27 thg 1, 2014

NHỮNG CHUYỆN CHẲNG BÌNH THƯỜNG TRONG NHỮNG NGÀY 18-19/1/2014.( tiếp theo ngayf 20/1/2014)

Nguồn facebooker Nguyen Kim

Ngày 20/1/2014.
-Sáng ngày 20/1 không khí khu phố tôi ở lại trở lại yên bình như vốn có hàng ngày của nó.Tôi đánh xe đi làm, không thấy có biểu hiện gì của sự đeo bám, nhưng tôi hiểu điều đó không thể nói rằng : hôm nay không có chuyện gì . Cũng theo như mọi ngày, xe tôi ra chợ Hôm, rồi đi mua đồ ăn sáng xong mới đi xuống nhà hàng. Thực ra giai đoạn này nhà hàng của tôi làm gì có khách. Nhưng vì nó là của riêng gia đình tôi nên có khách hay không chúng tôi vẫn phải đến. Vợ chồng tôi ăn sáng , uống cafe tại đó. Khoảng 9h30 ngồi trong nhà tôi thấy 2 chú an ninh huyện Thanh trì lượn xe đến, vậy là họ lại gác ở đây rồi. Ngay trước nhà hàng tôi là 1 trạm gác của dân phòng, mỗi khi HN có sự kiện gì liên quan đến các lời kêu gọi trên mạng là họ lại đến đó gác, dù chả liên quan gì đến tôi. Sau những lần trò chuyện , tôi hiểu họ rất sợ mọi người về đó tụ tập. Trời đất, Hà nội thì thiếu cha gì nhà hàng. Không lẽ an ninh cấm tất cả các nhà hàng hay sao ???? Một khi họ đã gặp nhau ngoài đường rồi thì họ kéo nhau vào nhà hàng nào mà chả được. Không lẽ , cứ thấy họ ăn uống ở đâu là an ninh lại cho quân đến phá thối, làm thế mãi đâu có được. Nếu có làm thì chỉ tổ làm xấu mặt chế độ chứ họ đâu có sợ. Cái cần là phải thu phục nhân tâm chứ đâu là cứ đi phá thối như vậy được ???. Nhưng lần này khác mọi lần, sau khi vào trụ sở dân phòng khu Quốc bảo khoảng 10 phút thì 2 cậu an ninh lại đi. Vậy là họ chỉ đến để xác nhận là hôm nay tôi có đi làm hay không mà thôi. Khoảng 11h, chúng tôi đi về. Những hôm nay lịch trình của tôi có khác một chút, đó là tôi không về nhà mà chỉ có vợ tôi về nhà mà thôi. Xe tôi đỗ ở đầu phố Huế chứ không vào tận nhà, vì tôi hiểu, chỉ cần họ nhìn thấy xe tôi thôi là tôi không thể đi đâu được nữa. xe oto chỉ có tác dụng ngoài đường cao tốc chứ nếu đi trong thành phố thì nó sẽ di chuyển như rùa, và lúc đó xe tôi sẽ bị kiểm tra giấy tờ và bị mời về một nơi nào đấy để khỏi phải đi đâu được nữa. Khi vợ tôi đi bộ về, không khí khủng bố lại trùm lên con phố nhỏ mà tôi ở. Cả đoạn phố dài 300m vắng tanh không một bóng người, không một xe máy dựng dưới vỉa hè, không một chiếc oto đậu trong phố. Phía đầu phố thì khoảng 30 nhân viên an ninh đi đứng ( hôm nay thì không phải dân phòng ). giữa lòng đường chỉ có anh trưởng công an phường đang đi lại với 4 người đàn ông mà vợ tôi đoán là an ninh quận hay thành phố gì đó. Vợ tôi cứ thế đi bộ về nhà, vừa đi được một đoạn thì có tiếng gọi của anh trưởng công an phường:
-chị Hương, cho tôi hỏi một chút.
Vợ tôi dừng lại thì anh ấy hỏi : 
- sáng nay thấy ở dưới Tựu liệt báo về là anh Môn có ở đưới đó mà???
- anh biết rồi thì hỏi tôi làm gì nữa .??
-thực ra tôi cũng chẳng muốn làm đâu, nhưng đây là lệnh ở trên xuống. tôi biết gia đình chị là người hiểu biết, cháu Uyên thì học xong rồi, nhưng chị cúng phải lo cho cháu tuấn chứ.
-cảm ơn anh, tôi biết phải lo cho cháu những gì.
-thôi chị về bảo anh ấy cũng làm vừa thôi. nhỡ làm sao thì khổ.
Vợ tôi cảm ơn rồi đi về.
Chẳng cần ăn trưa, tôi cho xe chạy sang bên Gia lâm, vì tôi còn phải đón bác Quang A ở bên đó nữa. Sang đến nơi, mặc dù đây là lần đầu tiên đến nhà bác Quang A nhưng với tôi thì mọi khách sáo sẽ chẳng bao giờ có. Tôi bảo luôn: 
