen vào đồn công an nên thấy bình thản lạ lùng. Chiều chúng mua bánh mỳ có mời nhưng không thèm ăn, sau đấy thì chúng không cần đoái hoài gì thêm nữa, nhiều thằng thay nhau đòi lấy lời khai nhưng không được chúng quay ra giở thái độ hỗn láo với Buì Hằng. Vì chúng mặc dân sự nên không thể biết hết tên, chỉ nhớ rõ một thằng mập như con lợn, nói giọng Bắc, tên Thắng, sau này nó cũng thay đồ thường phục. Trong đồn, những khi có người hỏi chuyện mình lại tranh thủ giảng giải cho lũ "công cụ" những bài học về lòng yêu nước, xỉ vả về thái độ đạo đức nghề nghiệp với mấy tên công an xấc xược. Có đôi ba người tử tế họ cũng xấu hổ và luôn thanh minh với mình rằng "đừng nghĩ về họ tất cả đều xấu, có người nọ người kia"... Khốn nạn nhất là cái thằng có nốt ruồi trên mặt, từ cái nốt ruồi ấy tủa ra mấy cọng râu vắt vẻo ngạo ngước khiến cho khuôn mặt hắn vốn sinh ra đã không thể tử tế, nó luôn mồm chửi bới và hằm hè mình, nhưng khi Bùi Hằng thách "đánh đi" thì nó không dám. Không biết nó giữ chức vụ gì nhưng thấy nó từ lúc bắt giữ Bùi Hằng cho đến lúc đưa đi đều có mặt, và có lẽ nhiệm vụ của nó là gây khủng hoảng tâm lý và đe dọa đối phương... 

Con chó cuồng đã nhầm khi gặp Bùi Hằng này bởi thế suốt mấy chục tiếng giam giữ, mình với nó chửi bới gây gổ hoài và tên an ninh cáo già Lê Minh Hải - xếp chúng nó đã không dám thừa nhận nó là an ninh mà nói rằng: thằng này là dân phòng. Dân phòng hay an ninh, công an thì chúng mày cũng không thể ăn tươi nuốt sống Bùi Hằng này đâu. Ngủ cho lại sức để chiến đấu 

Nghe tin anh chị em Hà Nội đã đươc thả hết, còn Sài Gòn chắc chúng cũng không thể giữ lâu. Coi như xong: Thanh thản. 

Hết ngày 27/11/2011. 
Những hình ảnh tại đồn công an Bến Nghé trong đêm 27-11-2013


Chiếc xe trắng bít bùng đậu  phía sau chính là chiếc xe đưa tôi "Đi giấu" lúc 12 giờ đêm 27-11-2011 sang công an phường Tân Định 

Cuộc biểu tình ngày 27/11/2011- Ghi chép của Bác Nguyễn Tường Thụy



Cuộc biểu tình cách đây đúng 2 năm để ủng hộ TT Nguyễn Tấn Dũng đề xuất với Quốc hội ban hành Luật biểu tình vừa nổ ra chừng 10 phút thì bị dập tắt. Cũng vì bị dập tắt quá nhanh chóng nên một bài viết không thống kể cuộc biểu tình này nhưng sự kiện 27/11/2011 không thể nào quên trong ký ức của những người tham gia. Nếu tính cả cuộc biểu tình này, thì năm 2011 đã nổ ra 12 cuộc biểu tình và đây là cuộc biểu tình cuối cùng của năm 2011.


