6 thg 2, 2014

ĐẦU NĂM NÓI VỀ NGƯỜI TÙ THẾ KỶ Nguyễn Hữu Cầu



Nguồn Nguyễn Bắc Truyển 

CẢM NHẬN VỀ NGƯỜI TÙ THẾ KỶ NGUYỄN HỮU CẦU 

Nhiều người bạn hỏi tôi: anh Cầu có buồn không, khi anh vẫn chưa được thả. Xa anh gần 4 năm, nhưng tôi có thể cảm nhận rằng anh Cầu sẽ không buồn, bình thản, chấp nhận...hàng ngày vẫn hát Mặt trời đen, con bò kéo xe...Ngày mai ta về Jasusalem, Ngày mai đất nước ta sẽ có Nhân quyền, sẽ có Ngưu quyền....đừng lo bò ơi, ta không bắt bò phải vượt chỉ tiêu, ta không bắt bò phải làm việc gấp hai...

Đối với anh, một chữ ký nhận tội có thể anh sẽ ra tù vào ngày hôm sau mà anh còn không làm, thì những lời hứa vu vơ của công an làm sao anh tin được. Chỉ thương con cháu anh Cầu còn hiểu quá ít về những lời dối trá mà hy vọng quá nhiều đến nỗi các cháu phải lâm bệnh (tâm bệnh).

32 năm tù giam biền biệt, 5 năm "tù cải tạo", nữa đời người. Một tự điển sống về nhà tù. Ráng đi anh Cầu, mọi người không quên anh đâu, sẽ tiếp tục hành trình đòi tự do cho anh. Hôm nay ra ngày mai chết cũng được anh, để mọi người còn được thấy anh, một Nguyễn Hữu Cầu...một biểu tượng không gục ngã dù án tù to như cái núi Chứa Chan tại trại giam Xuân Lộc.

Thán phục lắm tinh thần của anh Cầu, thán phục lắm.
-Kính mời đọc tiếp bài viết của RFA 
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/another-promise-broken-tq-
02052014151457.html