-em chưa ăn trưa đâu, anh có cơm em ăn với, nếu không thì em chạy ra ăn tạm cái gì vậy.
- Ờ , thì vào ăn với gia đình tôi, tôi cũng chưa ăn cơm.
Vậy là bữa cơm hôm đó của gia đình bác Quang A có thêm một ông khách bất đắc dĩ. Cơm nước xong, chúng tôi ngồi pha trà nói chuyện. Thực sự đây là lần đầu tiên tôi mới ngồi nói chuyện riêng với bác ấy. Những lần gặp trước thì là ở ngoài đường nên cũng chỉ hỏi thăm xã giao nhau mà thôi. Tính tôi cũng không thích " thấy người sang bắc quàng làm họ" nên cũng chả bao giờ tự động đến nhà bác đó chơi. Lần này cũng do sự sắp đặt của chương trình nên tôi mới đến. Đồng hồ chỉ 13h50 , tôi bảo:
- thôi đi đi anh.
Nghe tôi giục đi thì chị vợ anh A ngước nhìn đồng hồ và nói: 
-thôi để chờ một chút nữa cho qua 12h đã.
Vậy là còn thêm 10 phút nữa , tôi đi ra phía sau nhà anh A ngắm khung cảnh. Khu vườn khá rộng, mặc dù nhà tôi cũng rộng nhưng nhìn quang cảnh khu vườn tôi vẫn thích. Qua 13h chúng tôi xuất phát, xe chúng tôi lại quay trở về Hà nội. Nhìn qua gương chiếu hậu, tôi biết xe mình chả có ai theo cả. vậy là chắc chắn tôi không bị ai quấy rầy rồi.
Đến điểm hẹn, xe tôi chở thêm 2 người nữa. Mọi lịch trình do người khác sắp xếp, tôi chỉ có nhiệm vụ lái xe. Chúng tôi đến thăm gia đình Công Nhân, Hà Vũ , Vũ Hùng thì trời cũng đã tối. Đến lúc đó , cũng có ý kiến do dự là thôi tạm dừng để hôm khác đi tiếp. Lúc này anh Tường Thụy bảo :
- thôi đi nốt nhà Trội ở Thường tín rồi về.
Không ai nói gì, vậy là chúng tôi đi tiếp. Khoảng 19h30 thì chúng tôi đến nhà Trội. Vừa vào trong nhà Trội thì tôi thấy mẹ Trội bảo phải cử người trông xe không nó lại làm hỏng xe đấy. Vậy là tôi đi ra ngoài. Trước cửa nhà Trội không một bóng đèn nên tôi bảo cậu lái xe taxi là tiến lên phía trước tầm 100m , vì ở đó có đèn sáng, bắt đầu xuất hiện một vài người đi xe máy đến. Họ đứng chờ trước cửa nhà Trội. Một lúc sau , tôi nghe thấy có tiếng to nhỏ, vậy là mọi người đã ra và đã có sự gây hấn. tôi đi đến gần để xem sự việc diễn ra như thế nào. Một người có dáng người cao ( là người mà sau này đánh tôi) hỏi tôi; 
- anh là lái xe phải không ???
-ừ
- vậy anh không được chở bọn này về nhá.
Tôi không nói gì, nhưng tôi hiểu là làm sao mà chở được, họ sẽ chặn trước chặn sau thì xe đi làm sao được. Không khí lúc đó rất căng thẳng, công an xã chương dương tỏ thái độ khá hung hãn, luôn luôn đưa ra những lời lẽ gây hấn đe dọa. trong khi đó thì 6 người đi cùng tôi thì hòa nhã đấu lý.(bạn có thể xem đoạn băng mà Nguyên Lân Thắng ghi lại). Lúc đó , tôi đóng vai là lái xe thuê. Chính vì họ nghĩ tôi là lái xe mà họ đã vô tình tiết lộ những tin tức của họ:
-Hôm nay anh gặp hạn rồi, chắc đêm mới về được. Hôm trước cũng có một bọn về đây mãi tối mới về được đây. trên cục đang cho người xuống đông lắm.
Tôi giả bộ hỏi : 
-tôi thấy họ có làm gì đâu, nếu bọn anh là công an thì chỉ cần xuất trình thẻ ngành rồi yêu cầu kiểm tra giấy tờ tùy thân của họ là được chứ cần gì phải bắt họ về trụ sở xã. 
-không được đâu, bọn này ghê lắm . chúng tôi phải giữ để cục họ về làm việc.
 Nghe câu đó, tôi hiểu mấy cậu công an xã này chả khác gì mấy cậu nông dân mới lớn. Họ chẳng biết gì về thời cuộc, chắc họ đang tưởng mình vừa bắt được đối tượng gì ghê gớm lắm. Phen này chắc thế nào cũng được bằng khen đây. Một cậu hỏi tôi: 
-chú này, cái ông đeo kính kia là người nước ngoài phải không ??