Khoảng 20 người đã bị bắt, chủ yếu đưa lên trại Lộc Hà. Nghe tin, một số bạn Sài Gòn  đã có mặt tại nhà thờ Đức Bà căng các khẩu hiệu đòi thả anh em ở Hà Nội. Sau đó, những bạn này đã bị bắt đưa về Công an phường Bến Nghé. Khi Bùi Thị Minh Hằng đến hỏi tin tức về số bạn này thì cũng bị bắt luôn.
Bùi hằng bị đưa ra Hà Nội trên chuyến máy bay VN1178 của Hàng không Việt Nam lúc 12h30 ngày 28/11/2011, rồi đưa thẳng lên trại cải tạo Thanh Hà.
Và từ đây, bắt đầu cuộc sống đấu tranh kiên cường của Bùi Hằng, kéo dài 5 tháng. Chính 5 tháng trong trại cải tạo nhưng cực khổ hơn nhiều tù nhân khác đã biến Bùi Hằng từ một người nội trợ thành một chiến sĩ - theo cách nói của chị.
*
Sau đây là một số ghi chép về cuộc biểu tình ngày ấy tôi còn lưu giữ được:
8h05: Tôi xuống xe bus, cắt đường sang phía hồ. Thấy những người quen đang đi bộ vừa tới, không băng rôn, khẩu hiệu. Duy nhất có một lá quốc kỳ cỡ nhỏ do Nguyễn Văn Phương giăng lên bằng 2 tay. Đoàn người lặng lẽ, không 1 tiếng hô. Có thể gọi là biểu tình được không đây?
Giơ máy ảnh ra định chụp. Không được, mới biết đêm qua tháo pin ra nạp nhưng quên không lắp vào. An ủi: Thôi, xin ảnh trên mạng vậy
5 phút sau, thì xảy ra bắt người. Phương tuyên cáo là người bị bắt đầu tiên, chắc là do đi đầu và mang quốc kỳ. Có người đang đi, có người đứng. Trông thấy Lê Dũng bị 3,4 đứa lôi đi, Lê Dũng có vẻ sẵn sàng tự nguyện lên xe nhưng vẫn bị cưỡng bức. Nghe thấy Lê Dũng nói: Chúng mày mời kiểu này à.
Người buôn gió đang đứng khoanh tay đứng một mình tựa vào thành ghế đá cũng bị bắt.
Quang cảnh hết sức nhốn nháo, tất nhiên rồi. Tôi đứng thật gần quan sát cảnh từng người bị bắt. Bỗng, bị một thằng đẩy mạnh vào ngực. Tôi nghiêm mặt: “Tại sao mày đẩy tao?”. Nó cãi có đẩy đâu. “Mày vừa đẩy tao lại cãi phăng được hở”.
Tôi đi đi lại lại giữa hàng chục công an sắc phục và thường phục, hơi lạ vì tại sao chúng nó lại không bắt tôi. Có lẽ tại mình không phải phần tử "nguy hiểm". Tôi mon men đến cửa xe tìm cách leo lên nhưng vấp phải công an chặn trước cửa. Hẳn là chúng canh không cho những người bị bắt thoát ra và chặn người tự nguyện leo lên. Người tự nguyện lên xe thì có thể,  còn lo người chạy xuống thì bằng thừa vì tôi biết chẳng có ai tìm cách thoát)
Nhìn cảnh bắt bớ, tôi cắn chặt môi, cố ghìm cho nước mắt không trào ra, mắt mở to trừng trừng, đăm đăm, lòng đầy uất hận. Một cảm xúc rất lạ. Hình như lúc đó, không phải tôi căm ghét kẻ đang bắt những người thân yêu của tôi mà còn có một chút thương hại. Tôi đang nghĩ tới điều xa hơn...