Việc chính quyền Việt Nam thất hứa với con, cháu của tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Cầu, với sự chứng kiến của Hiệu trưởng Trường Tiểu học An Minh Bắc 4, Huyện U Minh Thượng, tỉnh Kiên Giang, một lần nữa, cho thấy tình trạng bội ước cố hữu của giới công lực, cầm quyền trong nước.
Buồn đến không ăn Tết nỗi
Như vậy là niềm vui khôn cùng “như đi trên mây chứ không phải ở dưới đất” của con cháu người tù thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu vào những ngày trước Tết Giáp Ngọ trông đợi ông về ăn Tết giờ đã trở thành nỗi buồn vô tận khi người cha-ông nội-ông ngọai thương yêu của họ vẫn biệt tâm!
Từ Sài Gòn, cô Nguyễn Thị Anh Thư, con gái tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Cầu, than rằng:
“Con buồn đến nỗi mấy ngày Tết con không ăn gì được, không đđâu cũng như không gọi điện cho ai. Buồn nhiều lắm. Mấy chị em con bị bệnh hết trơn. Gia đình em Bích ở dưới Kiên Giang cũng bệnh. Mấy cháu – con của Bích - chờ ông về, chờ hết ngày này tới ngày khác. Bữa nay con mới hơi nguôi ngoai, mới ngồi dậy nỗi, chứ mấy bữa trước con nằm vùi luôn, không muốn gì nữa hết trơn. Buồn dữ lắm!”
Từ U Minh Thượng, Kiên Giang, con trai của cựu Đại Úy Nguyễn Hữu tên Trần Ngọc Bích (mang họ của bố dượng) cũng bày tỏ nỗi xót xa:
Mấy chục năm trước thì trông; còn năm nay họ hứa họ thả ba thì lại càng trông. Nhưng cuối cùng ba không được về nên gia đình, ai cũng buồn, không ăn Tết nỗi.
Con trai tù nhân Nguyễn Hữu Cầu
“Họ hứa họ thả ba trước Tết mà bay giờ không thả. Năm nay gia đình con không ăn Tết gì đâu! Buồn quá buồn. Năm nào thì cũng trông ba, trông riết, trông cho tới Tết rồi trông hết ngày lễ này tới ngày lễ khác xem ba có được về không. Mấy chục năm trước thì trông; còn năm nay họ hứa họ thả ba thì lại càng trông. Nhưng cuối cùng ba không được về nên gia đình, ai cũng buồn, không ăn Tết nỗi. Tội nghiệp đứa con gái của con trông ông trở về, rồi ông không về nên nó khóc, cứ buồn hòai ! Cả gia đình trông, con cũng trông ba về, nhưng cuối cùng ba không về (khóc)!”
Tại sao lại phải nói dối?
Trước tình cảnh như vậy, cháu nội ông Nguyễn Hữu Cầu là Trần Phan Yến Nhi, 14 tuổi, không cầm được nước mắt trong khi ngày đêm vẫn cứ trông đợi ông nội về.
Blog Dân Làm Báo trích dẫn lời cháu Trần Phan Yến Nhi kể lại rằng sau khi “hai bác công an bảo là: Cháu cứ an tâm, ông cháu sẽ về ăn tết với gia đình… Ông cháu sẽ về trước tết…”, cháu Yến Nhi “mừng không thể nào tả nổi”, rồi chờ 1 tuần, rồi 2 tuần, rồi bước sang những ngày Tết Giáp Ngọ, nhưng “cháu chẳng thấy Ông đâu!”. Cháu Trần Phan Yến Nhi buồn bã:
Cháu Yến Nhi
Cháu Yến Nhi
“Chờ đợi cháu thấy nó dài thê thảm quá vậy mà 38 năở tù của Ông không biết nó dài ra sao? Mỗi lần cháu nghe chuông điện thoại của Cha cháu reo là cháu hồi hộp vì chắc có lẽ đó là có người báo cho Cha và cháu để đđón Ông về, nhưng lần nào cũng tuyệt vọng.
Từ lúc cháu gặp và nghe hai bác công an nói vậy không đêm nào cháu ngủ được yên giấc vì trông Ông về và thương cho Ông cháu quá. Cháu và Mẹ đã chuẩn bị bánh tét, chuối khô và đặc biệt là cốm dẹp Ông cháu rất thích ăn, nhưng bánh tét và chuối khô Ông cháuăđược còn cốm dẹp thì chắc Ông ăn không được vì Ông chỉ còn 1 chiếc răng làm sao Ông ăđược. Tội cho Ông quá Ông ơi, mỗi lần cháu nhìn những thứ này cháu không cầm được nước mắt…”
Cháu nhớ như in những lời hai bác công an nói là Ông sẽ về trước Tết, nhưng... Cháu đi học thầy, cô bảo là không được nói dối, cháu đã không biết nói dối nhưng tại sao cháu lại phải nhận được lời nói dối.
Cháu nội tù nhân Nguyễn Hữu Cầu
Nhưng rồi cháu Yến Nhi xem chừng như không tránh được dỗi hờn:
“Cháu nhớ như in những lời hai bác công an nói là Ông sẽ về trước Tết nhưng lúc đó có lẽ cháu mừng quá cho nên cháu quên hỏi hai bác công an là: “ Trước tết năm nào Ông cháu mới về…?”. Cháu đi học thầy, cô bảo là không được nói dối, cháuđã không biết nói dối nhưng tại sao cháu lại phải nhận được lời nói dối.”
Dư luận bất bình
Qua bài “Thủ tướng không biết gì cả ?!”, nhà báo Nguyễn Ngọc Già nhận xét rằng “Thông tin tù nhân lương tâm xuyên thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu, 67 tuổi, không được trả tự do để về ăn tết như giới cầm quyền hứa, không làm “người lớn” ngạc nhiên, nhưng quả thật nó trở thành điều quá bất nhẫn với cô bé Trần Phan Yến Nhi – cháu nội ông Cầu”.
Nhà báo Đỗ Minh Tuyên bày tỏ bất bình về chuyện “Tù nhân thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu vẫn chưa được trả tự do sau những hứa hẹn tốt đẹp của nhà cầm quyền CSVN ”, và nêu lên câu hỏi rằng “Tại sao lại lừa dối một đứa trẻ và hành xử tàn tệ đối với một tù nhân lương tâm gần như đã trở thành một phế nhân - người đã vì cuộc sống an bình của đồng bào mình và tương lai của quê hương đất nước đã phải trãi qua cuộc đời hơn một phần ba thế kỷ sau những chấn song sắt đầy khắc nghiệt?”.
Tình cảnh của người tù thế kỷ này cùng nỗi mong nhớ, đợi chờ của con, cháu ông khiến cựu tù nhân chính trị Nguyễn Bắc Truyển từng ở tù chung với ông Nguyễn Hữu Cầu phản ứng:
“Khi cháu Bích hỏi tôi về việc này thì tôi có nói với cháu Bích là khi nào thấy cha con ra thì hãy biết chớ còn bây giờ chúng ta không thể nào tin vào lời nói của họ được. Bởi vì trong quá trình mấy chục năm nay thì họ đã hứa hẹn nhiều rồi, nhưng hòan tòan có nhiều điều họ không thực hiện. Thì hiện giờ đúng là như vậy: Cho tới giờ này, ông Nguyễn Hữu Cầu vẫn chưđược thả ra khỏi nhà tù”.
Mấy chục năm nay thì họ đã hứa hẹn nhiều rồi, nhưng hòan tòan có nhiều điều họ không thực hiện. Thì hiện giờ đúng là như vậy: Cho tới giờ này, ông Nguyễn Hữu Cầu vẫn chưa được thả ra khỏi nhà tù.
LS Nguyễn Bắc Truyển
Luật sư Nguyễn Bắc Truyển tin rằng vấn đề thương thảo giữa chính phủ Hoa Kỳ và phía Việt Nam chưa ngã ngũ. Có thể còn nhiều vấn đề họ cần phải trao đổi với nhau, như vấn đề thả các tù nhân chính trị thì VN sẽ được lợi gì.
Bởi vì, LS Nguyễn Bắc Truyển lưu ý, công luận từng biết rằng nhà cầm quyền CSVN luôn luôn lấy người tù chính trị ra để làm con tin cho các vấn đề thương thảo về kinh tế có lợi cho họ. Thật sự đây là vấn đề mà “chúng ta hết sức buồn vì cho tới giờ này, sau gần 4 thập niên, tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Cầu vẫn tiếp tục đón cái Tết thứ 39 và biền biệt trong trại giam Z30A, Xuân Lộc, Đồng Nai!