-tôi không biết, nhưng tôi thấy ông ấy nói tiếng Việt mà, à mà lúc nẫy tôi thấy họ gọi tên là .... là.. Quang ... A thì phải.
Mặc dù tôi đã nhắc đến tên bác Quang A nhưng với mấy cậu nông dân làm công an xã này thì cái tên đó chẳng nói lên được điều gì.Dưới mắt họ giờ đây toàn là tội phạm hết. Họ đang chuẩn bị tinh thần cho một buổi làm việc khá căng thẳng . cục an ninh điều người về trực tiếp làm việc cơ mà.(nhưng những gì xảy ra sau đó cho tôi hiểu rằng: cục điều người về chỉ nhằm mục đích ngăn chặn một sự cố mà quá tầm kiểm soát của mấy cậu nông dân làm công an này mà thôi. bởi hình như ở đây đang được bật đèn xanh làm láo).
Trong trụ sở công an xã, lúc đầu tôi được tự do đi lại, vì họ vẫn tin rằng tôi chỉ là lái xe thuê . họ nói chuyện khá thoải mái mà không biết tôi cũng đi cùng đoàn. Tay công an huyện oắt con còn bảo: 
-bọn này cứ cho thằng niên ở đây đánh một vài lần là không dám đến nữa ngay. 
Trong sân, vợ Trội nhận ra tôi là người quen nên đến bắt chuyện. chính vì chúng tôi nói chuyện một cách cởi mở mà mấy cậu nông dân đó phát hiện ra tôi đi cùng đoàn. Khoảng 22h thì họ yêu cầu tôi lên làm việc với thái độ khác hẳn . Sự đe dọa lại hiện lên trong các câu nói. Nhưng với tôi thì sự đe dọa đó đâu tác dụng gì.tôi đã quá quen với hình thức khủng bố này từ thời trẻ.Các cụ ta chả có câu " chưa đánh được người thì mặt đỏ như vang, khi đánh được người thì mặt vàng như nghệ " là gì. Hơn nữa , tôi cũng là người va chạm giang hồ khá nhiều nên tôi hiểu, với những giang hồ anh chị thì họ không bao giờ phải dựa bóng ai. họ nói và làm chứ không nói mồm kiểu đe dọa như mấy vị này. Tôi thủng thẳng đút 2 tay túi quần đi lên gác. Những sự việc xảy ra trên tầng 2 chắc tôi không phải nhắc lại nữa, bởi anh Tường Thụy cũng đã kể. Nhưng những gì xảy ra làm tôi khó chịu, họ cho mấy cậu an ninh đem máy quay đến và quay chúng tôi một cách thô thiển. khoảng hơn 10h30 thì anh Cường , trưởng công an xã nói: 
- những ai có CMND thì có thể về trước, còn 2 người không có thì ở lại để bọn tôi còn xác minh.
Thấy vậy , tôi kéo cậu lái xe taxi : 
- xuống đi, câu xuống với tôi đi.
Khi tôi ra cửa thì cửa trụ sở xã vẫn khóa, mấy người bạn đứng ngoài đang dùng điện thoại di động quay những hình ảnh bên trong. khi thấy có người quay camera thì tôi thấy có tiếng hùng hổ:
- Địt mẹ, đứa nào quay phim thì đánh chết bỏ mẹ nó đi. 
Nghe đến đây thì tôi không thể chịu được nữa, tôi nói rất to:
- các anh thực ra không phải là công an mà là một lũ lưu manh.
Câu nói đo lọt vào tai một tên dáng người hơi cao. thế là nó hùng hổ quát: 
- đánh bỏ mẹ cái thằng xuống trước đi.
 Nghe nó nói thế, tôi liền lui lại để đi lên tầng 2 thì nó chay theo, túm áo tôi và định kéo vào một phòng kín. khi vừa đẩn tôi vào một góc khuất thì hắn đấm ngược vào bụng tôi 2 cái và dùng cùi trỏ đánh mạnh vào lưng tôi 2 cái thấy thế tôi la to:
- công an đánh người, công an đánh người.
Khi nghe tiếng huỳnh hịch họ đánh tôi và tiếng tôi la thì cả 6 người trên gác lao xuống , thế là hắn phải buông tôi ra.và tôi cùng mọi người lại đi lên gác. thực sự nếu tôi không la to thì không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra đối với tôi. Khoảng 23 h thì họ để mọi người về.
 Khi bước xuống tầng 1, chúng tôi thấy tối đen như mực. Họ đã cố tình tắt hết đèn chiếu sáng. Mọi người yêu cầu bật đèn sáng thì được trả lời:
- attomat hỏng.
Vậy là chúng tôi đành phải đi ra trong bóng đêm. Khi đi đến giữa sân, tôi dừng lại và đột ngột hô to:
-Đả đảo công an đánh người trái phép.
Tiếng hô của tôi như xé nát màn đêm để phản đối hành động côn đồ của công an xã Chương dương , huyện Thường tín.Khi tôi vừa hô xong thì như có luồng điện giật. bạn bè đi cứu chúng tôi cũng đồng loạt hô đáp ứng:
- đả đảo.
Nghe tiếng tôi hô, toàn bộ lực lượng an ninh đang ngồi trong xe nhảy hết ra sân .
Tôi lại lấy hết sức bình sinh hô vang 4-5 lần nữa. mọi người lại đồng thanh tiếp ứng : 
- đả đảo.
Thực sự lúc này tôi hoàn toàn không thể lường trước được điều gì sẽ xảy ra. Bởi trước đó chỉ ít phút, không khí khủng bố, đe dọa như muốn ăn tươi nuốt sống chúng tôi của công an xã Chương dương huyện Thường tín làm bất kể ai mà không đủ lòng can đảm đều phải khiếp vía. Còn với tôi, lúc này sẽ chấp nhận một trận đòn hội đồng cho dù cái chết có thể xảy ra. 
Ngay sau đó, tôi thấy có ai đó kéo áo tôi và bảo thôi về, muộn rồi.
Tiếng hô" đả đảo " của tôi như làm đảo lộn lại hoàn toàn tình thế lúc đó. Đang với không khí khủng bố, de dọa của công an Chương dương thì họ lại trở thành bị động trước những tiếng hô vang " đả đảo công an đánh người trái phép" của tôi và bạn bè. Tận khi chúng tôi ra khỏi khu vực sân ủy ban thì mới thấy nghe họ nói vài câu vớt vát: 
- đề nghị tất cả giải tán, ai còn gây rối thì chúng tôi sẽ bắt giữ.
 Vài lời cuối cùng với các bạn công an, an ninh: 
- tôi cũng như các bạn, tôi cũng có tuổi trẻ, tuổi trẻ của tôi cũng có ước mơ. tuổi trẻ của tôi cũng mong vào ĐCS VN để đem sức trẻ của mình để cống hiến cho đất nước. Nhưng những tố chất của tôi làm cho tôi nhận thấy rằng : mình không phù hợp với ĐCS này. tôi không có lối sống luồn cúi, không có lối sống mà thấy bất công vẫn ngậm miệng ăn tiền. Nhưng tôi vẫn quan tâm đến cuộc sống xunh quanh mình. Những gì cuộc đời cho tôi ngày hôm nay lại càng làm cho tôi thấy những người nông dân Việt nam họ quá khổ. Các bạn hãy đi về nông thôn xem tôi nói có đúng không ??? các bạn hãy đi đến những vùng xa đường quốc lộ thì mới thấy hết những người nông dân của mình như thế nào . tại sao họ lại như vậy.??? tôi cũng có con đang vào lứa tuổi của các bạn đấy. tôi cũng đang nuôi dưỡng cho các con tôi lý tưởng đấy. Nhưng lý tưởng mà tôi nuôi dưỡng cho các con tôi có thể khác các bạn. tôi đang dạy các con tôi cách cống hiến cho đời, tôi đang dạy cho các con tôi rằng: của cải vật chất chỉ là phù du nếu các con chỉ sống vì mình. Nếu các con ở nhà to, đi xe đẹp mà bên cạnh các con vẫn còn có người cơm không đủ ăn, áo không đủ ấm thì các con có vui không??? Còn các bạn: quyền cao, chức trọng trên đau thương của đồng loại thì tôi hỏi bạn có sướng không ??? Câu nói của các cụ" nhất tướng công thành vạn cốt khô" thực ra muốn trách rằng: đời thằng tướng vinh quang gì trên đau khổ của bao mạng người khác. Các bạn ạ, xã hội nào bây giờ chả có lực lượng công an, xã hội nào bây giờ chả có lực lượng an ninh. Các bạn đừng để khi các bạn mặc bộ sắc phục ngành đi qua mà người dân nhổ nước miếng mà quay đi. Đau lắm cho bậc sinh thành ra các cháu đây. Các cháu nên lấy lẽ phải, công bằng xã hội làm tiêu trí mà sống. Khi đó, cháu đi đâu, làm gì cũng sẽ rất tự tin, tự hào đấy. 
Thôi , chú chào các cháu , chúc các cháu nghĩ cho kỹ trước khi nhận nhiệm vụ.