Xe chuyển bánh. Tôi đứng sát thành xe, vẫy tay chào. Chỉ những người biểu tình mới biết tôi muốn gửi gắm điều gì. Cậu công an địa phương đã nhận ra tôi: “Chú ra đây cháu nói chuyện chút” Tôi nói: “Lúc này tao không nói chuyện gì cả. Có gì để sau”. Một lúc sau, câu ta lại bảo: “Chú nên nghe cháu ...” Tôi ngắt lời: “Tao không nghe đứa nào hết”. Lạ thật. Tôi tôn trọng lối nghĩ của mỗi người, tôi không vận động cậu ta, sao cậu ta lại nghĩ tới chuyện vận động được tôi cơ chứ.
Hơi buồn cười là anh chàng phóng viên đài nước ngoài gọi điện phỏng vấn, họ có nói những người đó bị bắt vì lý do gì không? Họ thích bắt thì bắt, có bao giờ đưa ra lý do gì, có bao giờ theo qui trình nào đâu. Anh ta ngạc nhiên lắm hay sao? Nên nhớ đây là Việt Nam, trong những năm đầu của thập niên 10, thế kỷ 21.
Chúng tôi tản bộ thành từng tốp đi dọc bờ hồ. Nhận ra một số người lâu không gặp lại. Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ bảo tôi tôi xuống ghế đá, đề tặng cuốn “Tâm vũ trụ” là cuốn sách tâm đắc nhất của anh.
Anh an ninh huyện trông thấy tôi gọi ra nói chuyện. Tất nhiên mỗi người một ý. Anh nhìn cuốn sách tôi vừa được tặng, hỏi, tài liệu gì đấy. Tôi đưa cho anh nói, anh xem đi, nếu là tài liệu phản động thì tịch thu luôn cũng được. Với anh, kể cả với cậu công an tôi vừa nhắc tới, tôi không có gì thù oán. Chúng tôi đã gặp nhau nhiều lần. Nếu gạt nhiệm vụ của họ sang một bên, chúng tôi có thể trở thành những người bạn tốt của nhau.
Sau khi chấm dứt bắt bớ, chúng tôi liên lạc với nhau còn được 9 người, bèn rủ nhau đến công an phường Trần Nguyên Hãn ở số 1 Ngô Quyền thăm dò tin tức Trần Thị Nga. Ngang qua cửa đồn, họ xua tay ra hiệu cho chúng tôi đi. Biết là không làm gì được hơn, chúng tôi kéo nhau sang quán cà phê đối diện.
Chắp nối nhận biết của từng người lại, sơ bộ như sau:
-   Chị Trần Thị Nga (Hà Nam) bị bắt đầu tiên, khi vừa đưa biểu ngữ ra.
-   Bác Trâm cũng bị bắt một mình, không rõ đưa đi đâu.
-   Vụ bắt lúc 9h10’ có: Người buôn gió, Lê Dũng, Dương Thị Xuân, Trương Văn Dũng, Lê Văn Viễn, Lưu Văn Đức (Đức xoăn), Lã Việt Dũng, Phạm Quốc Sơn, Nguyễn Văn Phương, cô Phương con Nhà văn Nguyên Ngọc.
(còn thiếu?)
-    Vụ bắt lúc 10h10’ có: Phạm Chính, Luật sư Lê Quốc Quân, Pite Vũ, Lê Viễn.
Phạm Chính bị đưa đến công an Hà Nội ở số 6 Quang Trung, Hà Đông. Nguyễn Xuân Diện bị triệu tập đến đấy từ sáng.
Hầu hết bị đưa đến Trung tâm phục hồi nhân phẩm Lộc Hà, Sóc Sơn.
Mọi người đều chung nhận xét, số người đổ về Bờ Hồ định tham gia biểu tình đông chưa từng có. Có nhiều người ở các tỉnh về. Cảnh sát, an ninh, mật vụ dày đặc.
Trên đường về nhà, 12h12', Viễn gọi điện và nhắn tin cho biết khoảng 20 người đang ở Trung tâm phục hồi nhân phẩm Lộc Hà. Hỏi danh sách cụ thể thì thấy có thêm nhà báo Đoan Trang. Mọi người đang đấu tranh đòi trả tự do. Tất cả đấu tranh, không chịu ăn cơm của trại.
Một số thông tin trên mạng và thông tin khác: Mạng facebook bị chặn sau khi blog Nguyễn Xuân Diện đăng tin biểu tình. Chiều nay đã vào lại được.