3 nhận xét:

  1. Quỉ ở 9 tầng địa ngục cũng không bằng cái đảng CS quỉ đỏ nầy

    Trả lờiXóa
  2. Đã hứa rồi sao không làm điều mình hứa ?

    Trả lờiXóa
  3. Vì đấy là lời hứa của cộng sản!

    Lần thứ nhất, Hiệp định Geneve chi đôi hai miền nam, bắc. Sau khi ký giấy công nhận (1958) đường lưỡi bò của Trung cộng bao gồm Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông, Trung cộng mới bắt đầu cung cấp viện trợ chiến tranh cho Hồ Chí Minh. Ngay khi có viện trợ chiến tranh của Trung cộng, Hồ và đồng bọn thẳng tay bắt ép thanh niên nam nử miền bắc đi lính, huấn luyện bắt đầu thúc đẩy cuộc xâm nhập miền nam từ năm 1959 chiến đấu để thực hiện âm mưu chiếm luôn cả miền nam cho Trung cộng.
    Chiến tranh hai miền nam bắc bắt đầu và cứ thế leo thang kể từ năm 1960.

    Lần thứ hai, Hiệp Định Paris 1972, hai miền nam bắc ngừng bắn, quân đội hai bên ai ở vị trí nào ở yên vị trí ấy. Quân đội miền bắc dưới sự điều khiển chiến lược và chiến thuật của Trung cộng xâm nhập miền nam ở yên các vị trí đã chiếm đòng ở miền nam, lẫn lộn với các vùng tự do do quân đội của chính phủ miền nam, VNCH kiểm soát trở thành "ngừng bắn da beo" (Trong khi đó quân đội miền nam VNCH không chiếm một vị trí nào trên miền bắc.)

    Dưới sự chỉ đạo của Trung cộng, cộng sản đã trắng trợn nuốt lời cam kết trước quốc tế, tiếp tục leo thang chiến tranh đến ngày 30 tháng 04 năm 1975.
    Lời hứa trên giấy trắng mực đen của cộng sản là như thế.

    Hỏi: Thằng ấy là ai mà nói năng lớn lối, không coi ai ra gì hết vậy?
    Đáp: Vì nó là cộng sản, Việt cộng!

    Hỏi: Thằng ấy là ai mà láo khoét không biết ngượng ngùng chi hết vậy?
    Đáp: Vì nó là Việt cộng!

    Hỏi: Thằng ấy là ai mà nói chuyện với cha mẹ nó như con đẻ của nó vậy?
    Đáp: Vì nó là Việt cộng!

    Trong giấy bão lãnh của con gái lãnh cha được trả tự do sau nhiều năm bị tù cải tạo cộng sản. Trong mẫu giấy in rõ hàng chử:

    Tôi tên là: Nguyễn Thị X

    Tôi đứng đơn này để xin bão lãnh: Ông Nguyễn Văn Y... Là: Cha của tôi

    Tôi cam kết sẽ giáo dục cha của tôi theo đúng đường lối, chính sách cải tạo của chính quyền cách mạng!

    Còn theo chế độ cộng sản, còn theo Trung cộng, đảng viên cộng sản còn là những người như thế! Không còn mấy ai biết phân biệt luân thường, đạo lý là gì!

    Trả lờiXóa