3 nhận xét:

  1. Thưa anh Kim.
    Tôi không thích đọc truyện tình báo nghẹt thở hay ngay cả coi phim thể loại nầy . Nhưng đọc phóng sự của anh tại xã Chương Dương tôi thấy tình tiết nó cũng có hơi hám tiểu thuyết trinh thám ! Nên bài viết nầy có thể viết thành sách hay quay thành phim , và anh đáng dược bộ CA gắn lon đại tá !
    Nhân tiện lần thứ 2 đọc được ký sự cùa anh cùng trên blogger Minh Hằng , vì thấy văn phong của anh rất nhẹ nhàng và rất thâm thúy , nên tôi thấy anh sang nên xin nhận anh làm bà con được không ? ....thấy sang bắt quàng làm họ...đấy mà..( Cười..)
    Những lời anh nói với các anh CA trong sân trước khi các anh ra về . Thật sự những điều anh nói chỉ là những điều căn bản để làm 1 con người , nó không có gì mới lạ , nhân loại đã nói trên mấy ngàn năm rồi . Nhưng ở 1 đất nước có bề dày 4000 năm văn hiến , đất nước mà trước đây thế giới coi người Việt là con người cao quý . Nhưng từ khi HCM nhập cảng chủ nghĩa CS vào VN , từ 1945 đến nay 2014 , đất nước và lòng người đã băng hoại khủng khiếp . Dưới cả triệu CA trị , đất nước VN nay đã biến thành " nghĩa địa sợ hãi " , thấy cảnh cụ già dân oan bị khũng bố nhưng người khác làm lơ vị sợ CA v.v...nên những lời nói của anh , những điều căn bản để làm người ở vào thời đại nầy nó đã trở thành món hàng xa xỉ , quí giá..nên theo tôi nghĩ , trích đoạn anh phát biểu đem vào chương trình giảng dạy cho học sinh toàn quốc . Và đem vào dạy cho bộ chính trị cũng như toàn TW khốn ạn nầy !

    Trả lờiXóa
  2. Năm cùng tháng tận của năm TỴ chuẩn bị qua năm Ngựa

    Năm mới Tết đến xin gởi đến ông bà CÔN AN vào blog nầy để theo dỏi, tìm cách đàn áp, bức hại nhân dân.
    Dưới dây là những clip của những nhân chứng sống kể về tội ác cọng sản trong dịp lể thiêng liêng của dân tộc vào Tết Mậu Thân 1968.