*    Người buôn gió chuyển lời từ trong trại Lộc Hà rằng: Chuyện chỉ có ở VN chúng tôi là những người đi biểu tình ủng hộ TT ra luật biểu tình lại đang bị chính quyền bắt giữ và đưa về giam giữ tại TRẠI PHỤC HỒI NHÂN PHẨM tại Lộc Hà- Sóc Sơn Hà Nội
*    Lê Dũng nhắn: Tôi va 12 anh chi em dang nam trong trai phuc hoi nhan pham Loc ha dong anh. Con vai nguoi dang tiep tuc lam viec voi cong an. Nam bay anh em dang nam ra ghe ngu vi met qua . hu hu hu. Nho mat tran bong NO - U chieu nay roi!
*   Trần Thị Nga: 10h38 phút có một tốp côn đồ có 4 nam và 1 nữ đến, lập tức bọn côn đồ trong đồn CA phường Lý Thái Tổ đã dùng hành động thô bạo bẻ quặt tay, cướp điện thọai của tôi rồi tống tôi lên xe ô tô biển số 90B -1079 đưa về thành phố Phủ Lý. tỉnh Hà Nam. Chúng đã thô bạo lôi dật tay rồi đuổi tôi xuống xe khi tôi hỏi tại sao bắt cóc tôi rồi đuổi tôi xuống đây? Chúng chỉ bảo đi về nhà đi ....
*   Đoan Trang: Sáng chủ nhật, ra hiệu sách Đinh Lễ-Nguyễn Xí mua một cuốn “More sex is safer sex”, tên tiếng Việt là “Kinh tế học và sex”. Kết quả là bị đưa về trại phục hồi nhân phẩm đến 7h tối. Chẳng nhẽ mình lại kêu ầm lên: “Ấy, các anh ơi, đây là sách về kinh tế, không phải về sex hay biểu tình đâu!” : ((
*  Tin đã đăng trên Ba Sàm nhưng sau đó cơ quan chức năng yêu cầu rút xuống nhưng một số trang đã kịp lưu lại:
Chuyện nóng hổi – Liệu sáng nay sẽ có biểu tình quanh Bờ Hồ không, diễn biến sẽ ra sao? Ta hãy ráng chờ ….
8h50′ – Bờ Hồ yên ắng. Công an chủ yếu tập trung quanh khuôn viên tượng Lý Thái Tổ. Lác đác một số “biểu tình viên” quanh Hồ.
9h – Biểu tình bắt đầu … Xe cảnh sát hú còi, loa inh ỏi. Một xe bus hốt người biểu tình đang đi ngược chiều đường Đinh Tiên Hoàng …
9h45′ – Tin thêm số bị bắt: Đoan Trang, Dương Thị Xuân, Nguyễn Văn Phương, Trương Văn Dũng, Lưu Văn Đức.
10h5′ – Lại có tin bắt thêm người … Đợt trước nghe chính xác khoảng 10 người, không phải 15.
10h10′ – LS Lê Quốc Quân, một phóng viên người Việt của hãng thông tấn nước ngoài, anh Viên bị bắt lên xe bus. Phạm Chính bị  về công an Hoàn Kiếm.
10h30 – Peter Vũ đã bị áp giải về CA phường Trịnh Nguyên Hãn.
*    18h: Nguyễn Văn Phương cho biết qua điện thoại: Những người ở trại Lộc Hà đã được trả tự do. Nhưng dường như mọi người chưa chịu về vì còn đang tranh cãi. Hình như là muốn biết mình bị bắt vì lý do gì. Hiện đang còn đứng trước cổng.
*    18h10’: Vũ Quốc Ngữ cho biết qua điện thoại: Phạm Chính và Nguyễn Xuân Diện vẫn đang bị câu lưu tại số 6 Quang Trung, Hà Đông. Hiện có chừng 10 người đang ở gần đó ngóng tin.
*    Hơn 19h: Phạm Chính và Nguyễn Xuân Diện đã ra khỏi số 6 Quang Trung. Đây có lẽ là những người cuối cùng ra khỏi đồn công an.



27/11/2013

27 thg 11, 2013

sạch bán chẵn.-------CỦA Người Buôn Gió

Nhà nước chúng ta đang chơi XÓC ĐĨA ?

Sau chuyến đến Hoa Kỳ dưới danh nghĩa họp hội đồng LHQ, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và bộ sậu có làm việc với quỹ tiền tệ quốc tế và ngân hàng thế giới.  Một điều có thể đã xảy ra là những khoản nợ xin hoãn của chính phủ VN chỉ  được hai tổ chức này xem xét phần nào, tiền vay thêm không được chấp nhận...nói một cách dân dã rằng mong ước của chính phủ VN với hai tổ chức này không đạt kết quả như ý.

Trở về nước sau chuyến công du Hoa Kỳ, lập tức thủ tướng NTD họp chính phủ ngay ngày hôm sau. Nghiêm khắc cảnh cáo báo chí đưa tin xấu về tình trạng kinh tế VN, đồng thời khẩn cấp tìm giải pháp ( nguồn vốn đối ứng ) để giải ngân khoảng 5 tỷ ODA, rà soát truy thu ngân sách, tháo gỡ tình trạng bất động sản đóng băng, mở rộng mời chào thế giới đến hợp tác khai thác dầu khí...

Những giải pháp ở tầm vĩ mô đó đều cho thấy chính phủ đang rất cần tiền.

Và ở tầm cấp thấp hơn chuyện tăng phí, tăng giá, đẻ thêm phí thu mới....sẽ không có gì là lạ.

Giờ thì chính phủ đã cho phép giá điện tăng 10%, giá xăng dầu thế giới giảm nhưng ở VN chưa giảm cho nên không cần phải tăng vì vốn dĩ với giá hiện tại thì xăng dầu đã là tăng rồi. Giá vàng chênh lệch với thế giới vài triệu một lượng nên cũng như xăng dầu không cần phải tăng. Tăng giá viễn thông cho bằng quốc tế. Tóm lại cái gì chưa bằng thế giới phải tăng cho bằng, cái gì tăng hơn thế giới thì cứ giữ đó. Một cuộc tận thu ở những mặt hàng chủ lực.

Lý do người ta tăng là vì tăng thế tiền vào nhà nước, nhân dân chi tiền thế nhà nước hưởng, thế là nhân dân yêu nước.!!!

Người ta bắt đầu thu phí xe mô tô không chính chủ. Với một nền giao thông đô thị như VN và những quan hệ gia đình, bạn bè đặc trưng VN thì lượng xe gắn máy không chính chủ VN rất lớn, đây sẽ là nguồn thu béo bở cho ngân sách cũng như cơ hội cho ngành cảnh sát có thêm chút cải thiện.

Người dân sống trong tình trạng lo thom thóp. Giờ họ đã ý thức được rằng đang có những chuyên gia ngồi soi xét xem có thể ra nghị định nào để lấy tiền từ túi họ, thậm chí các chuyên gia còn được cử đi nước ngoài xem bên ngoài họ thu những tiền gì để về thu của dân mình với lý do là các nước cũng làm vậy

. Không ai dám chắc rằng nhà nước, chính phủ sẽ không còn ra thêm nghị định nào để phạt, để truy thu nữa. Đến cả chuyện ngoại tình cũng quy thành tiền phạt, chuyên vợ chồng cãi nhau nặng lời cũng thành tiền phạt....

Có vô số khoản thu, phạt , tăng được đưa ra. Nhưng có hai cái mà chưa bao giờ người ta nghĩ có thể quy được thành tiền mặt, thế nhưng người ta đã nghĩ tới.

Đó là đóng tiền thế chân nghĩa vụ quân sự.

Thực ra cái này không mới, hơn hai mươi năm trước chuyện đóng tiền cho đơn vị hàng tháng, rồi trở về nhà với danh nghĩa đi làm kinh tế. Người lính lúc đó đã phải làm chuyện đóng tiền thế chân hàng tháng để được ở nhà đi làm ăn, miễn sao đến hạn nộp đủ tiền cho đơn vị. Nếu không ở đơn vị cũng đi làm gạch, làm ngói , làm lao động theo hợp đồng mà đơn vị đã ký kết với công ty Z, X nào đó mang nguồn thu về đơn vị.

Gợi ý cho đóng tiền để khỏi đi NVQS thì đã chính thức cho thấy NVQS không phải là điều gì cao cả, thiêng liêng. Mà nó chính là sự thu tiền của nhà nước, thu một cục đầu tiên hay thu dần hàng tháng hoặc đi lao động hàng tháng làm ra tiền cho nhà nước. Thu một cách chính thức này tiện cái ra tấm ra món, dễ quản lý hơn là thu theo kiểu cho lính về đóng hàng tháng, tốn tiền huấn luyện, quân tư trang, cán bộ chỉ huy. Đây là cách thu tiền tiện lợi, văn minh cho cả hai bên  nếu nói theo nghĩa làm ăn kinh tế.