    Nhân dịp nghĩ TẾT mong ông bà CÔN AN nghe, suy nghĩ những gì mình đã làm mà trở về với nhân dân.

    Nhân chứng sống người đã bị bắt chôn sống đồng bào mình.

    http://www.mediafire.com/?fvf55xophc7w5nw
    http://www.mediafire.com/?qxbldbg2n0lj1qp


    Video bà Nguyễn Thị Công Minh nạn nhân trong biến cố Mậu Thân 1968 tại Huế.

    https://www.mediafire.com/?9nmwv641xshhxa8


    Đưa Em Đi Đào Xác

    (Để tưởng nhớ biến cố Tết Mậu Thân 1968).

    Đưa em đi đào xác
    Chiều Gia Hội âm u
    Trời mây đen vần vũ
    Nước sông Hương lặng lờ

    Đưa nhau hồn lạnh buốt
    Em quấn vành khăn tang
    Xác chồng chưa tìm đươc.
    Lệ nhỏ thầm hoang mang

    Bên hố chôn tập thể
    Từng mảng người rưng rưng
    Nhặt những xác vữa nát
    Còn vương trói dây thừng

    Chiếc sọ nào nguyên vẹn
    Sau nhát cuốc hãi hùng
    Những người dân vô tội
    Chết xấp mặt phơi lưng

    Đưa em đi đào xác
    Hai mươi mấy ngày trời
    Thành phố Huế thoi thóp
    Với đớn đau mặt người

    Ơi thịt xương từng nhúm
    Gói ghém bọc ni lông
    Nằm tố cáo tội ác
    Trong bốn tấm ván thông

    Những ngọn nến leo lắt
    Như đóm mắt hồn ma
    Nhìn hắt hiu chủ nghĩa
    Qua nhang khói nhạt nhòa

    Đưa em buồn chất ngất
    Mưa se sắt mặt mày
    Em khoác tấm vải nhựa
    Di ảnh chồng trong tay


    Bắc Phong

    Trả lờiXóa
  3. Hay hành động vì sự sống còn của mình, của Việt Nam:

    LỜI KÊU GỌI: KÍNH GỮI ĐỒNG BÀO VIỆT NAM TOÀN QUỐC

    MỤC ĐÍCH: GIẢI PHÓNG VIỆT NAM KHỎI HỌA MẤT NƯỚC!

    Bằng những hành động liên tục của những kẻ đứng đầu đảng cộng sản từ sau năm 1990, “Hiệp Ước Đầu Hàng, Bán Đứng Tổ Quốc Việt Nam” cho Trung cộng cho đến những hành động liên tục tấn công, đàn áp, khủng bố người yêu nước, đồng bào các tôn giáo và mới đây là hành động tiếp tục đàn áp người Việt Nam yêu nước trong ngày tưởng niệm Hoàng Sa trong mấy ngày vừa qua:

    1- Toàn dân Việt Nam đã thấy, đã biết: Bộ chính trị cộng sản đều là những kẻ nói láo!

    2- Toàn dân Việt Nam cần biết sự thật: Việt Nam đã mất nước! Đảng cộng sản đã bán đứng đất nước và con người Việt Nam cho Trung cộng!

    3- Toàn dân Việt Nam cần biết: Mọi người Việt Nam đều đang là nạn nhân của Trung cộng, đang chết, tiếp tục chết càng lúc càng nhiều: THUỐC ĐỘC và những ÂM MƯU của Trung cộng!

    4- Toàn thể đảng viên cộng sản cần biết mọi đảng viên cộng sản đều đã bị lãnh đạo cộng sản bán đứng vào tay Trung cộng!

    5- Toàn thể đảng viên đều là nạn nhân của Trung cộng trong các kế hoạch thanh trừng đảng cộng sản (Việt Nam) đang diễn ra, sẽ diễn ra liên tục trong những năm tháng sắp đến của chúng!

    6- Toàn dân Việt Nam, toàn thể đồng bào tôn giáo Việt Nam cần phải lên tiếng về tình trạng mất nước của Việt Nam:

    - Với đồng bào toàn quốc

    - Với đảng viên, với gia đình của đảng viên cộng sản

    - Với bộ đội, gia đình của bộ đội

    - Với gia đình, vợ con của những công an

    7- Toàn thể đảng viên cần phải lên tiếng:

    - Với bạn bè trong đảng cộng sản ở mọi cấp

    - Với bạn bè trong quân đội

    - Với bạn bè trong ngành công an

    Người Việt không giết người Việt, nhưng Trung cộng đang giết người Việt…

    1- Trung cộng đang dùng tay người Việt - đảng cộng sản - giết người Việt!

    2- Trung cộng đang dùng tay những phần tử bán nước đứng đầu đảng cộng sản giết đảng viên cộng sản!

    Toàn thể đồng bào Việt Nam mọi tầng lớp trong xã hội phải đồng loạt lên tiếng

    Toàn thể đồng bào mọi tôn giáo phải lên tiếng, lên tiếng đồng loạt, khắp nước…

    Toàn thể đảng viên cộng sản những ai còn biết mình là người Việt, những ai biết mình đang là, sẽ là nạn nhân của Trung cộng phải đồng loạt lên tiếng… với bạn bè của mình trong đảng cộng sản, trong quân đội, trong ngành công an...

    Toàn thể đồng bào Việt Nam, toàn thể đảng viên cộng sản hãy bắt tay vào hành động ngay hôm nay:

    - HÃY NÓI SỰ THẬT VỀ TÌNH TRẠNG MẤT NƯỚC VÀ SỰ TÀN ÁC TRUNG CỘNG ĐỐI VỚI NGƯỜI VIỆT NAM CHO ĐỒNG BÀO TOÀN QUỐC, TOÀN QUÂN, TOÀN DÂN, KỂ CẢ NGÀNH CÔNG AN được biết …

    Toàn dân Việt Nam chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng ngay hôm nay để:

    1- Toàn thể đồng bào Việt Nam đồng loạt đứng dậy vào một thời điểm thuân lợi nhất

    2- Toàn thể đảng viên đồng loạt rời bỏ chổ làm khi đồng bào Việt Nam đồng loạt đứng dậy:

    BỘ MÁY NHÀ NƯỚC CÔNG SẢN TRUNG CỘNG ĐANG DÙNG ĐỂ KỀM KẸP TOÀN THỂ NGƯỜI VIỆT NAM CHÚNG TA HIỆN NAY NHẤT ĐỊNH PHẢI TAN RẢ.

    3- Toàn thể nhân dân Việt Nam, toàn thể đảng viên cộng sản chúng ta cần phải phá bỏ và phá bỏ đồng loạt bộ máy kềm kẹp của Trung cộng – NHÀ NƯỚC CỘNG SẢN HIỆN NAY – và xây dựng một nước VIỆT NAM MỚI thực sự DÂN CHỦ - TỰ DO của người Việt Nam chúng ta với sự có mặt của LIÊN HIỆP QUỐC và CỘNG ĐỒNG QUỐC TẾ.

    Chỉ con đường này mới là con đường thực sự hòa giải giữa người Việt Nam với nhau

    Chỉ con đường này người Việt Nam chúng ta mới tránh được cảnh người Việt và người Việt đổ máu lẫn nhau.

    Chỉ bằng con đường này, nhân dân Việt Nam gồm đồng bào và cựu đảng viên cộng sản mới có thể chận đứng mọi sự can thiệp của Trung cộng vào Việt Nam

    Hãy bắt đầu công cuộc thức tỉnh đồng bào Việt Nam chúng ta và đảng viên cộng sản trên toàn quốc ngay hôm nay

    ĐỒNG BÀO VIỆT NAM mọi tầng lớp – ĐỒNG BÀO VIỆT NAM mọi tôn giáo - CÁC BẠN ĐẢNG VIÊN:

    - HÃY HÀNH ĐỘNG NGAY HÔM NAY.

    - CON TÀU ViỆT NAM ĐÃ CHÌM! HÀNH ĐỘNG CỨU NƯỚC KHÔNG THỂ CHẬM TRỄ HƠN ĐƯỢC NỮA.

    Ngày 21 tháng 01 năm 2014
    Phong Trào Cứu Nguy Tổ Quốc Việt Nam

    Trả lờiXóa