 Một thể chế mà đi lính thành như đi lao dịch, đến mức ai không muốn đi được phép bỏ tiền mua suất lính khỏi phải đi. Không cần nói thêm nhiều, nhưng bán suất lính thế này thì những phóng viên đầu năm cứ giật tile - thanh niên nô nức tình nguyện lên đường nhập ngũ- Những nụ cười phấn chấn- Những lời hứa quyết tâm - Xuân đến hăng hái lên đường làm NVQS- ....hàng trăm bài báo đầu xuân về tinh thần nhập ngũ chỉ là trò tuyên truyền bịp bợp. Nhất là bọn báo nói thanh niên ta vui mừng trúng tuyển NVQS, trúng tuyển gì mà không muốn trúng thì phải bỏ tiền.

Bán suất lính còn có nghĩa muốn xây dựng chế độ, bảo vệ chế độ này. Thì cứ bỏ tiền ra, cũng như tăng cước viễn thông, tăng điện..... Một lần nữa lý do bỏ tiền ra vào nhà nước, thế là yêu nước lại được tái diễn.


Bảo vệ chế độ bỏ tiền đã đành.

http://genk.vn/net/chong-pha-nha-nuoc-tren-mang-xa-hoi-bi-phat-den-100-trieu-dong-20131127155058348.chn?mobile=true

Nếu nghị định này được thực thi, thì chống chế độ cũng phải bỏ tiền. Có nghĩa là anh bỏ tiền ra mua quyền chống chế độ.Mỗi lần chống chế độ bằng bài viết, bằng mồm có thể phải mua mất 100 triệu VNĐ

Vui chưa ? Một chế độ mà cái gì cũng quy ra tiền, bảo vệ chế độ cũng tiền, chống chế độ cũng tiền, ngoại tình cũng tiền, mượn xe nhau cũng tiền, đi ra đường là phải có tiền ( lời TBT Nguyễn Phú Trọng) và tổng kết của đại tá Trần Đăng Thanh - chế độ là sổ hưu ( sổ hưu có nghĩa là tiền chứ là gì nữa, chả lẽ sổ hưu để lĩnh giấy báo )

Một chế độ từ than, quặng, đất, dầu khí ...đến sức lao động.. rồi đến thị trường văn hóa ( đạo Khổng )...đến quyền bảo vệ chế độ rồi cả quyền chống chế độ....đều chung mẫu số - tiền. tiền.

Sạch bán chẵn là khẩu lệnh của nhà cái xóc đĩa. Đó là khi vào tiếng bạc kết hay nhà cái '' khát nước '' cào cấu muốn  ăn thua quyết liệt. Cờ bạc có hai mặt, chẵn và lẻ, thường vào khi canh bạc tàn nhà cái mới bán sạch bách một bên như vậy. Thường nhà cái chỉ bán số chênh lệch hai bên. Ví dụ bên lẻ người ta đặt cửa 5 đồng, bên chẵn có 10 đồng. Cái thường bán chẵn 5 đồng. Nhà cái bình tài để giữ lâu bền, ăn tiền hồ, tiền dịch vụ trà nước ăn uống, tiền cầm đồ.

Khi mà nhà cái liên tiếp bán sạch một bên, có nghĩa nhà cái đã khát tiền, thân chinh nhảy từ địa vị nhà cái vào làm thành con bạc. Lúc đó là lúc bạc sắp tàn canh hay bạc sắp loạn vì nhà cái đã khát tiền đến mức mất bình tĩnh. Nhà cái một mặt bán sạch một bên, một mặt khác thu tiền hồ tăng, thu tiền dịch vu tăng...Lúc đó chỉ có tan xới hay thay nhà cái khác trường vốn hơn. 

sạch bán chẵn cũng là tên của bài viết này.